Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á?
Nước Chảy Đá Mòn và Dáng Ngủ Đáng Yêu
Tui Flop Cỡ Đó Mà Siêu Sao Đuổi Tới Tận Quê Nhà Luôn Á? thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi chớp mắt nghi hoặc.
Nhìn lại lần nữa, hắn vẫn cười rạng rỡ như ánh mặt trời, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
Quả nhiên không nhìn lầm người.
Địch Cửu Thương đúng là người tốt hiếm có!
Triệu Thanh ho khan một tiếng, ánh mắt đầy ẩn ý đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi: “Chuyện của hai người, dù là việc gì đi nữa cũng chẳng phải một sớm một chiều là xong đâu.”
Cậu ta nói bóng gió: “Đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến trường kỳ chưa?”
Tôi đứng thẳng lưng, ưỡn ngực, ánh mắt đầy nhiệt huyết, thái độ vô cùng kiên quyết: “Luôn luôn sẵn sàng!”
Cậu ta bĩu môi: “Tôi nghe ông nói mòn cả tai rồi á.”
Tôi chột dạ liếc Địch Cửu Thương một cái, lí nhí phản bác: “Lần này khác mà!”
Triệu Thanh chẳng thèm đôi co, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Địch Cửu Thương. Cậu ta không nói gì, song ánh mắt ấy dường như đã bao hàm tất cả.
Địch Cửu Thương nhướng mày, vẻ mặt điềm tĩnh, tự tin.
Triệu Thanh nhún vai: “Gánh nặng đường xa đấy nhé.”
Ơ hay! Cái tính nóng nảy của tôi lại muốn bùng lên rồi đấy!
Giọng Địch Cửu Thương trầm thấp, tròn vành rõ chữ: “Nước chảy đá mòn.”
Tôi lập tức trao cho hắn ánh mắt tán thưởng.
Người anh em này hiểu tôi!
Đúng lúc đó, hắn cũng đang nhìn sang tôi, đôi mắt đen láy ẩn chứa những cảm xúc sâu xa khó hiểu.
Một cảm giác quái dị bỗng nhiên ập đến.
Chưa kịp định thần xem sự lạ lùng đó là gì thì Địch Cửu Thương đã lại khoác vai tôi, thân thiết như hai người bạn chí cốt.
Giọng hắn ôn hòa, quyến luyến, lại mang theo chút quyết tâm phải đạt được bằng mọi giá: “Em tin là chỉ cần chúng ta nỗ lực, nhất định sẽ cầu được ước thấy.”
Đám cưới tan, tôi cuốn gói hành lý theo đoàn làm phim rời khỏi thôn.
Chẳng hiểu run rủi thế nào mà trên máy bay Địch Cửu Thương lại ngồi ngay bên cạnh tôi.
Tôi nhắm tịt mắt giả vờ ngủ, cố dùng giấc ngủ để trốn tránh bầu không khí gượng gạo.
Thế nhưng, cơn buồn ngủ chưa kịp kéo đến thì người bên cạnh đột nhiên cử động.
Hắn nhẹ nhàng nhích lại gần, dừng trước mặt tôi hồi lâu.
Tôi nín thở, cố giữ nhịp tim bình ổn để không bị phát hiện.
Hóa ra hắn chỉ muốn giúp tôi đắp lại tấm chăn mỏng.
Tôi chưa kịp thở phào thì hành động tiếp theo của hắn đã làm đầu óc tôi trống rỗng hoàn toàn.
Trong lúc vén lại mấy sợi tóc lòa xòa, bàn tay hắn cứ thế, vô tình hay cố ý, cọ qua cọ lại trên má tôi.
Cuối cùng, ngón tay thon dài ấy dừng lại ngay trên môi tôi, chầm chậm vuốt ve.
Hắn cất giọng trầm khàn, pha chút ý cười, thốt ra một câu làm tôi muốn phát điên: “Dáng ngủ của anh đáng yêu thật đấy!”