Tui Không Có Bị Điên - Trùng Áp Tiểu Trình Trình
Điểm Chung Của Những Người Mất Tích
Tui Không Có Bị Điên - Trùng Áp Tiểu Trình Trình thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một tòa nhà văn phòng bình thường, một vị trí làm việc bình thường, một công việc bình thường.
Mới không lâu trước đây, Kiều Thời vẫn còn đang khao khát tìm được một công việc như thế này.
Một giọng nói trong trẻo cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “Kiều Thời, Trương Vi, hôm nay hai người mới tới, trước tiên hãy làm quen với cách phân phối tài khoản và quy trình làm việc trên các nền tảng của công ty. Trước giờ tan ca, hãy gửi báo cáo tóm tắt công việc vào email của tôi.”
“Vâng.” Cả hai vội vã đáp lời.
Kiều Thời và Trương Vi được phân công tới phòng Vận hành.
Đây là công ty game nổi tiếng trong ngành, Kiều Thời và Trương Vi đều đã từng chơi một số game siêu hot của công ty.
Việc vài người mất tích hoàn toàn không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của công ty. Mọi người vẫn đi làm, tan ca như thường lệ, cùng lắm là sau bữa cơm sẽ bàn tán đôi chút về lý do tại sao hôm nay XX không đi làm. Nếu làm việc ở các phòng ban khác, thậm chí còn không hay biết chuyện này.
Vì bộ phận dọn dẹp cố tình giữ kín thông tin, và công ty cũng không muốn làm lớn chuyện nên rất ít người biết được những chi tiết liên quan đến vụ mất tích.
Chỉ có một số cấp cao hiếm hoi mới biết thân phận thực sự của nhóm Kiều Thời, và tất nhiên trưởng phòng không nằm trong số đó.
Lãnh đạo nói với họ một câu, họ lập tức không còn để tâm đến hai thực tập sinh nhỏ bé kia nữa: “Các tổ dự án hoạt động hè đã chuẩn bị đến đâu rồi? Mười giờ sẽ có cuộc họp báo cáo.”
Thấy cả phòng đều bận rộn, lúc này lãnh đạo mới quay về văn phòng riêng.
Những thực tập sinh như Kiều Thời và Trương Vi không thuộc bất kỳ tổ dự án nào. Tổ nào cần nhân lực đều có thể chọn họ, vì vậy hai cô cần phải nắm rõ tình hình của từng tổ.
Điều này rất hợp ý họ, giúp cả hai dễ dàng thu thập thông tin.
Hiện tại, phòng Vận hành có hai người mất tích.
Một người vừa biến mất hôm qua, người kia thì mất tích cách đây năm ngày. Cả hai không cùng một tổ dự án.
Kiều Thời quan sát thấy vị trí làm việc của hai người cách nhau khá xa. Hồ sơ cá nhân của họ cũng không có điểm tương đồng nào.
Trước mắt, tất cả người mất tích đều có chung một tình huống: Ngoại trừ việc cùng làm chung một công ty, dường như không còn tìm thấy điểm chung nào khác.
Chẳng lẽ chỉ là chọn người ngẫu nhiên trong công ty? Vậy tại sao lại là công ty này?
Kiều Thời không có bất kỳ manh mối nào.
“Kiều Thời đúng không, in giúp tôi mười bản tài liệu này.”
“Trương Vi, đến phòng Kế hoạch thúc giục họ hoàn thành dự án hè.”
“…”
Hoạt động hè sắp tới, đây là một trong những thời điểm bận rộn nhất của phòng. Kiều Thời và Trương Vi mới tới, cũng nhanh chóng được phân công làm mấy việc lặt vặt, đến tận giờ nghỉ trưa mới có thể nghỉ ngơi.
Cũng may, nhờ cả hai cùng mọi người trong tổ xoay sở như chong chóng, họ nhanh chóng tìm được chỗ ăn cơm.
Có mấy người ngồi trong nhà ăn. Vào thời điểm này, dĩ nhiên đây là lúc mọi người buôn chuyện.
“Hoàng Khánh đúng là kiêu ngạo thật, hôm qua cãi nhau với Tổng thanh tra rồi tuyên bố nghỉ việc, vậy mà hôm nay anh ta thật sự không đến luôn.”
“Có người che chở phía trên thì sướng rồi. Hôm nay cũng không thấy Tổng thanh tra nói gì anh ta. Kết quả là công việc cứ chất chồng lên đầu chúng ta đây này.” Đồng nghiệp cùng tổ với Hoàng Khánh bĩu môi nói.
“Được rồi, anh ta có ở đây hay không thì khác gì đâu? Anh ta không có mặt thì còn yên tĩnh hơn ấy chứ.”
Hoàng Khánh chính là nhân viên mất tích tối qua. Bởi vì thích chơi game nên được gia đình sắp xếp vào phòng Vận hành của công ty game này. Vào công ty chưa được 1 năm, là một công tử bột ngày nào cũng lười biếng.
Hoàng Khánh bị mất tích sau khi tan ca về nhà tối qua. Đúng vậy, nhân viên mất tích không nhất thiết đều biến mất ở công ty.
Camera an ninh gần nhà Hoàng Khánh chỉ ghi lại được hình ảnh anh ta về nhà chứ không có cảnh anh ta rời đi. Anh ta lại sống một mình, nên không thể xác định chính xác thời điểm anh ta mất tích.
Các đồng nghiệp biết Hoàng Khánh không đi làm, nhưng không hề hay biết anh ta đã bị liệt vào danh sách những nhân viên mất tích.
Đương nhiên, thông tin họ có không thể nhiều bằng Kiều Thời và Trương Vi – những người thuộc bộ phận dọn dẹp.
Nhưng nếu họ không nói, Kiều Thời và Trương Vi cũng không biết trước khi Hoàng Khánh mất tích, anh ta từng mâu thuẫn với Tổng thanh tra.
Cả hai nhìn nhau, thầm ghi nhớ thông tin này. Không rõ chuyện này có liên quan gì đến vụ mất tích của Hoàng Khánh hay không, nhưng những thông tin không được ghi lại trên giấy tờ chắc chắn sẽ là trọng điểm mà họ cần chú ý.
Có đồng nghiệp còn muốn tiếp tục phê phán một chút về vị công tử bột này.
Nhưng đồng nghiệp bên cạnh khéo léo kéo người nọ, mặt không đổi sắc nói: “Thật ra có quan hệ cũng không sao cả, ai mà không muốn có quan hệ chứ? Chỉ là Hoàng Khánh đáng ghét quá thôi.”
Anh ta vừa nói vừa quan sát phản ứng của Kiều Thời và Trương Vi.
Mặc dù các cô không tiết lộ gia thế của mình nhưng người thông minh sẽ nghĩ rằng: Thời gian tuyển dụng của công ty đã qua từ lâu, lý lịch của hai người này không giống như kiểu được tuyển dụng vào…
Vậy tình huống của các cô là thế nào? Mắng chửi mấy đứa “con ông cháu cha”, vậy chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao?
Loại chuyện này, có thừa nhận hay không cũng không quan trọng, bởi vì mọi người đều có suy nghĩ của riêng mình.
“Khụ, khụ, bị phát hiện rồi… Thật ra chúng tôi đã nhờ người nhà giúp đỡ một chút để vào đây. Nhưng mà chúng tôi sẽ chăm chỉ làm việc trong này, có thể giúp chúng tôi giữ bí mật được không?”
Kiều Thời và Trương Vi dứt khoát thuận thế thừa nhận. Còn cách nào tốt hơn để tạo mối quan hệ bằng cách tiết lộ một hai bí mật đâu?
Thái độ của nhóm đồng nghiệp trở nên hòa nhã hơn một chút.
Nhìn thấy đề tài sắp chuyển sang hướng không liên quan, Kiều Thời lập tức lên tiếng: “Đúng rồi, tôi thấy hình như bàn làm việc bên cạnh có người, nhưng chậu cây xanh trên bàn cô ấy đã héo khô, hôm nay cũng không thấy cô ấy đi làm, là do xin nghỉ rồi sao?”
Bàn làm việc của Trần Linh nằm ngay cạnh Kiều Thời. Năm ngày trước, cô ấy còn tăng ca ở công ty, sau đó thì bặt vô âm tín.
“Cô nói chị Linh sao… có người bảo chị ấy mất tích rồi!”
Đồng nghiệp nhỏ giọng: “Nhưng tôi cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy.”
Kiều Thời phối hợp lộ ra vẻ mặt căng thẳng, sau đó cũng nhỏ giọng hỏi: “Còn có chuyện gì phức tạp hơn cả việc mất tích sao?”
“Nào nào, một người hoàn toàn bình thường sao có thể mất tích không rõ lý do chứ? Sự thật chỉ có một!” Một đồng nghiệp với vẻ mặt thám tử Conan nói: “Cô ấy có liên quan đến một vụ án. Tôi thấy cảnh sát đã đến tìm Tổng thanh tra để nói chuyện.”
“Cô ấy dính vào vụ án gì vậy?”
“Chuyện này không tiện nói ra. Có người đồn cô ấy đã tiết lộ bí mật công ty. Thế nên sau khi cô ấy nghỉ việc, dự án do cô ấy phụ trách đã bị thay đổi rồi.”
Kiều Thời hơi trầm ngâm: “Người vừa đi thì dự án lập tức bị đổi… quan hệ của cô ấy và Tổng thanh tra không tốt sao?”
“Ặc, cũng không phải vậy. Với tính cách của cô ấy, cô ấy không có mối quan hệ quá tốt với ai, mà cũng chẳng có mối quan hệ không tốt với ai cả.”
“Việc điều chỉnh dự án chỉ là do người tiếp nhận thích phong cách khác biệt thôi. Kiều Thời, đừng nghe anh ta nói bậy bạ hay chuyện bí mật công ty gì đó. Chị Linh không phải loại người như vậy. Chị ấy thật sự rất yêu thích công việc này… mặc dù chúng tôi cảm thấy người thích công việc này thì hơi bất thường.”
Nhắc tới Trần Linh, giọng điệu của nhóm đồng nghiệp không hề xuề xòa như khi nhắc đến Hoàng Khánh.
Người khác chỉ cảm thấy nếu kiểu người như Hoàng Khánh gặp chuyện, thì tám phần là do anh ta đã gây sự với ai đó.
Mà về phía Trần Linh, mọi người đều cảm thấy cô ấy đã gặp phải chuyện gì đó, chỉ là không thể xác định được rốt cuộc là chuyện gì.
Lúc này, Trương Vi đột nhiên bí mật nói: “Mọi người có cảm thấy hình như chuyện này có liên quan đến một thế lực thần bí nào đó không?”
“Thế lực thần bí gì?”
Trương Vi khoa tay múa chân một chút: “Chính là mấy chuyện huyền bí thường thấy ấy, tăng ca đến tận đêm khuya, tất cả đèn trong văn phòng đột ngột bị tắt. Sau đó, có một bàn tay vươn ra từ phía sau…”
Không thể không nói, Trương Vi rất chuyên nghiệp khi nói về chủ đề này. Cô ấy vừa nói chưa được hai câu, lập tức đã dựng nên một câu chuyện huyền bí.
Cũng không biết có phải do chịu ảnh hưởng từ năng lực của cô ấy hay không, cô ấy càng lúc càng biết cách tạo ra bầu không khí.
Nhóm đồng nghiệp theo bản năng nín thở.
Kiều Thời cần thu thập thông tin nhưng lại không thể để đồng nghiệp bị ảnh hưởng quá nhiều, đành phải cắt ngang: “Chỉ thấy lãnh đạo đứng ở phía sau, ông ấy bảo bạn về nhà tăng ca, đừng có lãng phí điện nước của công ty.”
Bầu không khí rùng rợn lập tức tan thành mây khói.
Sắc mặt nhóm đồng nghiệp như sống lại, họ phàn nàn: “Ôi, đây là cốt truyện kinh dị theo chủ nghĩa hiện thực gì thế này.”
Sau đó, có người vỗ vai Trương Vi: “Phòng Kế hoạch cần người tài năng như vậy. Ban nãy tôi cũng bị dọa sợ thật đấy.”
“À với lại, trong phòng Kế hoạch có một người, anh ta nói trong công ty có những sự kiện bí ẩn đó.”
Trương Vi như tìm được tri kỷ, tinh thần phấn chấn hẳn lên: “Ai vậy?”
“Hình như là Tiểu Uông đó… nhưng mà hai ngày nay anh ta cũng đã xin nghỉ rồi.”
Sau khi ăn trưa, nhóm đồng nghiệp đi về trước.
Kiều Thời và Trương Vi như hai con cá ươn, nằm vật ra tại chỗ.
“Mệt quá…”
Bây giờ họ như làm hai công việc cùng lúc, lúc nào cũng phải để mắt đến đủ loại manh mối, làm sao mà không mệt cho được?
“Nếu đã nói chúng ta vào bằng cửa sau, vậy chúng ta còn chăm chỉ thực tập làm gì? Chúng ta phải học hỏi Hoàng Khánh một chút!”
“Có lý!”
Họ không thể để lộ thân phận nhân viên dọn dẹp, đành phải thành thật đóng vai thực tập sinh. Mà suýt nữa quên mất rằng thực tập sinh cũng được chia thành loại “con ông cháu cha” và loại bình thường.
Hai người tán gẫu vài câu rồi lại bày ra dáng vẻ uể oải: “Họ nói đến Tiểu Uông ở phòng Kế hoạch, rất có thể đó là một manh mối.”
Bộ phận dọn dẹp có tài liệu của công ty này, đương nhiên họ cũng biết Tiểu Uông là ai.
Nhưng điều thú vị hơn là, trước đây người này không phải là trọng điểm mà họ chú ý tới.
Dựa theo tài liệu của bộ phận dọn dẹp, phòng Kế hoạch có người mất tích. Nhưng người mất tích lại không phải Tiểu Uông này.
Tiểu Uông xin nghỉ nhưng anh ta đã tuân thủ đúng quy trình xin nghỉ bình thường của công ty. Trong tài liệu cũng không đề cập đến bất kỳ đánh giá nào của Tiểu Uông về vụ án mất tích của công ty.
“Cậu nói xem, có khi nào số người mất tích không chỉ dừng lại ở bảy người không?”
Những người xin nghỉ nhìn có vẻ bình thường như Tiểu Uông… có lẽ cũng đã gặp chuyện rồi?
“Tìm anh ta xác nhận một chút.” Kiều Thời nói: “Ngoài ra, dựa theo thông tin mà họ tiết lộ cho đến nay, Trần Linh và Hoàng Khánh không phải là không có điểm chung.”
Điểm giống nhau đó là: mối quan hệ với đồng nghiệp trong công ty của họ không được tốt lắm.
Mặc dù nguyên nhân khiến mối quan hệ của hai người không được tốt hoàn toàn khác nhau: Hoàng Khánh là do không biết cách đối nhân xử thế, còn Trần Linh là do bản thân cô ấy không thích kết thân với đồng nghiệp trong công ty.
Nhưng kết quả chung lại có thể được coi là một điểm tương đồng.
Khi Kiều Thời nhìn thấy chậu cây bị héo kia, cô đã có một suy đoán.
Nếu muốn có mối quan hệ tốt hơn với đồng nghiệp, vậy thì cũng nên tiện tay giúp cô ấy tưới cây một chút đúng không?
Sau đó, những lời nói của nhóm đồng nghiệp đã chứng thực suy đoán của Kiều Thời.
Ánh mắt Trương Vi sáng lên: “Chúng ta có thể kiểm tra những người mất tích khác, xem thử có tình huống nào tương tự như vậy không? Nếu đúng như đã nói, vậy đó có thể là manh mối quan trọng!”
Tiêu chuẩn chọn người của “Kẻ trong tối” dần dần trở nên rõ ràng.
“Ừm, chúng ta cũng hỏi thăm tiền bối Mắt Kính bên kia một chút, xem anh ấy có điều tra ra được manh mối gì không.”