Tui Không Có Bị Điên - Trùng Áp Tiểu Trình Trình
Tiểu Uông xuất hiện, dị tượng trong máy tính
Tui Không Có Bị Điên - Trùng Áp Tiểu Trình Trình thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật đáng tiếc, manh mối mà Kiều Thời cung cấp vẫn bị đứt đoạn: trong số những người mất tích, có những người vốn rất giỏi thủ đoạn trong công ty.
Mắt Kính cũng đưa ra một vài giả thuyết nhưng đều bị gạt bỏ.
Cảm giác bận rộn mà chẳng mang lại kết quả gì khiến người ta thật sự chán nản.
Nhưng trước khi đến đây, họ đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Nếu vụ án này dễ điều tra đến vậy, nó đã chẳng đến tay họ, và cũng đâu có nhiều điều bí ẩn đến thế.
Tuy nhiên, một manh mối vẫn chưa hoàn toàn đứt đoạn: Trương Vi đã gọi điện và gửi tin nhắn cho Tiểu Uông ở phòng kế hoạch, nhưng không thể liên lạc được.
Trương Vi định đích thân đi tìm Tiểu Uông.
Vì vậy, khi đến giờ tan làm, ba người của bộ phận dọn dẹp bắt đầu chia nhau ra ba hướng:
Trương Vi đi điều tra tình hình của Tiểu Uông;
Mắt Kính kiểm tra lại lộ trình hoạt động của các nhân viên trước khi mất tích, cũng như dấu vết trên mạng Internet mà họ để lại,...
Kiều Thời là người “bình thường” nhất, cô chỉ ở lại tăng ca.
Không phải Kiều Thời bắt buộc phải tăng ca, cũng không phải bộ phận dọn dẹp không có người giúp đỡ... mà là sau giờ tan làm, họ phân công nhau hành động, chuyện này đã được họ quyết định từ lâu.
Nếu những người mất tích ngoài điểm chung là cùng làm ở một công ty, thì còn có một điểm chung đặc biệt khác, đó là: họ đều mất tích khi ở một mình, không có nhân chứng, và không xuất hiện trong camera giám sát.
Không biết việc phân công hành động có thể điều tra ra được điều gì khác hay không, nhưng chắc chắn có hy vọng hơn việc cứ tụ tập lại một chỗ.
Không còn cách nào khác, lúc này manh mối có hạn, nhóm Kiều Thời cũng chỉ có thể thử một số biện pháp khác để thử vận may của mình.
Trước cửa một căn nhà trọ.
Trương Vi đã gõ cửa một lúc lâu.
“Anh Uông, nếu anh có ở nhà thì làm ơn mở cửa đi. Nếu không có nhà, tôi sẽ nhờ chủ nhà của anh mở cửa đấy.”
Thật ra Trương Vi chỉ làm theo đúng quy trình, trong lòng cô ấy đã dự đoán khả năng người này cũng đã mất tích rồi.
Trước khi đến gõ cửa, Trương Vi đã đến ban quản lý tòa nhà để kiểm tra camera giám sát trước: Camera cho thấy Tiểu Uông đã về nhà, sau đó không thấy anh ta ra ngoài nữa.
Điều này rất phù hợp với đặc điểm của những người mất tích khác.
Nhưng ngay lúc này, Trương Vi nhạy bén nhận thấy độ sáng của mắt thần trên cánh cửa kia có thay đổi!
Điều này có nghĩa là, phía sau cánh cửa có người đang quan sát ra bên ngoài...
Trương Vi lập tức đề phòng. Nếu người này là nhân viên mất tích thì tốt, còn nếu không phải, thì lại có rất nhiều điều đáng nghi ngờ...
Cô vừa liên lạc với các thành viên trong nhóm để báo cáo manh mối mới, vừa bình tĩnh nhận lấy chìa khóa từ tay chủ nhà.
“Tôi sẽ đợi thêm hai phút nữa. Nếu vẫn không có ai, chủ nhà của anh sẽ mở cửa giúp tôi.”
Nói xong, Trương Vi mở cửa thật mạnh, rồi đạp một cú xông vào!
Người bên trong đang suy nghĩ nên làm thế nào để ứng phó với mối nguy hiểm “hai phút sau”, nhưng ai ngờ cái gọi là “hai phút” chỉ là một đòn nghi binh? Trương Vi vốn không định cho anh ta thời gian để phản ứng!
Người bên trong hoảng hốt theo bản năng muốn chạy ra ngoài. Nhưng trước mặt đã có một cái chân gạt anh ta ngã, giây tiếp theo, anh ta bị Trương Vi ghì chặt xuống đất.
Ngay cả bản thân Trương Vi cũng hơi ngỡ ngàng. Gì thế này? Đơn giản như vậy sao?
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến ác liệt rồi chứ.
Kết quả là ngay cả vũ khí còn chưa kịp rút ra, người đã bị khống chế.
Mặc dù người bị cô ghì chặt xuống đất đang nước mắt nước mũi tèm lem khắp mặt, nhưng Trương Vi không phải người mù, tất nhiên có thể xác định anh ta chính là “Tiểu Uông” mà cô đang tìm kiếm.
Anh ta trông có vẻ rất sợ hãi, miệng liên tục lẩm bẩm: “Đừng giết tôi, đừng giết tôi…”
Trương Vi cạn lời, người không biết nhìn thấy cảnh này còn tưởng cô mới là nhân vật phản diện.
Trương Vi khuyên chủ nhà đang tò mò hóng hớt rời khỏi trước, sau đó mới nói: “Anh Uông, tôi sẽ không làm anh bị thương đâu. Tôi đến để tìm hiểu tình hình của anh thôi.”
Bây giờ người này giống như chim sợ cành cong, Trương Vi không biết nên hỏi thế nào cho phải.
Tiểu Uông im lặng.
Anh ta nhìn bản thân đang bị ghìm xuống đất rồi nhìn Trương Vi, như muốn nói: Cái này nhìn thế nào cũng đâu có vẻ gì là “sẽ không bị thương”?
“Bởi vì anh không mở cửa cho tôi, còn có ý định chạy trốn. Hành vi của anh rất đáng nghi, cho nên tôi chỉ có thể áp dụng biện pháp mạnh.”
“Không phải, tỷ tỷ à, đây là nhà của tôi. Tôi không muốn mở cửa cho người lạ, người lạ xông vào nhà tôi, tôi chỉ có thể chạy, có gì sai sao?”
Trương Vi phớt lờ lời biện hộ này: “Tôi không phải người lạ, tôi là người phụ trách vụ án của anh. Tôi cũng đã đưa giấy tờ tùy thân ra, chắc anh đã thấy rõ qua mắt thần rồi chứ.”
Tất nhiên giấy tờ tùy thân Trương Vi đưa ra không phải của bộ phận dọn dẹp đâu, người bình thường không biết sự tồn tại của tổ chức này.
Để thuận tiện cho công việc, nhân viên dọn dẹp được trang bị giấy tờ tùy thân của nhiều cơ quan nhà nước, cần loại nào dùng loại đó, hơn nữa số seri và thông tin nhận dạng đều có thể tra cứu trong hệ thống chính thức của nhà nước.
Trương Vi quan sát anh ta một cách kỹ lưỡng: “Dường như anh cho rằng vụ án đồng nghiệp mất tích còn có ẩn tình khác nhưng lại không báo cáo, ngược lại còn tự ý xin nghỉ.”
“Ngoài ra, chiều nay tôi đã liên lạc với anh nhưng anh không bắt máy, cũng không trả lời tin nhắn của tôi.”
Mặc dù bây giờ người này cư xử như một kẻ yếu ớt tay trói gà không chặt, nhưng những nghi vấn trên người anh ta vẫn còn rất rõ ràng.
“À... chuyện đó đều có nguyên nhân cả!”
Tiểu Uông cố gắng biện minh cho bản thân.
“Tôi cũng muốn nói thật nhưng mọi người có tin đâu, có khi còn tự rước họa vào thân nữa!”
Tiểu Uông có mối quan hệ không tệ với người đồng nghiệp mất tích ở phòng kế hoạch, sau khi tan làm họ thường cùng nhau chơi game.
Khi người đó mất liên lạc, Tiểu Uông bắt đầu chơi một mình. Sau đó, anh ta gặp phải một chuyện rất kỳ lạ: có một tài khoản lạ nhắn tin cho anh ta trên kênh chat cộng đồng.
Tài khoản kia tự xưng là người đồng nghiệp mất tích. Anh ta biết rõ thân phận của Tiểu Uông, và cũng tự xưng là người đồng nghiệp đã mất tích, còn nói: “Chạy mau! Nếu không anh sẽ là người kế tiếp!”
Tiểu Uông còn tưởng đây là trò đùa quái đản của một người quen nào đó, đang định mắng lại. Lúc này, anh ta đã bị tài khoản lạ kia đánh chết và bị đẩy ra khỏi game.
Tiểu Uông không ngừng suy nghĩ về chuyện này, càng nghĩ càng tức giận nhưng lại càng cảm thấy kỳ lạ hơn...
Hôm sau khi đi làm, anh ta cố tình đi nghe ngóng một chút về những người đột nhiên biến mất khác, giống như người đồng nghiệp kia.
Sau đó anh ta lại càng chắc chắn rằng có chuyện đáng sợ gì đó đang xảy ra!
Chỉ là anh ta cũng không biết rốt cuộc chuyện đáng sợ đó là gì. Nhưng những người làm kế hoạch có trí tưởng tượng vô cùng phong phú, anh ta có thể nghĩ đến rất nhiều chuyện!
Tiểu Uông chỉ cảm thấy ai trong công ty cũng đều rất khả nghi, tựa như có thứ gì đó sắp nhảy ra khỏi màn hình máy tính tối đen.
Ngày đó Tiểu Uông xin nghỉ, sau đó cứ ở lì trong nhà không đi ra ngoài, đói thì ăn mì gói.
Anh ta tắt điện thoại và máy tính, bởi vì anh ta cảm giác đây có thể là một trong những nguồn gốc của sự kỳ quái. Nên lúc này Trương Vi mới không liên lạc được với anh ta.
Mặc dù lúc gõ cửa Trương Vi cũng đã giới thiệu nhưng Tiểu Uông bây giờ thấy gì cũng hoảng sợ, theo bản năng cho rằng Trương Vi chính là “nguy hiểm” đã tìm đến tận cửa.
Một người sống sờ sờ ra đó có thể đột nhiên biến mất không một dấu vết. Vậy thì cũng dễ dàng giả mạo thân phận phải không?
Dù sao Tiểu Uông cũng đã từng chứng kiến những điều vượt quá sức tưởng tượng tương tự rồi.
Trương Vi: …
Trương Vi kéo tai nghe ra, liên lạc với Kiều Thời và Mắt Kính: “Đã hóa giải cảnh báo. Nhưng chuyện của anh ta vẫn cần tiếp tục điều tra.”
Nếu điều anh ta gặp phải không phải là một trò đùa quái đản, vậy thì anh ta đã từng nói chuyện với người đã mất tích kia, sẽ có nhiều manh mối hơn!
Thứ nhất, tại sao người đã mất tích có thể trao đổi với anh ta thông qua trò game kia?
Thứ hai, Tiểu Uông thật sự đã thoát khỏi số phận “trở thành người mất tích tiếp theo”, tại sao lại như vậy chứ?
Khi làm rõ hai vấn đề này, họ sẽ tiến gần đến sự thật hơn.
Mắt Kính nói: “Tôi sẽ điều tra trò game này một chút, còn nữa, hãy mang điện thoại của anh ta đến đây.”
Tất nhiên điện thoại mà những người mất tích để lại đã được điều tra nhưng lại không tìm được thông tin đặc biệt nào.
Nhưng Tiểu Uông không mất tích, lại còn cung cấp manh mối chỉ dẫn phương hướng, có lẽ lần này sẽ khác.
“Không thành vấn đề.”
Trương Vi quay đầu, đối diện với vẻ mặt nịnh nọt của Tiểu Uông.
Thái độ của người này đã thay đổi 180 độ: “Tỷ tỷ à, chắc cô đến từ bộ phận đặc biệt trong truyền thuyết phải không? Làm ơn cứu tôi với! Tôi chỉ biết là tôi đã gặp phải chuyện không hề đơn giản!”
Trương Vi không thừa nhận cũng không phủ nhận: “Như anh đã thấy, chúng tôi cần sự phối hợp của anh. Chỉ có như vậy, chúng tôi mới có thể giúp anh.”
“Phối hợp, nhất định sẽ phối hợp.” Nói xong, Tiểu Uông dừng lại một chút, nghi ngờ nói: “Nhưng có thể xóa lịch sử duyệt web của tôi trước được không ạ? Tôi cảm thấy thứ này không giúp ích được gì cho việc điều tra của các cô đâu, chỉ gây ra phiền phức không cần thiết mà thôi!”
Trương Vi: “...Không thể.”
Vẻ mặt Tiểu Uông thay đổi mấy sắc thái, cuối cùng dừng lại ở vẻ mặt như chuẩn bị đối mặt với cái chết: “Được, được rồi.”
...
Nghe thấy bên Trương Vi và Mắt Kính có tiến triển, Kiều Thời thở phào nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Sau khi sắp xếp xong đống số liệu này, cô sẽ tan làm!
Kiều Thời vươn vai giãn lưng. Máy tính ở vị trí làm việc của Trần Linh bên cạnh đang nhấp nháy ánh sáng yếu ớt.
Đừng hiểu lầm, đây không phải hiện tượng kỳ lạ. Là bởi vì có vài dữ liệu chỉ có trong máy của Trần Linh, Kiều Thời phải dùng máy tính của cô ta để nhập liệu.
Sau đó, cô đứng dậy đi đến máy in, đợi máy in nhả ra tờ giấy A4.
Lúc này Kiều Thời không nhận ra, tệp đang được mở trên máy tính của Trần Linh không ngừng tự động xuống dòng. Giống như có ai đó đang liên tục nhấn phím Enter vậy.
Trong toàn bộ văn phòng ngoài Kiều Thời ra thì không còn ai khác.
Kiều Thời lấy tài liệu từ máy in rồi quay lại tắt máy tính.
Máy tính hiện lên hộp thông báo: “Bạn có muốn lưu những thay đổi đã thực hiện trong tài liệu này không?”
“Hửm?”
Rốt cuộc thông báo này cũng khiến Kiều Thời chú ý.
Cô chỉ sao chép một vài số liệu, không hề động chạm vào thứ gì khác, càng không nhấn sai chỗ nào.
Kiều Thời đóng hộp thông báo rồi nhìn tệp đó, nhanh chóng nhận ra có nhiều khoảng trống lớn đột nhiên xuất hiện trên màn hình.
Kiều Thời vô thức nhìn xung quanh văn phòng, tự hỏi khi cô đang in tài liệu, có bao nhiêu khả năng có người đã bước vào.
Sau đó, cô nhanh chóng gửi tin nhắn cho Mắt Kính bằng một tay: Các anh đã kiểm tra đồ vật của các nhân viên mất tích rồi đúng không? Máy tính làm việc của Trần Linh cũng đã kiểm tra rồi chứ? Có vấn đề gì không!
“Kiểm tra rồi...”
Nhưng lúc đó không phát hiện ra điều gì.
“Cảnh giác xung quanh nhé! Tôi qua ngay lập tức.” Mắt Kính vẫn còn ở trong công ty, chỉ là không ở tầng này thôi.
Không cần Mắt Kính nhắc nhở, Kiều Thời cũng tự biết.
“Không cần trốn nữa, tôi đến để gặp ngươi.” Cô bình tĩnh nói.
Tất nhiên Kiều Thời chưa nhìn thấy gì, chỉ tùy tiện nói bừa một câu.
Nhưng đáp lại lời cô chỉ là sự im lặng chết chóc. Im lặng đến mức ngay cả chút tạp âm phát ra từ máy tính cũng trở nên rõ ràng mồn một.