Chương 11: Quần âu không cách nhiệt

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ

Chương 11: Quần âu không cách nhiệt

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Thời không hề hay biết mình vừa tránh được một chuyện, liên tục dùng cái móng không bị thương gõ gõ lên bàn trà, thu hút ánh mắt của đại mỹ nhân, rồi đặt viên kẹo vị trà sữa xoài của mình ra trước mặt Diệp Vọng.
Diệp Vọng vốn đang chú ý đến vết thương của hồ ly ngốc, chợt thấy viên kẹo trước mặt, vẻ hung dữ trong mắt hắn chợt tan biến.
Hắn nghĩ, con hồ ly ngốc này cũng không quá ngốc, còn biết lấy lòng mình.
Nhưng cách này vô dụng thôi, hắn không ăn đồ ngọt.
Diệp Vọng không lấy viên kẹo trên bàn trà, liếc nhìn Thư Thời một cái rồi bước đi.
Thư Thời cũng không giận, tự mình lấy lại viên kẹo chờ ăn bữa tối, dù sao đại mỹ nhân vẫn luôn âm tình bất định như vậy, cậu cũng quen rồi.
Nhưng điều mà cậu không ngờ chính là không lâu sau Diệp Vọng lại đi ra, trên tay còn cầm hộp y tế. Hắn lập tức ngồi xuống bên cạnh Thư Thời, cầm lấy móng vuốt bị thương lên bắt đầu thay thuốc cho cậu.
Thư Thời cảm nhận được cảm giác ấm áp từ móng vuốt khi tiếp xúc, theo bản năng rụt chân trước lại, nhưng rất nhanh đã bị Diệp Vọng đè lại, bắt đầu bôi thuốc.
Diệp Vọng vén băng gạc đã quấn sáng nay ra, một tia dò xét chợt lóe lên trong mắt hắn khi nhìn vết thương trước mặt. Vết thương của con hồ ly ngốc này dường như là do bị thứ gì đó cắn, nhưng dấu răng dày đặc đến mức hắn không thể nhận ra đó là dấu răng của loài vật nào.
Thư Thời cũng không biết hôm nay mình bị làm sao, có thể là do đã biến thành người một lúc rồi, cho nên đối với hành động thay thuốc của đại mỹ nhân lại không hiểu sao cảm thấy có chút ngại ngùng.
Cậu nghĩ, dù sao cậu cũng là một con hồ ly trưởng thành, lại luôn để đại mỹ nhân, một người trưởng thành, phải thay thuốc cho mình, phiền toái người ta nhiều như vậy, thật sự rất ngại. Hơn nữa, nếu nhìn kỹ, nhan sắc của đại mỹ nhân quả thật có thể đánh bại mọi người.
Từ nhỏ cậu đã quen nhìn nhiều khuôn mặt khác nhau, vốn dĩ đã có sức đề kháng với cái đẹp, nhưng mỗi lần nhìn đại mỹ nhân, cậu lại luôn cảm thấy nhìn mãi không đủ.
Mặc dù người lạnh lùng, nói chuyện cũng có chút khó nghe, tính cách lại âm tình bất định, bình thường còn hơi hay chấp vặt, nhưng chỉ cần có khuôn mặt này, tất cả đều không thành vấn đề.
Sau cơm tối, lại là thời gian một người một hồ ly lúc 8 giờ. Sau khi lững thững đi ra khỏi bếp, Thư Thời cũng không nói gì, quen thuộc chạy đến ôm lấy gối của đại mỹ nhân, chuẩn bị chiếm lấy vị trí quen thuộc này xem phim tình cảm bi lụy. Cậu nhớ rõ spoil nói tập này nam chính và nữ chính sẽ hòa giải.
Nhưng khi cậu vừa nằm úp xuống đã cảm nhận được cơ thể cứng rắn phía dưới, cảm giác ấm áp dường như xuyên qua chiếc quần âu truyền đến, Thư Thời cảm thấy có chút không tự nhiên, liền ngẩng đầu lên.
Chiếc quần âu hôm nay của đại mỹ nhân hình như chất lượng không tốt lắm, không có tác dụng cách nhiệt. Nhưng sau khi ngẩng đầu lên, Thư Thời lại phát hiện một chuyện khác khiến cậu càng thêm không tự nhiên: đuôi của cậu vừa vặn phủ lên mắt cá chân của đại mỹ nhân, chỉ cần khẽ quật qua hai cái cũng có thể cảm nhận được phần xương mắt cá gầy gò nhô ra, mà bản thân cũng đang nằm sát bụng của đại mỹ nhân, nơi đó cũng rất cứng cáp, chắc là có cơ bụng rồi.
Thư Thời thu lại cái đuôi, lại dịch chuyển cơ thể ra xa nhưng vẫn cảm thấy có chút không tự nhiên. Kỳ lạ, tại sao trước kia không cảm thấy khó chịu như vậy?
Diệp Vọng đang đọc sách, giơ tay lật một trang, ngón tay mảnh khảnh giữ lấy trang giấy vừa lật, ánh mắt lại nhìn xuống, “Nằm yên, làm loạn cái gì thế?”
Diệp Vọng nói lời này với giọng điệu nhàn nhạt, cũng không tức giận. Hắn không phải lần đầu tiên dạy dỗ con hồ ly nhỏ này, nhưng mỗi lần đều chỉ có chút tác dụng. Hồ ly ngốc này việc khác thì không được, nhưng giả vờ ngây ngốc, bỏ ngoài tai thì giỏi lắm, nghe thì hiểu đấy, nhưng dạy mãi không sửa.
Lần này chắc cũng vậy thôi. Diệp Vọng nghĩ vậy, ngón tay thon dài lại lật sang một tờ.
Nhưng không ngờ là hồ ly ngốc này nghe hắn nói xong liền đứng dậy, nhảy lên lưng ghế sofa ngồi xổm xuống, hai chân trước tránh phần bị thương, đặt chéo lên nhau, đặt cái đầu dài lên móng vuốt, đồng thời cái đuôi trên lưng ghế sofa khẽ đung đưa, nhìn chằm chằm vào màn hình lớn trước mặt, hiển nhiên là muốn xem TV.
Diệp Vọng sửng sốt, sau khi bị thương thì bản lĩnh thì chẳng tăng, tính tình lại ngoan ngoãn hơn, ngay cả một tiếng cũng không kêu.
Hắn vươn cánh tay dài ra, Thư Thời vừa nãy còn đang nằm trên lưng ghế sofa đã bị hắn đặt lên đầu gối.
Thư Thời sửng sốt, theo bản năng muốn nhảy xuống, nhưng bất đắc dĩ, động tác của đại mỹ nhân còn nhanh hơn cậu, vừa định nhảy xuống đã bị giữ lại ngay lập tức.
“Muốn xem TV thì ngoan ngoãn ngồi yên đi, chạy loạn làm gì.”
Thư Thời: “……” Mình có làm loạn đâu chứ!
Rõ ràng vừa rồi cậu ngoan ngoãn nằm trên lưng ghế sofa, không kêu tiếng nào, ngay cả ngáp cũng không ngáp.
Nhưng Diệp Vọng một tay đè cậu không cho xuống được, chỉ có thể tiếp tục nằm trên đầu gối hắn, nhưng phim còn chưa bắt đầu, cơn buồn ngủ ập đến khiến cậu bất giác ngáp một cái, sau đó cứ thế gối đầu lên xương bánh chè của đại mỹ nhân rồi nhắm mắt lại.
Diệp Vọng cúi đầu nhìn cậu một cái, sau đó nhớ tới cái gì liền buông Thư Thời ra, lấy viên kẹo vị trà sữa xoài trên bàn trà, bóc vỏ, đặt viên kẹo vào miệng Thư Thời: “Há miệng.”
Thư Thời lúc này còn đang híp mắt lại, nghe hắn nói vậy cũng không mở mắt mà chỉ hé miệng ra, sau đó khi mở mắt ra, chợt cảm nhận được vị ngọt trong miệng.
Hử?
Đại mỹ nhân sao tự nhiên lại ân cần như vậy?
Thư Thời hai mắt nhìn chằm chằm đại mỹ nhân một lúc, đến khi thấy rõ ba chữ “không kiên nhẫn” trong mắt đối phương mới dời ánh mắt đi.
Quên đi, nghĩ mãi không ra thì nghĩ làm gì cho tốn nơ ron thần kinh. Vẫn là để dành chút dung lượng não để xem phim thôi.
Phim tình cảm bi lụy hiện tại đang tiến triển tới phân đoạn nam nữ chính hòa giải với nhau, đến đoạn giãi bày tâm sự.
Thư Thời nghe âm thanh từ TV truyền đến, có chút cảm giác như đang bị thôi miên, “Đều là lỗi của anh” “Không, tất cả là lỗi của em” “Không, chúng ta không có sai, đây là lỗi của ông trời” mấy câu nói ấy lặp đi lặp lại trong đầu, Thư Thời vốn đang buồn ngủ lại lim dim mắt lần nữa.
Đột nhiên, những lời thoại tẩy não như ru ngủ đột nhiên biến mất, Thư Thời chợt không thích ứng kịp, hai mắt ngái ngủ miễn cưỡng mở hé một đường nhìn về phía màn hình lớn, đồng thời cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ TV bị hỏng?
Nhưng ngay sau đó, Thư Thời vốn đang miễn cưỡng hé mắt đột nhiên trợn tròn. Này, này, hai người hòa giải thì hòa giải, sao lại còn phải hôn nhau nữa?!
Cậu thật sự không phải chưa từng thấy cảnh hôn, nhưng mà cảnh này không phải quá lộ liễu rồi sao??
Răng môi quấn quýt, đôi môi không ngừng thay đổi góc độ hôn nồng nhiệt, thậm chí cậu còn có thể nghe được tiếng “chụt chụt” nhỏ.
Nhìn đến đó, hai tai Thư Thời bắt đầu cụp xuống, cảm thấy gò má mình hơi nóng, may mà trên mặt cậu cũng có lông, người khác không thấy khuôn mặt đỏ bừng của cậu.
Loại nội dung phim này trước đây một mình trốn trong phòng xem thì không sao, hiện giờ xem cùng người khác lại cảm giác không được tự nhiên.
Tuy rằng cậu biết ánh mắt đại mỹ nhân không hề đặt lên màn hình TV nhưng cậu vẫn chột dạ cúi thấp đầu, chỉ có điều ánh mắt vẫn chăm chú xem màn hình.
Vốn những chỗ không tự nhiên vừa rồi cậu đã cố bỏ qua, đột nhiên nhìn thấy một màn như vậy, nam nữ chính hôn nhau, còn động tay động chân ngay trên màn hình trước mắt, Thư Thời lại lập tức cảm nhận được sự tồn tại của cơ thể cứng rắn dưới bụng mình.
Nhưng vừa rồi đại mỹ nhân đem cậu từ trên lưng ghế sofa xuống, một tay vẫn đặt trên lưng cậu không buông, cho nên cậu dù không tự nhiên cũng không thể thoát ra được.
Diệp Vọng luôn tự động bỏ qua màn hình TV, hắn từ trước đến nay chưa từng có quá nhiều những cảm xúc thăng trầm, tình yêu thế tục trong mắt hắn vừa ngây ngô lại vừa thừa thãi.
Nhưng dường như cảm nhận được thân thể cứng ngắc dưới tay mình, Diệp Vọng nhẹ nhàng xoa lông trên lưng của hồ ly ngốc, mọi chuyện đều là do thuận tay mà thôi.
Thư Thời ngửi được mùi đàn hương đặc trưng trên người đại mỹ nhân, cảm giác như ngũ tạng lục phủ đều bị mùi hương này xâm nhập, lại cảm thụ được lực đạo không mạnh không nhẹ trên lưng, ý nghĩ muốn thoát ra chợt dừng lại.
Cậu nghĩ, bị vuốt lông như vậy tuy không được tự nhiên nhưng vẫn có thể chịu đựng được.
Thư Thời vốn tưởng ngày hôm sau sẽ đỡ hơn, dù sao bản thân đã quen luân phiên thay đổi giữa hình dạng người và hồ ly rồi nên sẽ không sao nữa.
Nhưng quần của đại mỹ nhân ngày hôm nay với cái hôm qua dường như cùng một hãng, chất lượng trung bình, không hề có tác dụng cách nhiệt chút nào.
Lúc trốn đi không thành lại bị bàn tay to lớn đè xuống, Thư Thời đã nhanh chóng thích ứng và tự động điều chỉnh tư thế.
Thư Thời nằm sấp nhìn nam nữ chính cãi nhau lần thứ N vì sự xuất hiện của người tình cũ, trong lòng lại nghĩ đến điều khác, hiện tại mình không làm loạn gì, sao đại mỹ nhân lại vẫn vuốt lông mình?
Cậu cảm nhận được cảm giác và lực đạo trên lưng, thử cố gắng di chuyển cơ thể ra ngoài, rất nhanh đã bị đại mỹ nhân ấn trở lại để tiếp tục vuốt lông.
Thư Thời nghĩ nghĩ, cảm thấy đại mỹ nhân vẫn yêu thích bộ lông mềm mại của mình, muốn vuốt nhưng ngại ngùng không dám vuốt thẳng, nên mới khéo léo đè cậu trên đầu gối rồi mới ra tay.
Thư Thời được vuốt đến thoải mái lim dim hai mắt lại, cái đuôi phía sau cũng khẽ lắc lư, rất là hưởng thụ.
Cậu nghĩ, nếu đại mỹ nhân cần mình đến thế, mà mình cũng rộng lượng như vậy, vậy thì cứ hy sinh thỏa mãn đại mỹ nhân vậy.
Vì thế cậu cũng không tiếp tục kháng cự sự tiếp xúc với đại mỹ nhân qua cái quần âu không cách nhiệt kia nữa.
Khoảng một tuần sau, khi Thư Thời đã ước tính mình có thể duy trì hình dạng người vào ban ngày, liền gọi điện thoại cho Trương Kỳ, hẹn ngày mai đến Kim Thượng để ký hợp đồng.
Chiều tối hôm đó, Diệp Tứ đi theo Diệp Vọng vào phòng làm việc, sau khi báo cáo công việc xong xuôi, Diệp Tứ nghĩ đến lịch sáng ngày mai liền hỏi: “Tiên sinh, Tổng giám đốc Thái của Kim Thượng lại gửi lời mời, ngài vẫn không định đi sao?”
Diệp Tứ đi theo Diệp Vọng hơn một ngàn năm, nhưng tình huống hiện tại hắn vẫn như lạc vào sương mù, không hiểu rõ.
Lúc trước là tiên sinh nói muốn tiếp xúc với giới giải trí, hắn vốn tưởng ngài ấy sau khi trải qua nhiều ngành nghề cuối cùng cũng nhớ tới mảng giải trí, nhưng sau khi nói lời này, tiên sinh lại không có động thái gì, quả thực khiến một yêu quái như hắn khó hiểu.
Nhưng trong lòng tuy nghi hoặc, hắn vẫn không dám hỏi, người hầu sao có thể hỏi ý định của chủ nhân.
Động tác đóng nắp bút của Diệp Vọng ngừng lại trong chớp mắt, bên tai văng vẳng lời nói của Bạch Trạch mấy tháng trước.
“Người cậu muốn tìm, là cá thể phát sáng được bao quanh bởi ánh đèn sân khấu.”
Lúc đó hắn lại cho rằng ánh đèn sân khấu và màn ảnh đều như nhau, nhưng sau khi nghĩ lại thì thấy cách giải thích này có thể hơi phiến diện.
Chỉ có điều, “Đi.”