Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 10: Biến hình
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe tiếng bước chân đang đến gần ngoài cửa, Thư Thời nhìn lại bộ dạng của mình lúc này mà cuống quýt.
Với bộ dạng này của cậu, nếu bị coi là trộm đột nhập vào nhà thì thôi, lỡ bị cho là yêu quái thì có khi lại bị hỏa thiêu hoặc nhốt vào chuồng heo mất.
Trong trường hợp này, Thư Thời chẳng còn cách nào khác ngoài việc khóa ngay cửa phòng ngủ khách — ngăn được bao nhiêu hay bấy nhiêu, tranh thủ chút thời gian biến trở lại thành hồ ly.
Cậu dồn sức, nhắm mắt lại, vừa động niệm, mở mắt ra thì phát hiện — chẳng có gì xảy ra.
Mẹ nó! Thư Thời không nhịn được buột miệng chửi thầm một câu.
Hôm nay bị làm sao thế này, biến thành người được rồi mà lại không biến về hồ ly được nữa!
Thời gian gấp gáp, chỉ có thể trốn.
Trong phòng khách có một chiếc giường, tủ đầu giường cùng với nhà vệ sinh. Thư Thời thấy dù có co người lại cũng không thể chui vào tủ đầu giường nên đành phải trốn vào nhà vệ sinh.
Thế nên cậu đành trốn vào nhà vệ sinh, tiện tay khóa trái cửa lại.
Diệp Vọng vừa ra khỏi phòng đã cảm nhận được một luồng linh lực khác thường trong phòng khách, liền đi thẳng đến đó.
Hắn vốn lười tự mình dùng tay mở cửa, trước nay cửa trước mặt hắn đều tự động mở ra hoặc đóng lại mà không cần hắn chạm vào.
Cho nên, Diệp Vọng, người vốn dễ dàng mở cửa phòng khách, hoàn toàn không nhận ra rằng cửa đã bị khóa.
Nửa trên cửa nhà vệ sinh là kính mờ đục, thế nên Thư Thời chỉ có thể ngồi xổm xuống, dựa vào cửa, áp tai sát vào cửa, liên tục lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Khi nghe thấy cửa phòng khách nhanh chóng được mở ra, Thư Thời không khỏi giật mình. Chẳng lẽ đại mỹ nhân còn mang theo chìa khóa phòng khách bên mình? Sao có thể mở cửa nhanh thế chứ?
Nhưng ngay sau đó, cậu cũng không còn thời gian để phân tâm suy nghĩ nữa. Tiếng bước chân ngày càng rõ ràng, tiếng tim đập của cậu cũng càng lúc càng nhanh, trong phút chốc, dường như cả nhà vệ sinh chỉ còn tiếng hít thở và tiếng tim đập dồn dập của cậu.
Thư Thời nhìn cổ tay mình, lại nghĩ đến đại mỹ nhân đang đi tới bên ngoài, tàn nhẫn nhắm mắt, há miệng cắn mạnh vào cổ tay đến bật máu. Máu lập tức bắn ra, nhuộm đỏ cổ tay trắng muốt của cậu. Thư Thời đau đến suýt ngạt thở, nhưng nghĩ đến bên ngoài còn có người nên đành nín nhịn không phát ra âm thanh, hai mắt cũng ửng đỏ vì nín nhịn.
Đây là cái miệng tự mình tàn nhẫn cắn ra.
Lúc này cũng không còn biện pháp nào, thà bị thương một chút còn hơn bị bắt nhốt vào chuồng heo.
Thư Thời không dám dừng lại dù chỉ một giây, cũng không quan tâm sàn nhà có sạch hay không, cứ thế chà máu từ cổ tay xuống nền gạch men trong nhà vệ sinh.
Thời tiết buổi sáng lạnh lẽo, vậy mà do đau đớn mồ hôi vẫn không ngừng túa ra.
Nhưng cậu không dám dừng lại, vừa tăng tốc vừa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Bịch, bịch.
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, chỉ còn vài bước nữa thôi.
Thư Thời nhìn hoa văn bằng máu trên cổ tay mình, trong lòng có chút lo lắng, với tốc độ này, e rằng không kịp.
Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng của Cô Hoạch Điểu: “Tiên sinh, bữa sáng hôm nay ngài muốn dùng theo kiểu Trung Quốc hay kiểu Tây Âu?”
Tiếng bước chân ngoài nhà vệ sinh ngừng một chút, Diệp Vọng đáp lại qua loa, rồi sau đó tiếp tục bước về phía nhà vệ sinh.
Cửa nhà vệ sinh bị mở ra, khoảnh khắc nhìn rõ cảnh tượng bên trong, đồng tử Diệp Vọng lập tức co rụt lại.
Thư Thời giật mình, ngay khi vừa biến trở lại hình dạng hồ ly, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm đã lợi dụng lúc Diệp Vọng vẫn còn ngây người mà vội vàng chạy biến ra ngoài.
Thư Thời một bên chạy nhanh như bay, một bên thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng lúc nãy lăn lộn trên sàn nhà đã lau sạch pháp trận vẽ bằng máu kia rồi.
Lúc Diệp Vọng vẫn còn đang hoảng hốt, con hồ ly cả người dính đầy vết máu kia cứ thế luồn qua chân hắn chạy ra ngoài.
Hắn nhíu chặt chân mày, lúc này cũng không thể quan tâm đến chuyện gì khác nữa, vừa rồi trong mắt hắn chỉ ngập tràn màu máu đỏ tươi.
Trên bộ lông trắng như tuyết của hồ ly, loang lổ màu đỏ chói mắt.
Diệp Vọng xoay người, chỉ trong chớp mắt đã đến phía sau Thư Thời, khống chế thân mình đang muốn lủi đi của cậu. Một bàn tay dùng linh lực cách không khống chế cậu, hắn không dám dùng sức trên tay, sợ sẽ vô tình làm ảnh hưởng đến chỗ bị thương.
Thư Thời vốn tưởng mình đã chạy rất nhanh rồi, không ngờ đại mỹ nhân chân dài, thoáng cái đã đuổi kịp, còn khống chế khiến cậu không thể động đậy được, dù có kêu to thế nào cũng không buông tay.
Hiện trạng bây giờ của Thư Thời không thể nói là không thảm hại. Vốn một thân lông trắng như tuyết, giờ bị máu vấy bẩn thành từng mảng, còn kèm theo chút bụi bẩn màu đen xám, trông rõ ràng như vừa bị ai đánh bị thương.
Thư Thời chột dạ, không muốn đại mỹ nhân nhìn thấy vết thương của mình. Sau khi bị khống chế cũng muốn giãy giụa, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt của đại mỹ nhân lúc này, thân thể cậu cứng đờ, không dám lộn xộn nữa.
Hai mắt Diệp Vọng lúc này tràn đầy hung ác, âm u cùng sát ý lạnh lẽo. Ngũ quan vốn sắc bén đột nhiên lộ rõ vẻ lạnh lùng khó gần, như thể lớp da người miễn cưỡng khoác lên chỉ là một lớp vỏ bọc, nhìn thế nào cũng giống một hung thần.
Dù cho Thư Thời có không sợ hắn đến mấy, cậu cũng theo bản năng cảm nhận được nguy hiểm khó tả, do đó cũng đành ngoan ngoãn.
Thật đáng sợ. Thư Thời, bê bết máu và được Diệp Vọng ôm nhẹ vào lòng, thầm nghĩ.
Thế nên lúc bị đại mỹ nhân lật người kiểm tra, Thư Thời cũng không dám lộn xộn, cùng lắm cũng chỉ nhỏ giọng nức nở hai tiếng kháng nghị.
Diệp Vọng lạnh mặt lật xem những chỗ dính máu trên người Thư Thời, cuối cùng phát hiện trên khớp chân có một vết thương, trông rất sâu, máu vẫn còn rỉ ra.
Thư Thời nhận thấy hơi thở ngày càng đáng sợ tỏa ra từ đại mỹ nhân, nhất thời khẽ run lên, lông đuôi đều dựng đứng cả lên.
Sao, sao đại mỹ nhân chỉ là một nhân loại mà nóng giận còn đáng sợ hơn mấy lão yêu quái cậu từng gặp nữa...
Một người một hồ ly trở lại phòng khách, vừa hay gặp Cô Hoạch Điểu đang đi ra từ phòng bếp, thấy hai người liền kinh ngạc hỏi: “Tiểu tiên sinh có chuyện gì vậy?”
Diệp Vọng không nói nhiều, phân phó nàng đi lấy thuốc, sau đó đặt Thư Thời lên sô pha.
Lúc xử lý vết thương, thuốc sát trùng tiếp xúc với vết thương khó tránh khỏi có chút khó chịu. Thư Thời chịu không nổi rên rỉ vài tiếng, quay đầu nhìn thấy sắc mặt ngày càng âm trầm của đại mỹ nhân lại đành ủy khuất không dám lên tiếng nữa.
Cậu cũng đâu có muốn như vậy đâu, đây là chuyện bất ngờ xảy ra mà.
Sau khi quấn gạc xong, Diệp Vọng thu dọn đồ đạc, nói câu đầu tiên trong sáng nay với Thư Thời: “Ngày nào cũng ăn chơi thoải mái, chuyện nghiêm chỉnh thì chẳng thấy đâu, gây chuyện gặp họa thì lại giỏi lắm.”
Lần đầu tiên gặp là bị thương chân sau, chân sau mới khỏi vài ngày lại bị thương chân trước. Đầu óc nhìn qua cũng không ngốc lắm, mà sao mỗi việc ở trong nhà cũng có thể bị thương được.
Nghe xong lời hắn nói, Thư Thời vẻ mặt đầy ai oán.
Đây cũng có một phần công lao của anh đấy chứ, nếu không phải bất đắc dĩ sao tôi phải dùng máu vẽ trận biến hình chứ ---
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của đại mỹ nhân, đáy lòng đang không ngừng rủa thầm của cậu cũng chợt dừng lại.
Nếu không quan tâm, cũng sẽ không tức giận như vậy.
Thư Thời nằm trên ghế sô pha và nghĩ, trách đi trách lại, cũng chỉ có thể trách thời cơ biến hình không đúng.
Diệp Vọng đi ra ngoài như thường lệ. Sau khi hắn lên xe, Diệp Tứ cũng phân phó lái xe như thường lệ: “Đến công ty.”
Không ngờ lại bị Diệp Vọng ngắt lời: “Đến chỗ bất động sản.”
Ban ngày ở nhà, Thư Thời lại thử biến hình lần nữa. Cậu dễ dàng biến về hình người, vừa động niệm lại chuyển dạng hồ ly.
Điều này khiến cậu rõ ràng là buồn bực, như này không phải tốt rồi sao?
Sao sáng nay lại không được? Ông trời trêu ngươi mình à?!
Sau khi trở về hình người, đầu tiên cậu trở về nhà mình, gọi điện cho ông nội, tiện thể hỏi xem gần đây có chuyện gì xảy ra, và tại sao đột nhiên cậu lại biến về hình dạng ban đầu.
Đầu bên kia điện thoại truyền ra giọng nói dù đã có tuổi nhưng vẫn hùng hồn, rõ ràng là một ông già tinh thần vẫn còn phơi phới, sung sức lắm, nhưng lời ông nói lại không khiến người ta phơi phới như vậy: “Cháu vẫn còn nhỏ, vẫn trong thời kỳ trưởng thành, thay đổi qua lại cũng là chuyện bình thường, giờ không phải đã biến về rồi đấy thôi.” Thư Thời: “……” Đúng là ông lớn hơn, nhưng lời nói thế nào cũng không đáng tin.
Sau khi cúp điện thoại, Thư Thời lại gọi cho Trương Kỳ. Cậu vốn cũng muốn lợi dụng lúc bây giờ có thể biến hình đi ký hợp đồng, nhưng vừa rồi thử qua thì thời gian duy trì hình người lâu nhất cũng chỉ được 1 tiếng, thì còn chưa đủ thời gian đi lại nữa.
Vì thế cậu đành gọi điện, muốn thương lượng thêm với Trương Kỳ về những chuyện đã đề cập lần trước.
Thân hình thon dài của người thiếu niên phân nửa đều chìm trong ghế dựa, hai chân vắt chéo khẽ nhịp trên mặt đất, một tay cầm điện thoại, trên mặt mang theo chút ý cười nói với người ở đầu dây bên kia: “Anh Trương, chúng ta không phải đang thương lượng sao? Em không muốn đi tuyển chọn tài năng, em không biết hát không biết nhảy, tham gia cũng chẳng để làm gì.”
Trương Kỳ ở đầu dây bên kia khuyên: “Không biết thì có thể học, có ai ngay từ đầu đã toàn năng đâu chứ? Cậu có khuôn mặt này, khán giả sẽ luôn khoan dung với cậu. Hơn nữa cậu cũng không có xuất thân chính quy, muốn tham gia diễn xuất thật sự rất khó.”
Thư Thời bóc một viên kẹo bỏ vào miệng, hàm hồ đáp lại: “Với em mà nói thì cái gì cũng khó, nếu đằng nào cũng phải học chẳng bằng học cái em có hứng thú. Em thích diễn xuất, vai nhỏ cũng được, dù sao em cũng chỉ muốn diễn.”
Cậu nhấm nháp viên kẹo trong miệng, vị ngọt ngào lan tỏa, chợt nghĩ đến vẻ mặt âm trầm của đại mỹ nhân sáng nay, thầm nghĩ nếu có thể cho hắn một viên kẹo thì tốt biết mấy, không biết sắc mặt hắn có tốt hơn không.
Đã nói hết nước hết cái với Thư Thời, cũng sợ Thư Thời cuối cùng sẽ mất hứng không ký nữa, Trương Kỳ cuối cùng vẫn đành đáp ứng nói: “Anh sẽ soạn thảo lại hợp đồng gửi cho cậu, khi nào cậu rảnh thì qua đây?”
Hai chân Thư Thời đang đung đưa chợt ngừng lại, sau khi suy nghĩ nghiêm túc liền đáp: “Nhanh thôi, em sẽ sớm về thành phố A, đến lúc đó sẽ lập tức tìm đến anh.”
Buổi tối sau khi về nhà, Diệp Vọng nhìn tiểu hồ ly đang nằm trên sô pha, đáy mắt âm trầm khó lường.
Trong nhà có gì hắn đều biết, cho dù là nghĩ ra được cũng có chút lực bất tòng tâm, huống chi lần trước lại vừa bị hắn rút mất một nửa linh lực.
Cho nên sáng nay hắn mới đến công ty bất động sản một chuyến, muốn xem rốt cuộc hồ ly ngốc làm sao lại tự gây ra tình cảnh thảm hại như vậy, nhưng camera giám sát cũng không bắt được tung tích của hồ ly ngốc.
Vừa rồi lúc mới thấy vết thương, trong lòng chợt nảy ra ý nghĩ muốn sưu hồn (kiểm tra linh hồn), nhưng hồ ly ngốc này còn chưa thành tinh, có khi còn không chịu nổi một lần sưu hồn, nguyên thần hỏng mất lại thật sự biến thành một con hồ ly ngốc.
Thôi, lại bỏ qua lần nữa.
Thư Thời hoàn toàn không biết hắn nghĩ gì nhưng cậu vẫn còn nhớ chuyện sáng nay, nhìn thấy đại mỹ nhân trở về liền đẩy hộp kẹo trên bàn trà đến trước mặt hắn.
“Này, mời anh ăn kẹo, đừng tức giận nữa.”