Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 13: Mâu thuẫn
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Vọng thấy khó hiểu, vì trước đây chưa từng có chuyện tương tự xảy ra.
Chú hồ ly ngốc nghếch không chịu hợp tác, Diệp Vọng cũng chẳng có nhiều kiên nhẫn, bèn đưa tay ôm Thư Thời đang nằm trên giá leo của mèo vào lòng.
Thư Thời còn chưa kịp phản ứng đã rơi vào vòng tay ấm áp. Mùi đàn hương quen thuộc thoảng vào mũi khiến cậu nhớ lại cảnh tượng buổi chiều, trong lòng chợt hoảng hốt, bản năng mách bảo cậu muốn thoát khỏi lồng ngực Diệp Vọng.
Nhưng giãy giụa vô ích, đại mỹ nhân ôm chặt đến mức cậu không thể thoát ra, đành quay mặt đi không nhìn hắn, tỏ vẻ không vui.
Diệp Vọng biết chú hồ ly nhỏ này rất kiêu căng, nhưng trước nay chưa từng cố tình gây sự như vậy. Sau một hồi trầm ngâm, trên tay hắn bỗng xuất hiện một gói thịt bò khô... Đây là món ăn vặt hết nhanh nhất.
Thư Thời quay mặt đi nên không nhận ra gói thịt bò khô bỗng xuất hiện trong tay đại mỹ nhân, nhưng chóp mũi ngửi thấy mùi thịt bò yêu thích, khuôn mặt cứng đờ của cậu cũng giãn ra đôi chút.
Diệp Vọng chỉ nghĩ Thư Thời đang khó chịu vì không có đủ đồ ăn vặt, thế là nhét gói thịt bò khô vào lòng cậu, sau đó đặt cậu trở lại giá leo của mèo rồi cùng Diệp Tứ đi vào phòng làm việc, không liếc nhìn Thư Thời thêm lần nào.
Khi cơ thể lơ lửng giữa không trung, Thư Thời theo bản năng nắm chặt gói thịt bò khô trong lòng.
Khi nhận ra đây là do đại mỹ nhân đưa cho, cậu lại hơi ghét bỏ, muốn ném phắt đi.
Nhưng cuối cùng, khi đáp xuống giá leo, gói thịt bò vẫn nằm yên ổn trong ngực cậu, chưa bị ném đi.
Cậu nghĩ, thịt bò khô nào có tội tình gì, nó chỉ là một gói thịt bò khô vừa ngon vừa vô tội.
Diệp Vọng ra khỏi phòng làm việc thì đã gần đến giờ cơm tối. Hắn thấy Thư Thời đã xuống khỏi giá leo, đang cuộn mình trong ổ, nheo mắt lại không rõ là đang ngủ hay thức.
Hắn bước tới, định ôm chú nhóc trong ổ ra, nhưng không ngờ Thư Thời lại cảnh giác hơn nhiều so với những gì hắn nghĩ. Tay hắn vừa chạm vào người, Thư Thời đã mở mắt, lùi về phía sau, thậm chí còn giương móng đập vào tay Diệp Vọng đang muốn ôm cậu.
Diệp Vọng nheo mắt. Ăn nhiều đồ ăn vặt như vậy, thịt chẳng béo lên được bao nhiêu nhưng cái gan thì lại tăng lên đáng kể đấy.
Trong bếp, Cô Hoạch Điểu đã làm xong bữa tối. Diệp Vọng chỉ bỏ lại một câu "Nếu không muốn ăn cơm thì cứ nằm đấy đi." rồi đi vào bếp, không thèm để ý chú hồ ly ngốc tự dưng gây sự nữa.
Nuôi thú cưng cũng không có lý do gì mà nhất định phải chiều chuộng nó.
Thư Thời ngửi thấy mùi thơm của món bít tết rượu vang đỏ, bụng cậu cũng réo lên phản đối. Cậu suy tư một phút đồng hồ, cuối cùng giữa cốt khí và bữa tối, cậu chọn vế sau.
Cậu nghĩ, ăn xong rồi thì vẫn có thể tiếp tục kháng nghị, hai chuyện này chẳng hề xung đột.
Cậu vào bếp, thấy phần bữa tối của mình. Tảng thịt bò trên đĩa tỏa ra mùi hương rượu vang nồng nàn hòa quyện với mùi nước sốt đậm đà. Chóp đuôi Thư Thời rung rung, chẳng thèm ghét bỏ đại mỹ nhân bên cạnh, chỉ một lòng vùi đầu vào ăn.
Móng vuốt của hồ ly chẳng thể nào cầm được dao nĩa, lúc Thư Thời dùng miệng cắn hơi chật vật, chỉ đành dùng móng không bị thương cố định miếng bít tết.
Cậu nghĩ, lát nữa ăn xong rồi rửa móng là được.
Nhưng Diệp Vọng chỉ liếc nhìn một cái rồi nhíu mày, đôi môi mỏng mở ra, nói: "Đừng dùng móng ăn, bẩn."
"Giúp nó cắt miếng bít tết ra." Hắn nói với Cô Hoạch Điểu.
Thư Thời vốn dĩ đang ức chế trong lòng, một câu "Bẩn" của Diệp Vọng như đạp thêm một phát vào bãi mìn của cậu. Thư Thời trợn tròn mắt, nhìn Diệp Vọng chợt thấy tức giận, lông đuôi dựng đứng.
Cậu còn chưa tính sổ với đại mỹ nhân chuyện chiều nay, giờ mà cũng dám chê mình bẩn?!
Thật sự muốn nhịn cũng không thể nhịn được nữa.
Cô Hoạch Điểu đang chuẩn bị cầm miếng thịt bò lên cắt, chợt thấy móng vuốt của tiểu tiên sinh giương lên, nhanh chóng nhảy phắt lên đùi tiên sinh, động tác nhanh đến nỗi như thể cái móng trước chẳng hề hấn gì.
Khóe mắt Diệp Vọng nhìn thấy bóng dáng chú hồ ly ngốc, nhưng cũng không ngăn cản cậu. Vậy mà giây tiếp theo, hắn chợt cảm thấy một cảm giác dính dính ướt ướt trên quần âu của mình.
Nhìn vết nước sốt trên quần âu của mình, gân xanh trên trán Diệp Vọng giật giật, đôi môi mỏng lập tức mím chặt thành một đường thẳng tắp.
Thư Thời vừa rồi tức giận đến mức nhắm mắt lại, bôi nước sốt lên quần đại mỹ nhân. Cậu nghĩ đơn giản, đã không làm thì thôi, đã làm thì làm cho trót, bèn lau móng lên áo vest của Diệp Vọng – vừa hay là vị trí mà cậu nhỡ tay túm phải rồi bị đại mỹ nhân ghét bỏ.
Dù sao trước sau gì cũng sẽ bị xử, chẳng thèm để ý phạm thêm một hay hai tội nữa.
Diệp Vọng không thể ngờ cậu lại dám... cho hắn một móng nữa, tức đến bật cười. Hắn đưa tay nắm lấy da sau gáy Thư Thời, treo cả người chú hồ ly lơ lửng giữa không trung.
Thư Thời vùng vằng bốn chân, đối diện với ánh mắt lạnh lẽo như băng của đại mỹ nhân. Bao nhiêu can đảm tích tụ vì tức giận như quả bóng bị chọc xì hơi mà xẹp lép, cậu rụt cổ lại, chột dạ dời ánh mắt đi.
Cậu nghĩ, có khi lần này cậu sẽ thật sự bị đuổi ra khỏi nhà.
Trong lòng Thư Thời lúc này tràn đầy tiếc nuối, món bít tết rượu vang kia còn chưa ăn xong mà.
Diệp Vọng nén tức giận, xách chú hồ ly ngốc kia lên. Vốn định dạy nó một bài học, nhưng nhìn thấy cậu chột dạ rụt cổ, vẻ mặt ngoan ngoãn, hắn cứng người lại, cuối cùng vẫn buông tay ra.
Hắn so đo làm gì với chú hồ ly ngốc còn chẳng tu luyện thành hình người này.
Chỉ là một thứ chẳng ra làm sao.
Thư Thời không hiểu vì sao tự dưng tránh được một kiếp. Ngược lại, đại mỹ nhân sau khi buông tay thì về phòng không ăn.
Sau khi ăn no nê hết miếng bít tết rượu vang, Cô Hoạch Điểu giúp cậu rửa móng.
Thư Thời liếm cái móng ướt đẫm của mình. Lúc xoay người về ổ, cậu thấy gói thịt bò khô – thứ đại mỹ nhân cho cậu lúc chạng vạng, vẫn còn nguyên chưa đụng tới.
Cậu ngừng động tác, tâm trạng cũng không còn bình thản như trước.
Cậu lui về ổ, nhìn chằm chằm gói thịt bò khô, trong lòng hai phe đang đấu tranh.
Chuyện này không thể trách mình được, rõ ràng là do đại mỹ nhân quá đáng trước. Buổi chiều, hắn ghét bỏ mình như thể trên người mình có vi khuẩn mang bệnh chết người vậy.
...Nhưng, nhưng lúc đó hắn cũng có biết mình là ai đâu.
Thế vừa nãy thì sao? Ăn mỗi miếng bít tết, cũng đâu phải ăn xong không rửa móng, vậy mà cũng chê mình bẩn.
...Hắn vốn dĩ chính là có đức tính như vậy mà, nói chuyện vừa khó nghe, tính cách thì thất thường, chẳng phải sáng sớm ngươi cũng đã nhận ra rồi sao?
...
Thư Thời dùng cái móng chân trước không bị thương gảy gảy gói thịt bò khô. Tâm trạng cậu cũng như cái gói dưới móng, phập phồng không yên.
Cậu nghĩ, tuy đại mỹ nhân có nhiều khuyết điểm, nhưng cách đối xử với cậu thì, trừ cái tính độc miệng, nói chuyện làm người ta tổn thương ra, cũng chẳng có gì là không tốt cả.
Mua đồ ăn vặt cho mình cực kỳ hào phóng, tuy mỗi ngày chỉ có một phần nhất định, nhưng còn hơn là không có, với lại còn cho thêm mình một hai gói.
Cuối tuần không có việc cũng chơi cùng mình. Thời gian làm việc buổi tối cũng dành ra để xem TV cùng, mặt không đổi sắc nghe mấy bộ phim truyền hình dài tập có lời thoại đến mức cậu còn thấy xấu hổ thay.
Thư Thời nhìn những thứ Diệp Vọng mua cho trong phòng khách, rồi nhìn chiếc sô pha trống vắng, cuối cùng nhìn về phía hành lang vắng lặng, nơi đó không có dù chỉ một chút động tĩnh.
Thư Thời nhìn xuống gói thịt bò khô dưới móng, lòng cậu mềm lại.
Cậu nghĩ, mình là một hồ yêu rộng lượng, sẽ không so đo với đại mỹ nhân, người chẳng biết gì cả.
Như thế thật không khoan dung chút nào.
Sau khi nghĩ thông suốt, Thư Thời chui ra khỏi ổ.
Cậu nghĩ, nhân loại luôn sĩ diện, không thể co dãn như yêu quái bọn cậu, chỉ có thể tự mình làm hòa.
Cậu lạch bạch lạch bạch chạy tới cửa phòng làm việc đang hé ra chút ánh sáng, thấy cửa không đóng nên đẩy cửa bước vào.
Lúc ấy, Diệp Vọng đang nhìn màn hình máy tính. Khóe mắt hắn nhìn thấy bộ lông trắng như tuyết, ánh mắt hơi dừng lại trong chớp mắt nhưng mặt vẫn không đổi sắc.
Thư Thời phát hiện đại mỹ nhân đã thay quần áo xong, cũng không thèm quan tâm phản ứng của hắn, trực tiếp đi đến bên cạnh Diệp Vọng.
Diệp Vọng liếc xéo cậu một cái: "Có chuyện gì?"
Thư Thời xoa xoa hai móng, chuẩn bị tâm lý xong, sau đó đoan trang đứng thẳng lên, đặt cái móng bị thương lên đầu gối Diệp Vọng.
Diệp Vọng liếc nhìn móng vuốt kia, không nhúc nhích.
Vừa rồi còn nổi giận đùng đùng, giờ thì chịu thua, ngoan ngoãn đến nhờ mình thay thuốc. Thế này không chỉ vô tâm vô tình mà còn cả vô lương tâm.
Thư Thời thấy đại mỹ nhân không nhúc nhích, lại giở trò cũ nhảy lên đùi hắn, đặt móng bị thương ngay trước mặt hắn.
Cậu đã chủ động cầu hòa đến thế rồi, đại mỹ nhân chẳng thèm phản ứng gì, chẳng lẽ vẫn còn giận?
Tuy biết đối phương lòng dạ hẹp hòi hay mang thù, nhưng trong thời gian ngắn cậu cũng không nghĩ ra biện pháp hay ho nào.
Ngay lúc Thư Thời còn đang do dự, Diệp Vọng đè cái móng đang đặt trước mặt mình xuống, đặt Thư Thời lên bàn làm việc, không nói gì, cứ thế đi ra ngoài.
Thư Thời nhìn theo bóng dáng đại mỹ nhân, trong phút chốc cảm thấy thật khó xử. Từ trước đến nay, cậu chưa từng dỗ dành con người, trong tình huống như thế này thì phải làm sao đây?
Hay là trộm ít cỏ bính đến để hắn quên đi đoạn ký ức này?
Ngay khi Thư Thời đang cân nhắc nên lén trộn cỏ bính vào trà hay nghiền vào thức ăn, Diệp Vọng đã quay lại, trong tay cầm theo hộp y tế.
Thư Thời vừa thấy thì thở phào nhẹ nhõm. Thế này thì không cần trộm cỏ nữa rồi.
Diệp Vọng thay thuốc, đổi băng gạc cho Thư Thời như bình thường.
Thư Thời nằm trên bàn làm việc, nhìn đại mỹ nhân thay thuốc cho mình. Cổ tay hắn cử động, lộ ra một vệt đỏ rõ ràng, khiến cậu chột dạ cực kỳ.
Vết đó hẳn là do lúc bị xách lên, cậu đã cào mạnh, tạo thành một đường trên tay đại mỹ nhân.
Trước đó cậu không để ý, giờ nhìn lại cảm thấy vừa chột dạ vừa áy náy.
Cáu kỉnh thì cáu kỉnh thật, nhưng sao lại làm tổn thương người ta như thế? Không biết đại mỹ nhân có đau không, chắc là khá đau đấy.
Nghĩ vậy, Thư Thời bèn quay đầu lại.
Diệp Vọng để ý động tác của chú hồ ly ngốc, nhưng không để tâm, cho đến khi từ cổ tay truyền đến một cảm giác mềm mại ẩm ướt.
Hắn nhìn xuống, chú hồ ly ngốc vẫn còn đang liếm cổ tay hắn. Nhìn kỹ thì thấy, trên da hắn không biết từ lúc nào đã có một vết xước.
...Tên nhóc này cũng không vô tâm vô tình hoàn toàn, coi như có vài phần lương tâm.
Chẳng qua hôm nay tính tình chú hồ ly ngốc thay đổi xoành xoạch, khiến hắn phải suy nghĩ.
Lúc này, trên màn hình trước mặt hắn rõ ràng là trang chủ của một công cụ tìm kiếm nào đó, thanh tìm kiếm hiện lên câu hỏi hắn vừa nhập: 【 Tại sao tính tình thú cưng hồ ly tự dưng thay đổi? 】
Mấy đáp án hiện ra không có mấy thông tin về hồ ly, phần lớn đều là về chó, nhưng mấy câu trả lời liên quan lại hiển thị một thông tin ở phương diện khác:
Tháng 2-4 hàng năm là mùa động dục của hồ ly......
Lúc này đang là tháng 3, vừa đúng là mùa động dục của hồ ly. Động vật trong mùa động dục có thể thay đổi tính tình liên tục.
Chỉ có điều, tên nhóc này đã mở linh trí, chẳng lẽ cũng không có ngoại lệ sao?
Sau khi đuổi chú hồ ly ngốc về phòng khách, Diệp Vọng lại gọi điện thoại cho Bạch Trạch.
"Động vật sau khi mở linh trí chẳng lẽ vẫn còn bị ảnh hưởng bởi kỳ động dục?"
Bạch Trạch ở đầu dây bên kia: "..."
Huynh nhớ mình là thần thú nối liền với thiên địa, biết được quy luật của vạn vật, chứ không phải là một bậc thầy về nuôi thú cưng.