Chương 14: Bạch Trạch

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Diệp Vọng hỏi vấn đề kia, đầu dây bên kia im lặng. Một lúc lâu sau mới nghe thấy Bạch Trạch nhẹ nhàng nói một câu: "Cậu chờ chút."
Sau đó điện thoại bị ngắt.
Diệp Vọng không để ý lời nói khó hiểu của anh, vẻ mặt bình tĩnh tắt điện thoại rồi ra khỏi phòng làm việc, đi vào phòng khách đọc sách.
Thư Thời vốn đang nằm trên sô pha, nghĩ rằng đêm nay chỉ có duy nhất một hồ ly là cậu, lại không ngờ không lâu sau đại mỹ nhân cũng ra đây.
Đuôi cậu dựng đứng lên ngay lập tức, xem ra đại mỹ nhân còn thoáng tính hơn mình nghĩ nhỉ.
Sau khi người đến gần, Thư Thời nhảy lên đùi Diệp Vọng một cách quen thuộc, tìm một vị trí tốt để bắt đầu nằm xem TV.
Mà Diệp Vọng vẫn một tay đọc sách, một tay vuốt ve bộ lông như thường lệ.
Thư Thời chưa từng được ai chăm sóc như vậy. Lúc được đại mỹ nhân nuôi, cậu mới biết, thì ra được vuốt lông thoải mái đến vậy, sau đó cũng vui vẻ mặc kệ đại mỹ nhân, dần dà thành quen.
Một người một hồ ly ở chung cũng coi như là hòa hợp.
Không biết có phải do bị ảnh hưởng bởi kết quả tìm kiếm vừa nãy hay không, Diệp Vọng chợt nhớ ra, hắn dường như chưa từng kiểm tra bụng của tiểu hồ ly ngốc. Lần trước cũng là Cô Hoạch Điểu nói cho hắn biết giới tính của nó.
Dần dần, Thư Thời cảm thấy có gì đó không ổn.
Không biết có phải là ảo giác của cậu hay không mà cậu cảm thấy tay đại mỹ nhân đang từ từ vuốt xuống phía dưới...
Bàn tay dừng ở sườn của cậu, vẫn như lời vừa nãy, vuốt ve thoải mái.
Vì thế mà cảm giác bất an trong đầu Thư Thời lập tức tan biến.
Nhưng đến khi phần bụng mềm mại, nhạy cảm bị chạm vào, Thư Thời lập tức nhảy bật ra khỏi đùi của Diệp Vọng, nhìn về phía Diệp Vọng với vẻ mặt khó tin.
Mình tin tưởng hắn như vậy, hắn lại ngang nhiên muốn sờ bụng của mình, lòng người quả nhiên hiểm độc.
Diệp Vọng nhìn thẳng vào tiểu hồ ly ngốc, không hiểu được vẻ trách móc trong mắt cậu, chỉ cảm thấy không thoải mái lắm.
Vì thế, hắn lại bế hồ ly đặt lên đùi, "Ngoan ngoãn một chút, đừng cựa quậy."
Bụng dưới của tộc hồ ly là một nơi cực kỳ nhạy cảm và yếu ớt, không được tùy tiện chạm vào, chưa kể còn có chỗ đó.
Thư Thời vừa thấy đôi tay muốn chạm vào bụng dưới của mình kia, làm sao có thể để yên cho hắn sờ, vì thế lại lần nữa thoát khỏi tay Diệp Vọng. Lúc này, cậu không nhảy lên lưng sô pha nữa mà nhảy thẳng lên trên TV, nhe răng đe dọa Diệp Vọng, hòng dọa hắn sợ.
Nhưng ai ngờ rằng đại mỹ nhân mặt không đổi sắc, sau một hồi trầm ngâm còn có ý định thương lượng với cậu.
"Xuống đi, ta không sờ bụng của ngươi nữa."
Thư Thời nhìn chằm chằm khuôn mặt của đại mỹ nhân, trong phút chốc có chút hoảng hốt, nghĩ đến việc vừa rồi bọn họ mới cãi nhau xong, lại vừa làm hòa, nếu còn giận dỗi nữa thì thật sự không ổn, nên đành chậm rãi nhảy từ TV xuống đi đến gần.
Cậu nghĩ, nếu đại mỹ nhân còn lật lọng một lần nữa, cậu sẽ không dễ tính như vậy nữa.
Diệp Vọng nhìn thấy tiểu hồ ly ngốc trở lại trên đùi mình cả người cứng đờ, vẻ mặt hơi trầm tư.
Hôm sau, Thư Thời tu luyện ở nhà, có thể là do cơ thể đã thích nghi với tốc độ vận chuyển linh khí nên hiệu suất tu luyện của cậu bây giờ đã tăng lên đáng kể so với trước đây. Đại khái không lâu sau cậu sẽ có thể biến hóa giữa hình người và hồ ly một cách thuần thục.
Lúc đó có thể về nhà rồi!
Thư Thời nghĩ nghĩ, vừa cảm thấy vui mừng, trong đầu lại xuất hiện khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của đại mỹ nhân, bỗng thấy buồn bã.
Về sau sẽ không còn người chuẩn bị sườn cừu nướng, bít tết rượu vang và vịt tái chanh cho mình nữa, còn cả thịt bò khô, hoa quả sấy, cùng các loại hạt, nghĩ lại vẫn cảm thấy hơi lưu luyến.
Tuy vậy, cậu ở ngay bên cạnh, về sau nếu không có việc gì cậu cũng có thể đến nhỉ?
Không biết đại mỹ nhân có cho cậu ăn nhờ hay không nữa...
Haizz, hồ ly thật là buồn rầu.
Buổi chiều tới, Thư Thời vẫn còn đang tu luyện thì chợt cảm nhận được hơi thở của một đại yêu, vì thế mà cảnh giác đứng dậy, ngừng tu luyện.
Chưa tới một phút sau, chuông cửa vang lên, Thư Thời thở hổn hển, nhảy lên giá leo trèo, mắt dán chặt vào cánh cửa phòng.
Đại yêu này, cực kỳ lợi hại, cậu không đánh lại được.
Hiện giờ trong nhà chỉ có một con hồ ly là cậu. Đại mỹ nhân chưa về, Cô Hoạch Điểu hình như còn đang chơi mạt chược, cho nên đại yêu này chắc chắn là đến tìm cậu.
Nhưng đừng nói hiện tại mình đang bị thương, ngay cả khi ở trạng thái bình thường, cậu cũng chưa chắc đã đánh bại được đối phương.
Trong phút chốc Thư Thời cũng không nghĩ ra được cách nào hay, chỉ đành tiếp tục nhìn chằm chằm vào cửa, vận linh khí chờ thời cơ ra tay. Cùng lắm thì đến khi đối phương vừa tiến vào mình cào cho hắn một phát, không chừng còn có thể khiến hắn bị mù.
Tuy nhiên, Thư Thời không ngờ rằng, chuông cửa vang lên hai lần, sau đó không còn động tĩnh nào. Nhưng yêu quái ngoài cửa vẫn chưa đi, không biết có phải đang tìm cách khác để vào nhà không.
Cậu cảm thấy hình như mình đã quên chuyện gì đấy trong chốc lát, nhưng hiện tại đang căng thẳng, cậu cũng không rảnh nghĩ ngợi nhiều đến vậy.
Nhưng ngay sau đó, chợt Thư Thời nghe thấy tiếng nói chuyện từ ngoài cửa truyền vào, cậu cẩn thận lắng nghe, vừa nghe rõ, vẻ mặt căng thẳng của cậu hơi giãn ra rồi...
"... À, là tôi, tôi đang ở ngoài cửa, không vào được, cậu về đây mở cửa cho tôi một chút được không?"
Nghe vậy, cả người Thư Thời hồ ly cũng muốn tan chảy ra rồi, rốt cuộc cậu cũng nhớ đến chuyện đã quên...
Làm gì có chuyện yêu quái có ý đồ xấu muốn đánh nhau, ăn thịt mà lại còn bấm chuông cửa!!
Thật là mất mặt quá đi, may mà không ai biết.
Sau khi Thư Thời phát hiện chỉ là một hồi hoảng sợ vu vơ thì tức giận nhảy từ trên giá xuống, trở về ổ của mình.
Đợi khoảng mười phút, cửa lớn cuối cùng cũng mở ra. Thư Thời ngẩng mắt liếc nhìn, thấy Cô Hoạch Điểu vẫn ăn diện váy hoa, giày cao gót như trước, vội vàng bước vào, còn cả người đàn ông mảnh mai theo sau.
Gầy, làn da cũng rất trắng, ngoại hình cũng khá đẹp, nhưng so ra thì cậu vẫn thích đại mỹ nhân hơn.
Chỉ có điều đây là lần đầu tiên cậu thấy có người đến thăm đại mỹ nhân, cảm giác rất mới lạ.
Cậu vẫn nghĩ, tính cách của đại mỹ nhân sẽ dọa những người xung quanh muốn kết bạn với hắn chạy hết, bây giờ xem ra cũng chưa đến nỗi nào.
Thư Thời chỉ liếc nhìn một cái rồi thôi, cũng không định đi ra ngoài.
Mà dường như người kia liếc mắt một cái đã nhìn thấy cậu, "Hử" một tiếng, rồi sau đó đi tới đây, ngồi xổm xuống trước ổ của Thư Thời, hình như hơi kinh ngạc, "Thế mà lại là hồ ly?"
Thư Thời nghe xong không hiểu được, chỉ là nuôi hồ ly thôi, có gì lạ đâu?
Sao yêu quái này lại làm như chuyện gì to tát lắm vậy?
Mũi Thư Thời khẽ giật giật, cơ thể căng cứng vì bị đối phương áp sát cũng dần thả lỏng.
Mùi trên người đại yêu này coi như dễ chịu, không có mùi máu hay sát khí, chắc hẳn không phải yêu quái đại ác gì.
Ngẫm lại thì cũng đúng thôi, yêu quái quen biết với một nhân loại như đại mỹ nhân hẳn sẽ không xấu.
Nhưng giây tiếp theo, Thư Thời đã thu hồi lại đánh giá ban đầu.
Con yêu quái này, thế mà lại dám cả gan sờ mình!
Thư Thời nhìn bàn tay đang thò vào kia, toàn bộ lông tơ trên người đều dựng đứng, trông chẳng khác gì một con nhím, đồng thời nhìn về phía người kia với vẻ mặt đầy cảnh giác.
Có lẽ đã nhận ra sự kháng cự của cậu, người đàn ông ôn hòa kia cười cười một cái rồi thu tay lại.
Lúc này, Cô Hoạch Điểu cũng từ phòng bếp ra ngoài, "Bạch tiên sinh, mời ngài uống trà."
Nghe xong, người đàn ông đứng dậy đi về phía sô pha, đồng thời trò chuyện với Cô Hoạch Điểu: "Lâu rồi không thấy, Cô phu nhân dạo này có khỏe không?"
Cô Hoạch Điểu nghe vậy có phần thụ sủng nhược kinh, vội đáp: "Nhận được sự quan tâm của Bạch tiên sinh, mọi chuyện đều ổn thỏa."
Sau khi người đàn ông nhận được câu trả lời thì hỏi về Thư Thời: "Sao tự nhiên cậu ấy lại nuôi hồ ly?"
Cô Hoạch Điểu mỉm cười: "Chuyện này tôi cũng không rõ, lúc tôi đến đã thấy con hồ ly này, khi đó tiên sinh đã muốn nuôi tiểu tiên sinh đang bị thương ở chân."
"Tiểu tiên sinh?"
Nghe vậy Cô Hoạch Điểu có chút ngượng ngùng: "Chúng tôi đều gọi nó là tiểu tiên sinh."
Bạch Trạch im lặng nhấp một ngụm trà, trong mắt hiện lên một nụ cười nhạt.
Chuyện này thật sự hiếm thấy đấy.
Bên kia, Diệp Vọng, người vẫn chưa biết mình đang có khách đến nhà, đột nhiên hỏi Diệp Tứ: "Vì sao hồ ly không cho sờ bụng?"
Diệp Tứ chưa từng nuôi hồ ly, sau khi trầm ngâm một lúc, gửi một đường dẫn đến cho Diệp Vọng.
Chạng vạng tối, khi Diệp Vọng xuống xe ở cổng, hắn khẽ dừng lại một chút, dường như đã phát hiện ra điều gì đó.
Về đến nhà, quả nhiên nhìn thấy một người đang ngồi trên sô pha.
Thư Thời đã ở cùng phòng với người đàn ông này suốt cả buổi chiều. Người kia luôn nhìn cậu, khiến cậu cảm thấy vô cùng khó chịu.
Giờ nhìn thấy đại mỹ nhân đã về, cậu lập tức thả lỏng, hưng phấn tiến tới, cái đuôi nhỏ phía sau cũng đúng lúc vẫy vẫy.
Bạch Trạch tình cờ thấy được cảnh này, anh cười trêu, nói: "Con hồ ly này xem ra coi cậu như đĩa đồ ăn thành tinh, chứ không phải thật sự thành tinh nhỉ?"
Diệp Vọng liếc nhìn Thư Thời, không đáp mà hỏi ngược lại: "Sao cậu lại đến đây?"
Bạch Trạch đặt sách trên tay xuống, xoay người trả lời hắn: "Đến xem thú cưng của cậu, tiện thể xem cho cậu một quẻ."
Sau khi nghe được nửa câu sau, Diệp Vọng cùng Thư Thời đều ngẩng đầu lên.
Diệp Vọng chờ anh mở miệng, còn Thư Thời lại nghi ngờ, người hay tay không mang gì, cũng không có vật bói toán nào cả.
Giây tiếp theo, một người một hồ ly nhìn thấy Bạch Trạch cầm điện thoại từ trong túi quần ra, bấm vào album ảnh: "Tôi đã chụp quẻ bói rồi."
Thư Thời: "..." Yêu quái gì mà không đáng tin thế này?