Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 20: Phục hồi
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm sau, Thư Thời dậy rất sớm, sờ sờ phía dưới chăn nệm mềm mại, cảm nhận được chiếc điện thoại hình chữ nhật nằm bên dưới mới yên tâm.
Trước đó, Trương Kỳ đã dặn cậu không được mất liên lạc quá lâu, hơn nữa bản thân cậu cũng sợ mình sẽ bỏ lỡ thông báo quan trọng nào đó, nên đã liều lĩnh mang điện thoại đến tổ của đại mỹ nhân, giấu vào một góc, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét vào.
Nhân lúc đại mỹ nhân chưa ra khỏi phòng ngủ, Cô Hoạch Điểu vẫn đang trong bếp, Thư Thời nhanh chóng lấy điện thoại ra liếc thử. Không có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn chưa đọc nào, may quá.
Chợt Thư Thời nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng nên vội vàng nhét điện thoại về chỗ cũ, chạy nhanh ra khỏi tổ, nhảy lên người Diệp Vọng vừa mới đi ra khỏi hành lang.
Đôi mắt Diệp Vọng vẫn còn chút suy tư, đột nhiên bị Thư Thời nhảy vào như vậy, thân thể cứng đờ trong chốc lát, đỡ được cậu rồi ôm lấy theo bản năng.
Thư Thời cọ cọ vào cổ áo vest của đại mỹ nhân, nhưng không được bao lâu đã bị xách xuống.
"Không biết nặng nhẹ, không biết lớn nhỏ*." (*vừa liều lĩnh vừa bất lịch sự)
Đây là dạy bảo Thư Thời theo phép tắc.
Nhưng mấy lời này bình thường đối với Thư Thời cũng chỉ lọt vào tai trái rồi đi ra tai phải mà thôi, chẳng để tâm. Lần nào đại mỹ nhân cũng nói thế mà lại chưa bao giờ cấm cậu nhảy lên người mình.
Loài người đúng là một sinh vật nói một đằng làm một nẻo.
Sau bữa tối, nhân lúc đại mỹ nhân ra ngoài, Cô Hoạch Điểu lại không có trong phòng khách, Thư Thời giấu điện thoại vào bộ lông trước ngực rồi lại nhảy ra khỏi cửa sổ.
Cậu còn chưa ký hợp đồng với đoàn làm phim đâu.
Sau khi về nhà, cậu trở lại hình dạng con người, hẹn thời gian gặp mặt với Trương Kỳ, đến trước cửa Kim Thượng Entertainment.
Điều Thư Thời không ngờ là Trương Kỳ không phải là người duy nhất trong văn phòng mà Lâm Phi Huyền cũng ở đây.
Lúc này, Trương Kỳ còn đang nói chuyện điện thoại với người khác. Lâm Phi Huyền vẫn như trước, ngồi nghịch điện thoại trên ghế sô pha. Sau khi Thư Thời bước vào cậu ta cũng chỉ ngẩng đầu lên nhìn một cái rồi thôi, không nói gì.
Tuy vậy, lúc cậu ta vừa ngẩng đầu đã làm Thư Thời kinh ngạc. Trên mặt đối phương bầm tím nhiều chỗ, vừa nhìn đã biết bị thương nặng. Má phải xanh bầm, ngay cả khóe miệng cũng rách.
Bộ đi đánh nhau à?
Vì tò mò, Thư Thời không khỏi nhìn thêm vài lần.
Nhưng có lẽ vì tâm trạng đang không tốt, Lâm Phi Huyền thấy cái nhìn săm soi của Thư Thời thì liếc mắt trừng cậu một cái, giọng điệu hung ác: "Sao? Muốn cười nhạo tôi à?"
Thư Thời nhíu mày, hỏi ngược lại: "Tôi cũng chẳng biết cậu làm chuyện gì đáng cười để cho tôi cười nhạo đâu đấy?"
Lâm Phi Huyền: ... Mẹ nó, tên nhóc này trông thì hiền lành mà mồm mép lại không vừa chút nào!
Thư Thời nhìn thấy mắt cậu ta trợn trừng, cũng chẳng thèm trêu ngươi thêm nữa, đến thẳng chỗ Trương Kỳ chờ.
Sau khi Trương Kỳ cúp điện thoại, trừng mắt nhìn Lâm Phi Huyền trước rồi mới nhìn Thư Thời: "Tiểu Thời, anh Lâm của cậu dạo này không khỏe, cậu đừng để trong lòng."
Thư Thời "Vâng!" một tiếng coi như trả lời, chẳng mấy để tâm: "Anh Trương, vậy còn hợp đồng thì sao?"
Trương Kỳ lấy hợp đồng ra, nhưng không đưa cho cậu ngay.
"Tiểu Thời, trước khi ký hợp đồng, anh muốn hỏi cậu rõ ràng một chuyện."
Thư Thời nhíu mày: "Chuyện gì thế?" Chẳng lẽ đoàn phim đổi ý?
Trương Kỳ nói chậm rãi: "Thật ra cũng không phải chuyện gì to tát. Đoàn phim đã xác định là cậu rồi, nhưng lại thấy ngoại hình cậu quá xuất sắc, sợ lúc đó lấn át sự phát huy của nam nữ chính. Chuyện này cậu hiểu chứ?"
Thư Thời gật đầu.
Điều này thì cậu đã biết từ hôm thử vai rồi.
Trương Kỳ tiếp tục: "Cho nên đoàn phim nói, nếu cậu muốn diễn nam thứ thì lúc trang điểm sẽ khiến cậu trông bình thường một chút, không còn quá nổi bật nữa. Chuyện này cậu đồng ý chứ?"
Nghe vậy Thư Thời thở phào nhẹ nhõm. Cậu còn tưởng có chuyện gì chứ, hóa ra chỉ là chuyện này thôi sao?
"Anh Trương không cần lo lắng, em không có ý kiến gì. Bọn họ muốn trang điểm thế nào cũng tùy họ muốn làm thế nào." Đều là việc nhỏ thôi.
Trương Kỳ cẩn thận nhìn sắc mặt Thư Thời, phát hiện cậu không quan tâm thật mới đưa hợp đồng ra.
Sau khi ký hợp đồng, Trương Kỳ mang hợp đồng ra ngoài, hoàn tất các thủ tục ở các bộ phận liên quan. Trong phòng lúc này chỉ còn lại Thư Thời và Lâm Phi Huyền.
"Ơ, sao anh lại bị thương thế?" Thư Thời thật sự rất tò mò. Nếu cậu nhớ không nhầm, hẳn lúc này Lâm Phi Huyền vẫn đang tập huấn ở trại huấn luyện và chờ đến buổi tuyển chọn tài năng. Sao đột nhiên lại bị như này?
"Liên quan quái gì đến cậu." Giọng Lâm Phi Huyền vẫn như trước, cực kỳ khó chịu.
Thư Thời nhún vai, cũng không tự chuốc lấy sự mất mặt nữa, đi thẳng ra khỏi văn phòng về nhà.
Bên kia, khi Diệp Vọng đang phê duyệt tài liệu chợt vô tình nhìn thấy sợi lông hồ ly trên cổ áo vest, ngừng lại một chút, nhìn về phía Diệp Tứ: "Giấy chứng nhận sao rồi?"
"Bên kia đang cố gắng hoàn tất giấy tờ nhanh nhất cho ngài, nhưng sớm nhất cũng phải hai ba ngày làm việc."
"Anh Chiêu thì sao?"
Anh Chiêu ấy à...
Diệp Tứ lựa lời nói một cách khéo léo: "Ngài Anh Chiêu nhìn có vẻ rất vui vẻ, hẳn là việc tiên sinh giao phó sẽ sớm được hoàn thành."
Diệp Vọng gật đầu, không nói gì nữa, ra hiệu cho người lui xuống.
Mà bên này, Anh Chiêu đang rất vui vẻ, vừa cầm chiếc túi gấm mà Diệp Tứ đưa vừa cười tủm tỉm.
Tuy nói vị đại nhân kia không dễ đối phó, nhưng lợi ích nhận được lại không hề nhỏ. Một khối linh phách lớn như vậy, ít nhất có thể giúp gã nuôi linh thú mấy trăm năm.
Sau khi đặt túi gấm xuống, gã cầm chiếc hộp gỗ mà Diệp Tứ gửi kèm, muốn mở ra xem nó là thứ tốt gì.
Tuy nhiên ngay khi nắp vừa mở ra, một luồng huyết khí và sát khí hung mãnh dữ dội ập thẳng vào mặt gã. Cả căn phòng đều bị sát khí bao trùm khiến gã hoảng sợ, vội vàng đóng nắp lại.
Anh Chiêu nhìn về phía túi gấm kia cùng với năm hộp gỗ, không còn cười nổi nữa.
Chờ đến khi luyện hóa xong năm miếng thịt của cổ thú kia, mạng nhỏ của gã chắc phải mất đi sáu bảy phần.
Xem như gã đã hiểu, khối linh phách kia không phải đưa gã để nuôi linh thú mà là để gã tự dùng mà phục hồi bản thân.
Lợi ích lớn như thế, đúng là không dễ chiếm.
Thư Thời về nhà, ăn xong cơm trưa Cô Hoạch Điểu nấu, tiếp tục tu luyện trong phòng khách.
Lần trước ăn mấy miếng thịt khô của đại mỹ nhân xong, tốc độ tu luyện của cậu tăng lên đáng kể, chẳng biết đấy là thứ tốt gì nữa.
Nhưng cũng phải nói tiếp, may mà nhân loại không biết giá trị của thứ này. Nếu nhân loại biết giá trị thì có thể sẽ hét giá cao ngất trời, hơn nữa còn có thể trở thành vô giá trên thị trường.
Thư Thời vận hành linh khí trong cơ thể qua hơn mười chu kỳ, lúc gần đến năm giờ chiều cuối cùng thành công!
Cậu mở to mắt, nhìn vào móng vuốt hồ ly của mình, trong lòng vừa động ý, móng vuốt đã biến thành ngón tay trắng nõn thon dài của thiếu niên ngay.
Lòng lại động ý lần nữa, ngón tay kia lại biến về móng hồ ly lông xù.
Thư Thời không ngừng chuyển đổi giữa móng vuốt và ngón tay, vô cùng phấn khích, thậm chí trên đỉnh đầu lại mọc ra đôi tai hồ ly nhọn hoắt.
Cuối cùng, cậu cũng đã có thể thay đổi giữa dạng người và dạng hồ ly một cách tự do, không cần... tính toán thời gian khi ra ngoài nữa!
Cậu vui sướng tột độ lại muốn đăng Weibo để kỷ niệm. Móng vuốt hồ ly lại biến thành năm ngón tay mảnh khảnh theo ý cậu. Sau đó, cậu lấy điện thoại bị mình giấu trong tổ ra, tách một cái chụp lại năm ngón tay của mình, làm mờ phần lớn hậu cảnh rồi đăng lên.
V(*) Là anh chàng siêu đẹp trai Thư Thời đây: Hôm nay tui rất vui á~~ [Ảnh]
(*): V là dấu xác thực danh tính trên Weibo
Sau khi đăng lên Weibo, Thư Thời nhớ ra cách đây rất lâu, chính cậu đã nói rằng sẽ rời khỏi nơi này sau khi phục hồi linh lực.
Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu một giây đã bị Thư Thời thoải mái vứt ra sau đầu.
Đó là lời cậu nói trước đây thôi, bây giờ thì đâu cần phải làm theo?
Thật không hợp lý mà.