Chương 19: Khám sức khỏe

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ

Chương 19: Khám sức khỏe

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau buổi thử vai lần trước, Thư Thời cảm thấy đến 80% là mình trượt rồi, nên nhanh chóng gạt chuyện này sang một bên, cũng chẳng hỏi Trương Kỳ về kết quả nữa.
Thậm chí, sau ngày thử vai, cậu còn vứt điện thoại ở nhà, không thèm đoái hoài gì đến.
Mãi đến vài ngày sau cậu mới về nhà.
Mấy ngày nay ở chỗ đại mỹ nhân, ngày nào cậu cũng được ăn thịt khô không rõ là của loài động vật nào. Thịt không chỉ ngon mà ăn xong còn khiến cả người... à, cả thân hồ ly ấm hẳn lên, thoải mái vô cùng. Chuyện tu luyện của cậu làm ít mà lợi nhiều, tâm trạng vì thế cũng vui vẻ đến quên cả trời đất.
Việc đầu tiên sau khi về nhà là cậu bật điện thoại lên. Vừa mở máy, cậu đã kinh ngạc khi thấy trên màn hình hiện lên một đống cuộc gọi nhỡ, trong đó có hơn chục cuộc từ số lạ, và năm sáu cuộc từ Trương Kỳ.
Thư Thời nhìn đống thông báo, tay chân luống cuống. Theo bản năng, cậu thầm nghĩ, hôm đó mình đi thử vai đâu có đắc tội với ai chứ?
Dù sao thì đó cũng là lần cuối cùng cậu ra ngoài.
Nghĩ vậy, Thư Thời thấp thỏm mở WeChat rồi bắt đầu xem từ tin nhắn chưa đọc đầu tiên.
[Tiểu Thời, sao gọi mãi mà cậu không nghe máy vậy?]
[Đoàn phim đã gửi mail tới, nói cậu đã đậu vai nam thứ! Vai diễn đã được định cho cậu rồi!]
[Nhưng họ không gọi được cho cậu nên đã liên lạc với anh.]
...
[Tiểu Thời, cậu đang ở đâu vậy? Trả lời anh đi!]
[Đoàn phim vẫn đang chờ cậu ký hợp đồng đấy!]
Đọc xong những tin nhắn trên màn hình, vẻ mặt Thư Thời từ thấp thỏm chuyển sang kinh ngạc, cuối cùng là mừng như điên!
Thư Thời lập tức gọi lại cho Trương Kỳ. Vừa thấy cuộc gọi được kết nối, cậu phấn khích hỏi: "Anh Trương, là thật ạ? Em đã đậu thử vai thật sao?"
Trương Kỳ tức giận cười: "Cái thằng nhóc này, ba ngày trước anh gọi rồi nhắn tin WeChat cho cậu, giờ cậu mới gọi lại. Cậu lên núi tu tiên không màng thế sự hay sao mà không có tín hiệu vậy?"
Thư Thời ngoan ngoãn nghe mắng, dù sao chuyện này cậu cũng có lỗi: "Anh Trương, em sai rồi, thật sự biết lỗi rồi. Lúc trước, em để điện thoại trong nhà, không mang theo, mấy ngày nay toàn ở bên ngoài! Anh yên tâm, sau này em nhất định sẽ luôn nhét điện thoại vào lưng quần. Dù cho mất chứng minh thư cũng không thể mất điện thoại di động!"
Sau khi nhận lỗi xong, cậu hỏi lại: "Những gì anh nói trên WeChat không lừa em thật đấy chứ?"
Trương Kỳ khịt mũi cười: "Sao? Lừa được cậu thì cậu có thể chia cho anh một nửa chắc? Anh đây cũng đâu có rảnh đến mức đó."
Nhận được câu trả lời khẳng định, tảng đá trong lòng Thư Thời cuối cùng cũng rơi xuống, cậu phấn khích đứng bật dậy, miệng thiếu chút nữa thì cười đến mang tai.
Vậy mà cậu đậu rồi!
Lúc đạo diễn nói thế, cậu còn đinh ninh là mình không đậu!
Thật sự không ngờ!
Trong giây phút phấn khích, Thư Thời thậm chí còn để lộ ra cả hai cái tai hồ ly nhọn, chúng giật giật không ngừng vì vui sướng.
Sau khi liên hệ được với Thư Thời, cuối cùng Trương Kỳ cũng trút bỏ được nỗi lo lắng. Nếu cứ không liên lạc được với cậu, hắn cũng chẳng có cách nào bàn bạc với đoàn phim.
Lúc này, nếu tiến độ đoàn phim nhanh như đã nói, có khi hôm sau họ đã đổi người khác rồi, làm sao có thể chờ đến bây giờ.
Nhớ tới đây, Trương Kỳ vẫn còn nơm nớp lo sợ, hắn dặn dò Thư Thời: "Sau này không được rời điện thoại. Không nói đến chuyện bật máy rồi trả lời 24/24, nhưng không thể để mất liên lạc quá 24 giờ, biết không! Hiện giờ đoàn phim không vội, không để ý việc phải chờ thêm vài ngày, nhưng lần sau chưa chắc đã may mắn như thế, hiểu chứ?"
"Hơn nữa, mấy chuyện như vậy sau này cũng có thể khiến cậu đắc tội với mấy người có tên tuổi lớn, không tốt cho thanh danh của cậu. Nhớ kỹ đấy, đừng có quên."
Thư Thời biết mình đuối lý nên ngoan ngoãn nghe mắng: "Vâng, em đã hiểu, sau này sẽ không như thế nữa. Anh đừng lo..."
Nói xong, Trương Kỳ nhắc đến việc chính: "Đoàn phim đã gửi hợp đồng cho anh rồi, cậu xem lúc nào rảnh thì nhanh chóng qua đây ký. Đúng rồi, cậu có tài khoản Weibo chứ? Đổi tên Weibo rồi xác thực đi. Cậu diễn nam thứ rồi sau này cũng phải tuyên truyền giúp đoàn phim đấy."
"Nhân tiện thì lịch trình trước mắt của đoàn phim đã gửi đến chỗ anh rồi. Đến lúc đó anh sẽ gửi đến điện thoại của cậu, nhớ xem đấy."
Sau khi cúp điện thoại, Thư Thời mở Weibo trước, vừa đăng ký xác thực xong thì tin nhắn WeChat của Trương Kỳ đã gửi tới.
Trương Kỳ gửi một văn bản, bên trong là lịch hoạt động trong khoảng thời gian sắp tới: 18/4 chụp poster, 20/4 đọc kịch bản, 22/4 bắt đầu quay...
Thư Thời thấy vậy thì cả người ngẩn ra, hai tai trên đầu vốn đang đong đưa cũng cứng lại.
Giờ đã là cuối tháng ba, tức là mình sẽ chỉ có thể ở nhà bên nhiều nhất một tháng nữa...
Nghĩ vậy, hai cái tai nhọn trên đầu Thư Thời cụp xuống, mắt cũng không còn sáng rỡ như trước.
Mặt khác, sau khi báo cáo công việc xong, Diệp Tứ suy nghĩ một hồi rồi vẫn lên tiếng nhắc nhở: "Thưa ngài, nếu ngài muốn nuôi tiểu tiên sinh lâu dài, có lẽ phải làm giấy chứng nhận."
Diệp Vọng ngẩng đầu lên khỏi tài liệu, hỏi: "Giấy chứng nhận gì?"
Diệp Tứ giải thích: "Xã hội hiện nay rất chú trọng đến các thủ tục pháp lý. Đối với hồ ly như tiểu tiên sinh, nếu muốn nuôi dưỡng hợp pháp thì phải đưa đi khám sức khỏe. Sau khi xác nhận tình trạng cơ thể của tiểu tiên sinh thích hợp với việc nuôi dưỡng thì liên hệ với Cục Lâm nghiệp, xin cấp phép thuần dưỡng và gây giống động vật hoang dã."
"Phiền phức."
Diệp Tứ hạ mắt, không dám trả lời.
Nhưng khi hắn vừa định xoay người rời đi, chợt nghe thấy tiếng phân phó từ phía sau: "Dời lại lịch trình sáng mai, nhân tiện hẹn khám sức khỏe với bên thú y."
Tối hôm đó về nhà, sau khi vào nhà thì Diệp Vọng thấy con hồ ly ngốc kia không lăn qua lăn lại mà ngoan ngoãn ngồi xem TV trên sô pha, với tư thế đoan trang hiếm thấy.
Chân mày hắn cau lại, chẳng lẽ nó gặp rắc rối gì rồi.
Nhưng cả đêm nay cũng không phát hiện ra điều gì kỳ lạ, ngoại trừ việc con hồ ly ngốc bỗng chốc trở nên cực kỳ ngoan ngoãn.
Ngày hôm sau, Thư Thời dùng bữa sáng với đại mỹ nhân xong đang định về ổ nằm ngủ tiếp, lại không ngờ vừa ra khỏi phòng bếp đã bị đại mỹ nhân xách gáy lên.
Cậu muốn giãy giụa theo bản năng, nhưng nghĩ đến việc không còn mấy ngày được ở đây, lại rụt móng vuốt về.
Chỉ còn hai mươi ngày ở bên đại mỹ nhân thôi đấy, đành chiều hắn vậy.
Diệp Vọng nhìn con hồ ly ngốc ngoan ngoãn nằm trong lòng mình không nhúc nhích, thậm chí còn có phần đau khổ như có thâm cừu đại hận, cảm thấy việc khám sức khỏe đúng là cực kỳ cần thiết.
Sau khi tới bệnh viện thú y, việc đầu tiên là kiểm tra toàn thân, chủ yếu là xem trên người thú cưng có vết thương bên ngoài, bên trong hay ký sinh trùng như rận các thứ hay không.
Thư Thời bị đặt trên bàn, không kêu tiếng nào, cực kỳ phối hợp, ngoan ngoãn đến nỗi bác sĩ cũng phải khen: "Tôi chưa từng thấy con hồ ly nào ngoan ngoãn đến thế đâu."
Diệp Vọng nghe xong liếc mắt nhìn con hồ ly ngốc, không nói gì.
Sau khi bác sĩ kiểm tra xong mặt và lưng, bắt đầu xem bốn chân.
Móng trước không sao, chỉ có một bên có vết sẹo mờ đến gần như không rõ.
Tiếp đó bác sĩ xem chân sau, đầu tiên dùng tay sờ một lúc, có lẽ cảm thấy có gì đó không ổn, vì thế kéo chân sau ra, cẩn thận xem kỹ thì thấy một vết sẹo hình giọt nước màu đỏ, nhìn như bị lửa đốt cháy, thậm chí còn không mọc lông trên đó.
Bác sĩ nhìn ấn ký này, nói nghiêm túc: "Nếu đã quyết định nuôi thú cưng thì phải trông coi cẩn thận, không được cho nó đến gần nguồn lửa, máy sưởi cũng không nên đến quá gần. Lần này chỉ để lại một vết sẹo nhỏ, sau này mà xuất hiện chuyện ngoài ý muốn nào khác thì phiền lắm."
Diệp Vọng hạ mắt nhìn vết sẹo màu đỏ, không phản bác lại lời bác sĩ mà chỉ gật đầu.
Sau khi khám ngoại khoa xong, trừ vết sẹo ở chân trước và mắt cá chân sau thì không có vấn đề gì khác.
Bác sĩ tháo găng tay, đăng ký đơn giản xong thì chuẩn bị cho hạng mục kiểm tra kế tiếp, chỉ để lại một người và một hồ ly.
Thư Thời trên bàn, bị sờ nắn một hồi, đã vùi mặt vào hai chân trước, vừa xấu hổ vừa giận dữ muốn chết.
Vết sẹo đó không hề liên quan đến đại mỹ nhân mà!
Lần đầu cậu thấy ấn ký này trên mắt cá chân của mình là lúc 4 tuổi. Lúc đó cậu sợ hãi, chạy tới hỏi ông nội xem chuyện gì đã xảy ra.
Lúc ấy, ông nội nhìn xong thì xua tay: "Này, cháu là con trai đấy, sợ gì vết thương nhỏ này, quan trọng nhất là lớn lên cao to mạnh mẽ!"
Hồi ấy, cậu tuổi nhỏ không rõ cách nói chuyện của người lớn, trưởng thành rồi mới biết, vết sẹo này hẳn là do lúc nhỏ không cẩn thận mà thành, hình như ông nội chẳng biết chuyện gì xảy ra nên nói qua loa như thế.
Bây giờ, bác sĩ lại cho rằng đây là do sự thất trách của đại mỹ nhân, trong lòng Thư Thời thật sự áy náy. Dù sao tự nhiên đổ oan cho người ta như thế đúng là không ổn chút nào.
Nghĩ vậy, Thư Thời lại rụt đầu ra khỏi móng, cọ cọ cánh tay đại mỹ nhân.
Diệp Vọng nhìn con hồ ly ngốc, cũng không đè đầu nó xuống mà để cậu tiếp tục cọ, chỉ duỗi tay trái ra vuốt ve vết sẹo nhỏ trên mắt cá chân cậu, nhẹ nhàng xoa hai cái.
Thư Thời không biết hắn đang làm gì, nhưng vì chột dạ nên cũng không giãy giụa, cứ để mặc hắn vuốt như thế.
Cậu còn chẳng nhớ được vì sao lại có vết sẹo này, đại mỹ nhân sẽ không nghĩ là mình có vấn đề gì chứ?
Ngón trỏ và ngón giữa của Diệp Vọng đặt lên vết sẹo, trên tay tụ một tia linh lực, định nhẹ nhàng xóa đi.
Nhưng chưa kịp di chuyển đã bị Thư Thời ngăn lại. Thư Thời duỗi chân trước của mình ra, kéo bàn tay đại mỹ nhân ra khỏi chỗ mắt cá chân, không cho hắn nhìn nữa. Chuyện này không liên quan đến hắn, không cần phải để ý như vậy.
Nếu không có lần khám sức khỏe này, thậm chí cậu còn không nhớ mình có một vết sẹo như thế.
Toàn bộ bàn tay của Diệp Vọng bị hai chân trước Thư Thời ôm, hắn trầm mặc một hồi mới thu lại linh lực đang tụ trên đầu ngón tay.
Thôi, con hồ ly ngốc này ngây ngốc như vậy, để lại một vết sẹo nhỏ làm bài học cũng không sao.
Đêm hôm đó, sau khi chìm vào giấc ngủ, Diệp Vọng, sau một thời gian dài, đã có một giấc mơ.
Trong mơ, khung cảnh vốn dĩ thuần một màu đen bỗng biến thành một màu đỏ rực, đỏ đến chói mắt.
Nhiệt độ nóng cháy khiến không khí xung quanh cũng phải vặn vẹo biến dạng, biển lửa bốc cao tận trời tựa như muốn thiêu đốt hết thảy mọi thứ xung quanh.
Hắn mặc áo trong đỏ đậm, khoác ngoài bào đen, đứng trên cổng vào của sơn môn, nhìn nét chữ trên cổng bị ngọn lửa cắn nuốt, dường như đã bị một lực lượng vô hình xóa sạch, không còn dấu vết.
Rồi hắn chậm rãi bước chân vào biển lửa ngập trời kia, tư thái thong dong.