Chương 22: Đầu trọc

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đã nói thêm cơm thì thêm cơm thật. Bữa sáng được thêm một phần ba, lượng thịt bữa trưa cũng nhiều hơn hẳn, sau bữa trưa còn có cả đồ ăn nhẹ.
Sau khi ăn uống no say thỏa mãn, Thư Thời đã vứt bỏ mọi lo lắng về cân nặng, về việc lên hình hay quay phim ra sau đầu.
Đã là hồ ly thì phải có sự tự giác của hồ ly chứ, việc gì phải phiền não vì mấy vấn đề của con người?
Thư Thời vừa nghĩ vừa nghịch điện thoại, tay vẫn không quên ăn bánh ngọt.
Sau khi ăn xong bánh ngọt nhỏ, Thư Thời lại bắt đầu lướt mạng. Vừa nhấp vào Weibo đã thấy, từ khóa hot trend đầu tiên là:
#Hành Tinh Vui Vẻ khai trương#
“Hành Tinh Vui Vẻ? Cái này là gì vậy? Nghe tên có vẻ rất thú vị.”
Thư Thời nhấp vào chủ đề, không lâu sau thì trợn tròn mắt.
Đây là khu vui chơi giải trí lớn nhất cả nước đó!
Ngoài các tiện ích giải trí tổng hợp còn có CS thực tế ảo, hang động khủng bố, bãi biển nhân tạo...
Vừa nhìn tim Thư Thời đã đập rộn ràng. Trước đây, cậu chỉ được đến mấy công viên giải trí cũ kỹ, chỉ có mỗi tàu lượn với đu quay, chưa từng chơi mấy trò cảm giác mạnh như vậy.
Cậu nhìn thời gian khai trương, là ngày 12 tháng 4. Lúc đó cậu vẫn chưa vào đoàn phim!
Hoàn toàn có thể đến kịp!
Hơn nữa, ngày khai trương là chủ nhật, đại mỹ nhân cũng không đi làm. Lúc đó, họ có thể cùng nhau đi chơi, thật hoàn hảo!
Vì vậy, tối hôm đó, khi xem TV, Diệp Vọng phát hiện hồ ly ngốc cực kỳ bồn chồn, liên tục đổi kênh.
Ánh mắt Diệp Vọng nhìn từ màn hình TV không ngừng thay đổi, chuyển sang cái đuôi đang lắc lư không ngừng của hồ ly ngốc. Hắn trầm mặc một lúc rồi lại cầm sách lên đọc.
Thư Thời sau khi đổi kênh liên tục, cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình muốn.
Trên Weibo có thông báo, đài Chuối sẽ có một cuộc phỏng vấn về việc khai trương của Hành Tinh Vui Vẻ vào tối hôm nay. Cậu đã đặc biệt ăn cơm nhanh hơn bình thường rồi vội vàng chạy tới đây ngồi chờ.
May mắn là đã kịp.
Trên màn hình TV đang chiếu cuộc phỏng vấn về việc khai trương của Hành Tinh Vui Vẻ, có vẻ như cũng chỉ vừa mới bắt đầu.
Sau phần giới thiệu của người dẫn chương trình và phần hỏi đáp ngắn, đoạn phim quảng cáo của Hành Tinh Vui Vẻ được chiếu lên. Vừa mới bắt đầu, Thư Thời đã kích động không kiềm được, vươn móng hồ ly không ngừng vỗ lên đùi đại mỹ nhân, còn vỗ đến mức phát ra tiếng.
Thái dương Diệp Vọng giật giật, kiên nhẫn hỏi cậu: "Sao vậy?"
Thư Thời vươn móng chỉ vào màn hình TV, sau đó nhìn về phía Diệp Vọng với đôi mắt lấp lánh, khiến người ta không thể không chú ý.
Diệp Vọng nhìn theo hướng móng vuốt của cậu, thấy khẩu hiệu quảng cáo phóng to trên màn hình. Sau đó, hắn trầm mặc không lên tiếng, cứ thế dời ánh mắt, tiếp tục đọc sách.
Thư Thời thấy không ổn, cả thân hồ ly nằm úp sấp lên đùi Diệp Vọng, hất cuốn sách trong tay hắn xuống.
Đọc cái gì mà đọc, sách sao so được với công viên giải trí chứ?!
Sau mấy lần như vậy, Diệp Vọng bị cậu làm phiền đến mức không chịu nổi, cuối cùng cũng mở miệng nói.
"Có thể đưa ngươi đi, nhưng đừng có nghịch nữa."
Sau khi đạt được mục đích, Thư Thời thỏa mãn ngoan ngoãn lại, còn cực kỳ nhàn nhã liếm liếm móng vuốt.
Vì chuyện này mà Thư Thời vui sướng rất lâu, thậm chí ngày hôm sau tinh thần vẫn còn trong trạng thái hưng phấn. Sáng sớm nhìn thấy bóng dáng đại mỹ nhân, cậu đã vội vàng nhào tới, muốn tạo cho hắn một bất ngờ buổi sáng.
Nhưng vào khoảnh khắc được đại mỹ nhân ôm lấy, mũi Thư Thời giật giật, cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Mùi đàn hương trên người đại mỹ nhân, hình như nồng hơn...
Cậu nhớ rõ trước đây mùi hương không hề nồng như thế, nồng đến mức mũi cậu cũng hơi khó chịu.
Thư Thời ngẩng đầu liếc nhìn đại mỹ nhân, muốn biết xem đã có chuyện gì xảy ra, nhưng vừa nhìn đã thấy đau lòng.
Đại mỹ nhân làm sao vậy? Hình như hơi mệt.
Cậu ở cùng đại mỹ nhân lâu như vậy, chưa từng thấy trạng thái tinh thần này của hắn, trong phút chốc có chút lo lắng.
Để ý kỹ hơn, đáy mắt đại mỹ nhân hơi đỏ lên, vừa nhìn đã biết là ngủ không ngon!
Thư Thời nép vào trong lồng ngực Diệp Vọng, đau lòng vỗ vỗ vai hắn, muốn an ủi hắn.
Nhưng móng vuốt hồ ly vỗ được hai lần thì động tác của Thư Thời dừng lại. Sau đó, dường như nhớ tới điều gì đó, cậu nhìn đầu đại mỹ nhân, nhíu mày.
Diệp Vọng nhìn hồ ly ngốc giây trước còn cao hứng, giây sau đã như thể sầu khổ đau đớn lắm, chẳng biết có chuyện gì.
Hắn gõ nhẹ lên đầu hồ ly ngốc hai lần, nhìn thấy nó ngẩng đầu với đôi mắt lưng tròng, vẻ mặt lên án nhìn mình. Tâm trạng u ám cả đêm của hắn rốt cuộc cũng bay đi.
Thư Thời ôm đầu bằng hai móng vuốt, vốn hơi tủi thân, nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy độ cong rất nhỏ nơi khóe miệng đại mỹ nhân, lập tức quên mất cảm giác tủi thân.
Đại mỹ nhân... đang cười sao?
Tuy độ cong rất nhỏ, nháy mắt sau Thư Thời đã không thấy nữa, suýt chút nữa cậu đã tưởng đó là ảo giác.
Chỉ có điều...
Thư Thời ngoan ngoãn thả hai móng vuốt đang ôm đầu xuống, xoa xoa vào nhau.
Lúc đại mỹ nhân cười, thật đẹp quá đi.
Sau khi ăn xong bữa sáng, Thư Thời cuộn mình trong ổ, vẻ mặt nghiêm túc xem điện thoại, cảm thấy vấn đề gặp phải lần này có vẻ khó giải quyết.
Xem tình huống sáng nay, ắt hẳn tối qua đại mỹ nhân đã ngủ không ngon.
Mà ngủ không ngon sẽ bị rụng tóc đấy!
Thư Thời nghĩ đến mấy tấm ảnh hói đầu trên bản tin xã hội đã xem tối qua. Cả người hồ ly chấn động, cảm thấy khắp nơi đều không ổn.
Cậu đau khổ lên điện thoại tìm [Nguyên nhân gây thiếu ngủ]. Kết quả cho thấy, thiếu ngủ có thể do áp lực quá nhiều hoặc do tinh thần căng thẳng.
Thư Thời đoán nhiều khả năng, đại mỹ nhân thân là chủ tịch, cũng tức là doanh nhân trẻ được nhắc đến trong bản tin, áp lực công việc hẳn là rất lớn. Bình thường hắn có vẻ ngoài ung dung tự tại, nhưng trong lòng hẳn phải chịu đựng không ít áp lực.
Dù bây giờ chưa có dấu hiệu rụng tóc nhưng cậu chắc chắn sẽ không để chuyện này trở thành hiện thực!
Khuôn mặt đại mỹ nhân đẹp như vậy, cười lên càng đẹp đến thế, không thể hói được!
Cậu sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra.
Nghĩ vậy, cậu bèn nhảy thoăn thoắt ra khỏi cửa sổ về nhà mình, sau đó mở tủ ra tìm.
Cậu nhớ lần trước mình đã tặng đại mỹ nhân nhiều hoa cỏ lắm, nhưng công hiệu khác nhau. Cậu cũng không rõ có loại nào giúp ngủ ngon không.
Cậu đào lại chiếc hộp lần trước, mở ra thì thấy may mắn là vẫn còn rất nhiều.
Tuy vậy, loại nào có tác dụng an giấc thế nhỉ?
Bàn về công hiệu mà nói, chỉ có Thực Chử là có khả năng an thần dễ ngủ thôi.
Nhưng Thư Thời nhìn hai bông hoa màu đỏ, rễ bị đứt đoạn trong tay, trong lòng hối hận, sao lúc đó lại không lấy nhiều hơn.
Chỉ có bấy nhiêu đây, có đủ dùng không?
Thư Thời không cam lòng, tiếp tục tìm kiếm trong hộp, sau đó nhìn thấy Quỷ Thảo và Bạch.
Cậu ngừng động tác, nghĩ đến thông tin mới tra được. Nếu như thiếu ngủ vì áp lực lớn thì giải tỏa tâm trạng cũng có thể giúp an giấc đúng chứ?
Nghĩ như vậy, Thư Thời như đã thông suốt.
Chẳng mấy chốc, cậu đã lấy hết những thứ trong hộp có thể an thần ra. Có loại cỏ giúp người ta quên đi những chuyện phiền lòng, thậm chí có loại trị bệnh trầm cảm, cũng có cả loại giúp dưỡng tóc.
Cậu về lại nhà bên, tránh Cô Hoạch Điểu còn đang dọn phòng, chui vào phòng ngủ chính, xốc tấm nệm của đại mỹ nhân lên, đặt mấy loại hoa cỏ đã chọn xuống.
Sau đó vỗ vỗ mép giường với vẻ rất hài lòng, trong lòng nói: Phải bảo vệ tóc của đại mỹ nhân.
Buổi tối, Thư Thời vừa thấy đại mỹ nhân cầm máy tính bảng lên xem đã đặt móng lên, không cho hắn xem nữa.
Cậu nghĩ, chẳng phải áp lực sẽ đến khi làm việc quá lâu sao?
Diệp Vọng còn đang không biết cậu đang lo lắng cho tóc của mình, nhưng hắn nhìn tình hình bây giờ cũng hiểu, chỉ e nếu tối nay hồ ly ngốc này không đạt được mục đích sẽ không ngừng lại.