Chương 23: Ác mộng

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Vọng nhìn móng vuốt cáo lông xù đang đặt trên máy tính bảng của mình, im lặng một lát, sau đó đưa tay nhấc móng vuốt lên, đặt sang một bên.
Thư Thời tưởng rằng Diệp Vọng vẫn muốn xem tài liệu, đang định giơ móng vuốt lên lần nữa, ngay sau đó lại thấy đại mỹ nhân đặt máy tính bảng lên bàn trà, rồi liếc nhìn mình một cái.
Thư Thời dừng lại một giây, chợt hiểu ra, nhanh chóng nhào lên đùi đại mỹ nhân, nằm sấp xuống.
Nhưng chưa ngoan ngoãn được vài giây cậu lại đứng lên, thử dùng móng vuốt cáo nhẹ nhàng chạm vào đuôi tóc sau gáy của đại mỹ nhân.
Cậu nghĩ, cậu phải bảo vệ mái tóc của đại mỹ nhân!
Vì thông cảm rằng hôm nay đại mỹ nhân không tiện dùng máy tính bảng, Thư Thời chu đáo bật kênh thời sự trên TV, sau đó nằm trên đùi đại mỹ nhân xem. Dáng vẻ này chẳng khác nào một vị đế vương thời cổ đại nằm trên đùi sủng phi xem kịch.
Tuy nhiên, vì tư thế có phần hạn chế nên cái đuôi của Thư Thời chỉ có thể đặt trên ghế sofa, thỉnh thoảng lại khẽ động đậy.
[Hiện nay, các nhà khoa học đã chứng minh qua nghiên cứu rằng nghe nhạc và nuôi dưỡng tình cảm với vật nuôi có thể giúp vật nuôi sinh trưởng và phát triển, thậm chí ảnh hưởng đến việc thụ thai. Hôm trước, chúng tôi đã phỏng vấn một nhân viên nuôi gà. Được biết, công việc nuôi dưỡng gà của anh ấy không chỉ cho gà nghe nhạc mỗi ngày, còn cho gà ăn thức ăn cao cấp như thịt bò, thịt cừu để thịt gà có chất lượng tốt hơn...]
Khi Thư Thời nhìn thấy tin tức này, cậu lại có thêm một cái nhìn hoàn toàn mới về khả năng 'sáng tạo' của con người.
Nghe nhạc thì cậu còn có thể hiểu được, nhưng cho gà ăn thịt bò là chuyện quái quỷ gì vậy? Chẳng lẽ gà ăn thịt bò xong thì thịt của nó cũng sẽ mang vị thịt bò sao?
Con người đúng là khó hiểu.
Trong khi Thư Thời còn đang thầm than vãn, sự chú ý của cậu dần dần bị phân tán. Ánh mắt cậu chuyển lên, thấy đường cong xương cằm sắc bén của đại mỹ nhân thì không khỏi hâm mộ.
Cậu luôn cảm thấy bản thân mình quá mềm mại, không đủ cứng cỏi, mạnh mẽ. Còn đại mỹ nhân mới là hình tượng lý tưởng của cậu, vừa đẹp vừa ngầu.
Có thể là do ban ngày quá bận tâm đến tóc của đại mỹ nhân, hoặc bản tin buổi tối quá nhàm chán như thôi miên. Tóm lại, lúc Thư Thời còn không hay biết, cậu đã chìm vào giấc ngủ say.
Diệp Vọng nghe thấy tiếng khò khè đều đặn kia thì biết con cáo ngốc này lại đang ngủ.
Sau khi tắt TV, Diệp Vọng cúi đầu nhìn lướt qua. Cũng không tệ, lần này không thè lưỡi ra nữa.
Nhưng Diệp Vọng nhìn thêm một lúc, bỗng duỗi tay kéo khóe miệng Thư Thời xuống một chút, khiến Thư Thời đang ngủ mơ phải duỗi móng vuốt cáo ra đánh vào tay hắn một cái, rồi tự khép miệng mình lại.
Diệp Vọng đợi một lúc, không thấy con cáo ngốc có động tác gì khác mới cúi xuống bế cậu về ổ.
Nửa đêm, vầng trăng tròn treo cao trên bầu trời, ánh trăng từ bên cửa sổ chưa kéo rèm tràn vào trong phòng, trải một lớp ánh bạc lên nền gạch hoa.
Tư thế của Thư Thời chẳng hề tao nhã chút nào. Mới chỉ nửa đêm, cái đuôi đã rớt từ trong ổ xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Nhưng không lâu sau đó, dường như cảm nhận được điều gì đó, hàng mi trên đôi mắt đang nhắm nghiền của Thư Thời khẽ rung động. Tựa hồ cảm nhận được hơi thở uy áp, cái đuôi cũng bắt đầu trở nên bồn chồn. Cái đuôi quấn chặt quanh thân, không còn thoải mái đặt trên sàn nhà nữa.
Không khí trong phòng không biết từ lúc nào đã trở nên nặng nề, áp lực, những chiếc hộp gỗ xếp ngay ngắn trên giá dường như cũng đang khẽ rung lên. Ở nơi Thư Thời không thể nghe thấy, đều là tiếng kêu khổ sở và giãy giụa của dã thú.
Đột nhiên, Thư Thời mở bừng mắt, bị đánh thức.
Sau khi tỉnh lại, cậu nhìn ánh trăng tràn vào gần nửa phòng khách, rồi lại liếc nhìn căn nhà yên tĩnh với đôi mắt còn ngái ngủ. Trái tim trong lồng ngực cậu cũng dần bình ổn.
Quả nhiên chỉ là một giấc ác mộng.
Cậu đã nói rồi mà, làm sao có thể có uy áp đến mức khiến yêu quái, đồng loại của mình cũng phải phủ phục trên mặt đất. Chắc chắn chỉ là ác mộng mà thôi.
Thời tiết tháng ba, ban đêm vẫn còn se se lạnh. Thư Thời ngó nửa thân mình ra ngoài, rồi lại chui vào ổ, sau đó ôm chăn bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc:
Rốt cuộc thứ cậu thấy trong mơ là gì?
Mà lại có thể khiến yêu quái sợ hãi đến thế?
Hơn nữa, dường như trong mơ cậu còn nghe thấy tiếng kêu khàn giọng của yêu quái khác, âm thanh thê lương.
Chắc là do đại yêu thượng cổ tạo nên đi?
Tuy vậy, cậu đang yên đang lành, tự nhiên lại mơ thấy đại yêu thượng cổ làm gì cơ chứ?
Cất giấu suy nghĩ này trong lòng, Thư Thời ôm chăn lại lăn ra ngủ tiếp.
Dù sao tất cả cũng chỉ là một giấc mộng, có nhớ được hay không, cũng không quan trọng đến mức nào.
Sáng hôm sau, lúc Thư Thời tỉnh lại còn mơ hồ nhớ tối qua mình gặp ác mộng rồi giật mình tỉnh giấc, nhưng chi tiết thì hoàn toàn không nhớ được.
Nhưng lâu lắm rồi cậu không gặp ác mộng, lúc này chắc chắn cần một cái ôm an ủi.
Diệp Vọng nhìn con cáo ngốc bổ nhào lên người mình, lại dung túng cho cậu nằm trên người vài giây rồi mới không chút biểu cảm bế cậu xuống.
Sau đó dùng thuật tẩy trần cho chính mình, để tránh lông cáo dính vào như lần trước.
Sau khi Thư Thời bị đặt xuống thì đoan trang ngồi dưới đất chờ ăn, nhân tiện liếm liếm móng vuốt, trong lúc chờ dành thời gian quan sát trạng thái của đại mỹ nhân.
Hôm qua, cậu đã đặt nhiều hoa cỏ an thần giúp ngủ ngon như thế, chắc hẳn cũng phải có tác dụng chứ?
Nhưng vừa nhìn, cậu đã không còn tâm trạng nào để liếm móng nữa.
Tinh thần của đại mỹ nhân thoạt nhìn không sao, nhưng dưới mắt vậy mà lại có một quầng xanh nhạt, chẳng phải là quầng thâm sao?!
Mới mất ngủ có hai ngày mà đã có quầng thâm rồi!
Trong phút chốc, Thư Thời ngay cả tâm trạng ăn sáng cũng không có, miệng thì chóp chép, trong lòng lại không ngừng bất an.
Diệp Vọng liếc mắt thấy, không nói gì cả, sau khi ăn sáng xong chỉ gọi Cô Hoạch Điểu làm cho cậu một bữa ăn nhẹ rồi đi ra ngoài.
Chờ đại mỹ nhân ra khỏi nhà, Thư Thời quay về ổ suy nghĩ năm phút. Cảm thấy thế này không ổn, cứ như vậy sẽ nguy hiểm đến mái tóc của đại mỹ nhân trên đầu hắn mất.
Sau khi suy nghĩ xong, cậu quyết định tìm sự trợ giúp từ bên ngoài.
Vì thế, cậu nhảy ra khỏi cửa sổ về nhà một cách thuần thục, gọi điện thoại cho ông nội.
Cuộc gọi được kết nối xong, chưa nghe thấy giọng nói đã nghe thấy tiếng chim hót từ phía bên kia, tiếng hót rất nhịp nhàng, ba dài một ngắn.
"Ông ơi, Tiểu Nhị lại xin ăn rồi, ông nói xem, chim của ông sao mà thông minh thế!"
Nghe vậy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hùng hậu: "Cháu vừa gọi là ông biết có việc rồi. Nói đi, có chuyện gì?"
Thư Thời nghe vậy cũng không vòng vo: "Ông nội à, chỗ ông có thứ gì... giúp người ta ngủ ngon không ạ?"
Vừa nghe đến đây, ông lão lập tức không bình tĩnh: "Hả? Cháu muốn làm chuyện xấu gì à?" Lại còn muốn làm người ta ngủ say.
"...Không phải, ông nội nghĩ gì vậy! Là cháu có một người bạn, hắn bị mất ngủ, cháu muốn giúp hắn ngủ ngon hơn, nhưng mấy hoa cỏ kia của ông hình như không có tác dụng."
"Vậy được, lúc về nhà mang cho ông ít bánh đậu đỏ với nước đường ở phố Nam, nhân tiện mua ít bánh hoa mai ở phố Du Dương phía Tây, và giúp Tiểu Nhị đến chợ Hoa Điểu mua cho nó ít đồ ăn chim. Về đây ông sẽ chỉ cách cho cháu."
Thư Thời: ...Cậu biết mà
Khi còn nhỏ, cậu từng tự hỏi liệu có phải vì nguyên thân của ông nội không thích di chuyển, khiến ông sau khi biến thành hình người cũng lười ra khỏi cửa, nên mới thường xuyên sai vặt cậu.
Khi lớn lên cậu mới biết, chỉ đơn giản là vì lười biếng, không liên quan gì đến chủng tộc.