Chương 28: Lộ Tẩy

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khi nhân viên cửa hàng vừa tra chìa khóa vào ổ, cửa phòng thay đồ bỗng bị mở ra từ bên trong.
Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai màu vàng bất ngờ bị đẩy ra từ bên trong, suýt ngã, lảo đảo đôi chút.
Sau đó, cánh cửa phòng thay đồ lại "rầm" một tiếng đóng sập lại.
Tiếng động quá lớn, mắt của Diệp Vọng cũng chuyển từ tài liệu trong tay sang mặt Liêu Hàng. Ánh mắt hắn bình tĩnh không một gợn sóng nhưng lại khiến Liêu Hàng toát mồ hôi lạnh.
Liêu Hàng chợt bị đẩy ra đối diện với ánh mắt như vậy, trong cái nhìn chăm chú của hàng chục người khác, suýt nữa anh ta đã cắn phải lưỡi mình. Anh trừng mắt nhìn cánh cửa phòng thay đồ đang đóng chặt, trong đầu anh ta là một đàn "thảo nê mã" (*) đang phi nước đại.
(*): Thảo nê mã (草泥马): Đây là từ cư dân mạng hay dùng để thay thế cho từ 肏你妈 (đ* mẹ mày) do có cách đọc gần giống nhau để tránh kiểm duyệt trên mạng, cũng là tên của loài lạc đà Alpaca Nam Mỹ.
Anh nghiến răng, biết rõ, một khi đã làm thì phải làm đến cùng, mở miệng nói: "Ngại quá, bạn gái tôi bất ngờ gặp chút vấn đề... ngoài ý muốn, anh biết đấy, cô gái nào cũng có ngày ấy trong tháng..."
Diệp Vọng thu lại ánh mắt, tiếp tục lật tài liệu trong tay.
Khi lời này nói ra, Liêu Hàng đang bực mình vì bị đẩy ra làm vật thế thân, bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Nghe vậy, vẻ mặt nhân viên cửa hàng trở nên đầy nghi ngờ và dò xét. Nếu hắn nhớ không nhầm thì người đi cùng vị khách này rõ ràng là nam.
Nhân viên cửa hàng do dự, bèn hỏi vọng vào phòng thay đồ: "Quý khách có ổn không ạ?"
Thư Thời trong phòng thay đồ, nghe được lý do thoái thác của Liêu Hàng, đã nắm chặt tay lại, nhưng vẫn phải cố gắng kìm giọng trả lời: "Tôi, tôi không sao..."
Sau khi cố gắng kìm giọng nói câu này xong, Thư Thời âm thầm niệm "Giết người là phạm pháp" ba lần, "Xã hội hòa bình" năm lần và "Giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội" bảy lần, mới miễn cưỡng kiềm chế được ham muốn đấm vào mặt Liêu Hàng.
Mà lúc này, Liêu Hàng vẫn chưa hả dạ, đành phải nói thêm vài câu: "Bạn gái của tôi... có sở thích khá lạ, cô ấy thích mặc đồ nam. Làm mọi người hiểu lầm rồi, thật ngại quá..."
Nửa giờ sau, Thư Thời bước ra khỏi phòng thay đồ, vành mũ được kéo thấp xuống, nhìn Liêu Hàng nói một cách đầy ẩn ý: "Anh thật sự nên ngàn lần cảm ơn sự tồn tại của pháp luật hiện đại đấy. Nó đã ngăn chặn thành công một hành vi bạo lực."
Diệp Vọng, sau khi kiểm tra xong và trở về văn phòng, đã nhận được báo cáo điều tra ngày hôm qua.
Hắn cầm lấy tập tài liệu từ tay Diệp Tứ, liếc mắt một cái đã thấy đôi mắt hồ ly quen thuộc ở ngay trang đầu, long lanh trong sáng.
Đôi mắt đó gần như giống hệt khi cậu ở dạng hồ ly, ngoài vẻ tinh xảo, xinh đẹp lạ thường còn có chút ngơ ngác không hiểu sự đời.
Đôi mày vốn đang cau lại của Diệp Vọng dần giãn ra, chậm rãi lật xấp tài liệu mỏng.
Trang tiếp theo là tấm ảnh Thư Thời được chụp hôm trước, có ảnh nửa người, ảnh toàn thân, và cả ảnh đặc tả mắt cá chân kia.
Tuy hình dáng cơ thể thay đổi nhưng dường như ấn ký kia không hề bị ảnh hưởng, vẫn là hình giọt nước, đỏ đến diễm lệ.
Diệp Vọng lật xem tài liệu trong tay, trong lòng thầm tính toán điều gì đó.
Diệp Tứ đứng trước bàn làm việc, hơi cúi người, thấp giọng hỏi: "Thưa ngài, có cần tôi đưa tiểu tiên sinh về không ạ?"
Động tác lật trang của Diệp Vọng khựng lại một chút: "Không cần."
Con hồ ly ngốc kia đã nhịn lâu ngày, hơi ham chơi một chút cũng có thể hiểu được. Hắn tự nhận mình là một chủ nhân khoan dung rộng lượng.
Trên trang giấy đặt trên bàn, Thư Thời đang nhìn về phía máy ảnh, đôi mắt cong cong, bên môi nở nụ cười có lúm đồng tiền nho nhỏ.
Trong văn phòng chủ tịch của Kim Thượng Entertainment, Thái Kim Thượng đang đọc tài liệu về dự án IP (intellectual property) "Giang Nhược truyền kỳ" sắp được phê duyệt. Gã rất tự tin vào IP này, muốn dồn tâm sức nâng tầm nó thành một dự án cấp S.
Nhưng bất đắc dĩ là vốn lưu động (*) hiện tại không đủ.
(*): Vốn lưu động (Working capital) là một thước đo tài chính thể hiện nguồn lực sẵn có, phục vụ cho các hoạt động diễn ra hằng ngày của doanh nghiệp.
Đúng lúc này, tiếng điện thoại vang lên, Thái Kim Thượng nhìn thấy tên hiển thị trên điện thoại thì hai mắt sáng lên, vừa bắt máy đã nóng lòng hỏi: "Diệp tổng, ngài đổi ý rồi?"
Đầu dây bên kia trả lời cực kỳ lạnh nhạt, chỉ vỏn vẹn một tiếng "Ừ".
Nhưng thái độ lạnh nhạt hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của Thái Kim Thượng: "Diệp tổng, có ngài và tôi cùng đảm bảo, IP "Giang Nhược truyền kỳ" này chắc chắn năm sau sẽ hot, chỉ cần ngài gật đầu, thì chắc chắn chúng ta sẽ..."
Giọng nam lạnh nhạt bên kia cắt ngang lời thuyết trình của Thái Kim Thượng, lời ít ý nhiều: "Đổi cái khác."
Thái Kim Thượng còn chưa kịp phản ứng: "...Hả?"
Diệp Vọng kiên nhẫn nhắc lại: "Đổi cái khác."
Tay cầm tài liệu dự án của Thái Kim Thượng run lên, gã nuốt nước miếng: "Cũng được, nhưng bên Kim Thượng chúng tôi chưa có dự án cấp S nào khác..."
Những dự án khác hoặc đã bấm máy, hoặc bản quyền còn đang được bàn giao, chỉ có "Giang Nhược truyền kỳ" là đang tìm nhà đầu tư.
Chẳng lẽ cứ thế trơ mắt nhìn miếng mồi béo bở treo trước miệng này bay đi?
Diệp Vọng liếc nhìn tờ A4 trong tay, đôi môi mỏng khẽ mở, dùng giọng nói cứng rắn mà bình thản đọc cái tên phim truyền hình đầy đạo đức giả kia: "Ánh nắng rực rỡ không đổi, thanh xuân hãy còn ở đây."
Lời này vừa nói ra, Thái Kim Thượng ở đầu dây bên kia sửng sốt, "cái của nợ gì thế này?"
"...Diệp tổng, ngài chờ tôi một lát."
Nói xong, Thái Kim Thượng vội vàng gọi điện nội bộ cho giám đốc quản lý, sau đó che mic điện thoại lại, nhỏ giọng hỏi: "Công ty chúng ta có cái phim gì mà... gì mà "mặt trời" với "thanh xuân" à?"
Giám đốc quản lý thoáng nghe cũng sửng sốt, nhưng dù sao cũng là dự án từng qua tay cô, nhanh chóng phản ứng lại: "Ý ngài là Ánh nắng rực rỡ không đổi, thanh xuân hãy còn ở đây?"
Thái Kim Thượng gật đầu: "Ờ ờ ờ, đúng rồi. Ngân sách dự kiến là bao nhiêu?"
"Chỉ mười triệu."
Sau khi thấy con số, Thái Kim Thượng im lặng vài giây.
Một bộ phim mười triệu, cấp B cũng không đến. Cấp độ dự án không cao, mức độ quảng bá cũng không mạnh, cảm giác không có gì đáng để đầu tư lắm, rốt cuộc Diệp tổng nghĩ gì vậy?
Nhưng mà thôi, mặc kệ ngài ấy nghĩ gì, khoản đầu tư tự tìm đến cửa chẳng có lý nào lại từ chối, hơn nữa, bước đầu hợp tác thành công, bước tiếp theo chắc chắn cũng sẽ có chứ?
Nghĩ vậy, Thái Kim Thượng nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, tiếp tục cuộc gọi: "Diệp tổng, là như này, công ty chúng tôi quả thật có dự án này, ngài định đầu tư bao nhiêu?"
Diệp Vọng liếc nhìn báo cáo khảo sát dự án điện ảnh và truyền hình mà Diệp Tứ mới đưa qua, suy nghĩ một chút: "Một trăm triệu đi."
Thái Kim Thượng: "!!!" Số tiền này đủ làm mười bộ "Ánh nắng rực rỡ không đổi, thanh xuân hãy còn ở đây" rồi!
Gã vừa định nói tiếp nhưng giọng nói lạnh nhạt ở đầu dây bên kia lại vang lên.
"Bộ phim này, ngày mai sẽ có buổi đọc kịch bản đúng không?"
"À vâng, ngày mai sẽ có buổi đọc kịch bản. Đúng rồi, Diệp tổng liệu có muốn cân nhắc một dự án khác của chúng tôi là "Giang Nhược..."
Nhưng đáp lại gã là tiếng "bíp, bíp" lạnh lùng từ đầu dây bên kia điện thoại.
Tại một ghế lô nào đó ở Quân Duyệt, sau khi đạo diễn Lưu Tức của "Thanh xuân hãy còn ở đây" nhận được cuộc gọi, nét mặt không giấu được vẻ vui mừng.
Trương Đồng Hâm ngồi bên cạnh vừa lúc rót một tách trà cho ông, cười hỏi: "Đạo diễn Lưu, có tin gì khiến ngài vui vậy?"
Lưu Tức cười ha hả: "Nghe nói bộ phim của chúng ta có thêm nhà đầu tư góp vốn, hơn nữa còn là một khoản cực lớn. Đúng rồi, thời gian đọc kịch bản ngày mai đẩy lên sớm hơn đi, tôi muốn thông báo với những nhà sáng tạo (*) khác một tiếng."
(*): Bao gồm nhà đầu tư, đạo diễn, biên kịch, v.v của đoàn phim.
Trương Đồng Hâm cũng nở nụ cười: "Vậy xin chúc mừng đạo diễn Lưu trước tiên. Đúng rồi, tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với những người khác, lát nữa tôi giúp ngài liên lạc nhé."
Nghe vậy, Lưu Tức đặt điện thoại đang cầm trên tay xuống: "Nếu thế thì việc này giao cho cậu đi."
Buổi tối trước ngày đọc kịch bản, Thư Thời nhận được điện thoại từ Trương Kỳ.
"Tiểu Thời, ngày mai là buổi gặp mặt chính thức đầu tiên với các nhà sáng tạo, cậu đừng có đến muộn đấy. Nhớ kỹ mười giờ sáng. Nếu không dậy nổi thì đặt thêm mấy cái báo thức vào."
Thư Thời luôn miệng vâng dạ: "Yên tâm đi anh Trương, em chắc chắn sẽ không đến muộn!"
Bình thường mười giờ sáng, cậu đã cho chim đi dạo về rồi, làm sao mà không dậy được.
Hôm sau, Cô Hoạch Điểu bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho tiên sinh như thường lệ, chợt nghe thấy ngài ấy dặn dò.
"Làm một phần sườn cừu trang trí đẹp một chút, lát nữa ta mang đi."
Cô Hoạch Điểu nghe được yêu cầu như vậy thì sửng sốt, chưa từng nghe nói tiên sinh có thói quen tự mình mang cơm trưa cả.
Dù không rõ lý do, bà cũng không định hỏi nhiều, chỉ việc làm theo.
Gần đây, tâm trạng tiên sinh không tốt, bà vẫn là không nên tự chuốc lấy phiền phức thì hơn.
Ở phố cổ bên kia...
Thư Thời dậy sớm, mở tủ quần áo của mình ra, nhìn vào đống quần áo mới mua thêm vào hôm qua, vừa chọn vừa cảm thán.
Tuy rằng tên Liêu Hàng kia hơi thiếu đòn nhưng vẫn có mắt chọn đồ không tồi.
"Vào những lúc thế này, thích hợp để mặc quần lửng màu tối dài trên mắt cá, vừa mát vừa năng động."
Thư Thời nhớ đến lời Liêu Hàng nói hôm qua, đưa tay cầm lấy một chiếc quần dài trên mắt cá chân.
Nhưng nghĩ đến tình cảnh lúng túng ngày hôm qua khi phải trốn trong phòng thay đồ, hai tay cậu đặt trên móc quần áo liền khựng lại.
Tuy nhiên,... hẳn cậu sẽ không ngã hai lần cùng một chỗ chứ?
Huống chi, loại hoạt động như đọc kịch bản này, đại mỹ nhân chắc chắn sẽ không đến!
Nghĩ vậy, Thư Thời yên tâm lấy ra chiếc quần lửng màu xanh lá trà, tự tin mặc vào.
Đồng hồ trên tường điểm chín rưỡi, tất cả mọi người trong hội trường đều cúi đầu, không dám thở mạnh.
Chỉ có người đàn ông tuấn tú ngồi ở ghế trung tâm, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, là có vẻ thanh thản.
Đã hơn nửa tiếng sau thời gian thỏa thuận nhưng vẫn chưa đủ người.
Hai tay đạo diễn Lưu Tức ngồi bên cạnh không ngừng xoắn vào nhau, do dự hồi lâu vẫn mở miệng dưới áp lực: "Diệp tổng, hay là tôi gọi điện thúc giục diễn viên chưa đến? Chỉ sợ đợi lâu sẽ lãng phí thời gian của ngài."
Hơn nữa cũng chẳng biết phải đợi thêm bao lâu nữa.
Diệp Vọng liếc nhìn ông: "Không cần, tôi không vội."
Con hồ ly ngốc kia, làm việc luôn không đầu không đuôi như vậy, hắn biết mà.
Thư Thời lần theo địa chỉ tìm đến hội trường, nhìn cánh cửa phòng họp đóng chặt, chợt hơi bối rối.
Sao im ắng quá vậy, chẳng lẽ mọi người chưa đến?
Ôm tâm trạng vui sướng vì là người đầu tiên đến, Thư Thời "cạch" một tiếng mở cửa phòng hội nghị.
Sau đó... thì đối mặt với đại mỹ nhân đang ngồi ở bàn trung tâm, đối diện với cửa phòng hội nghị.
Đối diện với đôi mắt phượng kia, da đầu Thư Thời như muốn nổ tung, ngay sau đó mắt cá chân cậu chợt lạnh buốt.
Rồi trước hàng chục con mắt chăm chú trong phòng, Thư Thời thẳng lưng cứng đờ như cọc gỗ, bước đi hình chữ T, giấu mắt cá chân bên phải có ấn ký về sau gót chân trái.
Chết tiệt, quần lửng hại tôi rồi!! Tôi thề từ nay về sau không bao giờ mặc quần lửng nữa!