Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 27: Tình cờ gặp mặt
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trợ lý nhiếp ảnh bị Diệp Vọng hỏi dồn, lại nhìn chằm chằm hình ảnh trên màn hình máy tính, run rẩy đáp: "Không... tôi không biết."
Vừa dứt lời, trợ lý cảm thấy nhiệt độ toàn bộ hành lang như hạ xuống đột ngột, vẻ mặt người đàn ông trước mặt cũng biến đổi, tựa như đang nhìn một vật đã chết.
Trợ lý ngồi bệt xuống đất, sợ hãi đến mức co rúm người lại.
"Nhìn ta."
Nghe vậy, dù trợ lý sợ đến hồn bay phách lạc, nhưng ánh mắt vẫn vô thức ngước lên, đối diện với người đàn ông kia.
"Nói cho ta biết, người trên màn hình máy tính là ai?"
Lúc này, trợ lý nhìn Diệp Vọng nhưng đôi mắt vô hồn, ánh nhìn có chút mờ mịt, lắp bắp nói: "Tôi... tôi thật sự không biết đó là ai, tôi chỉ là một trợ lý nhiếp ảnh nhỏ, bình thường chỉ giúp vận chuyển đồ đạc mà thôi..."
Diệp Tứ đã kiểm tra máy tính ngay khi Diệp Vọng vừa dứt lời, lúc này bước tới báo cáo: "Máy tính đã bị hỏng, màn hình không thể di chuyển, không nhìn rõ mặt người trong ảnh, cũng không thể xem các ảnh khác."
Trợ lý sau khi trả lời xong, đã sớm ngất lịm đi.
Diệp Vọng mở cửa phòng Studio 7, bên trong lúc này không một bóng người, ngay cả đèn cũng đã tắt hết. Người trợ lý kia là người cuối cùng rời đi.
Diệp Vọng mím môi, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát: "Điều tra."
Tâm trạng Cô Hoạch Điểu gần đây không được tốt cho lắm, ngay cả chơi mạt chược cũng chẳng còn vui vẻ như trước.
Vị đại nhân mà bà phục vụ gần đây tâm trạng càng ngày càng tệ, bà sợ một ngày nào đó mình vào rồi sẽ không thể ra được nữa.
Hôm nay, sau khi Cô Hoạch Điểu vào nhà, theo thói quen nhìn về phía phòng khách, bên trong vẫn y như dự kiến, không có bất kỳ vật sống nào.
Cô Hoạch Điểu thở dài: "Hôm nay lại là một ngày bình thường lo lắng cho cái mạng nhỏ của tôi."
Thoáng nghĩ, bà thà rằng tiểu hồ ly kia chưa từng xuất hiện.
Trước kia, tiên sinh nhìn thì lạnh lùng, nhưng ít ra vì sống lâu trong xã hội hiện đại, trên người cũng nhiễm chút màu trần tục, tuy không có nhân khí nhưng ít nhất vẫn còn chút sinh khí.
Hiện tại tiểu hồ ly đã đi, chút sinh khí trên người tiên sinh cũng biến mất theo.
Tiểu tiên sinh đã rời đi nhiều ngày như vậy. Mặc dù tiên sinh không nói, nhưng bà vẫn làm hai phần cơm tối, chẳng qua phần trên bàn nhỏ vẫn không hề động đến, đợi bữa tối nguội lạnh rồi mới ném ra ngoài.
Thường ngày, tiên sinh ăn xong cơm tối cũng không nán lại phòng khách mà về thẳng phòng làm việc hoặc phòng ngủ chính, TV trong phòng khách cũng không hề bật lên.
Nhưng Cô Hoạch Điểu không ngờ rằng hôm nay tiên sinh ăn xong cơm tối vẫn theo thường lệ trở về phòng làm việc, nhưng không lâu sau lại đi ra, trên tay còn cầm quyển sách.
Sau đó bước thẳng đến chỗ sô pha ngoài phòng khách, cầm sách đọc, vẫn ngồi ở chỗ cũ.
Thậm chí, lúc đọc sách, hắn còn thỉnh thoảng liếc nhìn ổ hồ ly trống rỗng.
Ổ hồ ly kia mỗi ngày bà đều dọn dẹp theo lệnh của tiên sinh.
Cô Hoạch Điểu nhìn thấy cảnh này, trong lòng hơi lo lắng. Tiên sinh như vậy chắc không phải là... kìm nén quá lâu rồi chứ?
Sau khi Thư Thời chụp poster xong trở về, tiếp tục ru rú trong nhà, định bụng cứ ở vậy cho đến khi đoàn phim bắt đầu khai máy, rời khỏi thành phố A, ra ngoài thư giãn.
Nhưng ngày hôm sau, lúc cậu rời giường mở tủ quần áo thì lại gặp vấn đề. Tủ quần áo của cậu phần lớn là áo phông, quần yếm, áo khoác, một số là do chính cậu mua, một số là ông nội tiện tay làm cho cậu.
Mấy bộ này mặc khá thoải mái, bản thân cậu cũng không quan tâm đến việc phối đồ linh tinh nên bao năm nay vẫn vậy.
Nhưng cậu đã không ít lần bị Trương Kỳ nhắc nhở về chuyện này, giục cậu mua mấy bộ quần áo đẹp mắt, hợp thời hơn một chút. Chưa kể đến những nhãn hiệu cao cấp, ít nhất cũng phải có thương hiệu, để sau này khi gặp người khác, cậu sẽ không bị đánh giá thấp.
Thư Thời nhìn tủ quần áo của mình, nghĩ đến việc ngày mai phải xem kịch bản, cuối cùng vẫn quyết định ra ngoài đi dạo mua quần áo.
Nhưng cậu nghĩ đến gu thẩm mỹ của mình, lại không yên tâm lắm, định kéo theo ai đó đi cùng.
Vốn cậu muốn tìm Lâm Phi Huyền, dù sao hai người bọn họ cũng coi như có chút giao tình khi cùng thoát khỏi một kiếp từ miệng thú dữ. Tuy nhiên, cậu nhớ đến một thân kim tuyến sáng lấp lánh của cậu ta thì lập tức bỏ ý định.
Chắc tìm Liêu Hàng vậy.
Liêu Hàng đã ra mắt nhiều năm, về mặt này hẳn sẽ có nhiều kinh nghiệm hơn.
Cậu lập tức gửi tin nhắn WeChat cho Liêu Hàng. Tình cờ hôm nay đối phương cũng không có lịch trình gì, vì vậy hai người hẹn nhau ở trung tâm Minh Thần.
"Này, tôi nói cậu nghe, đi mua quần áo mà tìm đến tôi là tìm đúng người rồi đấy. Fan luôn khen cách ăn mặc của tôi mà."
Thư Thời nhìn bộ đồ Liêu Hàng đang mặc: áo dài tay kẻ sọc phối với cà vạt ngắn màu xanh hải quân trên cổ, phía dưới là quần jeans màu xanh nhạt, trên đầu là chiếc mũ lưỡi trai màu vàng. Nhìn qua quả thật rất thoải mái.
Lời anh nói hẳn không phải là chém gió.
Vì thế, Thư Thời cũng an tâm đi theo anh.
Hai người đến một cửa hàng quần áo trên phố. Liêu Hàng chọn cho Thư Thời một chiếc áo sơ mi cổ đứng màu xanh nhạt, trên cổ tay còn thêu một vòng chữ.
Thư Thời ngắm nghía mình một chút, cảm thấy bộ này hợp với Liêu Hàng hơn: "Anh thử đi, tôi đi xem thử một chút."
Liêu Hàng gãi gãi đầu: "Được rồi, để tôi thử xem."
Hai người đứng trước gương phòng thử đồ nói chuyện, khóe mắt Thư Thời nhìn thấy một đoàn người mặc quần áo sẫm màu đi về phía cửa hàng nên tò mò quay đầu lại nhìn thoáng qua. Vậy mà cậu vừa quay đầu đã nhìn thấy đại mỹ nhân mới vừa bước một chân vào cửa hàng!
Da đầu Thư Thời căng lên, cậu cúi đầu nhìn xuống chiếc quần lửng đến bắp chân đang mặc. Ấn ký trên mắt cá chân không có gì che chắn, chỉ cần cúi đầu xuống là thấy được.
Không được!
Dưới tình thế cấp bách, cậu đẩy Liêu Hàng vào phòng thay đồ, 'phanh' một tiếng đóng sầm cửa rồi khóa lại.
Liêu Hàng bị cậu đẩy cho lảo đảo, quay đầu lại không dám tin nhìn Thư Thời, mở miệng hỏi với giọng cao vút: "Cậu làm... ưm..."
Thư Thời một tay bịt miệng anh, thấp giọng nói: "Đừng la, đừng la."
Vẻ mặt Liêu Hàng không vì những lời này mà giãn ra, ngược lại càng thêm sợ hãi.
Anh dùng lực đẩy tay Thư Thời ra, sau đó đỏ mặt trầm giọng gầm lên: "Cậu làm gì đấy! Tôi nói cho cậu biết, tôi là trai thẳng đấy!"
Thư Thời đang đứng cạnh cầm tay nắm cửa, nghe anh nói vậy, vẻ mặt lập tức trở nên cổ quái, vội vàng chứng tỏ mình trong sạch: "Anh nghĩ cái quái gì đấy! Trông anh còn không đẹp bằng tôi, tôi đây còn chướng mắt anh đấy!"
Sao người này tự kỷ thế.
Liêu Hàng vô tình bị đâm một nhát, nổi giận bất bình: "Bộ đẹp trai thì giỏi lắm à!"
Ở phía bên kia, Diệp Vọng đang tiến hành tuần tra định kỳ và ngẫu nhiên ở trung tâm Minh Thần, chọn ngẫu nhiên một cửa hàng quần áo của nhãn hiệu để kiểm tra.
Khi hắn vừa bước chân vào cửa hàng đã nghe thấy một tiếng đóng cửa lớn phát ra từ phòng thay đồ.
Diệp Vọng thản nhiên liếc mắt nhìn một cái rồi thu ánh mắt lại, nhìn về phía quản lý cửa hàng.
Diệp Tứ đúng lúc bước tới: "Vui lòng cho xem danh sách tiêu thụ, danh sách nhập kho và lượng mua của tháng gần đây nhất. Ngoài ra, còn có các giấy chứng nhận liên quan của các nhà xưởng hợp tác."
Những người đi theo đã tản ra và đi kiểm tra cách bài trí, vệ sinh, hoàn cảnh, v.v... của cửa hàng.
Mười lăm phút sau, quản lý cửa hàng mới thu thập đủ tài liệu giao cho Diệp Tứ.
Diệp Vọng ngồi trên băng ghế, thản nhiên liếc nhìn phòng thay quần áo, rồi lên giọng hỏi: "Nếu khách hàng đã lâu không ra khỏi phòng thay đồ, nhân viên trong cửa hàng nên giải quyết thế nào?"
Quản lý cửa hàng không ngờ rằng sẽ có màn vấn đáp ngẫu nhiên ở đây, hắn nhìn thoáng qua phòng thay đồ, vội vàng nháy mắt với nhân viên.
"Thật xin lỗi, đó là sai sót của chúng tôi." Vừa rồi vì nghênh đón đoàn kiểm tra, không ai nhớ đến còn có người trong phòng thay quần áo.
Thư Thời trốn trong phòng thay đồ, dán tai vào cửa, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Nghe đến đây, trong lòng cậu giật thót, xong rồi.
Cậu vốn định đợi đại mỹ nhân rời đi mới ra ngoài, trong tình huống này chỉ có thể đâm lao rồi theo lao, phải làm sao đây?
Nhân viên cửa hàng bước đến phòng thay đồ, nhẹ giọng hỏi: "Xin hỏi quý khách có cần giúp gì không?"
Cách một cánh cửa, mồ hôi trên trán Thư Thời chảy ròng: "Không, không cần, cảm ơn."
Liêu Hàng mặc dù không biết tại sao Thư Thời lại hoảng sợ đến thế, nhưng cũng không nói lời nào, cũng không phá đám.
Sau khi nhận được câu trả lời, nhân viên chậm rãi rời đi.
Thư Thời nghe tiếng bước chân "bịch, bịch, bịch" dần xa, thở phào nhẹ nhõm.
Liêu Hàng hạ giọng hỏi cậu: "Có chủ nợ của cậu ở ngoài à?" Sợ đến mức đó sao.
Vẻ mặt Thư Thời ngưng trọng, sau đó lắc đầu: "Không phải." Là chủ nhân, ừm, nguyên chủ nhân.
Để thẩm tra đối chiếu danh sách với giấy xác nhận đều tốn thời gian, cho nên cứ sau năm phút, nhân viên cửa hàng lại đến hỏi câu tương tự một lần.
Sau khi liên tục hỏi ba lần, nhân viên trong cửa hàng cũng cảm thấy có điều không ổn: "Quý khách, ngài đã ở trong gần 35 phút rồi, nếu không có việc gì vui lòng bước ra được chứ ạ?"
Lòng bàn tay Thư Thời toàn mồ hôi.
Không thể đi ra ngoài, nếu bị đại mỹ nhân nhận ra thì coi như xong đời. Thân là lương thực dự trữ mà còn dám trốn ra ngoài, khi trở về chỉ sợ hắn sẽ trực tiếp ăn thịt toàn bộ hồ ly mất.
Liêu Hàng nhìn cảnh này, khoanh tay dựa vào cửa phòng thay đồ, tư thế thoải mái như thể mình là người ngoài cuộc.
Nhân viên trong cửa hàng liên tục hỏi thăm, lại gõ gõ cửa nhưng không nhận được hồi đáp, trong lòng cũng cảm thấy lo lắng.
Lúc này còn đang bị kiểm tra, nhỡ đâu khách bỗng phát bệnh hay có vấn đề ngoài ý muốn nào xuất hiện trong phòng thay đồ thì xong luôn.
Dưới tình thế cấp bách, nhân viên cửa hàng lấy chìa khóa dự phòng, chuẩn bị mạnh mẽ phá cửa.
Thư Thời nghe thấy tiếng lạch cạch của chìa khóa va vào nhau, vẻ mặt trong phút chốc cứng đờ.
Rắc rối rồi.