Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 30: Chiếc Cửa Sổ
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau buổi đọc kịch bản, chỉ còn một ngày nữa là đến buổi khai máy của đoàn phim. Khoảng thời gian trống đó, Thư Thời đã lên kế hoạch kỹ lưỡng: cậu sẽ ngủ một giấc thật đã. Dù sao, như Trương Kỳ vẫn nói, một khi đã vào đoàn phim thì việc ngủ đủ giấc cũng là cả một vấn đề.
Thế nên, cậu còn dặn dò riêng ông nội Thư rằng, tuyệt đối không được đánh thức cậu trước khi cậu tự mình thức dậy, dù là dùng con rối cũng không được.
Thế nhưng sáng hôm đó, Thư Thời vẫn không thể ngủ nướng như ý muốn... Tiếng chuông điện thoại chói tai đã đánh thức cậu.
Thư Thời mơ màng thò tay ra khỏi chăn, bắt máy. Đầu dây bên kia hỏi cậu có phải chủ căn nhà số 31, khu A Cẩm Uyển không.
Cậu cố gắng vận dụng bộ óc đang còn lơ mơ trong vài giây mới nhận ra đó chính là địa chỉ nhà mình: "...À, vâng, tôi là chủ sở hữu. Có chuyện gì vậy ạ?"
Lúc này, Thư Thời chỉ nghĩ bên bất động sản gọi để nhắc cậu thanh toán phí quản lý hoặc gì đó thôi, không ngờ câu nói tiếp theo của đối phương khiến cậu tỉnh cả ngủ.
"Tôi rất tiếc phải thông báo tin này cho ngài. Trong quá trình kiểm tra sáng nay, nhân viên bảo vệ của công ty chúng tôi đã phát hiện cửa sổ nhà ngài bị hư hỏng do tác động từ bên ngoài, hơn nữa tình hình hiện trường trông không mấy khả quan. Dự đoán ban đầu của chúng tôi là có khả năng đã có trộm đột nhập. Nếu ngài đang ở thành phố A, hy vọng ngài có thể sớm trở về kiểm tra tài sản, ước tính thiệt hại, để chúng tôi có thể báo cảnh sát càng sớm càng tốt."
Thư Thời nghe xong thì chết sững.
Cái quái gì thế này? Trộm đột nhập ư?
Trước đây cậu có để cửa không khóa suốt một tháng trời cũng chẳng có chuyện gì, sao giờ lại có người phá cửa sổ chứ...
Bên bất động sản nói tình hình khá nghiêm trọng, Thư Thời cũng không dám chần chừ. Sau khi nghe điện thoại, cậu lập tức bật dậy khỏi giường, thay đồ xong rồi vội vã chạy đến khu biệt thự.
Sau khi đến hiện trường, Thư Thời nhìn chiếc cửa sổ nhà mình bị phá hủy mà hoảng hồn.
Toàn bộ cửa sổ đã biến mất, chi tiết hơn là ngay cả khung cửa sổ bên trong cũng không còn.
Giống như bị cắt bỏ hoàn toàn, chỉ còn lại một cái lỗ vuông cực lớn, trông rất... kỳ dị.
Thư Thời bỗng tò mò, không biết rốt cuộc tên trộm này đã làm cách nào.
Đúng là mở rộng tầm mắt của một con hồ ly.
Sự im lặng của Thư Thời khiến vị đại diện bất động sản đứng cạnh cúi đầu ngại ngùng: "Khi sự việc xảy ra, nhân viên bảo vệ của công ty chúng tôi đang tuần tra ở những khu vực khác. Sau đó, chúng tôi đã hỏi ý kiến những người dân xung quanh, nhưng tiếc là căn nhà bên trái của ngài đang bỏ trống, hộ bên phải thì nói tối qua họ đi họp qua đêm không có ở nhà, còn căn nhà phía sau tổ chức tiệc tối nên không hề nghe thấy động tĩnh gì bên ngoài. Hơn nữa, camera an ninh cũng không phát hiện bất kỳ người nào khả nghi."
Cậu nghĩ, thật kỳ lạ, ai có thể lặng lẽ tháo dỡ cả một cái cửa sổ lớn như thế đi chứ!
Thư Thời: "..." Càng ngày càng kỳ lạ.
Thế nhưng sau khi kiểm kê tài sản, Thư Thời lại càng bối rối.
Vậy mà cậu chẳng mất mát thứ gì cả.
Điều này thực sự khiến con hồ ly khó hiểu.
Phí công phá hủy cửa sổ nhà cậu, nhưng chẳng lấy đi thứ gì, thậm chí đồ đạc cũng không bị xáo trộn. Rốt cuộc tên trộm này muốn gì vậy chứ?
Vừa ý chiếc cửa sổ nhà cậu ư? Cửa sổ nhà cậu cũng đâu có nạm vàng nạm bạc, trộm về thì làm được cái gì?
Nhưng bây giờ, việc cửa sổ bị phá cũng không phải vấn đề lớn, lắp đặt lại là xong.
Điều khiến Thư Thời đau đầu là sau chuyện này, việc xử lý chiếc cửa sổ cùng các thủ tục với bên bất động sản không thể hoàn tất trong hai hay ba ngày được.
Nhưng mai cậu phải bay đến thành phố S để quay phim rồi!
Giờ phải làm sao đây?
Đúng lúc này, Thư Thời nhận được điện thoại từ Trương Kỳ. Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói an ủi của Trương Kỳ vang lên: "Đoàn phim nói sẽ hoãn lịch quay lần này, trước mắt dự kiến hai ngày, đến ngày 25 sẽ quay lại. Mấy ngày nay cậu nên ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, giữ tinh thần thoải mái, đừng lo lắng..."
Thư Thời nghe vậy, hai mắt sáng rỡ: "Hoãn ư? Chuyện này thật sự quá tốt! Cảm ơn anh Trương!" Vì đã báo cho cậu tin vui lớn như thế.
Bây giờ thì cậu có thể yên tâm xử lý mọi việc ở đây rồi.
Trương Kỳ ở đầu dây bên kia điện thoại sững sờ, thằng nhóc này bị làm sao vậy? Không phải trước đây vẫn luôn la hét đòi mau chóng vào đoàn phim sao?
Trước đây hắn còn sợ Thư Thời sẽ không vui khi biết tin này, giờ thì sao chứ?
Nhưng hắn còn chưa kịp hỏi, Thư Thời đã nhanh chóng cúp máy.
Sau khi cúp điện thoại, Thư Thời bắt đầu trao đổi với bên bất động sản.
Đúng lúc này, bên bất động sản nhắc nhở: "Ngài Thư, nếu ngài tiện thì tôi đề nghị ngài nên ở lại đây hai ngày, để đảm bảo an toàn cho tài sản của ngài." Tuy rằng hiện tại chưa mất mát thứ gì, nhưng với một lỗ hổng lớn như thế, khó có thể đảm bảo về sau sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Vừa nghe xong, Thư Thời sửng sốt.
Ừ thì đúng là nếu chiếc cửa sổ nhà cậu chưa ổn thỏa, cậu ở lại đây cũng hợp lý.
Thế nhưng...
Thư Thời liếc nhìn căn biệt thự số 32 bên cạnh, trong lòng khẽ thấp thỏm.
Sống như vậy, xác suất gặp được đại mỹ nhân sẽ rất cao, cảm giác như tỷ lệ sống sót trong kiếp tiểu hồ ly của cậu sẽ giảm đi rất nhiều...
Để đảm bảo an toàn, Thư Thời mở điện thoại ra xem, thấy hôm nay là thứ Hai thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cậu ở lại đây nhiều nhất là bốn ngày, hơn nữa cả bốn ngày này đều là ngày làm việc. Trong giờ hành chính ban ngày, về cơ bản đại mỹ nhân sẽ không có mặt ở nhà. Chỉ cần cậu tránh ra ngoài vào lúc sáng sớm và chạng vạng, hẳn sẽ không gặp đâu.
Nghĩ vậy, Thư Thời yên tâm hơn hẳn. Chẳng phải chỉ là trốn trong nhà thôi sao, việc này cậu giỏi nhất đấy!
Sau khi nghĩ thông suốt, Thư Thời không chần chừ nữa, hỏi thẳng bên kia xem họ sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào. Liệu có cần cậu tự liên hệ với công ty nội thất hay là bên bất động sản sẽ cử người đến sửa chữa lại?
Bên kia nghe xong, người đại diện bất động sản dường như nhớ ra điều gì đó, vẻ mặt lập tức trở nên kỳ lạ, liên tục xua tay: "Không cần, không cần. Phần còn lại ngài không cần lo lắng, cứ giao cho chúng tôi là được."
Thư Thời mở to mắt nhìn: "Hả? Đây là ý gì?"
Bên bất động sản giải thích: "Chuyện là thế này, chúng tôi đã báo cáo sự việc này ngay lập tức cho phía công ty khi phát hiện. Sau quá trình bàn bạc, nội bộ công ty cho rằng chuyện này bên chúng tôi phải chịu trách nhiệm lớn nhất, do không đảm bảo an ninh, gây ra thiệt hại cho chủ sở hữu. Vì vậy, công ty chúng tôi quyết định rằng chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm về các vấn đề lắp đặt lần này, bao gồm cả việc liên hệ với công ty nội thất và chi phí sửa chữa."
Nói một cách đơn giản, Thư Thời chỉ cần ở trong nhà và giám sát là xong.
Nghe xong, Thư Thời, người chưa trải nghiệm mấy sự đời, ngây người ra.
"Công ty mấy anh thật tốt bụng." Hiếm có công ty nào có lương tâm như vậy, dịch vụ hậu mãi đầy đủ đến thế luôn.
Vị đại diện bất động sản nghe xong gãi gãi vài sợi tóc còn sót lại trên đầu, bỗng cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Thật ra thì công ty họ trước đây... cũng không có lương tâm đến mức đó.
Sau khi quyết định ở lại đây, Thư Thời muốn về tứ hợp viện một chuyến, nói sơ qua với ông nội Thư, nhân tiện mang theo kịch bản cùng ghi chú về kỹ thuật diễn của cậu.
"Ông nội, đến lúc đó cháu sẽ không về đâu. Ngày 25 cháu sẽ từ Cẩm Uyển ra sân bay để đến thành phố S luôn. Cháu quay xong sẽ về thăm ông nha."
Ông nội Thư nghe xong hừ lạnh một tiếng, rõ vẻ khinh thường: "Mau đi đi, không có cháu ta vui lắm, không cần hầu hạ cái đồ lười biếng như cháu nữa."
Sau khi về Cẩm Uyển, Thư Thời nhìn cái lỗ lớn trên tường, thấy thế nào cũng không ổn lắm.
Vị trí đó vừa trùng hợp vừa không khéo lại đối diện với cửa sổ phòng làm việc của đại mỹ nhân. Nghĩ đến đây cậu lại cảm thấy không mấy tự nhiên.
Chẳng may đại mỹ nhân rảnh rỗi không có việc gì mà vén rèm lên, chẳng phải sẽ vừa hay nhìn thấy chỗ này sao? Hơn nữa lúc này không có cửa sổ, trông xấu xí như thế, nếu bị đại mỹ nhân chê bai, lại hơi cảm thấy... mất mặt.
Nhưng điều đáng lo hơn là cậu không biết nên giải quyết bữa tối nay ra sao.
Suy cho cùng, mất mặt cũng là chuyện của tương lai. Hơn nữa, đại mỹ nhân cũng chưa chắc sẽ để ý đến chuyện nhỏ nhặt như này.
Thế nhưng bây giờ bụng cậu đã réo rồi.
Thư Thời liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã năm giờ ba mươi chiều.
Không thể ra ngoài mua rau về nấu, vì cậu không biết nấu ăn. Nấu theo công thức thì không biết sẽ ra sao, có thể sẽ không ngon.
Hay là... tiếp tục đặt đồ ăn bên ngoài?
Nghĩ đến đồ ăn bên ngoài lần trước, Thư Thời thở dài.
Biết vậy đã ăn no ở chỗ ông nội trước rồi hẵng qua, biết đâu chẳng cần ăn cơm tối nữa.
Cũng chẳng hiểu sao trước đây ông nội lại yên tâm để cậu sống riêng một mình, liệu có phải vì cho rằng một con yêu quái như cậu sẽ không chết đói không?
Con hồ ly thực sự rất buồn.
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang vọng.
Thư Thời cũng không để tâm lắm, đoán chừng lại là bên bất động sản đến, vì vậy cậu vừa xem điện thoại vừa bước ra mở cửa.
Sau đó, cánh cửa "cạch" một tiếng mở ra, lúc này mắt Thư Thời vẫn còn dán vào màn hình điện thoại, do dự không biết nên gọi món gì.
Nhưng ngay sau đó, Thư Thời cảm thấy bóng đen trước mặt không đúng lắm. Cậu nhớ rõ vị đại diện bất động sản sáng nay đâu có cao như vậy...
Giây tiếp theo, Thư Thời ngẩng đầu lên, hai mắt mang vẻ nghi hoặc bắt gặp ánh mắt có chút không hài lòng của đại mỹ nhân. Thư Thời giật mình, chiếc điện thoại cũng suýt nữa thì đánh rơi.
Cậu cúi đầu nhìn xuống chiếc quần của mình theo bản năng. May quá, may quá, hôm nay mặc quần dài, che kín mắt cá chân hết rồi!
Sau khi thở phào, Thư Thời muốn thẳng tay đóng sập cửa. Nhưng đúng lúc tay cậu đặt lên tay nắm cửa, lý trí của cậu cũng quay trở lại, đột ngột dừng động tác.
Nhỡ đâu đóng sập cửa vào mặt đại mỹ nhân, làm hắn tức giận rồi ăn thịt hồ ly thì biết làm sao bây giờ?
Bốc đồng, quá bốc đồng.
Giờ phút này Thư Thời nắm chặt điện thoại trong tay, trong lòng chột dạ, không biết phải nói gì.
Thế nhưng đại mỹ nhân lại liếc nhìn màn hình điện thoại của cậu, lông mày khẽ cau lại. Đôi môi mỏng khẽ mở, giọng nói của hắn không mấy vui vẻ: "Cậu muốn ăn đồ bên ngoài?"
Thư Thời nghe xong ngây người. Tôi gọi đồ ăn bên ngoài đâu có tốn tiền của anh, đại mỹ nhân anh đây mang giọng chất vấn tôi làm gì?
Thế nhưng cậu không dám hỏi lại, bèn cúi đầu sợ sệt thú nhận: "Vâng... Em còn chưa ăn tối nữa..."
Cực kỳ không có cốt khí chút nào.
Trong phút chốc, Thư Thời cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm hẳn.
Diệp Tứ thở dài trong lòng, trên mặt vẫn giữ nụ cười, tiến lên giải thích: "Chuyện là thế này, tiên sinh của tôi vẫn luôn muốn đến hỏi thăm ngài, nhưng trước đây bận rộn chuyện công việc quá nên đành phải hoãn lại. Lúc này vừa hay có cơ hội nên muốn đến gặp ngài một lần. Dù sao hàng xóm vẫn nên giao lưu nhiều hơn để sau này có gì cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau, ngài nói xem có đúng không?"
Những lời này hợp tình hợp lý không chê vào đâu được, Thư Thời không thể không gật đầu đồng ý.
Vì vậy cậu chỉ đành miễn cưỡng cười đáp: "Quả thật cần phải giao lưu nhiều hơn ạ."
Lời vừa nói xong, Diệp Vọng lập tức bước vào trong. Ngay sau đó, Diệp Tứ cũng cầm theo một hộp cơm đi vào.
Thư Thời cầm tay nắm cửa, chợt khóc không ra nước mắt. Người ta ngay cả hộp cơm cũng đã chuẩn bị sẵn hết rồi, ước chừng chỉ thiếu mỗi việc đút cho cậu ăn thôi.