Chương 36: Xem phim

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Vọng ngước mắt: "Nói đi."
Diệp Tứ kể sơ qua: "... Sau khi kiểm tra, phát hiện người chụp ảnh là fan cuồng của Liêu Hàng, tình cờ chụp được tiểu tiên sinh. Sau đó fan cuồng này đã bán ảnh cho một tài khoản chuyên làm truyền thông. Tài khoản này dựa vào sự nổi tiếng của Liêu Hàng và vẻ đẹp của tiểu tiên sinh, thu hút được một làn sóng chú ý, chỉ trong vài tiếng đã có thêm hai triệu lượt theo dõi."
* Fan tư sinh hay còn gọi là Sasaeng fan: được hiểu nôm na là fan cuồng, những người hâm mộ bị ám ảnh quá mức bởi làn sóng Hallyu. Mặc dù "sasaeng" phần lớn không được coi là người hâm mộ, nhưng nhiều nguồn vẫn gọi họ là "sasaeng fan". Sasaeng fan được mô tả là những người hâm mộ cực đoan, họ săn đuổi và xâm nhập sự riêng tư của thần tượng bằng nhiều cách thức đáng ngờ.
Diệp Vọng siết chặt cuốn sách trong tay, giọng nói bình thản: "Dư luận hiện giờ thế nào?"
"Ban đầu, vì muốn thu hút sự chú ý nên tài khoản truyền thông đó đã mặc kệ cư dân mạng bình luận tranh cãi. Hiện tại trên mạng có rất nhiều người mắng tiểu tiên sinh là lợi dụng Liêu Hàng để nổi tiếng."
Diệp Vọng nhíu mày: "Liêu Hàng có nhúng tay vào chuyện này không?"
"Không, cậu ấy hoàn toàn không biết chuyện này."
Nghe vậy, Diệp Vọng đóng sách lại: "Gỡ bài hot search, xử lý triệt để những người và sự việc có liên quan."
Nếu không, hồ ly ngốc kia nhìn thấy có thể sẽ không vui.
Diệp Tứ đáp lời: "Đã rõ."
*
Sau khi nói chuyện với đạo diễn, Thư Thời rúc vào chăn bông, cảm thấy hơi bức bối.
Thật ra cậu chỉ muốn ra ngoài ăn cơm, sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này?
Nếu chỉ có cậu thì thôi, đằng này còn dính tới cả Liêu Hàng, khiến anh ấy cũng bị mắng lây.
Lúc này cậu cũng không biết phải nói chuyện với Liêu Hàng ra sao.
Thư Thời bật rồi tắt màn hình điện thoại liên tục, tâm trạng cũng bồn chồn theo.
Hồ ly buồn thật.
Ngay khi cậu đang băn khoăn không biết phải làm sao, Liêu Hàng gọi điện tới.
"Anh vừa quay xong, còn chưa kịp nói thêm với cậu. Đã đọc tin tức trên mạng chưa?"
Thư Thời chột dạ: "Em thấy rồi." Dù sao chuyện này cũng vì cậu mà ra, nếu không thì Liêu Hàng đã không bị mắng.
Phía dưới bài Weibo kia, rất nhiều người mắng Liêu Hàng dựng chuyện.
Bên kia không biết là ai gọi anh, Liêu Hàng vội vàng đáp lời, sau đó nhanh chóng nói chuyện với Thư Thời.
"Bình luận trên mạng cậu cứ xem thì xem, đừng để trong lòng. Anh ra mắt vài năm, không biết bao nhiêu lần bị chửi rồi, giờ còn đỡ chán. Đừng ủ rũ, tối anh đưa cậu đi ăn bữa thịnh soạn, coi như chúc mừng hai đứa mình cùng lên hot search."
Nghe vậy, Thư Thời xì một tiếng bật cười: "Cùng nhau bị mắng lên hot search là chuyện đáng để ăn mừng sao?" Ngây thơ quá vậy.
Nhưng nhìn bộ dạng này của Liêu Hàng, hẳn là anh ấy cũng không bị chuyện này làm ảnh hưởng, cậu coi như có thể hoàn toàn nhẹ nhõm.
Sau khi cúp điện thoại, Thư Thời mới thấy tin nhắn Lâm Phi Huyền gửi cho mình ba phút trước, vẫn là giọng điệu kiêu căng đó.
[Cái đó, cậu giờ ổn chứ?]
Thư Thời vừa trả lời tin nhắn của cậu ấy, vừa nghĩ, kỳ thật cũng có duyên làm người một nhà đấy chứ.
Trước đó, khi nhìn thấy mình bị mắng trên Weibo, cậu thấy chán nản vì bên sản xuất yêu cầu đăng Weibo để đẩy nhiệt. Cậu thậm chí còn chẳng muốn tìm đại một cái cớ, chỉ tùy tiện nói thẳng là mình không đăng.
Nhưng sau khi được những người này an ủi, cậu cảm thấy thật ra chuyện này cũng không khiến cậu buồn đến mức đó.
Cậu trêu chọc vị ngôi sao kiêu căng kia xong thì tắt điện thoại, định bật một bộ phim để xem.
Dù sao giờ cũng chẳng có việc gì làm.
Nhưng ngay khi cậu bật máy tính bảng chuẩn bị xem phim thì tiếng chuông cửa vang lên.
Thư Thời nghi hoặc, anh Liêu Hàng này nhanh thế sao? Vừa rồi trong điện thoại thấy bận rộn lắm mà.
Rốt cuộc sau khi cậu mở cửa ra liền thấy khuôn mặt tuấn tú của đại mỹ nhân.
Thư Thời ngay lập tức muốn đóng cửa lại, đùa chứ, tính tình cậu làm gì tốt đến thế!
Nói xấu ngay trước mặt cậu, dù là hồ ly cũng không thể nhịn được!
Nhưng cánh cửa lại cực kỳ "đúng lúc" mà bị kẹt, không đóng lại được.
Thư Thời cúi đầu nhìn cánh cửa cứng đầu tròn một phút, cuối cùng đành chịu thua.
Cậu ngẩng đầu nhìn đại mỹ nhân, giọng điệu chẳng mấy tốt đẹp: "Anh tới đây làm gì đấy?"
Nói xong, cậu còn tiến lên một bước, chắn ngay giữa cửa. Cậu ngửa đầu, muốn dùng cái thân cao 1m79 tạo ra khí thế của 1m91.
Chiều cao không thể cưỡng cầu, nhưng khí thế thì không thể thua được.
Diệp Vọng rũ mắt xuống, để ý thấy Thư Thời đang lén kiễng chân bèn nâng tay lên đè cậu xuống.
Đứng cũng không ra đứng, chẳng ra thể thống gì.
Thư Thời bị đại mỹ nhân ấn trán, vừa định cáu lên thì thấy dưới ống tay áo của đại mỹ nhân là xe đẩy đồ ăn nhỏ ở phía sau.
Phía trên đặt một chiếc bánh crepe sầu riêng ngàn lớp, trang trí thật nhiều hoa quả và bánh ngọt. Thư Thời thấy vậy hai mắt sáng lên ngay lập tức.
Diệp Vọng bình tĩnh giải thích: "Dì giúp việc gần đây tập làm bánh ngọt, nhưng tôi không thích ăn đồ ngọt nên mang đến đây cho em."
Thư Thời hai mắt long lanh, thầm nghĩ, sáng nay đại mỹ nhân hẳn cũng chỉ là vô ý thôi. Dù sao lương thực dự trữ trong lòng hắn mà chạy mất thì tức giận cũng là chuyện thường tình, tất nhiên sẽ không đánh giá khách quan mình được.
Nghĩ vậy thì thật ra đại mỹ nhân cũng không đáng giận đến mức đó.
Ừm... Nể mặt bánh crepe sầu riêng, miễn cưỡng tha thứ cho hắn vậy.
Sau khi cảm ơn, Thư Thời dứt khoát xoay người bước vào cửa, đồng thời kéo đại mỹ nhân đi vào.
Cửa phòng chỉ có từng ấy, người đại mỹ nhân to cao như thế mà chặn cửa thì đẩy xe đồ ăn vào bất tiện lắm. Đây chẳng phải là đang cản trở công việc của người ta hay sao!
Diệp Vọng nhìn ống tay áo bị nắm đến nhăn lại, rồi lại nhìn dáng vẻ hồn nhiên không biết của hồ ly ngốc, miệng mím chặt.
Thôi, dù sao cũng không phải lần đầu tiên.
Thư Thời tự tay cắt một miếng nhỏ cho vào miệng. Oa, ngọt quá!
Tay nghề của Cô Hoạch Điểu thì khỏi phải bàn. Bánh crepe sầu riêng này rất ngọt, nhưng lại không ngấy, cực kỳ vừa vặn.
Sau khi tự mình ăn một miếng, Thư Thời cắt một miếng khác cho đại mỹ nhân: "Anh thật sự không ăn sao?"
Diệp Vọng nhìn miếng bánh nhỏ xiên vẹo kia, lắc đầu: "Tôi không thích ăn đồ ngọt."
Thư Thời nghe vậy liền tự mình ăn miếng bánh ngọt kia luôn: "... Tiếc quá."
Đồ ngọt chữa lành tâm hồn như thế, vậy mà đại mỹ nhân lại không thích ăn.
Bánh crepe sầu riêng 12 inch, Thư Thời ăn gần một phần ba. Cuối cùng ăn không nổi nữa cậu mới buông nĩa xuống, rầu rĩ: "Phần còn lại thì phải làm sao đây?" Chỗ cậu không có tủ lạnh đâu.
"Ăn không hết thì thôi, lần sau muốn ăn thì làm tiếp là được." Không cần phải lộ ra bộ dáng phí của trời như thế.
Thư Thời lắc đầu: "Cất vào tủ lạnh khách sạn đi, ngày mai em ăn tiếp." Bánh ngọt ngon như thế, cậu không nỡ vứt đi đâu.
Sau khi cậu nói xong thì nhìn đồng hồ. Chết rồi, đã gần bảy giờ đến nơi.
Da bụng mình cũng căng tròn luôn rồi, sao ăn cơm với Liêu Hàng được nữa?
Thư Thời lấy điện thoại ra, thành thật hẹn Liêu Hàng lần tới.
Diệp Vọng thấy Thư Thời coi như đã ăn xong, đứng dậy mở cửa phòng, cho người đứng chờ bên ngoài đi vào để đẩy xe đồ ăn đi.
Sau đó chính hắn cũng chuẩn bị rời đi.
Thư Thời nằm trên ghế sofa xoa bụng, cảm thấy mình được lợi lớn như thế thì còn gì băn khoăn nữa.
Vì vậy, khi nhìn thấy đại mỹ nhân chuẩn bị rời đi, cậu gọi hắn lại: "Đại, à nhầm, Diệp tổng à, anh có thời gian không? Có muốn cùng xem phim với em không?"
Diệp Vọng đứng ở cửa phòng, nghe vậy hơi sửng sốt.
"Được."
Thư Thời nghe thấy tiếng hắn đồng ý, lúm đồng tiền bên môi thấp thoáng.
Lâu lắm rồi cậu không được xem phim cùng với đại mỹ nhân.
Nếu là hai người thì không thể xem bằng máy tính bảng được, nếu không thì hai người đàn ông chụm đầu vào xem phim thì khó xử lắm.
Vì vậy Thư Thời lật vali của mình ra, tìm máy chiếu đã mua trước đó.
Loay hoay mãi đến mười phút sau, Thư Thời ngồi lên ghế sofa, vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình kêu đại mỹ nhân lại đây: "Ngồi đây này!"
Diệp Vọng rũ mắt ngồi xuống.
Bộ phim về chủ đề tội phạm, nhân vật chính là một hacker mũ xám vừa chính vừa tà.
Thư Thời chọn bộ phim này vì muốn phỏng đoán và tìm hiểu xem trong bối cảnh phức tạp như thế này, diễn viên sẽ phản ứng như thế nào, rồi thể hiện sự chuyển biến trong cảm xúc ra sao.
Tình tiết phim rất hấp dẫn, Thư Thời xem không rời mắt, quên cả ăn đồ ăn vặt cầm trên tay.
Đèn trong phòng tắt hết, hình ảnh thay đổi liên tục trên màn hình là nguồn sáng duy nhất. Diệp Vọng nghiêng mặt nhìn hồ ly ngốc, nhìn sườn mặt tinh xảo đến không thực chập chờn trong ánh sáng mờ bất định, ngón cái và ngón trỏ của tay phải đặt trên đầu gối chợt miết vào nhau.
Lúc này đây, trong tay đã không còn cảm giác mềm mượt, lại hơi gai gai của lông hồ ly, thực sự có chút không quen.
Diệp Vọng ngước mắt nhìn mái tóc đen mềm mượt của Thư Thời, ánh mắt dừng lại vài giây, ngón tay vô thức cong lên, sau đó lại bình tĩnh thu lại ánh mắt.
Thư Thời ngồi bên cạnh đại mỹ nhân chẳng hay biết gì, chỉ chăm chú xem phim.
Khi bộ phim dài hai tiếng rưỡi kết thúc, cậu vội vã muốn cùng trao đổi cảm nghĩ sau khi xem với đối phương, giọng điệu cực kỳ phấn khích: "Tình tiết giao tiền chuộc kịch tính quá đi mất! Vốn là một mũi tên trúng hai đích, sau đó biến thành bọ ngựa bắt ve sầu (*), cuối cùng lại là một mẻ hốt gọn, phản công thành công, thật lợi hại!"
(*) Nguyên văn là bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng, ý chỉ nếu chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà không tính đến cái họa ẩn nấp phía sau thì sẽ khiến mình rơi vào thế nguy hiểm.
Diệp Vọng chỉ khẽ "ừm" một tiếng, sau đó nhấc tay cầm lấy túi khoai tây chiên ăn dở trên bàn đưa qua.
Thư Thời ngoan ngoãn nhận lấy, vừa cắn khoai tây chiên vừa nói chuyện với hắn: "Chỉ có điều em không hiểu tại sao đoạn sau nhân vật chính phải gọi cảnh sát, rõ ràng chỉ mình anh ta cũng có thể cứu người ra mà."
Nghe vậy, động tác Diệp Vọng hơi ngừng lại: "Bởi vì kẻ bắt cóc tiết lộ trong email rằng hắn ta đã biết địa chỉ của gia đình nhân vật chính."
Động tác nhai khoai tây chiên rộp rộp của Thư Thời dừng lại: "... Từ từ, lộ ra lúc nào cơ, sao em không biết... Vậy nhân vật chính lái xe lao xuống sông cũng vì chuyện này?"
Diệp Vọng im lặng một lúc: "... Phần chú thích của email cuối có lộ ra một bức ảnh thu nhỏ, đó là quê của nhân vật chính, đã nói qua ở đầu phim. Cuối cùng nhân vật chính đặt bẫy lái xe xuống sông, còn làm giả vết máu là để giả tạo hiện trường bọn bắt cóc giết người. Như vậy thì sau khi kẻ bắt cóc bị bắt thì ít nhất cũng bị tù chung thân, vì vậy cảnh cuối phim là cận cảnh lưới sắt tường cao trong nhà tù."
Rốt cuộc trong hai tiếng rưỡi này hồ ly ngốc đã xem cái gì thế?!
Cậu chỉ nghĩ tấm ảnh kia là ảnh phong cảnh bình thường thôi, đoạn cuối nhân vật chính gọi cảnh sát vì biên kịch muốn kịch tính hơn thôi!
Thư Thời trợn mắt nhìn đại mỹ nhân, vẻ mặt không thể tin được.
Sau đó cậu nhanh chóng phản ứng lại trong ánh mắt nhìn thấu hết thảy của đại mỹ nhân: "Khụ, chuyện đó, em đã sớm biết. Em, em chỉ muốn thử anh, xem anh có biết hay không thôi."
Diệp Vọng thu lại ánh mắt, độ cong bên miệng tăng thêm vài phần: "Ừ, tôi biết."
Ngay khi Thư Thời muốn cưỡng ép lấy lại lòng tự trọng, xấu hổ đến mức muốn cắm đầu xuống đất thì Trương Kỳ gọi tới: "Tiểu Thời, là cậu tiêu tiền gỡ hot search à?"
" —— Hả?" Thư Thời ngơ ngác, "Em đâu có tiêu gì đâu."
--------------------
Lời tác giả:
Đại mỹ nhân: Tôi không chỉ biết, tôi còn biết em không biết.