Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 37: Món Ngọt
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa nói xong, Trương Kỳ cũng sững người lại: "Nhưng mà hiện tại hot search đã bị gỡ xuống rồi."
Nếu không phải Thư Thời dùng tiền gỡ hot search thì là ai?
Thư Thời nghĩ nửa ngày cũng không ra là người nào tốt bụng làm chuyện đó, quyết định không bận tâm nữa.
"Dù sao tình huống bây giờ cũng có lợi cho mình, không cần suy nghĩ nhiều về chuyện này làm gì. Đợi khi nào tìm được người, chắc chắn phải cám ơn người ta cho đàng hoàng."
Sau khi cúp điện thoại, Thư Thời nhìn đại mỹ nhân, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ.
Nếu như nói về việc có tiền, kỳ thật xung quanh cậu người có tiền nhất chắc hẳn là đại mỹ nhân.
Có điều, đại mỹ nhân sẽ giúp cậu gỡ hot search ư?
Thư Thời lắc đầu, không thể nào, làm gì có chuyện đó.
Diệp Vọng nhìn con hồ ly ngốc đang dùng sức lắc đầu: "Làm sao vậy?"
"Không phải trước đó em lên hot search sao, không biết là ai dùng tiền giúp em gỡ xuống nữa." Trong lời nói của Thư Thời còn toát ra vẻ suy tư.
Diệp Vọng rụt ánh mắt về, một lúc sau mới chậm rãi mở miệng: "Tôi phải về rồi."
". . . . . ." Một chút phản ứng cũng không có, khẳng định không phải đại mỹ nhân!
Sau khi tiễn đại mỹ nhân về, Thư Thời mở Weibo ra, hot search đã bị gỡ, bình luận trên Weibo lúc trước cũng bị xóa.
Cậu nheo mắt nhớ lại một chút, ở thanh tìm kiếm thử gõ tên của blogger mà cậu đã nhớ. Cậu nhớ rõ tên blogger này là người đầu tiên đăng cái Weibo kia, mấy blogger sau này đều chuyển tiếp lại Weibo của gã.
Kết quả tìm kiếm, người dùng không tồn tại.
Hửm? Là cậu nhớ sai tên sao?
Cậu thử tìm thêm mấy tên blogger đã đăng tin trước đó, thật kỳ lạ, một cái cũng tìm không ra.
......Không khí bỗng trở nên kỳ lạ.
Thư Thời xoa xoa cánh tay, cảm thấy hơi lạnh.
Ngày hôm sau, sau khi đã ngủ một giấc lấy sức, Thư Thời tinh thần sảng khoái đi đến phim trường.
Mới ngồi chưa được bao lâu thì Liêu Hàng đi tới: "Không sao chứ? Hot search kia là cậu gỡ xuống à?"
Thư Thời cắn ống hút lắc đầu: "Chuyện có đáng gì đâu, tôi không sao. Hot search cũng không phải tôi gỡ, mà cũng không biết ai gỡ nữa. Chắc có lẽ đối phương muốn học theo Lôi Phong, làm việc tốt không để lại danh tính, lâu vậy rồi vẫn chưa tìm đến tận nơi."
Liêu Hàng vỗ vỗ vai cậu an ủi: "Dù sao không có việc gì là tốt rồi."
Liêu Hàng vừa đi không bao lâu thì Diệp Vọng đến, nhưng vì trường quay hôm nay là ở trong nhà nên Diệp Tứ không có cách nào kêu người chuẩn bị cho hắn một khu nghỉ ngơi tư nhân được – dù sao diện tích không đủ lớn.
Chỉ có thể đành chấp nhận sắp xếp một bộ bàn ghế tạm bợ.
Thư Thời nhìn cảnh này cảm thấy đại mỹ nhân thật sự quá kỹ tính, có điều dù thầm trách móc thì vẫn rất vui vẻ khi nhìn thấy người ta.
Dù sao hôm qua đại mỹ nhân cũng vừa mới mời cậu ăn bánh ngọt đó.
Sáng nay phần bánh ngọt còn thừa từ hôm qua còn được đưa tới phòng cậu. Mặc dù đã để qua một đêm nhưng hương vị vẫn rất ngon, không khác gì bánh vừa ra lò.
Không biết tủ lạnh ở khách sạn hiệu gì mà khả năng giữ tươi tốt đến thế.
Nghĩ đến đây, Thư Thời vui vẻ vẫy tay chào hỏi đại mỹ nhân, Diệp Vọng chỉ gật đầu coi như đáp lại.
Thư Thời tách khỏi đám đông định đi qua nói gì đó với đại mỹ nhân, nhưng đúng lúc này người của đoàn phim đi đến: "Anh Thư, sắp tới cảnh của anh rồi này."
"À, được rồi, tôi đi chuẩn bị ngay."
Bị người của đoàn phim giục đi chuẩn bị cảnh quay, Thư Thời đành phải dừng bước, vòng qua chỗ thợ trang điểm để hóa trang.
Dù gì đợi lát nữa diễn xong rồi nói cũng được.
Diệp Vọng nhìn bóng lưng Thư Thời nửa đường quay đi cũng không nghĩ nhiều mà tiếp tục đọc sách, mãi cho đến lúc Thư Thời bắt đầu quay mới ngẩng đầu.
Cảnh quay này là một cảnh ngắn do Thư Thời diễn chung với một diễn viên phụ khác. Đại khái nội dung là nam phụ và bạn cùng phòng ký túc xá cùng nhau đến lớp, người bạn vô tình nhắc tới nữ chính, nam phụ nhờ vậy mà biết được tên của nữ chính, nhớ tới lần trước gặp mặt thoáng qua nên trong lúc nghe giảng hơi xao nhãng.
Sau khi bắt đầu quay, trong phòng học các dãy ghế được xếp bậc thang, Thư Thời mặc áo sơ mi trắng đang ngồi yên tĩnh cúi đầu xem sách. Ngoài cửa sổ, những chồi non trên cành lay động trong gió xuân, bóng cây đổ dài lên trang sách, cậu bất giác ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Diệp Vọng nhìn thấy con hồ ly ngốc qua ống kính hoàn toàn khác hẳn lúc bình thường, chầm chậm khép quyển sách trên tay lại.
Vừa ngay lúc này, ngoài cửa có một thiếu niên cao lớn đeo ba lô bước đến. Thư Thời vô tình quay đầu nhìn lại, trên môi nở một nụ cười nhạt, sau đó vươn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh.
Diệp Vọng nhìn thấy động tác này, ánh mắt chợt lóe lên.
Chẳng biết vì sao đột nhiên nhớ đến cảnh tượng hồ ly ngốc vui vẻ vỗ vỗ ghế sofa mời hắn xem phim hôm qua.
Lúc ở nhà con hồ ly ngốc kia cũng thường thích dùng cách này để giục hắn cùng xem tivi. Lần nào cũng phải dùng móng vuốt đập mạnh xuống ghế sofa kêu 'bộp bộp', móng vuốt sắc nhọn cũng thường cào rách đệm sofa.
Cảnh quay này không khó, đáng lẽ sẽ quay xong rất nhanh, không ngờ giữa chừng vẫn xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.
Diễn viên phụ phối hợp với Thư Thời hôm nay không biết xảy ra chuyện gì mà diễn không được tốt lắm, chỉ một cảnh đơn giản nhưng lại liên tục bị NG.
Sau khi NG lần thứ năm, sắc mặt đạo diễn sa sầm thấy rõ.
Cảnh này độ khó không cao, chỉ có ba phân đoạn, vậy mà phân đoạn đầu tiên đã NG năm lần, có thể tưởng tượng được tâm trạng của đạo diễn lúc này ra sao.
Thư Thời ngồi bên cạnh diễn đi diễn lại mấy lần ngược lại không hề cảm thấy bực bội. Dù sao chuyện này đối với cậu không có gì khó khăn, nhưng cậu lại hơi lo lắng cho bạn diễn bên cạnh.
Cậu và nam diễn viên này ít tiếp xúc, trước đó cũng chỉ diễn chung vài cảnh, nhưng ngay khi bắt đầu quay, cậu đã cảm nhận rõ cảm xúc của đối phương không ổn định.
Vốn dĩ chỉ là một cảnh phim đời thường bình thường, thế nhưng không biết vì lý do gì mà trên người đối phương lại toát lên một vẻ bi thương.
Cậu cảm thấy đối phương có lẽ đã gặp chuyện gì đó, nhưng cậu lại không tiện hỏi han, dù sao hai người cũng không thân thiết lắm.
Chỉ có điều, Thư Thời liếc nhìn sắc mặt đạo diễn, cảm thấy nếu còn tiếp tục NG thì áp lực tâm lý của đối phương có thể sẽ càng nặng nề hơn.
Sau đó —— cảnh này mình có thể phải diễn đi diễn lại thêm nhiều lần nữa.
"Đạo diễn Lưu à, nghỉ một chút đi, tôi đi uống nước một chút."
Lưu Tức đang xem lại cảnh quay, càng xem mặt càng tối sầm.
Nghe thấy lời Thư Thời nói liền xua xua tay: "Đi đi, đi đi."
Chắc là lúc này cậu ấy mệt thật rồi, dù sao trước đây chưa từng quay liên tục nửa tiếng đồng hồ, Tiểu Thời cũng chưa từng chủ động xin nghỉ ngơi.
Sau khi nhận được câu trả lời, Thư Thời đi về khu nghỉ ngơi, dự định để bạn diễn của mình có không gian yên tĩnh điều chỉnh lại cảm xúc.
Nhưng đúng lúc này Tiểu Hiên trở lại, còn dẫn theo mấy người phía sau.
"Hôm nay mọi người vất vả rồi, anh Thư mời mọi người ăn món ngọt để thư giãn một chút."
Nhìn thấy cảnh này Thư Thời sững người, theo bản năng liếc nhìn đồng hồ, lẩm bẩm: "Sao nhanh vậy, cứ tưởng lát nữa mới đến nơi."
Lúc đầu tưởng rằng cảnh này không khó, quay một lần chắc là sẽ qua, thời gian nghỉ giữa buổi có thể ăn chút gì đó.
Có điều bây giờ đưa tới cũng không khác biệt là bao, vừa lúc cũng đang nghỉ ngơi.
Diệp Vọng nhìn thấy Tiểu Hiên đang phát đồ ăn, trong mắt hiện lên chút ý tứ khó hiểu.
Đúng lúc này, Tiểu Hiên bưng một chiếc hộp cỡ vừa phải đi về phía bên này, mắt dán chặt vào mũi chân mình, cứ như vậy mà đi thẳng đến trước mặt Diệp Vọng.
Sau đó cúi người, hai tay dâng chiếc hộp ra trước: "Diệp tổng, đây là món ngọt mà anh Thư gửi ngài."
Những người khác đều đang phát món ngọt, cho nên không ai để ý đến tư thế cúi đầu quá mức cung kính và đôi chân run rẩy khẽ khàng của Tiểu Hiên.
Diệp Vọng dời mắt từ đỉnh đầu Tiểu Hiên xuống chiếc hộp trước mặt, cũng là hộp bánh ngọt màu hồng giống với những người khác. Trước khi Diệp Tứ kịp cầm lấy, hắn đã đưa tay nhận, rồi đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.
Hắn không mở hộp, chỉ nhận lấy rồi đặt sang một bên mà không để ý, ngược lại cầm quyển sách vừa đặt xuống lên tiếp tục đọc.
Con hồ ly ngốc này chắc phải thích đồ ngọt đến mức nào chứ? Đến độ mời khách cũng phải tặng đồ ngọt.
Cảm nhận được ánh mắt đang đặt trên người mình đã rời đi, Tiểu Hiên âm thầm thở phào một hơi.
Ai mà chịu nổi cảm giác bị đại nhân nhìn chằm chằm như vậy chứ.
Anh Thời mà còn muốn chơi kiểu này mấy lần nữa, e là mình sẽ phải chết sớm mất.
Khi Thư Thời đi tới, nhìn thấy hộp bánh ngọt đặt trên bàn, chiếc nơ trên hộp vẫn còn buộc chặt liền hỏi: "Sao anh không mở ra ăn?"
Diệp Vọng đóng sách lại đặt trên đầu gối, nhìn về phía Thư Thời: "Tôi không thích ăn đồ ngọt."
Đã nói không dưới một lần rồi, sao con hồ ly ngốc này lại không nhớ chứ?
Thư Thời ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, tự tay tháo nơ bướm buộc trên hộp ra: "Ai nói với anh đây là đồ ngọt." Giọng nói còn có chút đắc ý.
Nghe vậy, động tác lật sách của Diệp Vọng khựng lại.
Hộp mở ra, bên trong là bánh Souffle kiểu Pháp được xếp ba hàng ngay ngắn, trông không khác gì so với món mọi người đang ăn.
Nhưng Thư Thời lại rất hăm hở, cầm một cái lên đưa cho đại mỹ nhân, giục hắn: "Anh nếm thử đi!".
Diệp Vọng nhìn cái bánh được đưa qua sắp chạm đến chóp mũi mình, không thể lay chuyển được con hồ ly ngốc này, đành phải cắn một miếng nếm thử.
Sau đó, vẻ mặt hắn cũng sững lại.
Thư Thời cười híp mắt: "Đã nói với anh không ngọt rồi mà, em đặc biệt dặn họ cho thêm chanh với cam, nên sẽ không bị ngấy."
Món ngọt giúp chữa lành mà, dù sao cũng phải để cho đại mỹ nhân nếm thử chứ.
Diệp Vọng nuốt miếng bánh mang vị chua ngọt trên đầu lưỡi xuống, liếc nhìn hồ ly ngốc một cái rồi ăn miếng thứ hai.
Thật ra cái bánh này vẫn hơi ngọt, nhưng mà... miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận được.
Thư Thời nhìn hắn ăn, cậu cũng tự cầm một cái lên.
Sau đó lặng lẽ kề sát đầu vào gần đại mỹ nhân, giọng nói có chút hưng phấn nho nhỏ: "Anh xem, chỉ có của em với anh là không ngọt!"
Đến lượt cậu thiên vị đại mỹ nhân rồi!
Nói xong cậu nhanh chóng rụt cái đầu nhỏ về, tiếp tục ăn bánh.
Diệp Vọng nghiêng đầu, thoáng nhìn con hồ ly ngốc vẫn đang vui vẻ ăn, ánh mắt chuyển dần lên mái tóc đen của đối phương.
Cảm giác khó chịu trên đầu ngón tay như hôm qua lại trỗi dậy, ánh mắt Diệp Vọng dần trở nên thâm trầm.
Thư Thời còn đang mải mê ăn bánh thì bị đại mỹ nhân bất ngờ tập kích.
Cậu ngẩng đầu, mắt tròn xoe nhìn đại mỹ nhân: "Sao vậy?"
Sao tự dưng lại đưa tay ra sau đầu cậu?
Diệp Vọng bình tĩnh rụt tay lại, đầu ngón tay hắn cầm một mảnh lá cây: "Trên đầu em dính cái gì đó."
Thư Thời nhìn mảnh lá xanh nhạt kia, thấy kỳ lạ, mùa này cây cỏ vừa mới đâm chồi, sao lại có lá rụng được chứ?
Chẳng lẽ bị sâu?
Thấy con hồ ly ngốc chỉ lo chú ý đến mảnh lá rụng, Diệp Vọng bất động thanh sắc miết miết ngón cái và ngón trỏ vào nhau, hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi.
Mỏng nhẹ, mềm mại.
So với lông hồ ly hơi xù xù vẫn có chút khác biệt.