Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 39: Té ngã
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuông cửa vừa mới vang lên hai tiếng thì cửa phòng đã được mở ra. Gương mặt tuấn tú của đại mỹ nhân xuất hiện, đôi mắt phượng nhìn thẳng về phía Thư Thời, lòng dũng cảm mà cậu đã tích góp phút chốc tan biến sạch sẽ.
"Có việc?" Con hồ ly ngốc này trước giờ chưa từng chủ động gõ cửa phòng hắn.
Thư Thời cúi đầu nhìn mũi chân của mình, cảm thấy bản thân đã tự đào hố chôn mình rồi.
Lỡ như lát nữa đại mỹ nhân không đồng ý thì mất mặt lắm, hắn là một người khó tính như vậy, làm sao chịu đến chỗ vừa ồn ào vừa chen chúc như rạp phim.
"Cũng... cũng không hẳn là có việc..."
Diệp Vọng nhìn đỉnh đầu con hồ ly ngốc, nghe giọng điệu ấp úng của cậu, mày khẽ cau lại.
"Có việc thì nói."
Thư Thời nghe thấy câu này, hai bàn tay xoắn xuýt vào nhau, thầm nghĩ mặc kệ không thèm quan tâm nữa, cùng lắm thì mất mặt cũng chỉ có hai người họ biết.
"Chuyện là... tối thứ bảy này anh có rảnh không? Em, em muốn——"
"Anh Tiểu Thời, sữa chua hồi nãy anh muốn ăn em mua rồi này!" Đầu bên kia của hành lang khách sạn đột nhiên vang lên giọng nói của Tiểu Hiên. Âm thanh hãy còn vang vọng đã thấy người đang chạy thẳng tới chỗ Thư Thời.
Diệp Vọng dường như không thèm quan tâm tới người này, chỉ nhìn con hồ ly ngốc vừa rồi đang nói đột nhiên dừng lại: "Em muốn cái gì?"
Thư Thời lộ ra vẻ mặt như muốn khóc: "Em, em không muốn nữa." Không dám muốn nữa huhu.
Tiểu Hiên lúc này đã chạy gần đến, đột nhiên trông thấy Diệp Vọng đang đứng trước mặt Thư Thời thì bị dọa đến nấc một cái.
Đều do cái khung cửa đáng chết này hại hắn vừa rồi không thấy được có người đứng đấy!
Nếu sớm thấy được hắn đã hạn chế lại lời nói và hành động của mình rồi.
Đúng lúc này, Diệp Tứ từ trong phòng đi ra, gật đầu với Diệp Vọng và Thư Thời xong liền đưa tay cầm lấy túi sữa chua trên tay của Tiểu Hiên đưa cho Thư Thời: "Đây là của ngài, xin cầm cẩn thận."
Nói xong liền xoay lưng Tiểu Hiên lại, đẩy người đi: "Trợ lý Lộ, tôi nghe nói ở dưới lầu có một tiệm cà phê mùi vị ngon lắm, không biết cậu uống thử chưa?"
Tiểu Hiên vội vàng theo lực đẩy mà lùi xa Diệp Vọng: "Vẫn... vẫn chưa uống thử..."
Để lại mỗi Diệp Vọng cùng Thư Thời trên hành lang vắng lặng.
Thư Thời cầm túi sữa chua trên tay, đang suy nghĩ xem có nên đi xem một mình hay không, nhưng nếu vậy sẽ lãng phí một vé xem phim.
Nhưng lỡ như lát nữa đại mỹ nhân không đồng ý, mình bị mất mặt, vậy không phải là càng thiệt thòi hơn sao?
Diệp Vọng nhìn con hồ ly ngốc đang xoắn xuýt trước mặt mình, sự kiên nhẫn vốn không nhiều giờ đã sắp cạn.
Hắn dằn lòng lặp lại lần nữa: "Tối thứ bảy ta rảnh, em có một phút để trình bày."
Thư Thời siết chặt túi sữa chua trong tay, suy nghĩ giằng co giữa việc bỏ cuộc và liều một phen.
Cuối cùng quyết tâm, liều!
Cậu đẩy túi sữa chua trong tay vào ngực Diệp Vọng, vẻ mặt bi tráng như chiến sĩ sắp ra trận: "Em muốn mời anh đi xem phim! Có được không?!"
... Nhận sữa chua của cậu rồi chắc sẽ không tiện từ chối đâu ha?
"Được." Giọng nói không hề có chút gợn sóng nào của Diệp Vọng cất lên.
Ơ?
Thư Thời tròn mắt, còn chưa kịp nói thêm gì đã thấy cánh cửa trước mặt kẽo kẹt một tiếng đóng lại...
Ơ này...
Cậu còn chưa kịp nói với đại mỹ nhân là sẽ phải ngồi kế bên người khác, còn có khả năng sẽ hơi ồn ào nữa mà.
Thư Thời đưa tay muốn ấn chuông cửa, nhưng nghĩ lại một chút lại rụt tay về.
Mặc kệ, hắn đã đồng ý rồi, tới lúc đó mà đổi ý thì người mất mặt chính là hắn.
Mình thông minh quá đi!
Chạng vạng tối thứ bảy, Diệp Vọng vừa ra khỏi phòng thì nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của hồ ly ngốc, hỏi: "Sao thế?"
Thư Thời không trả lời hắn mà lắc lắc điện thoại trên tay, trên màn hình đang hiện mã QR của vé xem phim, nói với Diệp Tứ đang đứng phía sau Diệp Vọng: "Thật ngại, tôi chỉ có hai vé thôi."
Diệp Tứ hơi ngẩn ra, sau đó rất hiểu ý mà lùi lại một bước: "Vậy đành làm phiền Thư tiên sinh chăm sóc tiên sinh nhà tôi."
Lúc nghe thấy chỉ có hai tấm vé Diệp Vọng liền có phản ứng, vô thức nhíu mày, há miệng định nói gì đó.
Nhưng sau khi Thư Thời nói chuyện với Diệp Tứ xong liền nhìn thẳng vào hắn: "Lần trước anh đã đồng ý, sẽ không đổi ý phải không."
Diệp Vọng nhìn đôi mắt sáng rực của hồ ly ngốc, mặt cứng đờ nhìn sang chỗ khác, cất giọng lạnh lùng: "Sẽ không."
Thư Thời nghe xong nheo mắt lại: "Vậy tốt quá rồi, mình đi thôi!"
Xe dừng lại dưới bãi đỗ xe ngầm của rạp chiếu phim, Thư Thời ngồi ở ghế sau lập tức mở cửa xe bước xuống.
Đi vòng qua cửa xe bên kia mở cửa ra, còn bắt chước dáng vẻ Diệp Tứ hơi cúi người: "Mời tiên sinh xuống xe~"
Diệp Tứ không có ở đây thì để cậu thay hắn hầu hạ đại mỹ nhân vậy!
Dù sao hiếm khi đại mỹ nhân phải ngậm bồ hòn, ha ha ha!
Diệp Vọng xuống xe, quét mắt nhìn từ đầu đến chân con hồ ly ngốc đang hưng phấn giữ cửa xe cho hắn, môi mỏng khẽ nhếch: "Tư thế đứng thẳng không đúng, góc độ cúi người không đúng, độ cong khi xoay người không đủ, cửa xe mở ra quá rộng, cần luyện tập nhiều hơn."
Thư Thời đứng sau lưng hắn bực bội đóng cửa xe lại, quên đi, cái tính khó tính này của đại mỹ nhân, ai thích thì đến mà hầu hạ.
Hai người đi thẳng một mạch từ tầng hầm lên tầng bảy, cửa thang máy vừa mở ra, tiếng ồn ào, náo nhiệt lập tức ập tới, trước mắt là người qua lại đông như mắc cửi.
Nhìn gương mặt đại mỹ nhân trong nháy mắt cứng đờ, Thư Thời đã không còn vẻ vui vẻ như vừa rồi nữa.
Cậu ra hiệu cho đại mỹ nhân chỉnh lại khẩu trang trên mặt, cậu cũng tiện thể chỉnh lại khẩu trang của mình.
Sau đó kéo hắn đi theo xếp hàng lấy vé.
Thư Thời sợ để hắn một mình sẽ xảy ra chuyện, dứt khoát đẩy hắn vào đứng xếp hàng phía trước còn mình đứng phía sau, sợ có ai đó phía sau không cẩn thận đụng vào đại mỹ nhân.
Sau khi lấy vé xong lại bắt chước người khác đi mua bắp rang và Coca, còn mua thêm soda nữa.
Mua đồ xong, Thư Thời hai tay cầm không xuể, mỗi tay cầm một ly nước ngọt, trong ngực còn khó khăn ôm một hộp bắp rang lớn.
Thấy vậy, Diệp Vọng với vẻ mặt lạnh lùng, cầm lấy ly nước và hộp bắp rang từ trong ngực cậu: "Đừng quá lo lắng cho ta."
Hắn đã nói đi thì sẽ không bỏ về nửa chừng, hồ ly ngốc này không cần cái gì cũng ôm đồm vào người.
Mặc dù hắn không thích những nơi ồn ào náo nhiệt thế này, nhưng miễn cưỡng cũng có thể chịu đựng.
Đồ đạc trên tay được hắn cầm đi, lại nghe hắn nói vậy khiến Thư Thời hơi sửng sốt.
Theo lẽ thường, cậu nào dám để đại mỹ nhân hạ mình làm những việc này, nhưng nếu hắn đã chủ động làm, cậu tất nhiên sẽ không từ chối!
Từ đó đến lúc ngồi vào rạp chiếu phim, sắc mặt Diệp Vọng cũng coi như bình tĩnh, nhưng tới khi ghế bên trái hắn có một người đàn ông xa lạ ngồi xuống, Thư Thời lập tức cảm nhận được không khí quanh người hắn thay đổi.
Thư Thời thở dài trong lòng, đặt hộp bắp rang vào giữa, kéo kéo tay áo Diệp Vọng: "Ăn một miếng nha?"
Nhân lúc Diệp Vọng nhìn qua liền cúi đầu thì thầm với hắn: "Bình tĩnh một chút, cứ coi như họ không tồn tại là được."
Diệp Vọng không đáp lại, nhưng sau khi ngồi thẳng lại thì không khí quanh người hắn đã không còn căng thẳng như trước nữa.
Sau giai đoạn ồn ào lúc ổn định chỗ ngồi, phim mở màn.
Thư Thời là fan cuồng của Triệu Tùng, khi còn chưa có hứng thú với diễn xuất đã rất thích xem phim do Triệu Tùng đóng, cảm thấy người này diễn gì ra nấy, mặc kệ là phim thương mại, phim nghệ thuật hay là phim chiến tranh, chỉ cần là phim hắn diễn, Thư Thời chưa bao giờ cảm thấy khó chịu.
Thế nên cậu càng thích hắn hơn nữa.
Ở một nơi như thế này, Diệp Vọng thật sự không thể nào chú tâm xem nội dung phim đang chiếu, mùi khói thuốc lá từ người đàn ông ngồi bên cạnh, mùi nước hoa của quý bà ngồi phía sau, tiếng đứa trẻ ngồi phía trước thỉnh thoảng lại khóc réo, tiếng líu lo trò chuyện của đôi tình nhân ngồi cách hai hàng ghế... lấp đầy mũi và tai hắn.
Hắn nhìn thoáng qua con hồ ly ngốc ngồi bên cạnh đang chú tâm xem phim không mảy may bị ảnh hưởng, chỉ cảm thấy mười phần mới lạ.
Nhìn thấy bộ dạng này của cậu, không hiểu sao cảm giác bực bội trong lòng Diệp Vọng đột nhiên giảm đi, hắn một lần nữa dời mắt về phía màn hình lớn phía trước.
《 Cố nhân của Himalaya 》 là một bộ phim nghệ thuật, chuyện kể về hành trình nhân vật chính đi tìm lại người bạn đã mất tích hơn hai mươi năm.
Cách quay phim rất tinh tế, những cảnh quay toàn cảnh cũng rất tuyệt diệu, sau khi Thư Thời xem phim xong, cảm thấy bộ phim này có thể đạt giải Kim Hùng quả đúng là xứng đáng với danh tiếng.
Kỹ năng diễn xuất của Triệu Tùng thì không cần bàn cãi, cách xử lý hình ảnh của đạo diễn quả thật đã đẩy hai chữ "Mỹ" và "Tình" lên đến cực hạn.
Khung cảnh núi tuyết hùng vĩ lúc kết phim khiến trong lòng người xem dâng lên cảm giác trống trải.
Khi tiếng nhạc kết phim vang lên, Thư Thời vẫn còn chưa lấy lại bình tĩnh, đến khi đại mỹ nhân ngồi bên cạnh lên tiếng: "Phải đi rồi." cậu mới bừng tỉnh khỏi cảm xúc vừa rồi.
Sau đó hai người cầm theo đồ đạc đứng dậy, theo dòng người từng bước ra ngoài.
Nhưng lúc phim kết thúc, dòng người ra về chen chúc hơn lúc vào, ngay khi Thư Thời đi tới dãy ghế cuối, chuẩn bị rẽ ra cửa, mấy người phía sau bất thình lình chen lên trước, va vào cậu khiến cậu mất thăng bằng, ngã ra sau.
Sau đó ngã vào một lồng ngực rắn chắc, chóp mũi phút chốc tràn ngập mùi đàn hương đã lâu chưa ngửi thấy.
Diệp Vọng ở phía sau nhìn thấy con hồ ly ngốc bị ngã theo bản năng liền đưa tay ra đỡ. Khi cánh tay đỡ được hồ ly ngốc thì trong ngực cũng có thêm một cái đầu đầy tóc xù.
Hôm nay Diệp Vọng vẫn mặc áo sơ mi bên trong như mọi ngày, khi mái tóc mềm mại của hồ ly ngốc xuyên qua lớp vải áo, tiếp xúc với da thịt, hắn lại lần nữa cảm nhận được xúc cảm mềm mại của lông hồ ly.
Cũng vào lúc này, mùi sữa tắm thoang thoảng trên cơ thể của người trong lòng cũng lan tới mũi, rất nhạt.
Diệp Vọng đột nhiên cứng đờ người trong giây lát.
Diệp Vọng, người vốn dĩ không thích bất kỳ mùi hương nào, giờ phút này bỗng nhiên cảm thấy mùi sữa này cũng không quá đáng ghét.
Thậm chí còn có chút... dễ chịu.
Thư Thời không phát hiện đại mỹ nhân có gì bất thường, chỉ cảm thấy mình thất lễ, thế là vội vàng đứng dậy: "Xin lỗi xin lỗi, em vừa nãy không chú ý bên cạnh, không có giẫm phải anh chứ?"
Diệp Vọng thu lại ánh mắt: "Không có việc gì."
Sau đó thu lại bàn tay đang đặt trên cánh tay Thư Thời, thả xuống bên hông.
Dù cho hồ ly ngốc đang mặc một cái áo len mỏng, nhưng cách lớp áo cũng vẫn có thể cảm nhận được sự mềm mại của làn da.
Nó khác hoàn toàn với da hồ ly có lớp mỡ dày ẩn dưới lớp lông xù.
Đêm, trong phòng khách sạn số 614, Diệp Tứ sau khi dâng lên một ly trà thì nghiêng người đứng ở một bên giữ im lặng.
Sau khi tiên sinh trở về từ rạp phim vẫn luôn giữ nguyên vẻ đăm chiêu như vậy, thật ra hắn cũng hơi tò mò, nhưng lại không dám hỏi nhiều.
Diệp Vọng tỉnh táo lại, liếc nhìn ly trà trên bàn: "Đổi thành nước soda đi."