Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 40: Nước sốt
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm sau, Thư Thời đang học thuộc lời thoại như mọi khi thì chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Dường như luôn có một ánh mắt dõi theo sau lưng, khiến tiểu hồ ly cảm thấy không thoải mái.
Nhưng đến khi cậu buông kịch bản xuống nhìn quanh, lại không phát hiện ra điều gì bất thường, chỉ thấy đại mỹ nhân đang gật đầu chào cậu.
Thư Thời khó hiểu, chẳng lẽ tối qua không ngủ đủ nên sinh ra ảo giác?
Nhưng rõ ràng hôm qua cậu ngủ rất ngon, ngay cả mơ cũng không có.
Ở bên kia, Diệp Tứ đứng cạnh, vừa rót cho Tiên sinh của mình một cốc soda, vừa giữ im lặng không nói lời nào.
Cuốn sách ngày hôm qua chưa đọc xong, sáng nay vẫn nằm cô độc trên bàn, không được mở ra.
Mà Diệp Vọng dường như đã mất hứng thú với nó, chỉ nhàn nhã ngắm nhìn Thư Thời. Ánh mắt hắn mang theo vài phần nghiền ngẫm, lại có chút đăm chiêu.
Từ khi đến đoàn phim, hắn chỉ ngồi một bên, chẳng mấy khi để ý đến hành động của tiểu hồ ly ngốc.
Chỉ có việc cho ăn ba bữa mỗi ngày là còn nghiêm túc, ngoài ra hắn đều mặc kệ.
Nhưng hôm nay hắn quan sát mới phát hiện, tiểu hồ ly ngốc này quả thật hơi ngoài dự liệu của hắn.
Trước đây đạo diễn cứ luôn miệng khen cậu có thiên phú, hắn cũng chỉ cho rằng đó là lời nịnh nọt hay khách sáo. Nhưng lúc này mới biết được, tiểu hồ ly ngốc kia đúng là có chút tài năng.
Đối với những bước chuẩn bị cảm xúc mà người khác phải làm, cậu đều không cần đến. Chỉ cần nhắm mắt rồi mở ra, là cậu đã hoàn toàn hóa thân thành một người khác.
Quả là có thể xứng đáng với mấy lời khen của đạo diễn. Thậm chí là còn hơn thế.
Chỉ có điều, tiểu hồ ly ngốc kia đối xử với người khác thật quá mềm mỏng, dễ dãi.
Mấy nhân viên hậu trường không biết đang đợi ai, chỉ cách tiểu hồ ly ngốc chừng mười bước chân, đang nhỏ giọng bàn tán về tiểu hồ ly ngốc.
Mà tiểu hồ ly ngốc kia rõ ràng đã nghe không sót một lời nào, lại chẳng tỏ vẻ gì, không còn bộ dáng diễu võ dương oai như khi ở nhà nữa.
Diệp Vọng nhíu mày, cảm thấy chỉ có điểm này là hắn không vừa mắt.
Đúng là Thư Thời đã nghe hết lời nói của người diễn viên quần chúng kia. Người nọ thấy cậu thân thiết với không chỉ đại mỹ nhân mà còn Liêu Hàng, chị Thi Vân thì cảm thấy cậu có "người chống lưng", "nịnh hót lấy lòng" các kiểu.
Nhưng cậu cũng chẳng thấy cần thiết phải bực bội vì chuyện ấy. Tư tưởng của gã bẩn thỉu, cậu chẳng cần phải so đo, chấp nhặt với loại người đó. Vì vậy cậu chẳng để ý nữa, vẫn giữ bộ dáng không hay biết gì mà nói chuyện với Liêu Hàng như cũ.
Nhưng cậu còn chưa nói được mấy lời lại chợt nghe thấy tiếng kinh hô từ phía sau.
"... Này! Anh làm sao thế? Không có chuyện gì chứ?"
"Sao đang đi trên đường phẳng mà cũng ngã đến rách mặt thế, có muốn đi viện không?"
Thư Thời quay đầu lại thì thấy người vừa rồi nói xấu cậu đang cực kỳ chật vật đứng dậy từ trên mặt đất, xem chừng là vừa vồ ếch. Chẳng biết răng có bị làm sao không, chứ mặt còn có cả vệt máu.
Nhìn qua hơi đáng sợ.
Cậu ngẩng đầu nhìn lên, chẳng lẽ trên đầu ba thước thật sự có thần linh?
Lúc gần đến mười giờ, Diệp Tứ nhận được cuộc gọi của Cô Hoạch Điểu, hỏi trưa nay phải làm món gì.
Diệp Tứ nghi ngờ hỏi lại: "Không phải bình thường đều là bà tự quyết định à?"
Cô Hoạch Điểu cũng mơ hồ: "Tại sáng nay Tiên sinh nói với tôi, bảo tôi chờ đến khi ngài ấy gọi lại chọn món."
Nhưng bà chờ đến giờ cũng không thấy gì, bèn gọi điện hỏi lại.
Diệp Tứ cúp điện thoại, quay đầu nhìn Diệp Vọng: "Thưa ngài, cơm trưa hôm nay..."
Diệp Vọng hất cằm: "Hỏi tên nhóc kia."
Vì thế Thư Thời đang nghỉ giải lao bị hỏi muốn ăn gì, vẻ mặt hoang mang.
Loại chuyện này hỏi cậu làm gì cơ chứ? Chẳng phải bình thường đều là Cô Hoạch Điểu hoặc đại mỹ nhân quyết định à? Cậu chỉ đi ăn chực thôi, hỏi cậu chẳng phải là lạ lắm sao?
Nhưng nhìn khuôn mặt niềm nở của Diệp Tứ, Thư Thời cũng đành phải vắt óc suy nghĩ: "... Vậy thì sườn cừu đi."
Cô Hoạch Điểu dạo này không làm sườn cừu, cậu hơi nhớ.
Sau khi Diệp Tứ rời đi, Thư Thời và Liêu Hàng lại nói về chủ đề vừa rồi: "Không phải anh nói gần đây fan của anh đến thăm ban à?"
Nói đến chuyện này, vẻ mặt của Liêu Hàng rõ ràng hiện lên vẻ khó xử: "Chuyện này thì anh đã nói trong nhóm là chỉ cần có lòng là được, không cần phải đi xa tiếp ứng như thế làm gì. Nhưng mấy ẻm nhất quyết muốn đến, chẳng còn cách nào khác."
Trong mắt Thư Thời đầy hâm mộ: "Không biết đến lúc nào em mới có fan đến thăm ban như vậy nữa."
Liêu Hàng nghe vậy vỗ vai cậu: "Chờ đến khi phim chiếu là được. Đến lúc đó chắc chắn sẽ có một lượng lớn người hâm mộ tràn đến chỗ cậu."
Nhưng hắn nói được một nửa thì thấy có gì đó không đúng lắm: "Cũng không hẳn, với giá trị nhan sắc này của cậu, chẳng lẽ lại không có lấy chút fan nào sao?"
"Nhưng em không đăng ảnh selfie lên Weibo."
"... Bình thường cậu không đi marketing à?" Liêu Hàng có chút không nói nên lời.
"Em không có fan thì đi marketing làm gì?" Thư Thời nói nghe rất hợp tình hợp lý.
Liêu Hàng: "..." Sao hắn lại cảm thấy đề tài vòng ngược trở lại, hơn nữa dường như lại thấy có lý là thế nào nhỉ?
*
Cơm trưa quả nhiên có sườn cừu.
Lúc Thư Thời nhìn thấy sườn cừu trên bàn ăn, chỉ cảm thấy dạo này đại mỹ nhân đại phát từ bi.
Cậu vừa ăn vừa cảm thán, tay nghề của Cô Hoạch Điểu đúng là vẫn tuyệt vời như thế, chẳng biết sau này liệu có mở lớp dạy hay không. Nếu có thì cậu nhất định sẽ nghĩ cách thuyết phục ông nội chỉ biết trồng rau ở nhà đi học nấu ăn với Cô Hoạch Điểu.
Diệp Vọng ở phía đối diện đang ăn thì dừng động tác, nhìn tiểu hồ ly ngốc đang ăn cùng, bất giác nhíu mày.
Lâu vậy rồi, chỉ có điểm này vẫn mãi không chút tiến bộ nào.
Nhưng hắn nhìn vết nước sốt bên môi tiểu hồ ly ngốc, lại không định như ngày trước mà mở miệng nhắc nhở.
Đầu ngón tay phải đang cầm nĩa của Diệp Vọng bất giác cong lại.
Cảm giác quen thuộc muốn làm điều gì đó lại xuất hiện.
Huống hồ lúc này, người đang ở ngay đối diện.
Thư Thời còn đang cúi đầu cắt sườn cừu, chợt nghe thấy tiếng cạch phát ra từ bộ đồ dùng bằng bạc va chạm với bàn.
Nhưng lúc này cậu còn đang vật lộn với miếng sườn cừu, chỉ kịp phân tâm nghĩ thầm một chút: Đại mỹ nhân ăn nhanh thế?
Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu thấy chiếc khăn ăn màu trắng xuất hiện trước mặt mình, sau đó là cổ tay áo của đại mỹ nhân.
Thư Thời ngẩn người, ngây ngốc ngẩng đầu lên.
Diệp Vọng cũng tiện tay dùng khăn lau vết nước sốt bên môi tiểu hồ ly ngốc, chậm rãi lau sạch.
Thư Thời còn chưa kịp phản ứng, trên môi đã cảm nhận được sự mềm mại của chiếc khăn.
Chờ đến khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra, mặt cậu đỏ phừng trong nháy mắt.
Đụ má, chẳng lẽ tướng ăn của cậu đã xấu đến nỗi đại mỹ nhân không thể nhìn nổi nữa à?!
Tuy rằng ngày trước hắn cũng chê bai, nhưng chưa từng ghét bỏ đến mức phải tự mình động tay thế này bao giờ?
Thư Thời khóc không ra nước mắt, chỉ cảm thấy lúc này mất mặt muốn chết.
Sau khi Diệp Vọng lau khô khóe miệng của tiểu hồ ly ngốc xong, cực kỳ bình thản thu khăn ăn về.
Tuy không biết tại sao lại muốn làm vậy nhưng trước giờ hắn chưa bao giờ kìm nén bản thân, luôn làm theo ý mình, muốn làm thì làm. Vì vậy cũng chẳng cảm thấy có chuyện gì không ổn cả.
Mà Diệp Tứ đứng hầu bên cạnh, nhìn thấy cảnh này ngay cả tay bưng nước cũng thấy khó khăn.
Anh ta luôn có cảm giác, dường như trong lúc mình không biết đã xảy ra chuyện gì đó không ngờ được.
Mà người chứng kiến cảnh này, không chỉ Diệp Tứ mà còn có cả Liêu Hàng đang ăn cơm hộp cách đó không xa.
Anh thề, thật sự anh chỉ vừa tùy tiện quay đầu một cái, vậy mà thấy cảnh ông chủ lớn bên đầu tư đang lau khóe miệng anh em nhà mình.
Trực tiếp khiến anh sợ đến mức rơi cả đũa.
Không phải, bây giờ hàng xóm với nhau cũng có thể làm mấy chuyện thân mật như thế sao?!
Hay là anh không theo kịp sự phát triển của thời đại nữa?
Liêu Hàng quay đầu lại, nhìn thoáng qua nam trợ lý đang và cơm bên cạnh, ma xui quỷ khiến thế nào cũng nâng tay lau khóe miệng đối phương.
Giây tiếp theo, nam trợ lý kinh ngạc ngẩng đầu, lập tức ôm hộp cơm lùi về sau ba mét: "Anh Liêu à... cái đó... xin hãy tự trọng! Em em em, em là trai thẳng đấy!"
Liêu Hàng: "..."
Quả nhiên là không phải do anh hiểu sai rồi!
Hành động này người bình thường nhìn vào thể nào cũng thấy gay gay!
*
Tuy rằng cũng hơi mất mặt khi bị ghét bỏ đến mức này nhưng may mà đại mỹ nhân cũng chưa nói gì cả, Thư Thời cũng lấy lại được chút tự tin.
Sau khi ăn xong cơm trưa, đạo diễn còn chưa thông báo bắt đầu làm việc, Thư Thời cũng tiếp tục ngồi trên ghế nghỉ ngơi.
Cậu quay sang nhìn thoáng qua đại mỹ nhân, đột nhiên hơi tò mò: "Sao ngày nào anh cũng mặc vest thế?"
Nhắc mới nhớ, bất kể là ngày trước ở nhà hay ở phim trường lúc này, lần nào đại mỹ nhân cũng đều mặc vest. Chỉ có khi chuẩn bị đi ngủ vào buổi tối mới thay bộ đồ ngủ bằng lụa.
Diệp Vọng nhướng mày hỏi: "Không được?"
Thư Thời xua tay: "Cũng không tệ, chỉ là nghiêm trang quá. Anh tới đây giám sát phim trường chứ có phải tham dự hội nghị đâu."
Thư Thời nói xong, thấy đại mỹ nhân im lặng không nói gì, lại vội vàng nói thêm: "Em chỉ nói bừa thôi, anh không cần để trong lòng, dù sao anh mặc gì cũng đẹp hết mà."
Sau khi nghe thấy nửa câu sau, trong mắt Diệp Vọng có chút vui vẻ hiếm thấy, lại mở sách trong tay ra.
Diệp Tứ đứng bên cạnh nghe thấy mấy câu này, vẻ mặt đột nhiên trở nên phức tạp.
Anh ta đã ở bên Tiên sinh hơn một nghìn năm, cũng chỉ thấy có mỗi tiểu tiên sinh là có thể nhảy tới nhảy lui bên cạnh ngài ấy, lại có năng lực dập tắt lửa trong giây phút. Không chỉ có thể bình an sống đến giờ, mà còn được dốc lòng chở che.
Có lẽ, anh ta nên dành chút thời gian đến tham khảo nghệ thuật giao tiếp giữa người với người từ tiểu tiên sinh mới được.
Khi nghe đạo diễn thông báo bắt đầu quay, Thư Thời đứng dậy khỏi ghế, đi về phía đạo diễn.
Cuối cùng mới đi được nửa đường đã bị Liêu Hàng nắm vai kéo về hướng khác, Thư Thời khó hiểu hỏi: "Anh làm gì thế?"
Liêu Hàng nhìn cậu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, vẫn kéo cậu đến nơi chắc chắn không có một ai mới mở miệng hỏi Thư Thời: "Anh hỏi cậu này..."
Thư Thời nhìn bộ dáng ấp úng của anh lại càng tò mò: "Thế anh hỏi đi."
Liêu Hàng hơi đỏ mặt: "Chuyện đó, Diệp tổng, có phải vừa ý cậu không?"
Lần đầu tiên hỏi về vấn đề tình cảm riêng tư thế này, khiến cho một người solo từ trong trứng như anh ngượng ngùng.
"Phụt——" Thư Thời không nhịn được phụt cười.
"Sao anh lại nghĩ như thế hay vậy? Trời ạ..."
Vừa ý á, đại mỹ nhân vừa ý cậu thì đúng là gặp quỷ rồi!
Liêu Hàng bị cậu cười vào mặt như vậy, trong lòng mơ hồ: "Chứ sao, anh mới nhìn thấy anh ta, ờm, lau khóe miệng cậu, anh mới cảm thấy là lạ..."
Thư Thời vỗ vai anh: "Anh yên tâm, anh ấy chẳng thể nào có khả năng vừa ý em đâu. Không, nói đúng ra thì có thể anh ấy cũng chưa từng vừa ý bất cứ ai."
Liêu Hàng ngớ người: "Vì sao?"
Thư Thời gãi đầu, cố gắng giải thích ngắn gọn vài câu: "Anh ấy kén chọn lắm, chính là loại mà tất cả mọi người xung quanh đều phải tuân thủ quy tắc của anh ấy. Về sau nếu anh ấy tìm bạn đời, chỉ cần cái này cũng có thể hạ gục 99% người."
Còn lại 1% không bị hạ gục có thể là Diệp Tứ và Cô Hoạch Điểu.
"Thế nên anh cứ thoải mái đi, anh ấy không thể nào vừa ý em đâu." Dù sao ngay cả lễ nghi trên bàn ăn của cậu cũng có thể khiến cho đại mỹ nhân chê bai hồi lâu.
Hơn nữa cậu ở bên đại mỹ nhân lâu đến thế rồi, cũng chưa từng thấy hắn có lúc nào động phàm tâm, nhìn thấy cảnh thân mật trên phim truyền hình vẫn một mặt thờ ơ như thường.
Thanh tâm quả dục đến nỗi khiến cậu không thể không nghi ngờ, một mãnh thú thượng cổ như đại mỹ nhân, có phải chưa từng yêu ai bao giờ hay không.
FA hơn vạn năm.