Chương 4: Ra ngoài

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cánh cửa phòng ngủ chính mở ra, một người đàn ông mặc bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh đậm bước ra, xuyên qua hành lang tối tăm rồi tiến vào phòng khách.
Lúc này, luồng linh lực dị thường dao động trước đó đã biến mất. Trên nền nhà chỉ còn lại ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ và một con hồ ly đang say ngủ trong phòng khách.
Diệp Vọng dù đã dò xét nhưng vẫn không tìm ra được nguồn gốc của sự bất thường vừa rồi. Hắn không khỏi đưa mắt nhìn sinh vật sống duy nhất đang cử động trong phòng.
Hắn đi đến trước mặt Thư Thời, nhìn tư thế ngủ lộn xộn của cậu, với vẻ mặt không chút cảm xúc, hắn xách cậu về ổ, sau đó vươn tay phải lên đầu hồ ly dò xét.
Một phút sau, Diệp Vọng thu tay lại, vẻ phức tạp giữa đôi lông mày và ánh mắt hắn dần tan đi. Quả nhiên, đây chỉ là một con hồ ly bình thường, không hề có dị năng đặc biệt nào. Nghĩ vậy, Diệp Vọng nhìn về phía chiếc kệ lớn chiếm gần nửa bức tường.
Toàn bộ chiếc kệ được ốp sát vào tường, một màu đen tuyền. Mỗi ngăn trên kệ đều chứa một vật phẩm với màu sắc, hình dáng và hoa văn độc đáo. Đó là những chiến tích qua bao năm của hắn, có sinh vật sống, có cả vật đã chết, tất cả đều bị trấn áp, không thể nhúc nhích.
Nghĩ đến dị thường vừa rồi, Diệp Vọng đưa tay về phía chiếc kệ trên tường, thu hồi một phần linh khí vốn dùng để hỗ trợ các sinh linh. Ngay lập tức, căn phòng tràn ngập tiếng than khóc của vô số quái vật. Nhưng những âm thanh đó, chỉ một mình Diệp Vọng có thể nghe thấy.
Có lẽ vì quá ồn ào, Diệp Vọng lại khẽ phẩy tay, cả căn phòng lập tức trở nên tĩnh lặng. Chỉ riêng tiểu hồ ly vẫn ngủ say sưa, thậm chí còn phát ra tiếng ngáy khẽ khàng.
Hắn yên lặng đứng quan sát một hồi, từ đôi tai sắc bén đến đôi mắt nhắm nghiền, từ chóp mũi hồng nhạt đến khóe miệng hơi hé lộ chiếc lưỡi đỏ tươi, tứ chi mảnh khảnh, tấm lưng dài, cùng chiếc đuôi lông tơ xù xì đủ để cuộn tròn như một chiếc chăn bông.
Ngoài ra, còn có một tính cách táo bạo, vô lo vô nghĩ, không bao giờ sợ hắn.
......Thật quá giống.
Diệp Vọng nghĩ đến chuyện hắn vừa dò xét, ánh mắt không tự chủ được lại nhìn về phía chiếc đuôi vẫn đang khẽ động đậy trong giấc ngủ. Đôi mắt hơi rũ xuống, đầu ngón tay khẽ nhúc nhích. Sau đó, hắn quay lưng rời đi.
Có lẽ là do đêm qua ngủ quá ngon, sáng hôm sau Thư Thời tỉnh dậy thì tinh thần sảng khoái hơn hẳn mọi ngày. Vừa mở mắt đã thấy Diệp Vọng vẫn chưa đi vào bếp.
Cậu liếc mắt nhìn người đàn ông đang ngồi trên sofa cầm một chiếc máy tính bảng, không rõ đang xem gì, lại cảm nhận được linh lực trong cơ thể, lập tức lộ rõ vẻ vui mừng.
Linh lực trong cơ thể cậu vậy mà đã khôi phục được hai thành (20%)!
Ngày hôm trước vất vả cả một ngày trời mà chẳng ích gì, vậy mà hôm qua, chỉ cần được chơi đùa với đại mỹ nhân hơn nửa tiếng, linh lực đã hồi phục nhanh đến thế! Đại mỹ nhân quá tuyệt vời!
Có lẽ là do có cơ duyên nào đó, hoặc kiếp trước đã tích được công đức lớn. Điều này cũng giải thích vì sao Cô Hoạch Điểu lại tình nguyện đến đây nấu cơm hầu hạ hắn. Được ở bên một người như vậy, việc tu hành chắc chắn sẽ tiến triển rất tốt. Nghĩ đến đây, Thư Thời tiến đến dưới chân Diệp Vọng, ôm lấy ống quần hắn, dùng sườn mặt cọ cọ nũng nịu.
Thư Thời đã rút kinh nghiệm từ hai lần trước, giờ đây cậu đã có thể ôm ống quần của đại mỹ nhân mà không làm rách nó!
Diệp Vọng vô thức cụp mắt xuống, hắn nhìn thấy những sợi lông hồ ly trên chiếc quần âu, giữa hai hàng lông mày khẽ chau lại. Hắn vô thức khẽ lắc chân, nhưng Thư Thời lại càng ôm chặt hơn.
......Càng ngày càng bám người.
Ăn xong bữa sáng, Diệp Vọng vẫn thay băng cho Thư Thời như cũ. Đến hôm nay đã là ngày thứ ba, vết thương đã lành hơn rất nhiều, miệng vết thương đã bắt đầu kết vảy. Tốc độ hồi phục này có phần khác thường, nhưng cũng là bởi vì đan dược Diệp Vọng dùng không phải loại thuốc thông thường, nên chỉ có thể coi đây là tác dụng của đan dược.
Dù sao cũng đã mấy vạn năm kể từ khi hắn không cứu chữa những động vật bình thường khác, tự nhiên sẽ không còn nghĩ ngợi hay so sánh nhiều.
Thư Thời hiện tại đã có thể chậm rãi lê bước đôi chân bị thương rồi. Khi đại mỹ nhân chuẩn bị đi ra ngoài, cậu nhanh chóng bám lên vai hắn, muốn được cùng đi ra ngoài. Biết đâu, ở cạnh đại mỹ nhân lâu sẽ hữu ích cho việc vận chuyển và hấp thụ linh khí.
“Xuống đi.” Giọng Diệp Vọng lạnh lùng, dứt khoát.
Nhưng Thư Thời dường như không cảm nhận được lời cảnh cáo hay khí lạnh toát ra từ giọng điệu của hắn. Cậu không hiểu vì sao trợ lý và Cô Hoạch Điểu lại sợ hãi đại mỹ nhân đến vậy, nhưng từ trước đến nay, cậu chưa từng cảm thấy đại mỹ nhân có bất kỳ suy nghĩ ác ý nào với mình, vì vậy cậu chưa bao giờ sợ hắn.
Thư Thời không nghe lời, không chịu xuống, thậm chí còn cọ cọ tai đại mỹ nhân đầy nũng nịu.
Diệp Vọng lại một lần nữa cảm nhận được sự ngứa ngáy râm ran khi bị lông hồ ly cọ xát.
Một người một hồ ly rơi vào thế bế tắc. Nếu Diệp Vọng nhéo cổ xách cậu xuống, chưa đi được mấy bước, cậu sẽ lại ôm lấy ống quần hắn hoặc nhảy phóc lên vai hắn ngay.
Diệp Tư đang đứng bên xe chờ nhìn thấy cảnh này, trong lòng thật sự có chút vui mừng. Tính tình tiên sinh khá lạnh nhạt, nhiều năm qua, ngài ấy cũng chỉ có Bạch tiên sinh và Chu tiên sinh là bạn bè thân thiết. Thế mà từ khi tiểu hồ ly này đến, ngài ấy đã thoải mái hơn trước rất nhiều.
Nghĩ vậy, Diệp Tư tiến lên nói: “Thưa ngài, nếu ngài có việc cần đi, tôi có thể chăm sóc nó.” Cuối cùng, Thư Thời cũng được lên xe như mong muốn.
Xe vừa tới nơi, cửa xe vừa mở, Thư Thời liền sải chân định chạy ra. Kết quả là chân trước còn chưa kịp thò ra đã bị nắm ngay gáy.
Diệp Vọng nhấc Thư Thời trong tay, liếc mắt nhìn Diệp Tư, anh ta liền hiểu ý. Hắn vươn tay ôm Thư Thời vào lòng rồi cùng bước vào thang máy.
Thang máy đi thẳng từ tầng hầm lên tầng 46. Toàn bộ tầng 46 là khu văn phòng Tổng giám đốc. Bên ngoài là phòng thư ký, phòng họp và phòng tiếp khách, sàn nhà được trải thảm cách âm. Khi bước vào văn phòng thư ký, Diệp Vọng để Diệp Tư thả Thư Thời xuống. Sau đó, một người một hồ ly cùng đi vào văn phòng chủ tịch nằm ở cuối hành lang.
Trước kia, Thư Thời sống trong sân của tứ hợp viện, xung quanh đều là những con hẻm nhỏ, chưa từng đặt chân vào một tòa nhà văn phòng nguy nga đến thế. Cậu vui vẻ đến mức giương nanh múa vuốt chạy khắp nơi.
Phong cách trang trí của văn phòng tương tự như ở nhà. Mở cửa bước vào sẽ thấy một bộ sofa tiếp khách. Ở đầu kia căn phòng là một chiếc bàn làm việc dài. Bên phải chiếc bàn là một tủ sách lớn chiếm trọn một bức tường, bên trên bày đầy ắp sách. Ngoài những không gian này, còn có một gian phòng nhỏ dùng làm phòng nghỉ. Bố cục căn phòng đơn giản, chỉ cần liếc mắt đã có thể nhìn rõ mọi thứ.
Văn phòng nằm ở cuối hành lang, ánh sáng rất tốt. Mở rèm cửa sổ liền có thể nhìn thấy sông Hoài Giang chảy qua thành phố. Sau khi Diệp Vọng đưa tay kéo rèm ra, Thư Thời dựa vào cửa sổ nhìn xuống. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn xuống từ một nơi cao như vậy, thu trọn quang cảnh phía dưới vào tầm mắt. Sông Hoài Giang uốn lượn chảy xuyên qua thành phố tựa như một dải lụa mềm mại.
Thật đẹp.
Điều cậu mong muốn nhất từ trước đến nay chính là có thể bay lượn trên bầu trời để ngắm nhìn phong cảnh của toàn thành phố, nhưng đáng tiếc tộc hồ ly lại không biết bay, mà cậu cũng chưa đủ tu vi để học bay.
Ngắm cảnh xong, Thư Thời liền lượn lờ quanh văn phòng, sau đó ngồi bên cạnh Diệp Vọng nhìn hắn làm việc. Ngồi không một lúc lâu khiến cậu cảm thấy vô cùng nhàm chán.
Trong văn phòng lớn như vậy chỉ có một người và một hồ ly, đại mỹ nhân còn không thích nói chuyện, cậu buồn chán chết đi được.
Cảm thấy quá nhàm chán, Thư Thời liền nhân lúc một nhân viên vào báo cáo công việc, đánh bạo chạy ra khỏi gầm bàn. Người phụ trách vẫn đang căng thẳng vì sợ mình nói sai lời, kết quả lại nhìn thấy một cái đầu lông xù ló ra dưới bàn làm việc của sếp, anh ta thật sự không biết nên phản ứng thế nào.
Diệp Vọng liếc nhìn kẻ gây rối, không để ý đến hành động đột ngột của Thư Thời, chỉ nghĩ là cậu không chịu nổi sự buồn chán, “Tiếp tục đi.”
Cấp dưới liếc nhìn tiểu hồ ly đang ve vẩy đuôi, sau đó nhìn về phía sếp, vội lau mồ hôi trên trán: “A, à, vâng...... bộ phận của chúng tôi tháng sau sẽ.....”
Sau khi giám đốc bộ phận marketing báo cáo xong, vẫn tiếp tục lau mồ hôi và bước ra ngoài, bước chân lảo đảo như người mất hồn.
Anh ta vậy mà lại nhìn thấy một con thú cưng trong văn phòng của sếp! Thậm chí còn là một con hồ ly! Một con hồ ly xinh xắn! Tiểu hồ ly thậm chí còn làm nũng với sếp!
Tiếng kêu nũng nịu kia khiến ngay cả một người thô thiển như anh ta cũng phải mềm lòng. Thế mà sếp vẫn không hề động đậy, mắt không rời tập hồ sơ. Trái tim sắt đá này không phải ai cũng có được, sếp rốt cuộc có phải người không vậy?
Người phụ trách vẫn đang lẩm bẩm trong lòng thì đột nhiên cảm thấy dưới chân mình có thứ gì đó mềm mại như lông tơ lướt qua...
Nhìn xuống mà suýt chút nữa hồn bay phách lạc. Đây chẳng phải là hồ ly của sếp sao! Sao nó lại ở bên ngoài này?
Tiêu rồi! Chuyện này liệu có bị tính là lỗi của mình vì đã để thú cưng của sếp chạy ra ngoài không?
Khi anh ta nhớ ra phải báo cáo lại thì đã muộn, tiểu hồ ly đã chạy vào văn phòng thư ký. Nghĩ đến khuôn mặt cười như hổ của thư ký Diệp, giám đốc marketing cảm thấy ngày tàn của mình sắp đến rồi...
Thư Thời lại không nghĩ nhiều như vậy. Trước khi cậu đi ra đã thì thầm nói hơn nửa ngày với đại mỹ nhân rồi, chỉ là đại mỹ nhân có nghe hiểu hay không thì không phải chuyện cậu cần bận tâm.
Diệp Tư đang ngồi trong phòng thư ký xem báo cáo, bên ngoài đột nhiên có tiếng ồn ào. “Trời ơi, nó đẹp quá, đôi mắt này lấp lánh y như ngọc quý vậy!”
“Cái đuôi này mềm mại quá đi!”
“Aaaaaaa nó cười kìa, cứ như một thiên thần vậy...”
Diệp Tư vừa nghe thấy từ “đuôi” đã có dự cảm chẳng lành. Anh vừa mở cửa ra đã thấy một tiểu hồ ly lao về phía mình. Anh bế tiểu hồ ly lên, đóng cửa lại để ngăn tiếng ồn bên ngoài. Diệp Tư đặt Thư Thời lên ghế sofa, có chút không rõ là cậu tự mình lẻn ra hay đã được ngài ấy cho phép. Sau khi suy nghĩ, Diệp Tư vẫn gọi điện đến văn phòng chủ tịch để hỏi về chuyện này.
“Không cần để ý đến nó, cứ để nó tự chơi đi.”
Diệp Tư cúp điện thoại, ôm Thư Thời ra khỏi phòng, chỉ dặn dò một câu: “Đừng đùa nghịch quá trớn, đến giờ ăn trưa nhớ quay lên nhé.” Nếu không, ngài ấy có thể sẽ khó chịu. Tuy vậy, tiểu hồ ly có vẻ không hiểu, anh vừa buông tay là nó đã chạy mất.
Thư Thời biết tòa nhà này là của đại mỹ nhân nên liền buông thả bản thân, cứ đi tới đi lui trong thang máy, thang máy dừng ở tầng nào thì cậu liền đi ra tầng đó.
-----Thật trùng hợp, thang máy lại dừng ở tầng 37, nơi đặt bộ phận marketing.
Giám đốc marketing vừa từ tầng 46 đi xuống, còn chưa kịp thả lỏng đã thấy Thư Thời đang dạo chơi. Một ngụm nước trà vừa uống liền nghẹn ở cổ họng, suýt chút nữa thì thở không ra hơi!
Tiểu tổ tông này sao lại xuống đến đây!
Bên ngoài, nhân viên bộ phận marketing đã nghe ngóng tin tức từ nhóm thư ký, tất cả đều biết tiểu hồ ly này chính là thú cưng của Tổng giám đốc Diệp.
“Quả nhiên, thú cưng của Tổng giám đốc luôn khác biệt với những con bình thường.”
“Không phải, chênh lệch không nằm ở giống loài, mà là ở giá trị nhan sắc. Một người đàn ông như tôi mà còn muốn ôm nó rồi nghe nó kêu meo meo nũng nịu...”
“Đẹp quá trời, nhìn một cái là muốn trao cả trái tim cho nó luôn!”
Một số nhân viên bị mê hoặc bởi vẻ ngoài của tiểu hồ ly và cố gắng chạm vào cậu, thế nhưng họ còn chưa kịp lại gần, Thư Thời đã nhanh chóng bỏ chạy.
Nói đùa, cậu dù sao cũng là thượng cổ thần thú, không phải thú cưng để làm cảnh, không phải ai cũng có thể chạm vào.
Thư Thời ở trong phòng marketing được mười phút, đi khắp mọi ngóc ngách như một vị lãnh đạo xuống kiểm tra cấp dưới, mà không ai được phép chạm vào cậu khiến ai cũng cảm thấy tiếc nuối không thôi.
Tiểu hồ ly này quá thông minh, mặc dù chân sau của nó có vẻ bị thương, nhưng nó luôn có thể né tránh những bàn tay đang có ý định ôm lấy nó.
Trên dưới công ty sau đó liền biết tiểu hồ ly của Tổng giám đốc Diệp chỉ có thể ngắm chứ không thể chạm vào, xinh đẹp nhưng kiêu ngạo.
Nhưng vẫn luôn có một số người không sợ chết. Sau khi thấy Thư Thời liếc nhìn mấy món ăn vặt bày trên bàn của họ, họ liền lấy đồ ăn vặt ra dụ cậu đến.