Chương 5: Khám bệnh

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Thời không ngờ khi ra ngoài lại được mọi người chào đón nồng nhiệt đến thế. Cậu đương nhiên không từ chối đồ ăn vặt, vả lại, những anh chị dễ thương kia đã nhiệt tình mời mọc, cậu nào có lý do gì để từ chối?
Nhưng nếu muốn sờ mó? Gừ gừ! Vô liêm sỉ! Cậu kiên quyết cự tuyệt!
Thoáng cái đã đến giờ ăn trưa. Diệp Vọng ngừng viết, liếc nhìn đồng hồ. Hắn định nhấc điện thoại nội bộ gọi Diệp Tứ, bảo hắn mang tiểu hồ ly vô tư kia trở về, thì thấy cửa được đẩy khẽ vào, một cái đầu lông tơ thò ra từ khe cửa.
Thư Thời đã nhận được rất nhiều đồ ăn trên đường, cậu đã tự học cách mở các gói đồ ăn vặt nên vừa đi vừa ăn một cách ngon lành.
Lần này khi cậu trở lại, trên đầu đội một vòng hoa màu hồng. Trên cổ còn đeo một chiếc giỏ nhỏ không biết là ai đã đeo cho, bên trong đựng đầy kẹo, thịt khô, kẹo mút. Còn cái mõm nhỏ thì đang ngậm món cánh gà nướng muối ớt trông ngon tuyệt.
Diệp Vọng chỉ liếc mắt một cái rồi nhướn mày.
Hắn bước tới xách chiếc giỏ xuống, cau mày dùng tay lôi cánh gà nướng muối ớt ra khỏi miệng con hồ ly rồi ném vào sọt rác.
Sắc mặt Diệp Vọng tối sầm. Thư Thời vốn định gừ gừ phản kháng, nhưng khi thấy hai hàng lông mày hắn cau chặt như chữ 'Xuyên' (川), trông như có thể kẹp chết một con ruồi, đành phải ngoan ngoãn không dám chống đối.
Xử lý xong, Diệp Vọng gọi điện thoại: "Chuẩn bị xe, đi bệnh viện thú cưng."
Thư Thời sững sờ, một lúc sau mới nhận ra rằng đại mỹ nhân muốn đưa mình đến bệnh viện thú cưng, chắc hẳn là vì chuyện cậu ăn đồ ăn vặt.
Vì biết đại mỹ nhân đang quan tâm mình nên ngay cả khi bị khí lạnh toát ra từ đại mỹ nhân làm cho đông cứng, cậu cũng không dám thể hiện chút bất mãn nào.
Khi mọi người ngồi vào trong xe, Diệp Tứ tự nhận lỗi trước: "Tôi đã không giải thích rõ ràng cho cấp dưới." Hắn chỉ dặn dò cấp dưới chăm sóc tiểu tiên sinh thật tốt, chứ không hề dặn không được cho cậu ăn.
Diệp Vọng liếc nhìn con hồ ly đang không ngừng nghiêng mặt cọ cọ vào khuỷu tay mình, rõ ràng là đang làm nũng. Lông mày đang cau lại cũng giãn ra một chút, nhưng vẻ mặt vẫn nghiêm nghị.
Sau khi Thư Thời thấy chiêu này không có tác dụng, cậu lại nhảy lên lưng của đại mỹ nhân dụi dụi đầu vào hắn, nhưng không nhận được một phản ứng nào. Đại mỹ nhân vẫn giữ vẻ mặt không đổi, chỉ nhấc cậu xuống đặt sang một bên.
Thư Thời làm nũng đáng yêu cả chặng đường, Diệp Vọng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Cuối cùng, Thư Thời bắt đầu cảm thấy tủi thân.
Chẳng phải là quá lâu rồi cậu mới được ăn vặt nên phát thèm thôi sao!
Từ khi đến đây, cậu chưa từng đụng đến bất kỳ túi đồ ăn vặt nào. Mỗi ngày chỉ có thịt luộc, nhạt nhẽo đến mức đầu lưỡi cũng tê dại, chẳng còn biết mùi vị đắng cay ngọt bùi là gì.
Thế là, Diệp Tứ ôm Thư Thời với vẻ mặt hờn dỗi của mình bước vào bệnh viện thú cưng.
Bác sĩ biết cậu đã ăn những thứ không nên ăn, liền nói: "Trước tiên, hãy kiểm tra phân để xem có gì bất thường... trong đường ruột hay không."
Nghe xong, Thư Thời, vốn đang trưng bộ mặt mệt mỏi tủi hờn, ngẩng đầu lên, không thể tin được những gì mình vừa mới nghe.
Phân, khám phân?
Không phải cái mà cậu đang nghĩ đến đấy chứ?
Năm phút sau, một người và một hồ ly nhìn nhau, đứng trước bồn cát vệ sinh cho mèo, không ai nhúc nhích.
Thư Thời không muốn giải quyết nhu cầu cá nhân trước mặt người khác nên không nhúc nhích; còn Diệp Vọng sợ con tiểu hồ ly hoang dã này không biết dùng cát mèo nên không rời đi.
Nhìn tình hình khá bế tắc, Diệp Tứ bước đến hỏi: "Tiên sinh, ở nhà tiểu tiên sinh có dùng cát mèo không?"
Lẽ nào bình thường không dùng cát mèo nên nó không quen?
Hơn nữa, trước đó hắn vào nhà cũng không hề thấy bồn cát trong phòng khách. Diệp Vọng nghe câu hỏi này thì im lặng một lúc, lông mày cau lại.
Dưới bầu không khí như thế này, đương nhiên Thư Thời không thể giải quyết nhu cầu cá nhân ở nơi công cộng. Vì vậy, cậu nhanh nhẹn ngậm chiếc chén nhỏ vừa được đặt sang một bên, chạy vào phòng tắm, sau đó dùng thân mình đẩy cửa đóng sập lại.
Chỉ còn lại những người trong phòng đứng nhìn nhau.
Y tá bên cạnh có chút lo lắng: "Chắc sẽ không có việc gì nhỉ?"
Nghe vậy, ánh mắt Diệp Vọng càng trở nên phức tạp: "Sẽ không."
Hắn không mua bồn cát vệ sinh cho mèo, vậy chắc tên nhóc kia ở nhà cũng giải quyết nhu cầu cá nhân kiểu đó. Mười phút sau, có tiếng 'cạch' từ trong phòng tắm vọng ra, Diệp Vọng bước tới mở cửa.
Ngay khi cánh cửa mở ra, Thư Thời bước ra ngoài, bước chân có hơi lảo đảo, không biết là thân mệt hay tâm mệt.
Phải nửa tiếng nữa mới có kết quả xét nghiệm phân. Thư Thời vừa nghe xong, lập tức đi đến đệm êm trong góc, cả người mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần.
Ban đầu có bốn con mèo và một con chó đang nằm trên đệm, nhưng khi Thư Thời bước vào, hai con mèo và con chó đều mở mắt và chạy trốn với tốc độ ánh sáng. Trong lúc chạy, cơ thể chúng còn vô thức run rẩy vì sợ hãi.
Nếu nhìn kỹ thì những con vật nuôi trong lồng gần tấm đệm hầu như đều thu mình vào góc, như thể chúng đã cảm nhận được một mối nguy hiểm chết người.
Rất bất thường.
Nhưng vào lúc này, không ai phát hiện ra điều bất ổn nào.
Nửa giờ sau, kết quả xét nghiệm phân đã có. Bác sĩ cầm tờ xét nghiệm lên và cười: "Không có vấn đề gì, mọi người có thể về."
Nghe vậy, Diệp Vọng quay đầu nhìn thoáng qua con hồ ly vẫn đang nhắm mắt trên đệm, hỏi: "Nhưng nó đã ăn đồ ăn vặt của con người, trong đó có rất nhiều gia vị, và theo như tôi biết thì hồ ly không thể ăn những thứ đó."
Bác sĩ không mấy để ý, đáp: "Đúng là không thể, nhưng trong trường hợp chỉ ăn một lượng nhỏ thì sẽ không sao."
Làm ầm ĩ nửa ngày, rốt cuộc chỉ là sợ bóng sợ gió.
Mà lúc này Thư Thời vẫn đang ở trong trạng thái ngẩn ngơ, chẳng để tâm đến lời bác sĩ nói, dù sao thì chắc là không sao thật.
Nói xong chuyện chính, vị bác sĩ lại liếc nhìn Thư Thời rồi xúc động nói: "Nói mới nhớ, tôi vào nghề đã nhiều năm như vậy, cũng từng thấy nhiều con hồ ly khác, nhưng chưa từng thấy con nào ngoan đến thế. Người ta nói hồ ly rất thông minh, nhưng đồng thời cũng rất hiểu chuyện, nếu không phải là chủ nhân thì khó mà quản lý. Vậy mà cậu nhóc này lại khác hẳn. Vừa rồi khi kiểm tra, dù là tôi hay y tá kiểm tra thì nó đều rất hợp tác, ngoan đến mức khiến tôi nghi ngờ liệu nó có thành tinh rồi hay không, ha ha ha..."
Diệp Vọng nghe bác sĩ nói xong thì nhìn lại Thư Thời, trầm ngâm.
Mà đương sự nghe những lời này thì cực kỳ chột dạ, không dám nhìn ai, nằm im giả chết, mãi đến khi lên xe cũng không hề nhúc nhích.
Ở bệnh viện rề rà đến tận ba giờ chiều, mọi người cũng không trở lại công ty nữa mà về thẳng nhà.
Sau khi trở về, Diệp Vọng liếc mắt nhìn Thư Thời có vẻ đang ngủ say, sau đó đi vào phòng làm việc bấm số gọi điện thoại.
Sau khi kết nối, một giọng nam ấm áp từ đầu dây bên kia truyền đến: "Hiếm khi thấy cậu chủ động gọi cho tôi, có chuyện gì thế?"
Diệp Vọng nói thẳng: "Làm sao để biết động vật sắp thành tinh?"
Người đối diện lắng nghe, bất chợt nghẹn lời một hồi, dường như không thể tin nổi: "Cậu đã đói đến mức muốn ăn thịt cả động vật sắp thành tinh hay sao?"
Trước đây, linh thú có thể ăn bất cứ thứ gì mà nó bắt được, nhưng ở thời đại linh khí khan hiếm này, không dễ để động vật tiến hóa thành tinh, vậy mà đã gặp phải Diệp Vọng rồi ư?
Diệp Vọng: "...Tôi có nuôi một con, nó có vẻ rất thông minh, hơn nữa còn rất hiểu chuyện." Bạch Trạch: "!! Cậu có chắc con đó là vật nuôi chứ không phải lương thực dự trữ đấy chứ?" Diệp Vọng không nói nữa, cúp máy.
Không lâu sau, một cuộc gọi đến. Ngay khi bắt máy, Bạch Trạch nhanh chóng nói: "Những con sắp thành tinh đều rất thông minh, dù sao chúng đã bắt đầu sinh ra ý thức, nhưng những thứ khác thì không chắc lắm, không có tiêu chuẩn cố định nào để đánh giá."
Bạch Trạch nói xong, thấy Diệp Vọng không có ý định cúp máy, không khỏi hỏi: "Sao đột nhiên nghĩ đến việc nuôi thú cưng?"
Chẳng phải con lúc trước là lương thực dự trữ đấy sao? Tuy nhiên, việc này cũng đã là chuyện của hàng trăm năm trước.
Diệp Vọng trả lời như trước: "Tình cờ gặp phải, sau khi chấm dứt nhân quả thì không còn liên quan."
Bạch Trạch: "..." Sao hắn lại không biết xấu hổ nói ra cái lý do kiểu quái này?
Năm đó, hắn còn không để tâm đến Thiên phạt. Bây giờ, sau hàng vạn năm, đột nhiên hắn bắt đầu tu tâm dưỡng tính, tuân theo Thiên đạo ư? Nói ra ai tin?
Đương nhiên y không tin, nhưng còn chưa kịp bày tỏ thắc mắc thì máy đã bị cúp.
Bên kia, Thư Thời mở mắt ngay khi Diệp Vọng bước vào phòng làm việc. Vốn là con hồ ly thông minh, tràn ngập ý cười trong mắt, nay lại hiện lên một tia ưu sầu ít thấy.
Trải nghiệm chiều nay đã cho cậu quá nhiều sự tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần.
Bây giờ, cậu không dám nhìn thẳng vào đại mỹ nhân nữa, chỉ thấy sầu não khắp người.
Cho đến tối, sau khi Cô Hoạch Điểu nấu ăn xong, Thư Thời vẫn trông có vẻ hơi mệt mỏi.
Cô Hoạch Điểu hơi lo lắng. Tiên sinh mới nuôi thú cưng lần đầu, vẫn chưa có kinh nghiệm, lỡ may tiểu tiên sinh có mệnh hệ gì thì làm sao đây?
"Tiên sinh, tiểu tiên sinh có chuyện gì vậy?"
Diệp Vọng liếc nhìn tiểu hồ ly vẫn đang ủ rũ không thiết tha ăn uống, im lặng một lúc rồi trả lời: "Chắc là vẫn đang cảm thấy mất mặt."
Dù sao nó cũng là một con hồ ly có ý thức sắp thành tinh, bị đối xử như một con vật bình thường lại còn bị bắt làm chuyện đó ở nơi công cộng, nghĩ lại thì quả thật đúng là mất mặt.
Có thể hiểu được.
"Bà cứ đặt phần ăn của nó trong bếp, nó sẽ tự ăn khi đói. Sau này có thể thêm một số gia vị cho nó, đừng quá nhiều là được."
Thư Thời còn chần chừ chưa dậy, vừa vào bếp thì bị bất ngờ ập đến, cả người ngơ ngác. Cuối cùng, không chỉ là thịt luộc nữa sao?
Có thể nếm chua cay mặn ngọt?!
Rốt cuộc cậu đã thoát khỏi khổ nạn rồi ư?
Đợi đến khi Thư Thời tiêu hóa hết tin tức này, Diệp Vọng đã vào phòng ăn. Cô Hoạch Điểu cũng hoàn toàn quên mất vẻ mặt ngượng ngùng xấu hổ lúc trước của mình, tự trách bản thân ăn no căng cả mắt, đáp một tiếng rồi đi vào bếp.
Lúc Diệp Vọng đang ăn, liếc thấy Thư Thời nhảy vào phòng bếp, động tác hắn dừng lại một lát rồi lại trở lại bình thường.
Một người, một hồ ly, hai bát, hai phần, ăn rất hài hòa.
Sau khi ăn uống xong, Diệp Vọng biến mất như thường lệ. Hồ ly Thư Thời nằm trong phòng khách, trong đầu đột nhiên xuất hiện cảnh tượng xế chiều hôm nay: đại mỹ nhân ngồi trong xe với khuôn mặt lạnh lùng.
Thành thật mà nói, cảnh tượng đó hơi đáng sợ.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì, đây thật ra là lo lắng cho mình. Chính vì hiểu được lý do này, cậu cũng tình nguyện ở bên cạnh đại mỹ nhân.
Nhắc mới nhớ, cậu đã sống ở đây mấy ngày rồi, vẫn ăn ở miễn phí, cảm giác không tốt lắm. Hay là trả tiền phòng và tiền ăn nhỉ?