Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 41: Lau Phấn
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Vậy là thế hả?" Liêu Hàng gãi đầu.
Thư Thời quả quyết: "Đúng vậy, chính là như vậy!"
Cậu phải đính chính lại quan niệm sai lầm này cho Liêu Hàng, quan hệ giữa cậu và đại mỹ nhân còn trong sáng hơn cả nước lọc.
Liêu Hàng thấy cậu khẳng định như vậy, ngẫm nghĩ một lát cũng thấy có lý.
"Có lẽ là anh đã làm quá chuyện lên."
*
Fan của Liêu Hàng hành động rất nhanh chóng, không biết có phải đã chuẩn bị sẵn từ trước hay không mà chỉ vài ngày sau đã đến trường quay thăm đoàn. Họ không chỉ tặng quà nhỏ cho đội ngũ sáng tạo mà còn mua đồ uống nóng và điểm tâm cho toàn bộ nhân viên đoàn phim.
Đạo diễn thấy mọi người bị không khí này cuốn hút, không còn tâm trí làm việc. Cộng thêm tiến độ quay phim trước đó rất thuận lợi, nhanh hơn so với kế hoạch ban đầu, nên dứt khoát vung tay cho tất cả mọi người nghỉ nửa ngày.
Thư Thời nằm trên ghế bố, tay cầm ly cà phê nóng do fan của Liêu Hàng tặng, miệng ngậm ống hút hút một ngụm lớn.
Trên đầu gối cậu còn đặt món quà nhỏ mà fan Liêu Hàng tặng, là một chiếc ly sứ rất dễ thương.
Cậu nhìn xa xăm, khẽ thở dài: "Em cảm thấy như mình vừa ăn nửa quả chanh."
Diệp Vọng nằm trên ghế bên cạnh, nghe vậy quay người hỏi: "Ly em uống có vị chua?"
"Không, là lòng em đang chua loét đây."
Cậu cũng muốn được nhiều người yêu thích như vậy.
Đoàn phim lúc này đang quay ở sân bóng rổ. Thư Thời nằm chưa được bao lâu thì nghe thấy tiếng ồn từ ngoài sân vọng vào. Cậu ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn ngậm ống hút đứng dậy đi ra ngoài.
Diệp Vọng không hiểu lắm, nhưng thấy tâm trạng của hồ ly ngốc vừa rồi không tốt lắm nên cũng đứng dậy đi theo.
Thư Thời đi thẳng ra khỏi sân bóng. Bên ngoài sân bóng có mấy bậc thang cao, Liêu Hàng cùng fan của hắn đang ở đó.
Fan rất nhiệt tình, nhìn thấy Liêu Hàng bằng xương bằng thịt thì hưng phấn đến muốn phát điên, lập tức trưng ra trước mặt hắn nào quà, nào tranh, nào băng rôn.
Thư Thời đứng ở lan can bậc thang bên cạnh, lẳng lặng nhìn sang bên đó.
Diệp Vọng nhìn thấy cảnh này, cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa của câu "ăn phải chanh": "Ngưỡng mộ sao?"
Thư Thời cắn ống hút, ngẫm nghĩ một lát: "Cũng không hẳn là ngưỡng mộ, chỉ là cảm thấy được nhiều người yêu thích như vậy chắc hẳn sẽ rất tuyệt, rất có cảm giác thành tựu."
Con người ngưỡng mộ đối phương vì họ có những phẩm chất đặc biệt. Bản thân nếu được nhiều người yêu thích thì đó chính là một loại công nhận.
Thư Thời lúc này chưa trang điểm, vì đang ở trong trường quay nên cũng không đeo khẩu trang. Cậu đứng đó một lúc, bên kia cũng có vài người để ý, đang nhỏ giọng thì thầm.
Liêu Hàng thấy vậy, theo tầm mắt của mấy cô gái nhìn qua liền thấy bóng lưng Thư Thời. Hắn quay đầu lại giải thích với fan của mình: "Đó là nam thứ trong bộ phim anh đang đóng, cậu Thư. Poster trên Weibo có ảnh HD đấy."
"Ủa... lúc trước tụi em có xem poster trên Weibo nhưng hình như không đẹp bằng người thật."
...
Ở một bên khác, Diệp Vọng nhìn thấy hồ ly ngốc đã trở lại, lại nghĩ đến lời đối phương vừa nói, hắn cũng không thể hiểu hết ý nghĩa sâu xa.
Hắn là hung thú do trời sinh đất dưỡng, chưa bao giờ được con người hay yêu quái nào yêu thích, cũng chưa bao giờ có được lực tín ngưỡng.
Trong quá khứ, Bạch Trạch là thần thú thường được nhân loại thờ cúng nhất. Trải qua mấy vạn năm vật đổi sao dời, con người trở nên thích cầu tài cầu lộc, thế là chuyển sang thờ cúng Tỳ Hưu.
Nhưng mặc kệ là Bạch Trạch trước đây hay Tỳ Hưu bây giờ, đều không đánh lại được hắn.
Thế nên hắn cũng không thèm quan tâm bản thân có được thờ cúng hay có được lực tín ngưỡng hay không.
Nhưng hồ ly ngốc dường như rất muốn có được lực tín ngưỡng.
Diệp Vọng trầm ngâm một lát, quay sang dặn dò Diệp Tứ: "Đi đúc một bức tượng giống y hệt hình dáng của tên nhóc kia." Có thể mang về để yêu tộc thờ cúng.
Diệp Tứ lặng im một lát, nhỏ giọng nhắc nhở: "Tiểu tiên sinh có lẽ không phải muốn được thờ cúng hay lực tín ngưỡng, mà là muốn có fan yêu mến."
"... Đó là cái gì?"
"Chính là những người sẽ theo dõi tiểu tiên sinh trên Weibo, khen cậu ấy, thích bài đăng của cậu ấy, còn giúp cậu ấy cày số liệu, tiếp ứng..."
...
Ba phút sau, Diệp Tứ giúp tiên sinh nhà mình tải xong Weibo, mở giao diện đăng ký rồi đưa qua: "Ngài có muốn chứng nhận thân phận không?"
Ánh mắt Diệp Vọng dừng ở ô nhập biệt danh vài giây: "Hiện tại chưa cần."
Đăng ký tài khoản xong, Diệp Vọng dựa theo thông tin Diệp Tứ cung cấp tìm được Weibo của Thư Thời, bấm theo dõi. Sau đó, hắn nằm xuống chiếc ghế kế bên Thư Thời mà xem lịch sử Weibo của cậu.
Thời gian này Thư Thời đăng Weibo không nhiều, cho nên Diệp Vọng rất nhanh nhìn thấy bức ảnh chụp năm ngón tay, phông nền xung quanh hơn phân nửa đã bị làm mờ cùng dòng trạng thái: "Hôm nay tui rất vui á~~"
Mặc dù phông cảnh đã bị làm mờ hơn nửa, nhưng Diệp Vọng liếc mắt đã nhận ra bức ảnh được chụp trong ổ hồ ly, bởi vì chiếc nệm mềm mại trong ổ hồ ly bên dưới mấy ngón tay không hề bị làm mờ.
Diệp Vọng ấn mở phần bình luận, để lại một câu.
Mà giờ khắc này, Thư Thời vừa mới uống xong ly cà phê nóng, đang nhìn trái ngó phải tìm thùng rác, hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang xảy ra.
*
Buổi chiều, đoàn phim vẫn tiếp tục quay.
Cảnh diễn hiện tại là cảnh Chương Thi Vân cùng mấy diễn viên nữ phụ đối diễn với Liêu Hàng và Thư Thời.
Sau hai lần đối diễn để tìm cảm giác, Liêu Hàng đặt kịch bản xuống, muốn lén lút lười biếng.
Thư Thời cũng thuận thế ngồi xuống, lấy điện thoại ra lướt Weibo.
Weibo của cậu không có fan thật, nên khi thấy thông báo có bình luận, cậu chỉ nghĩ là spam quảng cáo. Không ngờ khi ấn vào xem thử, thế mà thật sự có fan bình luận bài đăng của cậu.
Thư Thời lay lay Liêu Hàng, giọng nói có chút hưng phấn: "Em có fan thật nè!"
Chỉ có điều vị fan này cứ cho cậu cảm giác hơi nghiêm túc.
Vị fan có biệt danh 【Chủ nuôi】này thậm chí còn không có ảnh đại diện. Dưới bài đăng Weibo chụp mấy ngón tay của cậu, người đó để lại một câu: "Vì sao phải làm mờ phông nền?"
Chuyện này... fan bình thường đều tích cực như vậy sao?
Nhưng nghĩ đến đây là fan thật đầu tiên của mình, Thư Thời vẫn quyết định trả lời bình luận này: "Bởi vì không muốn bị người khác nhìn thấy á."
Vị fan này dường như đang online, không đến mấy giây đã trả lời lại: "Vì sao không muốn bị người khác nhìn thấy?"
Thư Thời nhíu mày, vị fan này hỏi nhiều quá, cậu không muốn trả lời nữa.
Tiếp tục trả lời sẽ dính đến vấn đề riêng tư.
Thế là, vị chủ nuôi nào đó mười phút tiếp theo liên tục làm mới trang nhưng vẫn không nhận được câu trả lời, đâm ra mất hứng.
*
Tối nay Thư Thời có một cảnh quay đêm. Nội dung đại khái là nam thứ làm khách mời đặc biệt trong cuộc thi ca hát, lên sân khấu biểu diễn. Trong khi đó, nam nữ chính đều đang ngồi dưới khán đài. Sau khi nhìn thấy nam thứ, nam chính nhớ đến việc nữ chính và nam thứ đã gặp nhau vài lần trước đó, nổi cơn ghen mà chất vấn.
Trọng tâm của cảnh quay này không phải là Thư Thời, nhưng đã làm khách mời đặc biệt lên sân khấu biểu diễn thì cũng không thể qua loa được, nên trang phục hay trang điểm đều phải tương xứng.
Thư Thời thay một bộ tây trang màu trắng, không tiếp tục hóa trang cho xấu đi nữa mà trang điểm một cách nghiêm túc, còn quét một lớp phấn màu vàng kim trên mặt và cổ.
Cậu thay xong quần áo đi ra, hậu trường bỗng chốc yên tĩnh, tiếp đó là tiếng xuýt xoa liên tiếp vang lên.
Thợ trang điểm bước lên dặm lại phấn cho cậu, không nhịn được mà cảm khái: "Mỗi lần hóa trang cho em xấu đi, chị luôn có cảm giác tội lỗi."
Cũng may, hiện tại cuối cùng cô đã có thể tìm lại sự tự tin vào tay nghề của mình.
Đạo diễn đi qua xem thử cũng liên tục gật đầu, lại hướng dẫn cho Thư Thời một chút về cảnh diễn tiếp theo rồi mới rời đi.
Lúc Diệp Vọng nghe thấy động tĩnh đi tới, đạo diễn vừa rời đi, Thư Thời đang soi gương chỉnh lại cổ áo.
Thời điểm nhìn thấy cậu, bước chân Diệp Vọng hơi chững lại, nhưng rất nhanh hắn đã khôi phục lại thần sắc như thường.
Nhưng sự bình tĩnh này không duy trì được bao lâu, lúc nhìn thấy cổ áo Thư Thời, mày hắn nhíu lại.
Hắn từ từ lách ra khỏi đám đông tiến lên phía trước, nhìn cổ áo Thư Thời đang lộ ra một mảng da thịt trắng nõn, trực tiếp vươn tay giúp Thư Thời cài lại nút áo: "Quần áo cũng không mặc đàng hoàng, không ra thể thống gì."
Thư Thời bị hắn bất thình lình tấn công làm cho mơ hồ: "Ấy... không phải, không cần cài lại. Đạo diễn nói cổ áo mở rộng một chút sẽ có hiệu quả thu hút hơn, nhìn qua không thấy quá nghiêm túc."
Diệp Vọng mím chặt đôi môi mỏng, động tác trên tay vẫn không ngừng lại: "Hắn nói sai rồi."
Thư Thời: ...
Diệp Vọng cài đến nút trên cùng, còn đeo lên cho cậu một chiếc nơ bướm, che cực kỳ kín đáo.
Sau khi buông tay ra, Diệp Vọng gật đầu khẳng định: "Thế này tốt hơn."
Có lẽ đại mỹ nhân quá mức xoi mói, thấy cậu mặc tây trang cài nút không đàng hoàng nên cảm thấy khó chịu chăng.
Nghĩ như vậy, Thư Thời cũng để mặc hắn giày vò, dù sao cũng chỉ là một chiếc cổ áo, mở mấy nút hay cài mấy nút cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Chỉ là cậu cảm thấy ngứa ngứa sau gáy, thế là đưa tay ra sau cách áo sơ mi gãi hai cái.
Vốn đạo diễn cảm thấy mở cổ áo ra thì tốt hơn, nhưng nhìn bộ dạng Thư Thời đeo nơ cũng thấy không tệ nên không tiếp tục kiên trì làm theo ý kiến trước đó của mình nữa.
*
Cuối cùng, Thư Thời đeo nơ lên sân khấu hoàn thành cảnh diễn. Sau khi quay xong cảnh, lúc từ trên sân khấu bước xuống, cậu liền trực tiếp đi thẳng tới chỗ trợ lý Tiểu Hiên.
Cậu cởi nơ ra, kéo ngược cổ áo về phía sau một chút: "Giúp anh lau phấn trên cổ xuống đi, ngứa quá."
Tiểu Hiên đang định trả lời thì đột nhiên cảm thấy sau gáy lành lạnh, dựng cả lông gáy. Một loại cảm giác nguy cơ "tráng niên mất sớm" đột nhiên dâng lên.
Hắn ngay lập tức điều chỉnh lại sắc mặt: "Anh Tiểu Thời, Diệp đặc trợ nhờ em khiêng đồ giúp, nghe chừng gấp lắm, nên... em đi trước nha!"
Nói xong, hắn nhét túi khăn giấy ướt vào tay Diệp Vọng vừa đi tới.
Thư Thời nghi hoặc quay đầu nhìn lại đã không thấy bóng dáng Tiểu Hiên đâu, chỉ còn lại đại mỹ nhân đang đứng đó. Thế là cậu đổi đối tượng nhờ giúp đỡ: "Anh lau giúp em được không?"
"Được."
Diệp Vọng rút ra một tờ khăn giấy ướt, nhìn thấy phần gáy trắng ngần có vài chỗ đang ửng đỏ của hồ ly ngốc, ánh mắt hắn âm trầm.
Sau đó đặt khăn giấy ướt lên, từng chút từng chút một chậm rãi lau đi lớp phấn màu vàng kim.
Động tác vừa dịu dàng vừa thong thả, cực kỳ kiên nhẫn.
Thư Thời hơi khom lưng. Lúc đầu cậu còn chưa thấy gì, nhưng chỉ một lúc sau đã cảm thấy không được thoải mái lắm.
Luôn cảm thấy bản thân giống như con mồi bị thợ săn nhắm bắt, hơi nổi da gà.
Cậu dứt khoát giật lấy khăn giấy ướt trên tay đại mỹ nhân, muốn lau qua loa mấy lần rồi mau chóng về phòng tắm rửa.
Nhưng bàn tay đang làm loạn của cậu bị đại mỹ nhân bắt lại.
Giọng nói Diệp Vọng hơi trầm: "Đừng lộn xộn."
Thư Thời muốn rút tay về nhưng làm sao cũng rút không được, có chút không biết làm sao: "Em không lộn xộn nữa, anh buông tay ra đi."
Hầu kết Diệp Vọng chuyển động, thanh âm khàn khàn: "Tôi không yên tâm."
Thư Thời: "..." Ừm... rồi, không yên tâm thì anh cứ nắm đi, không chê bất tiện là được.
Cổ vẫn đang được lau. Cùng lúc với cảm giác tê dại ở phần gáy là nhiệt độ cơ thể của đại mỹ nhân cũng theo bàn tay truyền tới.
Bàn tay đại mỹ nhân thật lớn, có thể bao trọn lấy bàn tay cậu. Bàn tay bị bao lấy đang nóng lên.
Hơn nữa... càng lúc càng nóng.
Lỗ tai Thư Thời từ từ đỏ lên.
Cậu đứng phắt dậy, nhảy sang bên cạnh: "Được... được rồi, không ngứa nữa."
Đại mỹ nhân lề mề quá, tiếp tục lau như vậy thì phải lau tới lúc nào chứ?
"Em về khách sạn tắm rửa qua là sạch thôi, vừa rồi... cảm ơn."
Thư Thời nói xong liền vội vàng chuồn mất.
Mà Diệp Vọng vẫn ngồi tại chỗ nhìn tờ khăn giấy ướt còn dính phấn trên tay, sắc mặt khó coi.
Hắn cảm thấy, cảm giác thèm ăn của hắn hình như lại xuất hiện rồi.