Chương 43: Thông suốt

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Trạch không thèm quan tâm đến đống bánh ngọt rơi vãi và đĩa vỡ tan tành trên đất, nhảy dựng lên, lùi phắt về sau ba mét, hoảng hốt kêu lên: "Ngươi vừa nói cái gì cơ?"
Diệp Vọng khinh thường liếc hắn một cái: "Hiện tại ta không muốn ăn ngươi."
"À." Bạch Trạch vừa tin vừa ngờ bước trở về.
"Vậy ngươi muốn ăn cái gì?"
Diệp Vọng cau mày lại: "Hồ ly."
Bạch Trạch nhìn dáng vẻ Diệp Vọng thực sự không hề có chút hứng thú nào, hắn mới dần bình tĩnh lại.
"Theo lý thuyết sau khi ngươi luyện hóa xong Thiên Hỏa Tinh Phách thì sẽ không còn vấn đề này nữa mới phải... à phải rồi, ngươi ăn con hồ ly kia xong có cảm giác gì không?"
Nếu là Diệp Vọng trước kia, sau khi ăn xong hẳn là vẫn thấy đói.
Diệp Vọng liếc hắn một cái, hạ giọng nói: "Ta chưa ăn."
"Hả?" Bạch Trạch ngơ ngác.
Đã thèm đến vậy mà vẫn nhịn không ăn?!
Bạch Trạch cảm thấy chuyện này so với việc Tỳ Hưu đánh rơi tiền còn nghiêm trọng hơn, vội vàng truy hỏi: "Vì sao ngươi còn chưa ăn nó?"
Thịt quá cứng? Thịt quá ít? Bộ dạng quá xấu.
Diệp Vọng đan hai bàn tay vào nhau, ngón cái tay phải chậm rãi xoa nhẹ ngón trỏ tay trái, im lặng một lát mới trả lời hắn: "Ta không muốn ăn cậu ấy."
Khoan....
Bạch Trạch nghe thấy điều gì đó không đúng: "Ngươi quen con hồ ly đó hả?"
Nếu đã có thể khắc chế sự thèm ăn, lại còn có thể lý trí cảm thấy "Không muốn ăn" thì hẳn phải quen biết ha.
"Là con hồ ly ta nuôi."
Bạch Trạch: "..."
Nhớ lại lần trước mình đến nhà trông thấy cảnh tượng Diệp Vọng chăm sóc con hồ ly kia, tự tay cho ăn, còn chơi chung với nó, rất nuông chiều.
Bây giờ tự nhiên lại muốn ăn đối phương. Hơn nữa, Diệp Vọng hình như rất bất mãn với điều này.
Vừa nghĩ như vậy, Bạch Trạch ngửi thấy mùi vị bất thường.
Sắc mặt hắn nghiêm túc: "...Trước tiên ngươi nói cụ thể tình huống cho ta nghe xem thế nào."
Mục đích Diệp Vọng đến đây chính là muốn tìm cách để hồ ly ngốc kia sống sót nên không chút do dự kể hết mọi chuyện.
"Cậu ấy muốn ta giúp lau phía sau gáy, nhưng ta nhìn đến phần da thịt sau gáy của cậu ấy lại muốn cắn xuống."
"...Là cái loại muốn cắn xong nhai nát rồi nuốt vào bụng á hả?"
Diệp Vọng khẽ cụp mắt, phản bác: "Không phải, ta không muốn ăn cậu ấy, thậm chí không muốn cậu ấy bị chảy máu, nhưng lại rất muốn cắn xuống."
Bạch Trạch chỉ muốn gào lên.
Đây là cái cảm giác thèm muốn mâu thuẫn kỳ lạ gì thế này?
Khoan đã, "Không đúng nha, con hồ ly ngươi nuôi không phải bỏ nhà ra đi rồi sao?"
"Cậu ấy hóa thành hình người ra ngoài chơi thôi."
Bạch Trạch kinh ngạc trợn tròn mắt: !!!!
Giọng hắn vì thế mà cao vút lên mấy phần: "Cho nên ngươi lau cổ cho nó lúc ở hình người, lau một hồi rồi lại nảy sinh cảm giác vừa muốn cắn vừa không muốn cắn?"
Diệp Vọng im lặng chấp nhận.
Míaaaa ——
Hèn gì lại miêu tả kỳ lạ như vậy, cái gì mà muốn cắn nhưng không muốn cậu ấy chảy máu...
Đó nào phải muốn cắn, đó là muốn hôn mới đúng chứ đm!!!
Nghĩ vậy, sắc mặt Bạch Trạch có chút kỳ lạ: "Ta thấy, cái này của ngươi không giống như thèm ăn."
Vẻ mặt Diệp Vọng hơi dịu đi, hỏi lại: "Vậy là cái gì?"
Bạch Trạch xoa xoa cằm, hỏi hắn: "Ngươi có phải là có thiện cảm với cậu ấy không?"
Diệp Vọng thẳng thắn thừa nhận: "Hồ ly ta nuôi đương nhiên sẽ không có ác cảm."
Bạch Trạch: "..." Ai hỏi ngươi cái loại thiện cảm hay ác cảm này.
Nếu là bình thường, biết được cái tên Thao Thiết độc thân vạn năm này bỗng dưng có dấu hiệu rung động, nói không chừng hắn còn có tâm tình thảnh thơi mà đi rủ Tỳ Hưu cùng hóng chuyện.
Nhưng nghĩ đến chỉ vì việc này mà hại hắn làm đổ hết số bánh ngọt tốn cả đêm để làm, Bạch Trạch liền bực bội.
Tay hắn giơ ra, trong tay xuất hiện một cuốn sách thật dày, mấy chữ《100% Hướng dẫn yêu đương 》to đùng, màu sắc rực rỡ lại càng chói mắt.
"Nè, cho ngươi. Quay về tự mình giác ngộ đi, có vài con đường vẫn phải tự mình tìm thấy."
Nhiều năm như vậy, rốt cuộc vật đổi sao dời, đã đến lượt hắn được xem trò cười của Diệp Vọng rồi.
Nghĩ vậy, tâm tình Bạch Trạch lập tức trở nên nhẹ nhàng khoan khoái.
Diệp Vọng nhìn quyển sách bị nhét vào tay cùng với hai chữ "yêu đương" được phóng đại trên bìa, trên gương mặt từ đầu đến giờ vẫn không chút dao động, lúc này cũng lộ ra vài phần kinh ngạc.
Nhưng sau đó lại mím chặt môi mỏng.
Hắn cùng với con hồ ly ngốc kia sẽ không liên quan đến hai chữ này.
Cho nên Bạch Trạch đoán sai rồi.
Mặc dù nghĩ như vậy nhưng Diệp Vọng trước khi đi vẫn mang theo quyển sách đó.
Nhìn thấy bóng dáng Diệp Vọng biến mất, Bạch Trạch vừa rồi còn vẻ mặt trấn tĩnh lập tức móc điện thoại ra hưng phấn gọi điện cho Tỳ Hưu đang ở Trung Đông ký hợp đồng dầu mỏ: "Đừng kiếm tiền nữa, mau trở về hóng chuyện!"
Trở lại khách sạn, Diệp Vọng đem quyển sách bỏ trên tủ đầu giường, nhìn chằm chằm bìa sách mấy giây, cuối cùng vẫn dời ánh mắt đi.
***
Ngày hôm sau, Thư Thời vừa đến phim trường đã ngạc nhiên khi thấy đại mỹ nhân.
Sao đại mỹ nhân hôm nay đến sớm vậy?
Nhân viên công tác của đoàn phim còn đang chỉnh sửa thiết bị, Thư Thời đi tới cất tiếng chào: "Chào buổi sáng ~"
Diệp Vọng chỉ gật đầu đáp lại, giống như thường ngày không nói lời nào.
Nhưng ánh mắt hắn lại luôn thoáng nhìn vào quyển sách đang đặt trên bàn.
Thư Thời cúi đầu nhìn thấy quyển sách, vẻ mặt ngạc nhiên.
Vào lúc này mà đại mỹ nhân vẫn không quên đọc sách để học tập, đến phim trường còn mang theo cuốn《 Xu thế kinh tế hiện đại 》, quả thực khiến tiểu hồ ly vô cùng bội phục.
Diệp Vọng chú ý tới ánh mắt của hồ ly ngốc, cơ thể bất giác cứng đờ trong chốc lát.
Mặc dù kết luận của Bạch Trạch rất vớ vẩn, nhưng sau khi ra khỏi phòng hắn vẫn đem theo quyển hướng dẫn yêu đương kia, lại vì để không bị hồ ly ngốc phát hiện ra còn dùng tới chướng nhãn pháp.
Thư Thời ngồi xuống ghế xếp bên cạnh, nhìn đại mỹ nhân lật đi lật lại quyển sách, vẻ mặt hình như rất nghiêm trọng.
Thế là cậu lắm lời hỏi một câu: "Tình hình kinh tế không lạc quan à?"
Diệp Vọng nhìn câu hỏi đầu tiên của bài trắc nghiệm độ hảo cảm trong sách:
Từ lúc đối phương xuất hiện, vẫn luôn chú ý đến Người Ấy
Hồ ly ngốc cái gì cũng không biết, tất nhiên phải luôn chú ý rồi.
Thế là hắn chọn đáp án "Đúng", thành công được thêm 2 điểm.
Giọng Diệp Vọng nghiêm túc hơn ngày thường vài phần: "Ừ, không được lạc quan lắm."
Thư Thời nghe hắn nói, cảm thấy vấn đề chắc nghiêm trọng lắm: "Có ảnh hưởng đến anh không?"
Câu thứ 2: Đối với yêu cầu của đối phương, sẽ dễ dàng nhượng bộ?
Diệp Vọng nhớ lại phòng khách nhà mình bị làm loạn, quần áo bị cào rách, bị làm bẩn, tiếp tục chọn "Đúng", tổng cộng được 4 điểm.
"Cũng có ảnh hưởng nhất định."
Thư Thời cũng cau mày: "Vậy bây giờ phải làm sao?"
Câu thứ 3: Trong mắt ngoại trừ Người Ấy thì rất khó chứa thêm người khác.
Ngoài tiểu hồ ly ngốc đó ra, những người hoặc yêu khác cũng không cần thiết phải chú ý.
Tổng cộng được 6 điểm.
"Bình tĩnh đối mặt là được."
Thư Thời rất bội phục tính cách này của đại mỹ nhân: "Thật lợi hại, trước đây huynh từng gặp phải vấn đề như vậy rồi sao?"
Câu thứ 4: Hiểu rõ sở thích của đối phương, đồng thời nghĩ hết mọi cách để thỏa mãn Người Ấy.
Đây là việc mà một chủ nuôi cần phải làm.
Tổng cộng được 8 điểm.
"Chưa từng gặp qua."
Mắt Thư Thời mở to: "Vậy bây giờ phải làm sao?" Công ty của đại mỹ nhân lớn như vậy, sẽ không xảy ra chuyện chứ?
Câu thứ 5: Biết được tất cả khuyết điểm của đối phương nhưng vẫn cảm thấy Người Ấy là tốt nhất trên đời.
Mặc dù lười biếng ham chơi, buông thả, không có chí tiến thủ, thói quen sinh hoạt không tốt nhưng những khuyết điểm đó vẫn không thể che lấp được ưu điểm.
Tổng cộng được 10 điểm.
"Tùy tâm mà làm."
Thư Thời tò mò: "Vậy lỡ như mọi việc không phát triển theo ý huynh thì làm thế nào?"
Câu thứ 6: Không thể chịu đựng được Người Ấy tiếp cận với người khác giới (hoặc đồng giới).
Kịch bản mà hôm qua xem đã sớm hóa thành bụi phấn.
Tổng cộng được 12 điểm.
"Ra tay can thiệp, làm cho sự việc phát triển theo hướng mong muốn."
...
"Anh Thư, sắp đến cảnh diễn của anh rồi." Phó đạo diễn đi tới gọi cậu.
Thư Thời đáp lại một tiếng, sau đó quay sang động viên đại mỹ nhân: "Huynh lợi hại như vậy nhất định có thể giải quyết được vấn đề, đừng tạo áp lực cho mình quá."
Cậu cũng không hiểu tình hình kinh tế như thế nào nên chỉ có thể ủng hộ trên tinh thần một chút.
Diệp Vọng gật đầu, ánh mắt vẫn đặt trên quyển sách《 Xu thế kinh tế hiện đại 》kia.
Bốn mươi phút sau ——
Câu thứ 50: Chắc chắn 100% rằng đời này không ai có thể thay thế được Người Ấy.
Hắn không có hứng thú với việc nuôi thêm một con hồ ly khác.
Tổng cộng được 100 điểm.
Đáp án ở ngay trang sau:
- Từ 80 -> 100 điểm: Chúc mừng bạn, bạn đã thành công rơi vào bể tình! Mau chóng thổ lộ với Người Ấy đi.
Diệp Vọng lúc trả lời câu hỏi đã mơ hồ đoán được kết quả, cho nên khi nhìn thấy đáp án cũng không hốt hoảng.
Sau khi cho ra kết luận, vẻ mặt hắn bình tĩnh khép sách lại, ánh mắt nhìn về hồ ly ngốc đang làm việc sau máy quay phim, trong mắt như có điều suy tư.
Cho nên là, quan hệ chăn nuôi, phải thay đổi rồi đúng không?
***
Buổi sáng sau khi Thư Thời động viên đại mỹ nhân xong thì đi chuẩn bị quay, rồi bắt đầu làm việc liên tục, suốt cả buổi sáng không hề nghỉ ngơi.
Bạn diễn đổi hết nhóm này tới nhóm khác nhưng cậu vẫn luôn đứng trước máy quay.
Hết buổi sáng, thân thể và tinh thần đều mệt mỏi, bụng cũng kêu gào.
Cho nên khi đạo diễn cất tiếng thả mọi người đi ăn cơm, mặt mày Thư Thời hớn hở xông về phía đại mỹ nhân đang ngồi.
Cậu phải "cúng tế miếu ngũ tạng" của mình một cách đàng hoàng mới được.
Diệp Vọng suy nghĩ vấn đề này cả buổi sáng, ngay lúc nhìn thấy hồ ly ngốc mặt mày hăng hái, hai mắt sáng rực chạy về phía hắn, trong lòng bỗng trở nên mềm mại, đã có đáp án.
Có lẽ, có thể thử bắt đầu mối quan hệ chăn nuôi không thuần khiết.
Thư Thời không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra, lúc này đang vọt tới trước bàn, vô cùng tự nhiên ngồi xuống đối diện đại mỹ nhân, chào hỏi xong liền cầm dao nĩa lên bắt đầu ăn.
Đồ ăn của Cô Hoạch Điểu thật sự là liệu pháp chữa lành tuyệt vời nhất!
Diệp Vọng ngồi đối diện nhìn xem tên hồ ly ngốc kia ăn như hổ đói, bình tĩnh giúp cậu lau vết bẩn trên khóe miệng, trong lòng lại đang suy nghĩ chuyện khác.
Ngoài thân phận chủ nuôi, giờ có thêm thân phận phối ngẫu thì hẳn là trách nhiệm và nghĩa vụ cũng thay đổi theo mới phải.
Thư Thời ăn bữa cơm này vô cùng thỏa mãn, chỉ là cứ luôn cảm thấy đại mỹ nhân có gì đó là lạ.
Hôm nay lúc ăn cơm cứ nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt so với bình thường càng thêm... chăm chú?
Khiến hồ ly cảm thấy quá xấu hổ, dù sao tướng ăn của cậu hôm nay cũng không được tao nhã cho lắm.
***
Ban đêm, trong gian phòng 614 của khách sạn, Diệp Tứ bày từng món kỳ trân dị bảo ra gọn gàng, sàn phòng khách dường như không có chỗ nào để đặt chân.
Sách cổ, hạt giống cổ thụ, vảy của nhiều loại Rồng, nước mắt Giao Nhân, xương Giao Nhân, lông vũ Phượng Hoàng...
Ngoại trừ đồ vật trong Sơn Hải Cảnh, còn có các loại đồ vật mà con người xem là châu báu như: đồ bằng đồng, đồ bằng ngọc, đồ bằng sứ, thư họa của các danh gia, các loại cổ cầm quý hiếm....
Mỗi món tùy tiện mang ra ngoài đều là báu vật vô giá, thậm chí có vài món không thể định giá được.
Mà Diệp Vọng lúc này lại đang ở đó tiến hành lựa chọn, cái nào không vừa mắt là tiện tay ném sang một bên.
Lấy thân phận phối ngẫu tặng món quà đầu tiên tất nhiên phải cẩn thận hơn một chút.
Kết thúc cảnh quay trở lại khách sạn, Thư Thời chào tạm biệt Tiểu Hiên xong, một mình đứng trước cửa phòng 607.
Cậu do dự một chút, rốt cuộc vẫn xoay người đi tới cửa phòng 614 đối diện.
Hôm nay không biết đại mỹ nhân vì sao lại đi về sớm.
Cậu hơi lo lắng, không biết có phải vì cái "xu hướng kinh tế không lạc quan" mà đại mỹ nhân nói sáng nay, mà huynh ấy bị ảnh hưởng gì rồi không nữa.
Suy đi nghĩ lại, Thư Thời cảm thấy mình vẫn phải đi hỏi một chút tình huống xem như thế nào, nếu có thể giúp được cái gì đó thì cũng tốt.
Nhưng ngay lúc ngón trỏ của Thư Thời vừa đặt lên chuông cửa, chưa kịp ấn xuống, bỗng nhiên cảm giác được trong phòng mùi máu tanh và sát khí nồng nặc.
Sợ đến mức cậu vội vàng rụt tay lại, lùi về phòng mình, tựa vào cánh cửa mà run rẩy không ngừng.
Đại...đại mỹ nhân đây là...đột nhiên muốn ăn cái gì đó hả?
Mà cùng lúc đó, Diệp Vọng trong phòng đang cầm một khối thịt cổ thú toát ra khí tức hung mãnh, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.
Đây là một loại thú cổ mà vạn năm trước hắn săn giết được, có thể coi như một trong những loại thú cổ có sức chiến đấu mạnh nhất mà hắn săn được.
Thịt con thú cổ này hẳn là rất có ích cho tu vi của hồ ly ngốc.