Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 44: Bị thương
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Vọng cầm khối thịt cổ thú trên tay, bảo Diệp Tứ: "Lấy cái hộp gỗ cổ lần trước ta đặt làm đến đây."
Diệp Tứ liếc nhìn khối thịt cổ thú trong tay tiên sinh. Miếng thịt lớn bằng bốn bàn tay người trưởng thành, tỏa ra mùi hung sát nồng nặc, cả khối cháy đen, thậm chí những sợi lông lưa thưa trên lớp da vẫn chưa được loại bỏ hoàn toàn.
Nếu chỉ xét về mặt thẩm mỹ thì thứ này chắc chắn không thể đạt tiêu chuẩn.
Thế nên anh ta khéo léo khuyên nhủ: "Nếu là quà tặng để tỏ tình, có lẽ tính thẩm mỹ sẽ quan trọng hơn tác dụng của nó. Nếu ngài chưa biết nên tặng gì, có thể tìm hiểu đôi chút sở thích của tiểu tiên sinh rồi hãy..."
Diệp Vọng ngắt lời anh: "Còn phải tỏ tình ư?" Giọng điệu vô cùng khó hiểu.
Diệp Tứ im lặng một lát, kiên nhẫn giải thích: "Trước khi trở thành bạn lữ, phải có một bên tỏ tình trước, bên còn lại đồng ý rồi mới có thể lập lời thề để thiên địa chứng giám. Nói theo cách của con người thì, trước tiên phải theo đuổi, theo đuổi được rồi mới có thể kết hôn."
Có vài người ngay cả khi theo đuổi được rồi cũng vẫn không thể kết hôn, nhưng vấn đề này đối với tiên sinh chắc chắn không thành vấn đề.
Diệp Vọng nhíu mày, thấy anh ta nói cũng có lý: "Vậy quà tặng trước khi trở thành bạn lữ gọi là gì?"
"Gọi là tín vật đính ước."
Bốn chữ "tín vật đính ước" vừa thốt ra, Diệp Vọng liền đặt khối thịt đen sì trong tay xuống, đi quanh phòng khách hai vòng, rồi cầm một món đồ khác lên.
"Cái này thì sao?"
Diệp Tứ nhìn chằm chằm món đồ kia một lúc: "Cái này chắc là được."
Tính thẩm mỹ cao hơn rất nhiều, hơn nữa thứ này là loại trang sức mà nhiều năm trước rất được yêu tộc ưa chuộng.
Chắc chắn tiểu tiên sinh sẽ thích.
Ở một bên khác, Thư Thời dựa vào cánh cửa từ từ lấy lại bình tĩnh. Sau đó, đôi chân run rẩy, cậu bước vào phòng tắm.
Vừa rồi đúng là ngàn cân treo sợi tóc, may mà cậu chạy nhanh, doạ cậu sợ chết khiếp.
Nghe nói, Thao Thiết khi ăn cũng không kén chọn giống loài đâu.
Mặc dù bây giờ trong mắt đại mỹ nhân cậu là một con người, nhưng lỡ như đại mỹ nhân không kén chọn cả người lẫn yêu thì sao?
Không được, khoảng thời gian này tốt nhất là nên tránh xa đại mỹ nhân một chút, giữ mạng mình mới là quan trọng.
Nghĩ đến đây, Thư Thời lại lặn xuống nước, thổi bong bóng, trong lòng hơi bực bội. Khoảng thời gian này lại không được ăn đồ ăn Cô Hoạch Điểu nấu rồi.
*
Ngày hôm sau, lúc Thư Thời đến trường quay, liếc qua đã thấy đại mỹ nhân đang ngồi dưới tán dù che nắng, trong tay hắn hình như còn cầm một cái hộp đen sì, bên trong không biết là đựng cái gì.
Khi Thư Thời còn đang tò mò nhìn chiếc hộp, Diệp Vọng dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu nên quay đầu nhìn lại.
Thư Thời vội vàng quay phắt đầu đi chỗ khác, giả bộ không nhìn thấy.
Bình tĩnh, bình tĩnh.
Hôm nay cậu đã cố ý chọn thời gian để tới, chẳng mấy chốc sẽ đến cảnh quay của cậu. Trước lúc đó chỉ cần giả bộ không nhìn thấy là được.
Như vậy cũng không cần đi tới chào hỏi, trực tiếp tránh được việc tiếp xúc thân mật.
Thư Thời quay đầu nhìn trái ngó phải chứ nhất định không nhìn về hướng Diệp Vọng.
Phải tự nhiên, không được quá gượng gạo, gượng gạo sẽ bị phát hiện.
Thế nhưng——
Hôm nay đại mỹ nhân bị làm sao vậy!
Sao cứ nhìn chằm chằm về phía mình vậy, hôm nay không cần đọc sách hả?
Mãi đến khi thợ trang điểm gọi Thư Thời đi hóa trang, Diệp Vọng mới điềm tĩnh thu mắt lại, trong mắt có chút suy tư.
Cổ của hồ ly ngốc kia có thể là bị trẹo, cứ luôn không thể xoay được, tư thế nhìn rất mất tự nhiên.
Thế là hắn dặn dò Diệp Tứ: "Bảo con Hỉ Thước tinh kia giúp cậu ấy đổi gối đầu đi."
Diệp Tứ vâng lời, xoay người đi liên lạc với Tiểu Hiên.
Bởi vì chuyện tối qua và sáng nay ảnh hưởng khiến Thư Thời hơi mất tập trung.
Cậu luôn cảm thấy ánh mắt vừa rồi đại mỹ nhân nhìn mình quá mức... nóng bỏng.
Không giống bình thường.
Chẳng lẽ đã phát hiện ra thân phận của cậu?
Chắc không phải đâu, mặc dù phép thuật của cậu chưa giỏi nhưng ông nội cậu đã sống lâu như vậy, có ông giúp cậu che giấu thân phận thì sẽ không dễ dàng bị phát hiện.
Không cần tự mình dọa mình, bình tĩnh chút.
Hiện tại vẫn đang quay phim, Thư Thời cùng Chương Thi Vân đang bước xuống dọc theo chiếc cầu thang dài, hai người vừa đi vừa trò chuyện.
Cảnh quay này không quá khó, không có nhiều cảnh quay cận mặt nên Thư Thời mới dám lén lút thả hồn theo mây.
Nhưng chưa đợi cậu tỉnh hồn đã nghe Chương Thi Vân sợ hãi hét lên: "Coi chừng!"
Thư Thời còn đang lơ đãng đột nhiên cảm giác thân thể rơi xuống, sau đó chính là cơn đau dữ dội truyền tới từ mắt cá chân trái.
Đau đến nỗi cả khuôn mặt cậu nhăn lại, tựa vào lan can bên cạnh hít sâu.
Sự việc xảy ra quá nhanh, tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng. Lúc Diệp Vọng nghe thấy tiếng Chương Thi Vân hét lên mới quay đầu nhìn qua, vẻ mặt vẫn còn rất bình tĩnh và thong dong.
Nhưng ngay khi nhìn thấy hồ ly ngốc đang bị mọi người vây quanh, sắc mặt hắn liền biến đổi, lập tức đứng dậy bước nhanh về phía đó.
Thấy Diệp Vọng đi đến, mọi người tự động tách ra nhường đường.
Đi tới trước mặt hồ ly ngốc, Diệp Vọng ngồi xổm xuống, sắc mặt cực kỳ khó coi, nhất là khi nhìn thấy gót chân của cậu bị va vào bậc thang chảy máu, chân mày hắn nhíu chặt đến nỗi có thể kẹp chết được con ruồi.
Con hồ ly ngốc này bị làm sao vậy? Đi có cái cầu thang cũng có thể bị té ngã?
Chương Thi Vân vốn dĩ đang đỡ lấy vai Thư Thời, sợ cậu lại bị ngã xuống, nhưng ngay sau đó cả người Thư Thời đã được Diệp Vọng bế đi.
Chương Thi Vân nhìn hai tay của mình đột nhiên trống rỗng, lúng túng sờ sờ mũi.
Diệp Vọng một tay ôm lấy vai Thư Thời, tay còn lại nhẹ nhàng nâng lên cái chân bị thương của cậu, giọng điệu hơi căng thẳng: "Thả lỏng, đừng dùng sức."
Cả người Thư Thời bị hắn ôm vào trong ngực, vô thức giấu cái chân phải không bị thương ra sau, chột dạ, xong lại thấy thật mất mặt.
Chuyện này biết nói thế nào đây, cậu đường đường là một con Cửu Vĩ Hồ, đi xuống cầu thang thôi cũng bị ngã được.
Chỉ là lúc bị va vào, cơn đau xông thẳng lên đầu mới khiến cậu cảm thấy đau nhiều đến vậy.
Hiện tại bình tĩnh lại đã không còn thấy đau như vừa rồi nữa.
Mặc dù chảy chút máu nhưng chắc là sẽ sớm ổn thôi.
Diệp Vọng không để ý lời Thư Thời nói, nâng cái chân bị thương lên rồi nhẹ nhàng chạm vào vùng da thịt xung quanh vết thương: "Có đau không?"
Lỗ tai Thư Thời đều đỏ: "Vẫn... vẫn ổn, không đau lắm. Anh buông ra đi, chút nữa em dán miếng băng cá nhân lên là được rồi."
Cậu chỉ bị trầy tí da, không cần phải cẩn thận đến vậy, ai không biết còn tưởng cậu bị gãy xương.
Liêu Hàng vốn dĩ đang ngồi bên kia trang điểm, nghe nói Thư Thời bị thương liền vội vàng chạy qua, nhìn thấy tình cảnh này sắc mặt lập tức thay đổi: "Gãy xương hả? Cần gọi 120* không?"
*Số điện thoại cấp cứu bên TQ.
Thư Thời: "... Không có gãy."
Nghe vậy Liêu Hàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Vọng không để tâm tới lời của Thư Thời, sau khi nhận lấy bình xịt khử khuẩn và băng cá nhân Diệp Tứ đưa qua liền xử lý vết thương.
Thư Thời nhìn thấy đôi tay to lớn với các đốt ngón tay rõ ràng của đại mỹ nhân đang cẩn thận tỉ mỉ dán băng cá nhân cho mình, vô thức nuốt nước bọt.
Trái tim cậu, đập nhanh quá.
Là sợ hãi sao?
*
Sau khi xử lý vết thương ổn thỏa, đạo diễn tạm thời điều chỉnh cảnh quay, mấy ngày kế tiếp chỉ sắp xếp cho Thư Thời những cảnh diễn cần ngồi hoặc nằm và cho cậu nghỉ luôn nửa ngày còn lại để nghỉ ngơi cho tốt.
Khi quay lại khách sạn, Diệp Vọng muốn đưa người về, không nghĩ tới con hồ ly ngốc kia thẳng thừng từ chối.
Thư Thời xua tay, bởi vì chột dạ nên ánh mắt cứ láo liên: "Không cần không cần, em có trợ lý, cậu ấy sẽ đưa em về, không cần phiền anh đâu."
Nhìn bóng lưng hồ ly ngốc rời đi, nghĩ đến thái độ cự tuyệt của đối phương vừa rồi, Diệp Vọng mím chặt môi, trong lòng bỗng nhiên nổi lên nỗi phiền muộn.
*
Thư Thời về tới phòng khách sạn chẳng bao lâu đã nghe tiếng chuông cửa. Tiểu Hiên đi ra mở cửa, sau đó đẩy vào một xe thức ăn.
"Khách sạn đưa cơm trưa đến."
Nhưng Thư Thời chỉ ăn một miếng đã biết không đúng: "Đây không phải đồ ăn của khách sạn."
Mồ hôi trên trán Tiểu Hiên chảy xuống, giả bộ không hiểu: "Hả?"
Thư Thời ăn trưa, nghĩ đến vẻ mặt sững sờ không kịp phản ứng của đại mỹ nhân vừa rồi khi bị mình từ chối, cậu đột nhiên bối rối trong lòng, cũng không còn cảm giác đói bụng nữa.
Nguyên một bàn đồ ăn cuối cùng cậu chỉ ăn được một phần ba rồi để Tiểu Hiên đẩy xe ra ngoài.
Sau khi ăn xong, Thư Thời nằm trên giường, suy nghĩ trong đầu rối bời.
Thái độ của cậu với đại mỹ nhân có phải tệ lắm không?
Suốt cả buổi sáng không nói với đại mỹ nhân câu nào, cố ý làm lơ hắn, vậy mà hắn lại giúp mình xử lý vết thương, dán băng cá nhân.
Thậm chí mình còn từ chối ý tốt của đại mỹ nhân, vậy mà đại mỹ nhân vẫn đưa cơm cho mình.
Thế nhưng mà, trong chuỗi thức ăn bọn họ chính là bậc trên cùng và bậc dưới đó.
Mình làm như vậy có sai không?
Thư Thời cho rằng câu hỏi này khó quá, chính mình không hiểu rõ được.
Ở một bên khác, Diệp Vọng nhìn thấy phần lớn đồ ăn bị trả lại, sầm mặt.
Con hồ ly ngốc đó cả buổi sáng đều bất thường, phản đối mình một cách khó hiểu còn chưa nói, hiện tại ngay cả ăn cũng ăn không ngon.
"Tối qua cậu ấy không có gì bất thường sao?" Nghĩ kỹ lại cũng chỉ có lúc quay phim tối qua là mình không ở bên cạnh hồ ly ngốc.
Tiểu Hiên đứng bên cạnh, mồ hôi lạnh chảy ướt cả lưng: "Dạ, chắc là không có, tối qua trước khi cậu ấy trở về phòng vẫn nói tạm biệt với tôi như bình thường."
Nghe xong câu trả lời, Diệp Vọng không hỏi tiếp nữa, chỉ là vẻ nghiêm trọng trong mắt hắn vẫn chưa giảm bớt.
Thư Thời nằm thiêm thiếp suốt buổi chiều, khi tỉnh dậy đã năm giờ chiều, cậu ngủ tròn bốn tiếng đồng hồ.
Chưa đợi cậu tỉnh táo lại đã nghe tiếng chuông cửa.
Tiểu Hiên không ở đây, cậu đành phải đi mở cửa.
Kết quả vừa mở cửa ra đã thấy đại mỹ nhân đứng ở ngoài.
Trong lòng Thư Thời vẫn chưa suy nghĩ rõ ràng, cũng không biết làm sao để đối xử tốt hơn với đại mỹ nhân.
Thế nhưng cậu lại không dám đóng cửa nhốt đối phương bên ngoài, giằng co một lát vẫn là nghiêng người để hắn vào.
Diệp Vọng sau khi vào cửa liền đi thẳng tới ghế sofa ngồi xuống, sau đó nói với Thư Thời vẫn đang đứng chôn chân ở cửa: "Lại đây."
Thư Thời ngoan ngoãn đi tới.
"Ngồi xuống."
Nhưng sau khi Thư Thời ngồi xuống, Diệp Vọng liền đưa tay tới, doạ Thư Thời nhảy dựng lên suýt chút nữa đá cho một cước.
Kết quả Diệp Vọng chỉ nâng cái chân bị thương lúc sáng của cậu để lên bàn trà.
Thư Thời lúc này mới nhìn thấy đồ vật đại mỹ nhân đang cầm trong tay: Bình xịt khử khuẩn, bông băng, còn có băng cá nhân, còn có——
Diệp Vọng đưa cho cậu mấy viên kẹo, giọng điệu nhàn nhạt: "Nếu thấy đau thì ngậm cái này."
Sau đó liền cúi đầu giúp cậu xử lý vết thương.
Thư Thời giật mình, sững sờ nhận lấy kẹo, chỉ cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó khẽ chạm vào.
Cậu lột giấy gói kẹo ra, vị sữa nồng đậm trong phút chốc tràn đầy khắp khoang miệng.
Thư Thời cúi đầu nhìn mái tóc đen của đại mỹ nhân, trong lòng dâng lên cảm giác hối hận.
Kỳ thật, có phải cậu nên dành cho đại mỹ nhân nhiều sự tin tưởng hơn không?
Dù sao, cậu vẫn còn tới tám cái đuôi lận, cho dù có tin lầm yêu, mất thêm một cái đuôi thì vẫn còn lại bảy cái đuôi mà.