Chương 54: Giấc ngủ

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Thời lắc đầu, từ chối đề nghị này.
Cậu không muốn ngủ chung phòng với đại mỹ nhân chút nào. Đại mỹ nhân vốn đã hay soi mói, bắt bẻ lại còn lắm quy tắc. Ngay cả Cô Hoạch Điểu chỉ vào phòng hắn dọn dẹp thôi mà cũng phải tuân thủ nghiêm ngặt theo quy trình.
Tướng ngủ của cậu không được đẹp cho lắm, từng bị ông nội trêu chọc rằng đã hay ngáy lại còn nghiến răng nữa.
Nếu cậu mà ngủ chung phòng với đại mỹ nhân kiểu đó, có khi nửa đêm đang ngủ sẽ bị vứt ra khỏi phòng để hứng gió lạnh mất.
Thật thảm hại biết bao.
Hơn nữa, phòng khách chẳng phải vẫn còn rộng rãi lắm sao!
Đâu phải muốn lắp cầu trượt cho trẻ em mà cần chỗ trống rộng đến thế làm gì?!
Diệp Vọng thấy hồ ly ngốc lắc đầu, môi khẽ mím lại, có vẻ không vui lắm.
Thư Thời biết rõ điều đó nhưng lại giả vờ như không biết, cậu nghĩ không thể quá nuông chiều đại mỹ nhân được.
Nghĩ vậy, cậu vẫy vẫy đuôi, chẳng thèm nhìn đại mỹ nhân, tự mình đi vào phòng ăn đợi bữa sáng.
Đến tối, Diệp Vọng lại đề cập chuyện này một lần nữa, nhưng Thư Thời vừa xem TV xong đã bình tĩnh thong dong nhảy xuống khỏi đùi đại mỹ nhân, tự về ổ đi ngủ.
Diệp Vọng nhìn hồ ly ngốc một mực không nghe, cảm thấy không thể tiếp tục như thế này được nữa.
Thế là nửa đêm hôm đó, Thư Thời đang ngủ say sưa ở phòng khách thì bị một luồng gió lạnh thổi tỉnh giấc.
Cậu mở mắt ra, cảm nhận bốn bề gió lộng, vẻ mặt ngơ ngác. Cậu nhớ rõ mình đang ngủ trong phòng mà, sao lại có gió thổi tới được chứ?
Chẳng lẽ giữa đêm nổi bão? Nhưng vừa nãy dự báo thời tiết trên TV đâu có nói có bão đâu...
Cậu mở cửa biệt thự định đi xem thử, kết quả vừa bước ra ngoài đã bị đông lạnh, đành rụt móng vuốt lại.
Suýt nữa thì——
Giờ đã là cuối tháng năm đầu tháng sáu rồi, chẳng lẽ còn có rét nàng Bân?
Không thể nào...
Cậu rón rén thò nửa cái đầu ra, vừa liếc mắt nhìn ra bên ngoài đã trông thấy cửa sổ phòng khách không biết từ lúc nào —— biến mất tiêu rồi!
Cảnh này giống y hệt lúc cửa sổ nhà cậu bị trộm!
Chính là cái cảnh mà đến cả khung cửa cũng không còn!
Mà giờ khắc này, gió bên ngoài đang cực kỳ lớn, không có cửa sổ ngăn cản, gió thổi lồng lộng vào trong phòng.
Suýt chút nữa đã thổi cho nửa cái đầu của Thư Thời đang ló ra bị choáng váng.
Tên trộm này cũng thất đức quá rồi, sao có thể trộm cửa sổ nhà người ta rồi còn trộm luôn bên hàng xóm thế này?
Với lại, gió đêm nay lớn đến vậy, thật sự không phải bão sao...
Cùng lúc đó, Cục Khí tượng Thủy văn của thành phố A khẩn cấp tăng ca.
"Hiện chúng tôi xin thông báo cho toàn thể nhân dân tin bão khẩn cấp. Mười một giờ đêm nay, một cơn bão không rõ nguyên nhân với tốc độ cực nhanh đã di chuyển từ duyên hải vào đất liền. Trong hai mươi bốn giờ tới, thành phố A có thể sẽ phải đón một đợt không khí lạnh cùng mưa lớn. Kính mong toàn thể nhân dân chuẩn bị tốt công tác phòng chống mưa và gió lạnh, chú ý an toàn khi ra khỏi nhà."
Nhưng Thư Thời lúc này đang ở trong phòng khách lại không hề hay biết tin tức này. Cậu chỉ biết nếu mình tiếp tục ngủ trong phòng khách hết đêm nay, sáng mai đại mỹ nhân thức dậy sẽ thu hoạch được một con hồ ly đông lạnh.
Cậu run run đôi tai tam giác nhọn trên đầu, chỉ suy nghĩ hai giây liền phóng từ trong biệt thự nhỏ ra ngoài, ba bước thành hai chạy trên hành lang, sau đó dùng sức cào cửa phòng đại mỹ nhân.
Chỉ mong đại mỹ nhân còn chưa ngủ, nếu không đêm nay chắc chắn cậu sẽ không thể có một giấc ngủ ngon được!
Âm thanh "xoẹt xoẹt" chói tai gần như bị tiếng gió lạnh gào thét bên ngoài che lấp, thế nhưng cửa phòng ngủ chính vẫn mở ra với tốc độ cực nhanh.
Diệp Vọng mặc đồ ngủ bằng lụa tơ tằm màu xanh đậm đứng đằng sau cánh cửa, nhìn hồ ly ngốc đang sốt ruột xoay vòng vòng trên mặt đất, ánh mắt vẫn trầm tĩnh như thường ngày.
Thư Thời đứng thẳng người dậy, duỗi móng vuốt chỉ chỉ vào phòng khách.
Đại mỹ nhân! Cửa sổ trong nhà bị trộm rồi!
Thư Thời chỉ chỉ mấy lần, thấy đại mỹ nhân vẫn đứng yên không nhúc nhích, sốt ruột đến mức trực tiếp túm lấy ống quần của hắn, cố gắng kéo người đi lên phía trước.
Diệp Vọng thuận thế ngồi xổm xuống bế hồ ly ngốc lên, sau đó giữ nguyên tư thế đi đến phòng khách.
Sau đó nhìn thấy phòng khách một đống lộn xộn: bàn, ghế sô pha, thảm lót bị gió thổi loạn xà ngầu.
Thấy cảnh này, hắn chỉ khẽ nâng con hồ ly trong ngực lên, hỏi: "Vậy nên bây giờ mi muốn chuyển ổ?"
Thư Thời trợn tròn mắt nhìn, một vẻ mặt không thể tin nổi.
Vấn đề bây giờ là chuyển ổ hay không chuyển ổ hả!
Phòng khách trong nhà đã thành ra thế này rồi! Chẳng phải là nên lo lắng cho đồ đạc trong nhà một chút sao hả!
Một người một hồ mắt to trừng mắt nhỏ, Diệp Vọng cau mày mở miệng hỏi lại: "Không chuyển ổ thì chẳng lẽ mi muốn ngủ ở đây một đêm?"
Thư Thời lật đật lắc đầu, không được đâu nha.
Sẽ chết hồ ly mất.
Thư Thời vô thức nhìn căn biệt thự cao chừng ba mét, lại nhìn cửa phòng đại mỹ nhân chỉ cao hơn hai mét, thở dài trong lòng.
Nhưng giờ làm sao mà chuyển, ngay cả cửa phòng còn không qua được.
Một giây sau, Diệp Vọng vừa vung tay lên, căn biệt thự ba mét sừng sững trong phòng khách đã không thấy tăm hơi, mà trong không gian rộng lớn của phòng ngủ chính lại có thêm một tòa nhà nhỏ giống y hệt như vậy.
Thư Thời sững người trong giây lát, giật mình nhớ ra đại mỹ nhân là yêu quái, hơn nữa còn là một đại yêu.
Xì, cậu chắc chắn là bị gió thổi cho choáng váng rồi, ngay cả chuyện này cũng quên được.
Thư Thời cuộn mình trong ngực đại mỹ nhân, dùng móng vuốt vỗ vỗ vai hắn, chỉ chỉ vào cửa sổ.
Nếu đã có thể chuyển ổ, vậy tiện thể sửa lại cửa sổ luôn đi!
Nhưng Diệp Vọng lại không quan tâm tới chuyện đó, bóp bóp móng vuốt của Thư Thời xong bèn quay người trở về phòng ngủ.
Cửa phòng ngủ chính đóng lại, ngăn cách tiếng gió lạnh gào thét bên ngoài, Thư Thời cảm thấy toàn thân hồ ly cũng dần dần ấm lên.
Diệp Vọng đặt hồ ly ngốc lên giường, vừa buông tay ra, Thư Thời đã vèo một phát trượt xuống khỏi giường chui tọt vào trong ổ.
Diệp Vọng nhìn tay phải chỉ còn sót lại mấy cọng lông hồ ly, khóe miệng lại trễ xuống mấy độ.
Nhưng lại không có hành động gì mà lên giường đi ngủ.
Thư Thời núp trong ổ của mình lắng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, không biết có phải do cách hai bức tường hay không mà cậu cảm thấy giống như không còn nghe thấy tiếng gió nữa.
Cùng lúc đó, nhân viên công tác của Cục Khí tượng Thủy văn bị cơn bão bất chợt trêu đùa tới tối tăm mặt mũi, nhìn vào hình ảnh đám mây truyền về từ vệ tinh, đờ người ra.
"Sao, sao không thấy cơn bão nữa rồi!"
Đồng nghiệp ngồi bên cạnh châm điếu thuốc, oán giận: "Thời tiết mắc toi gì thế này, quá tà môn."
Rạng sáng mười hai giờ.
"Hiện chúng tôi xin thông báo cho toàn thể nhân dân bản tin nhanh về tình hình cơn bão. Do ảnh hưởng của các yếu tố chưa rõ, cơn bão đổ bộ ban đầu đã biến mất. Tuy nhiên, do ảnh hưởng của bão, không khí lạnh và lượng mưa lớn có thể vẫn sẽ xuất hiện. Kính mong toàn thể nhân dân chú ý an toàn khi ra ngoài."
Lúc này, Thư Thời díu hết cả mắt đợi trong ổ hơn mười phút, trong khoảng thời gian đó cậu đã ngáp sáu lần, suýt chút nữa thì ngủ luôn.
Nhưng cuối cùng vẫn tỉnh dậy từ trong trạng thái gà con mổ thóc, gắng gượng chống lại cơn buồn ngủ.
Cậu phải đợi đại mỹ nhân ngủ say rồi mới ngủ được, chứ lỡ như cậu vừa ngáy vừa nghiến răng làm ồn đến đại mỹ nhân, cậu sợ nửa đêm sẽ bị ném ra khỏi phòng hứng gió bão cho tỉnh táo lại.
Nhưng cơn buồn ngủ ập tới, cậu gắng gượng được bao lâu thì đã nhắm mắt lại ngủ say như chết.
Diệp Vọng vốn dĩ đang nằm trên giường chợp mắt, nghe thấy tiếng ngáy khe khẽ của hồ ly ngốc mới chậm rãi mở mắt ra, bước xuống giường.
Thư Thời cảm thấy mình đang nằm lăn lộn trên một đám kẹo bông, một đám kẹo bông thật lớn, thật mềm mại, nhưng không biết kẹo đường làm bằng gì mà lại có mùi đàn hương, thật kỳ lạ.
Cậu lăn qua lăn lại, va phải một tảng đá, sau đó cậu dựa vào tảng đá ngủ thiếp đi.
Diệp Vọng nhìn một cục nhỏ phồng lên trong ổ chăn đang nhích tới nhích lui không ngừng, cuối cùng đụng phải cánh tay mình, cái đuôi quấn lên cổ tay hắn, ngừng động đậy.
Sau đó, tiếng ngáy khe khẽ vang lên.
Sáng sớm hôm sau, mặt trời vẫn mọc lên như thường lệ, nắng sớm vụng trộm rải một mảnh nhỏ trên giường, mi mắt Thư Thời khẽ giật, tỉnh dậy.
Sau khi lấy lại ý thức, phản ứng đầu tiên của Thư Thời là sờ tấm nệm dưới thân, vừa sờ vừa oán thầm: "Sao chất lượng của tấm nệm này kém quá vậy, chưa được bao lâu đã bị cứng rồi."
Kết quả móng vuốt sờ được không phải là tấm nệm mềm mại, mà là một cảm giác mượt mà như tơ.
Ủa? Sao lại thế này?
Cậu mở mắt ra, đập vào mắt chính là một mảnh màu xanh đậm.
Cái màu sắc này... sao lại giống màu đồ ngủ của đại mỹ nhân vậy.
Cậu còn duỗi móng vuốt ra sờ sờ, sờ được một nửa đột nhiên cảm thấy không đúng lắm, chân trước đang nâng lên cứng đờ giữa không trung, sau đó gượng gạo từ từ hạ xuống.
Cậu, cậu, cậu, hình như, chính là, đang nằm sấp trên người đại mỹ nhân mà ngủ?
Cảm nhận cơ bắp săn chắc dưới thân, Thư Thời lựa chọn nhắm mắt lại lần nữa, giả chết.
Ông nội lúc trước chỉ nói cậu có tật ngáy ngủ, nghiến răng, chứ đâu có nói cậu còn có thêm bệnh mộng du nữa đâu!
Sao đang nằm trong ổ ngủ một hồi lại ngủ thẳng tới trên giường đại mỹ nhân thế này!
Cái này không khoa học!
Tiêu rồi tiêu rồi, làm sao bây giờ!
Thư Thời nhắm mắt lại, thế nhưng mí mắt vẫn không ngừng rung động, đồng thời suy nghĩ lung tung trong đầu, sợ mình nửa đêm không cẩn thận làm ra chuyện không thể tha thứ với đại mỹ nhân.
Nết ngủ của cậu thì cậu tự biết, lúc đi ngủ thì nằm thẳng đó, nhưng tỉnh dậy thì không biết là tư thế gì đâu.
Cũng không biết đại mỹ nhân có bị cậu đẩy xuống giường hay không nữa.
Thư Thời còn đang xây dựng tâm lý, bất thình lình nghe thấy giọng nói còn mang theo chút khàn khàn lúc sáng sớm của đại mỹ nhân: "Còn muốn nằm bao lâu?"
Thư Thời nghe được thanh âm này, đồng thời cảm nhận lồng ngực đại mỹ nhân dưới thân mình đang chấn động, lỗ tai tê dại, lập tức lộn người, "vèo" một phát chui tọt vào đống chăn đang lộn xộn, tiếp tục giả chết.
Quá mất mặt, thà để cậu đập đầu vào khối đậu hũ chết cho rồi!
Cậu cuộn người trong chăn, sau khi cảm nhận được động tác xuống giường của đại mỹ nhân mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng phải tới khi tiếng đóng cửa phòng vệ sinh vang lên cậu mới chui ra khỏi chăn, vội vàng vọt về ổ hồ ly của mình.
Thư Thời cuộn người trong ổ hồ ly, cảm thấy toàn thân nóng ran, không biết là khó chịu hay là xấu hổ.
Cậu quyết định, hôm nay phải đợi cho đại mỹ nhân ra khỏi nhà rồi mới chui ra ngoài.
Nhưng quyết định của cậu còn chưa được áp dụng đã bị Diệp Vọng cưỡng chế mà phá hỏng.
Diệp Vọng rửa mặt xong đi ra từ nhà vệ sinh, không thấy hồ ly ngốc ở trên giường bèn đi thẳng tới ổ hồ ly bên cạnh, sau khi mở cửa nhỏ ra thì trực tiếp ôm con hồ ly ngốc lên.
Thư Thời chưa chuẩn bị tâm lý gì cứ như vậy bị bắt ra, một vẻ sống không còn gì luyến tiếc.
Nhìn thấy bộ dạng ủ rũ cụp tai của hồ ly ngốc, Diệp Vọng nhíu mày lại: "Không khỏe?"
Thư Thời len lén hé mắt ra nhìn thử, giọng điệu ẩn giấu chút lo lắng thế này, chẳng lẽ đại mỹ nhân... không giận sao?
Diệp Vọng xoa xoa lỗ tai cậu, lại kiểm tra tỉ mỉ tứ chi của cậu, bỏ qua khả năng cậu bị bệnh.
Sau đó khi hắn vừa thả lỏng tay, hồ ly ngốc đã nhanh chân chuồn mất thì hắn đưa ra kết luận: Quả nhiên, ngủ một giấc không có chút tác dụng gì.
Không chỉ không có chút tiến triển nào mà còn thụt lùi nữa.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Chương sau: đốt cháy giai đoạn!