Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 55: Hít hà hồ ly
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thư Thời lén lút đến phòng khách, ban đầu cứ nghĩ sẽ thấy một cảnh tượng tan hoang không nỡ nhìn, bởi đêm qua gió thổi mạnh đến thế cơ mà.
Nhưng ngoài dự liệu của cậu, cảnh tượng trước mắt, cảm thấy... cũng không tệ?
Ghế sofa vẫn như cũ, chỉ là hơi bẩn một chút, bàn trà cũng bẩn, bên trên có vài chiếc lá không biết từ đâu thổi tới, tấm thảm nhỏ dưới sàn thì bị gió lật tung.
Nhưng trừ những thứ đó ra, còn lại không có hư hại gì.
Ngay cả mấy thứ đặt trên hộp vẫn nguyên vẹn nằm đó, giống như được dán dính vào chiếc hộp bằng keo dán sắt vậy.
Chẳng lẽ cơn gió đêm qua thực ra không lớn như cậu nghĩ?
Cậu nhìn ánh nắng không bị cửa sổ cản lại, đang chiếu thẳng vào phòng khách, cảm thấy chắc là như vậy.
Nếu như có bão thì hôm nay đã không thể nào thấy được ánh mặt trời.
Mà giờ khắc này, mấy người phải ra ngoài đi làm sớm cũng đang thảo luận về cơn bão đột ngột xuất hiện rồi đột ngột biến mất đêm hôm qua.
"Thông báo của cục khí tượng thủy văn không đáng tin chút nào, còn nói cái gì mà sẽ có gió lạnh với mưa lớn, không phải chỉ là gió thổi có chút lớn thôi sao, sáng nay mặt trời vẫn chói chang như bình thường đó thôi?"
"Nhưng mà cơn gió tối qua thổi khủng khiếp thật sự."
...
Diệp Vọng bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy bãi chiến trường trong phòng khách, đương nhiên chẳng để tâm.
Thế nhưng cảnh tượng này lại dọa tới Cô Hoạch Điểu vừa vào cửa.
Cô Hoạch Điểu sợ đến lắp bắp: "Tiên... tiên sinh, chuyện... chuyện này là sao vậy..."
Chẳng lẽ trong nhà tiên sinh bị bão càn quét?
Không thể nào đâu ha...
Diệp Vọng bình thản cất tiếng: "Gặp bão, lát nữa nhớ gọi người đến sửa lại cửa sổ."
Nghe thấy câu trả lời này, Cô Hoạch Điểu sững sờ, sau khi khẽ đáp một tiếng thì đi vào bếp với vẻ mặt ngơ ngẩn.
Bà phục vụ tiên sinh đã hơn năm trăm năm, mưa gió bão bùng, động đất sóng thần kiểu gì cũng chưa từng gặp qua, bình thường ngay cả tờ báo trên bàn cũng không hề xê dịch dù chỉ một chút.
Hôm nay như thế nào lại...
Thư Thời nấp sau ghế sofa, quan sát sắc mặt và tâm trạng của đại mỹ nhân.
Ừm, sắc mặt rất bình thường, lông mày không hề nhíu lại, xem ra không có tức giận.
Sau khi có được kết luận đó, lần tiếp theo khi đại mỹ nhân ôm cậu, cậu không tiếp tục giãy giụa nữa.
Đại mỹ nhân bị buộc phải ngủ chung mà còn không tức giận, cậu có gì mà phải khó chịu chứ!
Coi như là chuyện ngoài ý muốn đi!
Dù sao hôm nay hết bão rồi, đến tối sẽ bảo đại mỹ nhân chuyển ổ của cậu về lại phòng khách.
Cậu ở phòng khách mộng du đến mấy cũng không thể nào lại bò lên giường đại mỹ nhân được đâu nhỉ!
Thế là sau khi ăn sáng xong, Thư Thời liền kéo kéo ống quần Diệp Vọng, dùng chân trước chỉ vào phòng ngủ chính, rồi lại khoa chân múa tay diễn tả 'biệt thự' của mình, sau đó chỉ vào phòng khách, ý muốn đại mỹ nhân chuyển ổ của cậu về lại đó.
Diệp Vọng cúi đầu nhìn một cái, không có phản ứng gì.
Thư Thời tưởng hắn xem không hiểu, giơ móng vuốt diễn tả lại lần nữa.
Bấy giờ Diệp Vọng mới có phản ứng, hắn ngồi xổm xuống, nắm lấy móng vuốt nhỏ xù lông của Thư Thời, dịu giọng dỗ: "Giờ đang là ban ngày, không ngủ được đâu, muốn ngủ thì phải đợi đến đêm."
Thư Thời trợn mắt trắng dã.
Ai nói với anh là tôi muốn đi ngủ! Tôi muốn dọn nhà! Muốn chuyển ổ!
Nhưng mặc kệ Thư Thời khoa tay múa chân thế nào, Diệp Vọng cũng không hiểu được ý cậu.
Tức chết mất thôi!
Sao khả năng lý giải của đại mỹ nhân lại kém đến vậy chứ!
Diệp Vọng nhìn cậu khoa tay múa chân đến mệt lả, mới bế cậu đặt lên chiếc ghế sofa mà Cô Hoạch Điểu vừa dọn dẹp xong: "Có chuyện gì thì đợi tôi về rồi nói."
Sau đó hắn ra cửa đi làm.
Thư Thời rất sầu não, rõ ràng là chuyện có thể giải quyết trong một giây, sao đại mỹ nhân lại không hiểu chứ!
Không lâu sau đó, Cô Hoạch Điểu gọi người đến lắp cửa sổ. À, mà có lẽ không phải là người, bởi vì cậu trơ mắt nhìn sau lưng một người đàn ông hơi béo lòi ra một cái... ừm, đuôi heo.
Nhìn màu sắc và hình dáng thì có cảm giác giống lợn rừng hoặc heo núi.
Phát hiện này ngay lập tức thay đổi hoàn toàn nhận thức của cậu về yêu quái thời hiện đại, cậu còn tưởng rằng hiện tại yêu quái chỉ biết dựa vào việc biết chút pháp thuật, sau đó livestream trên mạng biểu diễn để kiếm tiền, không ngờ vẫn có yêu quái cần cù chịu khó làm việc như Trư yêu.
Năng suất làm việc của yêu quái nhanh hơn rất nhiều so với nhân loại, chỉ cần nửa ngày đã lắp đặt xong cửa sổ, mấy người thợ lần trước bên quản lý bất động sản mời cho Thư Thời phải tốn hai ba ngày mới làm xong.
Thế nhưng cậu cứ có cảm giác mấy vị yêu quái này hơi lạ lùng thế nào ấy, không hiểu sao cứ đi vòng quanh, rõ ràng đồ vật ngay cạnh chân mình, họ chỉ cần bước ra khỏi kệ đưa tay lấy là được, nhưng cứ phải đi vòng một vòng qua ghế sofa, đến sau lưng mình rồi mới lấy đồ vật lên.
Thật khó hiểu.
Chiều tối, sau khi đại mỹ nhân trở về, Thư Thời lần nữa biểu đạt mong muốn chuyển ổ mãnh liệt của mình, nhưng có lẽ mạch não của cậu và đại mỹ nhân bị ngăn cách bởi rãnh Mariana, cậu có làm thế nào thì đối phương cũng không thể hiểu được ý cậu.
Giận không thể tả.
Thư Thời cuộn mình nằm trên ghế sofa, nhìn đại mỹ nhân đang nhàn nhã xem máy tính bảng, tự hỏi không biết đối phương có phải cố ý hay không.
Cậu lăn qua lăn lại cả đêm, thậm chí còn kéo đại mỹ nhân đến phòng ngủ chính để hắn nhìn ổ của cậu, rồi lại kéo người đến phòng khách chỉ chỉ chỗ đất trống, chỉ còn thiếu mỗi việc mở miệng ra nói 'tôi muốn dọn ổ' nữa mà thôi.
Vậy mà Diệp Vọng vẫn không hề lay chuyển chút nào, vò rối bộ lông trên đầu cậu xong, tắt TV rồi bế hồ ly ngốc về phòng ngủ.
Ngủ một lần không được, vậy thì ngủ thêm vài lần nữa.
Thế là vào một buổi sáng đẹp trời, Thư Thời lần thứ N tỉnh lại trên giường đại mỹ nhân, cậu đã quá mệt mỏi đến mức chết lặng, chẳng thèm để ý nữa.
Mất mặt lần một sẽ ngại ngùng, mất mặt lần hai sẽ xấu hổ, vậy mất mặt nhiều lần sẽ... chẳng còn gì để mất mặt nữa.
Một lần nữa tỉnh dậy trong vòng tay đại mỹ nhân, Thư Thời đã có thể bình tĩnh dùng móng vuốt giẫm lên cơ ngực của đại mỹ nhân mà bước xuống, sau khi liếm lông cho mình xong lại thản nhiên bước xuống khỏi giường.
À, cậu chỉ là một con hồ ly nhỏ bé vô tội không biết gì mà thôi, cậu làm gì biết xấu hổ đâu chứ.
Diệp Vọng nhìn bộ dáng hồ ly ngốc bình tĩnh bước xuống giường, lông mày dần nhíu chặt.
Điều này khác xa so với những gì hắn tưởng tượng.
Thậm chí có thể nói là không có chút tương đồng nào cả.
Thư Thời không hề hay biết suy nghĩ của đại mỹ nhân, chỉ biết liếm móng vuốt chờ bữa sáng.
Có điều dạo gần đây thời gian đại mỹ nhân trầm ngâm càng lúc càng lâu, cậu cảm thấy mình phải quan tâm hắn nhiều thêm một chút, thế là bèn tiến lên cọ cọ vào mu bàn tay đang rũ xuống của đại mỹ nhân.
Diệp Vọng khẽ híp mắt, cúi người xuống nhấc hai chân trước của cậu, bế lên đùi, sau đó một người một hồ bắt đầu mắt to trừng mắt nhỏ.
Diệp Vọng lờ mờ cảm giác có chỗ nào đó sai sai, nhưng nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hồ ly lại cảm thấy có lẽ mình đã quá vội vàng.
—— Mặc dù trong lòng nghĩ như thế, nhưng đối với ám chỉ muốn chuyển ổ của hồ ly ngốc, hắn vẫn trước sau như một giả vờ không hiểu.
Buổi tối, Diệp Vọng tham gia tiệc rượu cùng Tỳ Hưu, sau khi chào hỏi với mọi người, Tỳ Hưu chợt nhớ tới vấn đề trước đó Diệp Vọng hỏi, thế là rủ hắn lên sân thượng yên tĩnh hóng gió rồi hỏi: "Phương pháp lần trước tôi nói cậu thử chưa? Có đột phá gì không?"
Theo hắn ta thấy, anh bạn nhỏ của Diệp Vọng rất ngây thơ, hẳn là sẽ dễ theo đuổi.
Diệp Vọng lắc nhẹ ly rượu đỏ, nhấp một ngụm, nhìn vào màn đêm, chậm rãi cất tiếng: "Không có tác dụng gì."
Tỳ Hưu sặc rượu, quay đầu hỏi lại: "Thật sự ngủ chung rồi à?"
Diệp Vọng bình tĩnh gật đầu: "Ngủ rồi."
"Ngủ như nào?"
Diệp Vọng quay đầu qua nhìn hắn ta, mắt sáng như đuốc: "Cậu nghĩ là ngủ kiểu nào? Tôi với cậu ấy còn chưa lập lời thề thiên địa chứng giám."
Tỳ Hưu nhìn đi chỗ khác, nhấp một ngụm rượu để che giấu sự chột dạ.
Lời này nói ra giống như hắn ta đen tối lắm vậy, lúc trước hắn ta mời Bạch Trạch ngủ chung cũng chỉ đơn thuần là đắp chăn bông nói chuyện phiếm mà thôi, rất trong sáng đó!
Hắn ta đơn giản chỉ là tò mò, kiểu đàn ông độc thân vạn năm như Lão Diệp, củi khô có bốc lửa hay không.
Chẳng qua hắn ta vẫn cảm thấy có chỗ không ổn: "Cho dù chỉ đơn thuần là đắp chăn bông nói chuyện phiếm cũng không thể nào không có chút tiến triển gì nha! Trừ khi anh bạn nhỏ mà cậu không có 'dây thần kinh yêu đương'!"
Diệp Vọng chẳng nói thêm gì, nhưng có lẽ một phần nguyên nhân nằm ở chính bản thân hắn.
"Tôi ôm nguyên hình của cậu ấy mà ngủ."
Nhưng Tỳ Hưu lại cảm thấy hai dạng này không có gì khác biệt cả: "Dù thay đổi hình dạng thì cũng vẫn là con yêu đó thôi mà?"
Suy nghĩ một chút hắn ta lại cảm thấy không đúng lắm: "Vậy sao cậu không nói rõ ra, rồi dùng hình người ở chung, như vậy không phải tiện hơn nhiều sao?"
Diệp Vọng nhìn vầng trăng tròn vành vạnh trên bầu trời, uống thêm một ngụm rượu rồi nói một câu khiến Tỳ Hưu khó hiểu.
"Tính trước làm sau."
Tỳ Hưu nghe không hiểu câu này có ý gì, nhưng có thể hiểu đại khái là Diệp Vọng đã có tính toán riêng, có điều hắn ta vẫn cho rằng: "Trước hết cậu phải làm cho anh bạn nhỏ của cậu mọc ra 'dây thần kinh yêu đương' đi đã." Chứ không thì làm gì cũng như nước đổ đầu vịt mà thôi.
Ái chà, cứ cảm thấy câu thành ngữ này dùng không đúng lắm, nhưng ý nghĩa cũng tương tự vậy.
Diệp Vọng nghe thế thì trầm ngâm nhìn ly rượu đỏ trong tay.
Thư Thời biết hôm nay đại mỹ nhân sẽ không về ăn cơm, vì sáng nay khi người kia ra khỏi nhà đã báo lại lịch trình của mình cho cậu biết.
Cho nên sau khi ăn cơm tối xong, cậu bèn ngoan ngoãn nằm ở phòng khách, vừa xem tivi vừa đợi đại mỹ nhân về nhà.
Khi cửa mở ra, Thư Thời quay đầu nhìn lại, thấy đại mỹ nhân đang chậm rãi bước vào.
Mũi cậu hít hít, ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng.
Đại mỹ nhân uống rượu ư?
Cậu còn đang ngẩn ngơ thì đã thấy đại mỹ nhân bước tới trước mặt, ngồi xổm xuống nhìn mình.
Thư Thời không hiểu, mở to đôi mắt hồ ly trong veo nhìn lại, giây tiếp theo cậu liền bị đại mỹ nhân ôm vào trong ngực.
Thư Thời ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng quyện với mùi đàn hương trên người đại mỹ nhân, vậy mà cậu lại cảm thấy hơi hơi dễ chịu.
Có điều bị ôm như vậy khiến cậu cảm thấy khó thở một chút.
Vất vả lắm mới chui ra khỏi ngực đại mỹ nhân, Thư Thời ngẩng đầu nhìn lên liền ngây ngẩn cả người.
Có thể là do uống rượu, đôi mắt phượng xinh đẹp của đại mỹ nhân, thường ngày trầm tĩnh, nay lại trông nóng bỏng hơn nhiều.
Đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm vào mình, cậu không hiểu cảm xúc trong đó nhưng lại cảm nhận được không khí xung quanh đang dần dần nóng lên.
Cảm nhận được đại mỹ nhân đang từng chút từng chút vuốt ve lưng mình, Thư Thời nhìn vào đôi mắt ấy, không tự chủ nuốt một ngụm nước bọt.
Bộ dạng này của đại mỹ nhân, có vẻ như, thật sự muốn cắn mình một cái vậy.
Thậm chí cậu còn nhìn thấy yết hầu của đại mỹ nhân chuyển động!
Tiêu rồi, có khi nào uống rượu vào xong đại mỹ nhân bỗng dưng muốn ăn chút gì đó cho đỡ nhạt miệng không?
Nhưng chưa đợi Thư Thời tìm được cơ hội bỏ chạy, cơ thể cậu lại bay lên lần nữa, bị Diệp Vọng ôm vào trong ngực.
Tối nay Diệp Vọng uống không nhiều, chút rượu này đối với hắn mà nói chẳng hề hấn gì, nhưng tác dụng làm tê liệt thần kinh của rượu vẫn còn.
Dưới tình trạng này, hắn đột nhiên không còn muốn bình tĩnh khắc chế nữa.
Thư Thời được đặt trên giường ngủ trong phòng ngủ chính, giây tiếp theo, chưa đợi cậu phản ứng lại thì trên chiếc bụng xù lông của cậu đã xuất hiện thêm một cái đầu màu đen.
Thư Thời cảm nhận hơi thở nóng ướt của đại mỹ nhân phả ra trên bụng mình, thân thể cứng đờ.
Đây đừng nói là... say rồi nhé?