Chương 60: Báo cáo

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc đầu tiên Thư Thời làm sau khi thức dậy vào sáng hôm sau là ghi -0.5 điểm vào bảng điểm.
Diệp Vọng vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì thấy chú hồ ly ngốc đang quay lưng về phía cửa biệt thự nhỏ, lén lút không biết đang làm gì. Thế là hắn đưa tay gõ lên bức tường bên ngoài biệt thự nhỏ một cái.
Thư Thời nghe thấy tiếng động liền giật nảy mình, lông đuôi xù cả lên, vội vàng giấu bảng điểm xuống dưới nệm, trong lòng không khỏi giật thót.
Sao đại mỹ nhân đi lại không hề có tiếng động nào vậy, may mà động tác của cậu nhanh, nếu không lỡ bị phát hiện thì biết làm sao...
Thư Thời giả vờ như không có chuyện gì, bình tĩnh chui ra ngoài, sải bước thẳng tới phòng khách.
Diệp Vọng đứng tại chỗ, liếc nhìn tấm nệm hơi nhô lên, suy tư một giây, cuối cùng vẫn không động tay.
Chú hồ ly ngốc có chút tâm tư riêng, cũng dễ hiểu thôi.
Hắn cũng không ngại dành thêm chút thời gian để từ từ tìm hiểu.
Sau khi đại mỹ nhân đi làm, Thư Thời lại một lần nữa nhảy cửa sổ về nhà bên cạnh, sửa soạn lại mấy ghi chú liên quan đến đạo diễn Chung mà cậu đã làm hôm qua, cảm thấy tạm ổn rồi mới hít sâu một hơi, bấm số điện thoại trên danh thiếp.
Không bao lâu, đầu dây bên kia truyền đến tiếng chuông chờ kết nối, Thư Thời nghe thấy tiếng ấy trong lòng không ngừng tự nhủ: Hiện tại là hơn chín giờ, đạo diễn Chung chắc là không bận gì nhỉ?
Hay mình thử gửi tin nhắn xem sao?
Tiếng chuông reo hơi dài. Khi Thư Thời đang băn khoăn không biết có nên cúp máy rồi lát nữa gọi lại hay không, điện thoại bất thình lình được kết nối.
Chung Vệ đang xem lại video buổi thử vai lần trước, nhìn vài người nhưng cũng không có ai vừa ý.
Thấy kỹ năng diễn xuất đủ đạt chuẩn nhưng lại chẳng hề xuất sắc trên màn hình, Chung Vệ mất hứng, trong đầu lại nghĩ tới cậu bé gặp được trong đoàn phim của Lưu Tức lần trước.
Cậu bé kia rất có linh khí, đáng tiếc là từ sau ngày đó, cậu ấy lại không gọi điện thoại tới.
Chung Vệ dụi điếu thuốc trên tay, chậm rãi phả ra làn khói thuốc cuối cùng từ lỗ mũi, có chút bùi ngùi.
Biết vậy lúc đó đã không đưa danh thiếp.
Lẽ ra phải trực tiếp hỏi số điện thoại của cậu ta.
Chung Vệ dụi tàn thuốc vào gạt tàn, nhấn phát đoạn video tiếp theo.
Kết quả nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động, lúc này mới nhớ ra vừa rồi mình để quên điện thoại trong phòng ngủ.
Ông ta đi vào phòng ngủ, thấy đó là một dãy số lạ, suy nghĩ một chút vẫn quyết định bấm nhận: "Alo?"
Lúc Thư Thời chuẩn bị từ bỏ thì bất chợt nghe thấy tiếng trả lời, có chút căng thẳng, ấp úng chào hỏi: "Đạo, đạo diễn Chung, chào ngài, cháu là Thư Thời, diễn viên lúc trước đóng vai nam hai trong 'Thanh xuân luôn hiện hữu'." Cậu nuốt một ngụm nước bọt. "Ngài... còn nhớ cháu không?"
Chung Vệ thầm nghĩ, còn không phải mình đang đợi điện thoại của cậu sao: "Nhớ rõ, nhớ rõ. Cậu gọi điện thoại tới là muốn thử vai cho bộ phim mới của tôi phải không?"
Thư Thời có chút không kịp phản ứng. Này, vào thẳng chủ đề nhanh vậy sao, cậu còn tưởng phải tâm sự về tác phẩm này nọ chứ.
"Vâng, vâng ạ."
Thư Thời nhớ lời Trương Kỳ dặn dò trước đó, lấy hết dũng khí hỏi thử: "Vậy... đạo diễn Chung, nếu không chúng ta..."
Kết quả cậu chưa nói hết nửa câu đã bị Chung Vệ cắt ngang.
Chung Vệ sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Thư Thời liền nhìn đồng hồ: "Thế này, hôm nay cậu có thời gian không, chúng ta cùng ăn một bữa cơm rồi nói chuyện chi tiết nhé?"
Thư Thời khẽ giật mình, vội vàng trả lời: "Có thời gian, có thời gian ạ."
Chung Vệ nói xong mới ý thức được vừa rồi Thư Thời còn lời chưa nói hết: "Phải rồi, vừa nãy cậu muốn nói gì?"
Thư Thời có chút ngại ngùng: "Thì... ban đầu cháu cũng muốn mời ngài ăn bữa cơm. Đúng rồi, ngài có phiền nếu cháu dẫn theo người đại diện không?" Vốn dĩ cậu định dùng danh nghĩa của mình và anh Trương mời đạo diễn Chung, nhưng giờ đạo diễn Chung lại tự mình nói ra, cậu lại muốn dẫn thêm người, không biết đối phương có để ý hay không.
Chung Vệ không thực sự để tâm chuyện đó: "Không sao đâu, cứ đến đi."
Trong phòng bao của khách sạn Quân Duyệt, Trương Kỳ trước tiên nâng ly kính Chung Vệ: "Thật ngại quá, Đạo diễn Chung, chúng tôi vốn đã muốn sớm liên hệ với ngài, kết quả lại không ngờ lại trì hoãn đến tận bây giờ, thật có lỗi quá."
Chung Vệ cụng ly với anh ta: "Không sao đâu, có điều cuộc điện thoại này gọi đến lại đúng lúc, chậm thêm một ngày là tôi đã chốt xong diễn viên rồi."
Thư Thời trong lòng hối hận, cũng uống theo một ngụm.
Sau khi hàn huyên xong, Chung Vệ đi thẳng vào chủ đề, hỏi một số thông tin cơ bản về Thư Thời. Sau khi biết cậu không phải xuất thân chính quy, lại chỉ từng diễn qua mỗi "Thanh xuân luôn hiện hữu", ông bèn nói: "Vậy sau khi ăn cơm xong, chúng ta tìm một chỗ thuận tiện để thử vai."
Trương Kỳ có chút chần chừ: "Đạo diễn Chung, ông xem, chúng tôi ngay cả kịch bản còn chưa xem qua... như vậy có phải là..."
Chung Vệ điềm tĩnh nhai thức ăn trong miệng, sau đó mới chậm rãi trả lời anh ta: "Cũng vậy cả, mấy diễn viên đến chỗ tôi thử vai đều là không có kịch bản, tất cả đều là phát huy ngẫu hứng, chỉ có năm phút để chuẩn bị."
Nghe tới đó, trong lòng Thư Thời hơi lo lắng. Cậu cũng không biết mấy đối thủ khác có phải rất giỏi hay không, diễn viên dám đến thử vai cho bộ phim mới của đạo diễn Chung ắt hẳn đều có thực lực rất tốt.
Với lại, đến giờ đạo diễn Chung vẫn chưa nói ông ấy đang muốn tìm diễn viên cho nhân vật nào, vai chính hay vai phụ, muốn hình tượng thế nào, phong cách ra sao, tất cả đều chưa nói.
Giữa bữa cơm, đạo diễn Chung nhận một cuộc điện thoại. Sau khi gọi điện xong trở lại phòng bao, ông ấy bảo với Trương Kỳ và Thư Thời: "Nói đến cũng khéo, một trong những nhà đầu tư cho bộ phim mới của tôi vừa lúc ở gần đây, nói muốn ghé qua đây xem một chút, mọi người không phiền chứ?"
Trương Kỳ và Thư Thời đương nhiên sẽ không nói là phiền.
Nhưng điều khiến Thư Thời không ngờ tới chính là, năm phút sau, nhà đầu tư vừa đẩy cửa bước vào lại là đại mỹ nhân!
Cậu vốn dĩ đang gắp thức ăn, sau khi nhìn thấy đại mỹ nhân, kinh ngạc đến mức làm rơi luôn miếng thịt đang gắp.
Không đúng... sao cậu đi đến đâu cũng có thể gặp được đại mỹ nhân vậy?!
Bộ phim lần trước cũng là hắn đầu tư, bộ phim lần này vẫn là hắn. Mặc dù chính cậu cũng không chắc mình có thể được chọn hay không, nhưng sau khi biết đại mỹ nhân thích mình, Thư Thời luôn cảm thấy mối quan hệ này có hơi kỳ lạ.
Đại mỹ nhân sẽ không nhân cơ hội yêu cầu đạo diễn Chung cho mình một vai chứ? Nếu là thế, vậy ấn tượng của mình trong mắt đạo diễn Chung đoán chừng sẽ không thể nào tốt được...
Thư Thời vẫn đang suy nghĩ viển vông, kết quả lại nhìn thấy đại mỹ nhân đưa tay về phía mình, cậu giật mình một cái rồi bừng tỉnh.
Trương Kỳ còn không biết mối quan hệ hàng xóm láng giềng giữa Diệp Vọng và Thư Thời. Thấy Thư Thời còn đang ngẩn người, tim anh ta muốn vọt tới cổ họng, vội vàng tằng hắng hai tiếng.
Đại mỹ nhân vẫn đang đứng đó, Thư Thời cũng không dám ngồi, vội vàng đứng dậy bắt tay với đại mỹ nhân.
Cảm giác lòng bàn tay của mình được một bàn tay to lớn, khô ấm nắm lấy, trên mặt Thư Thời bất giác ửng hồng.
Trước đây cậu cũng không cảm thấy có gì, nhưng hiện giờ biết đại mỹ nhân thích mình lại có cảm giác không nỡ buông tay.
Hai người bắt tay một cái rồi buông ra, Diệp Vọng mở lời: "Đã lâu không gặp."
Chung Vệ cũng không lấy làm lạ. Lần trước ông ấy đi thăm đoàn phim đã nhìn thấy vị đại thần này ngồi dưới tán dù thảnh thơi đọc sách, lúc đó Thư Thời vẫn đang diễn vai nam thứ trong đoàn phim, hai người quen biết nhau cũng phải thôi.
Trương Kỳ lại giật nảy mình.
Thư Thời cảm thấy tai có hơi nóng: "Cũng, cũng không lâu lắm."
Cậu vừa thốt ra lời ấy xong, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ánh mắt mang theo ý cười của đại mỹ nhân và ánh mắt trêu chọc của đạo diễn Chung, cùng với ánh mắt kinh ngạc của anh Trương, lập tức phản ứng lại giải thích: "Chúng tôi... tôi và tổng giám đốc Diệp ở khá gần nhau, nên thường có thể gặp mặt!"
Trương Kỳ rất lo lắng, dù sao vẻ ngoài của Thư Thời cũng quá gây chú ý. Mặc dù tổng giám đốc Diệp có vẻ thanh tâm quả dục, nhưng anh ta vẫn rất căng thẳng.
Hiện tại nghe Thư Thời nói như vậy, Trương Kỳ ngoài việc yên tâm ra còn có chút nghi hoặc: có thể ở cùng một khu nhà với tổng giám đốc Diệp, điều kiện gia đình Thư Thời chắc phải rất khá, nhưng cậu ấy hình như chưa từng nói điều này với mình.
Lần trước sau khi xem phim xong, Diệp Vọng đã bắt đầu liên hệ với Chung Vệ, muốn đưa chú hồ ly ngốc đi "mạ vàng". Có điều hắn cũng không định can thiệp nhiều, chú hồ ly ngốc nếu có năng lực thì tự mình đi tranh vai chính, nếu không được, đóng vai phụ hay vai phụ của phụ hắn cũng sẽ không nhúng tay, tóm lại là không thể quá chiều cậu được.
Chỉ có điều không ngờ tới trước khi hắn đánh tiếng, đã thấy ba người bọn họ cùng nhau đi vào khách sạn.
Diệp Vọng lúc đó đang đi thị sát, sau khi nhìn thấy cũng không do dự nhiều mà gọi điện ngay cho đạo diễn Chung, thế là có buổi gặp mặt "tình cờ" này.
Giữa bữa cơm, Chung Vệ chợt nhớ: "Tổng giám đốc Diệp, lần trước ngài nói có diễn viên muốn giới thiệu, là ai vậy? Sau đó để tôi bảo trợ lý đi liên hệ, xem thử có thể bố trí cho nhân vật gì."
Tim Thư Thời lập tức thắt lại.
Người này trừ cậu ra chắc không còn ai nữa, nhưng nếu đại mỹ nhân nói vậy, không phải là thừa nhận giữa hai người bọn họ có gì đó mờ ám sao!
Mặc dù trên thực tế còn chưa có gì mờ ám, nhưng nói ra như vậy dễ khiến người ta hiểu lầm lắm!
Khóe mắt Diệp Vọng liếc nhìn chú hồ ly ngốc đang ngồi chếch phía đối diện mình. Cậu giờ phút này đầy mặt căng thẳng, tay đang cầm ly nước cũng hơi run rẩy.
Thế là Diệp Vọng cố ý trêu chọc: "Cậu ấy hiện tại..."
Thư Thời chột dạ, đầu càng cúi càng thấp.
"... có lẽ không còn cần tôi giới thiệu nữa." Diệp Vọng bình tĩnh thong dong bổ sung hết câu nói.
Thư Thời lập tức thở phào một hơi. Đại mỹ nhân nói chuyện bắt đầu ngắt nhịp giữa chừng từ khi nào vậy, hù chết cậu.
Chung Vệ "Ồ" một tiếng: "Vậy định mức đầu tư..."
Diệp Vọng vô cùng bình tĩnh: "Vẫn như lúc trước đã bàn."
Chung Vệ yên tâm, nâng ly kính Diệp Vọng: "Vậy cảm ơn tổng giám đốc Diệp trước."
Ông ta là kiểu đạo diễn không quá được lòng mấy nhà đầu tư. Mặc dù có danh tiếng, có tác phẩm, nhưng phim văn nghệ thường có những tiêu chuẩn riêng về nội dung và chủ đề, có thể chiếu được trong nước hay không là một chuyện, coi như được chiếu, doanh thu phòng vé cũng không quá cao, không thể mang đến lợi ích to lớn gì cho nhà đầu tư.
Cho nên ông ta thỉnh thoảng cũng quay mấy bộ phim thương mại để "hồi máu".
Đây là lần đầu tiên ông ta gặp dạng nhà đầu tư dễ tính như Diệp Vọng, ra tiền hào phóng, yêu cầu còn ít, muốn một vai diễn cũng không bắt buộc vai trò của vai diễn đó, bây giờ còn tốt hơn, ngay cả vai diễn cũng không cần.
Cũng không hỏi nội dung bộ phim mới của ông là gì, có thể chiếu được ở trong nước hay không, quả thực giống như làm từ thiện.
Bữa cơm này Thư Thời ăn rất không thoải mái. Cũng không biết do tác dụng tâm lý hay sao, cậu vẫn luôn cảm thấy rất mất tự nhiên.
Trên bàn vốn có tôm và cua, lúc đầu cậu cũng muốn ăn. Nhưng vừa nghĩ tới đại mỹ nhân đang ngồi chếch phía đối diện, có thể nhìn thấy mình vô cùng rõ ràng, cậu không vươn đũa ra nữa.
Ăn tôm cua thì phải động tay, hơn nữa quá trình đó còn không được đẹp mắt.
Dù lúc trước cậu cũng không có hình tượng gì, không hiểu sao hiện tại cậu lại không muốn cho đại mỹ nhân thấy mình như vậy.
Gần ăn xong bữa cơm, Diệp Tứ ra ngoài nghe điện thoại. Sau khi vào lại, hắn bèn nói khẽ bên tai Diệp Vọng hai câu.
Sau đó, Diệp Vọng như vô ý nói: "Đêm nay có chút việc, sẽ không về nhà ăn cơm."
Chung Vệ và Trương Kỳ mặt đầy vẻ khó hiểu. Trong số những người ở đây cũng không có ai sống cùng hắn mà, giọng điệu này sao giống như đang báo cáo cho ai đó vậy.
Mà Thư Thời đang cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình, tiếp tục uống nước, hết sức chột dạ.
Không về nhà thì không về nhà, nói ra trước mặt mọi người làm gì, cậu chỉ ở sát vách hắn thôi chứ đâu có ở chung đâu.