Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 61: Mùi nước hoa
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ăn xong, Chung Vệ hỏi Diệp Vọng: "Diệp tổng, chúng tôi đang định tìm một chỗ để thử vai, ngài có muốn đến xem một chút không?"
Diệp Vọng liếc nhìn Thư Thời đang cúi đầu đi theo sau, "Không, tôi còn có việc."
Hồ ly ngốc lúc ăn cơm vẫn còn ngượng ngùng, nếu hắn đi theo, e rằng cậu sẽ không thể phát huy hết khả năng của mình.
Thư Thời ở đằng sau thở phào nhẹ nhõm.
Chung Vệ đã dặn trợ lý đặt một phòng họp trong khách sạn, chỉ cần đi thang máy lên lầu ba là đến.
Vì Diệp Vọng và Chung Vệ đã vào thang máy trước, nên khi Thư Thời bước vào chỉ có thể đứng đằng trước, lại còn đứng chếch ngay trước mặt Diệp Vọng.
Ánh đèn ở cửa thang máy sáng lên, bóng mình như phản chiếu trên bề mặt gương.
Thư Thời vừa ngẩng đầu đã thấy khuôn mặt của đại mỹ nhân, hắn vẫn đang nhìn cậu, ánh mắt không rời.
Tai Thư Thời nóng bừng, cậu nhanh chóng dời mắt đi, không dám nhìn lại.
Sao trước đây cậu không phát hiện đại mỹ nhân lại táo bạo đến thế, còn, còn ngang nhiên đến vậy!
Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, lỡ may bị người khác nhìn thấy thì phải làm sao!
Tự cậu thấy chột dạ, lại lén nhìn hình ảnh phản chiếu của Trương Kỳ và Chung Vệ trên cửa thang máy, thấy một người đang xem điện thoại, một người thì không để ý, lúc này cậu mới yên tâm.
Sau đó, ánh mắt cậu lại liếc sang, thấy cái nhìn thẳng thừng của đại mỹ nhân, lại nhanh chóng cúi đầu.
Sao đại mỹ nhân không ý tứ một chút. Rõ ràng như vậy, hắn không sợ bị cậu phát hiện sao!
Xuống đến lầu ba, cửa mở, Thư Thời không nói năng gì mà bước ra trước, sau đó Trương Kỳ và Chung Vệ chào tạm biệt Diệp Vọng.
Sau khi cửa thang máy đóng lại, ba người cùng đến phòng họp. Trương Kỳ có ý nhắc nhở Thư Thời: "Sao vừa rồi cậu lại vô lễ như vậy, phải chào Diệp tổng trước khi rời đi chứ."
Thư Thời lơ đãng gật đầu.
Trợ lý của Chung Vệ đã đến phòng họp từ trước, đã bố trí camera xong xuôi. Chung Vệ đưa kịch bản cho Thư Thời, "Diễn cảnh mười sáu, màn ba."
Ông chỉ nói một câu, không nói thêm gì khác.
Thư Thời cảm thấy bây giờ đạo diễn Chung khác hẳn so với lúc trước khi ăn cơm, có lẽ vì liên quan đến lĩnh vực chuyên môn của ông nên cả người ông trở nên rất uy nghiêm.
Cậu mở kịch bản, lúc đọc đoạn tóm tắt sơ lược câu chuyện thì hơi giật mình, một đoạn dạo đầu như vậy rất ít phim nào chú trọng đến.
Nếu lần này có thể được chọn, bất kể là vai nào, chắc chắn cậu cũng có thể học hỏi được rất nhiều.
Nhưng khi cậu lật đến cảnh mười sáu, màn ba thì lập tức trở nên hoang mang.
Thư Thời sửng sốt ngẩng đầu, nhìn Chung Vệ, giọng điệu không chắc chắn: "Đạo diễn Chung, đây... Ngài chắc chắn là đoạn này ạ?"
Chung Vệ có thói quen cầm thuốc lá trên tay, nhưng vì lo hiện tại đang làm việc chính nên ông không đốt, chỉ cầm để đỡ thèm.
Ông thản nhiên gật đầu: "Là đoạn này, cứ yên tâm mà diễn."
Nói xong, ông hất cằm chỉ về một hướng: "Đạo cụ ở bên đó."
Thư Thời nhìn theo hướng đó, sau khi thấy đạo cụ thì cực kỳ kinh ngạc.
Trên bàn cách đó không xa là một thanh đao sắc bén sáng loáng.
Chào tạm biệt đạo diễn Chung, sau khi rời khỏi phòng họp, lòng Thư Thời cảm thấy bất an.
Cậu hoàn toàn không ngờ rằng đạo diễn Chung lại để cậu diễn đoạn đó, đây đâu phải là chọn diễn viên chứ?
Phim của đạo diễn Chung, lại còn là chọn vai chính, cạnh tranh khốc liệt đến mức nào...
Hơn nữa, hình tượng nhân vật chính khác xa so với những gì cậu từng biết trước đây, đối với đoạn diễn vừa rồi của bản thân, cậu không có chút tự tin nào.
Vài phút sau khi diễn xong, thấy đạo diễn Chung cau mày nhìn chằm chằm cậu, chẳng biết đang nghĩ gì, rồi để cậu ra về.
Cảm giác như... khả năng được chọn là rất nhỏ.
Trương Kỳ ở bên cạnh cũng thấy vậy, ngay từ đầu, vẻ mặt Chung Vệ đã rất nghiêm túc, cứ cau mày mãi.
Anh nhìn dáng vẻ uể oải của Thư Thời, vỗ vỗ vai cậu: "Không sao, đây mới là lần thứ hai cậu thử vai mà đã được thử phim của đạo diễn Chung, coi như đã là tiến bộ rất lớn rồi. Cứ từ từ từng bước, không vội."
Thư Thời xoa mạnh hai má để xua tan cảm xúc tiêu cực của bản thân, "Cố hết sức rồi, còn lại thì tùy duyên thôi."
Chỉ năm phút, cậu đã đẩy trạng thái lên mức tốt nhất, nếu không được nữa thì là do cậu chưa đủ giỏi, không có gì phải nói cả.
Sau khi trở lại khu dân cư, Thư Thời về nhà mình, dọn dẹp cuốn sổ ghi chép hôm qua. Bên trong là những tác phẩm trước đây của đạo diễn Chung, cậu còn tưởng rằng sẽ có ích, nhưng không ngờ chủ đề kịch bản lần này lại như vậy...
Cậu khẽ thở dài, cất sổ ghi chép vào ngăn kéo, sau đó mới biến về nguyên hình trở lại phòng bên.
Khi cậu trèo qua cửa sổ, không có ai ở nhà, rất đỗi im lặng.
Thư Thời nhìn xuống ngoài kia, theo thói quen tính xem còn bao lâu nữa thì đại mỹ nhân trở về. Tính đến giữa chừng mới chợt nhớ ra hôm nay đại mỹ nhân không về ăn cơm.
Ý thức được điều này, Thư Thời ngả người lên sô pha, xem nam nữ chính đang cãi vã ầm ĩ trên TV, bỗng cảm thấy thật vô nghĩa.
Giờ ăn cơm, một chú hồ ly Thư Thời đứng trên ghế, chợt có cảm giác không quen khi đối diện vắng người, theo bản năng mà nhìn về phía trước.
Sau khi phản ứng, Thư Thời thấy lạ trong lòng: rõ ràng trước kia ở nhà mình cậu vẫn luôn một mình ăn cơm chiều, khi đó cũng có thấy gì lạ đâu.
Rời khỏi tiệc tối sớm, Diệp Vọng ngồi sau xe nhìn máy tính bảng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn đồng hồ.
Diệp Tứ ngồi ở ghế phó lái, trong lòng đã hiểu rõ, "Ngài không cần lo, Cô Hoạch Điểu vừa mới báo với tôi đêm nay tiểu tiên sinh đã ăn uống ngon miệng, sau khi ăn xong còn ăn thêm hai chén bánh ngọt."
Ánh mắt Diệp Vọng dời đi một cách hờ hững, nhìn ra ngoài cửa sổ, không bày tỏ ý kiến gì về lời của Diệp Tứ, chỉ nhẹ "Ừ" một tiếng.
Xe chạy qua ngã tư náo nhiệt, đúng lúc đi ngang qua khu trung tâm mua sắm lớn.
Như nhớ ra điều gì đó, Diệp Vọng đột nhiên bảo dừng xe.
Diệp Tứ mơ hồ đi theo xuống, đi đến khu bán đồ ăn vặt, sau đó nhìn tiên sinh nhà mình, bắt chước người khác xách theo một cái giỏ mua sắm, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong vẻ bình tĩnh đó lại ẩn chứa chút mơ hồ không biết phải đi đâu.
Diệp Tứ hơi buồn cười, nhưng sợ bị trừ lương nên vẫn nhịn cười lại, bước đến nói cho hắn biết khu đồ ăn vặt mà tiểu tiên sinh thường ghé qua.
Diệp Vọng mím môi, "Ta biết rồi."
Diệp Tứ gật đầu: "Tôi biết ngài biết, nhưng đây là trách nhiệm của cấp dưới như tôi."
Cạnh cửa hàng bán đồ ăn nhanh là một cửa hàng bán nước hoa, một số tủ trưng bày được đặt gần lối đi.
Diệp Vọng chọn đồ ăn vặt xong chuẩn bị thanh toán thì đột nhiên bên cửa hàng kế bên có tiếng thủy tinh vỡ, đồng thời còn có âm thanh xin lỗi của một người phụ nữ.
Nhưng mấy chuyện này không liên quan gì đến Diệp Vọng cả, thanh toán xong, hắn đưa túi đồ ăn cho Diệp Tứ rồi ghé qua cửa hàng bên cạnh, mắt cũng không thèm liếc lấy một cái.
Hồ ly Thư Thời nằm trên sô pha xem TV, thỉnh thoảng đuôi ve vẩy nhẹ, cố tỏ vẻ bản thân không hề chán chút nào.
Chẳng qua đêm nay không có ai vuốt lông cho cậu, cũng không ai mát xa để dễ tiêu hóa, nên thực chất vẫn rất chán.
Nghe thấy tiếng động cơ bên ngoài, hai tai Thư Thời vểnh lên, đầu cũng ngẩng lên một chút, cẩn thận lắng nghe, sau đó xác định đây chính là tiếng xe của đại mỹ nhân.
Cậu vô thức muốn đến xem đại mỹ nhân, nhưng lại cảm thấy hình như mình quá hăng hái, thế là lại quay về chỗ cũ.
Đuôi Thư Thời lắc lư trên sô pha, ánh mắt nhìn chằm chằm lên màn hình, giả bộ tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Vì thế Diệp Vọng về nhà mở cửa, điều đầu tiên nhìn thấy là cái ót của hồ ly ngốc.
Đây là... không vui sao?
Diệp Tứ để túi đồ ăn vặt lên bàn trà, cố ý giải thích: "Hôm nay trên đường về, tiên sinh đã ghé vào khu mua sắm một lát, mua một ít đồ ăn vặt."
Thư Thời mất tự nhiên dời mắt khỏi TV, tựa như không để ý mà liếc nhìn qua túi lớn.
Đều là món ưa thích của cậu, không tệ! Đại mỹ nhân là tốt nhất!
Diệp Vọng thấy hồ ly ngốc lại bắt đầu lắc đuôi, bước đến đưa tay bế cậu lên.
Vì đồ ăn vặt mà Thư Thời quên hết dè dặt, cọ cọ vào đại mỹ nhân. Kết quả là vừa được ôm vào lòng, mũi vừa động đậy, cậu lập tức bùng nổ.
Trên người đại mỹ nhân vẫn luôn là mùi hương thoang thoảng, chưa bao giờ dùng nước hoa, nhưng tại sao lúc này cậu lại ngửi thấy mùi nước hoa trên người đại mỹ nhân thế!
Vẫn là nó, cái mùi ngọt ngào này!
Vừa ngửi là biết không phải đại mỹ nhân dùng, chỉ có thể là do tiếp xúc với người khác mà bị ám vào, mà để ám được mùi nước hoa vào, vậy chắc chắn là phải tiếp xúc cực kỳ thân mật!
Diệp Vọng nhìn hồ ly ngốc trong tay chạy mất còn nhe răng với hắn, cảm thấy khó hiểu, khóe miệng cũng hạ xuống một chút, "Lại đây."
Thư Thời nhảy lên bàn trà, lông toàn thân dựng đứng, trợn mắt nhìn Diệp Vọng.
Mới nói thích cậu chưa được bao lâu, trên người đã mang mùi nước hoa của người khác, đại mỹ nhân thật không đáng tin chút nào!
Tính tình Thư Thời nổi lên, không thèm để ý Diệp Vọng nói gì mà quay đầu về phòng ngủ chính của mình, chui vào ổ của mình, cửa biệt thự nhỏ đóng sầm lại.
Cậu giận rồi đó!
Trừ điểm đại mỹ nhân!
Trừ thật nhiều điểm!
Diệp Tứ nghe thấy động tĩnh bên này, lại cảm nhận được không khí lạnh lẽo xung quanh tiên sinh, cuối cùng vẫn quyết định chuồn đi trước cho yên thân.
Diệp Tứ đi rồi, Diệp Vọng nhìn xuống đồ ăn vặt trên bàn, mím môi, do dự vài giây, vẫn xách túi đồ ăn vặt đến đặt dưới tủ TV trong phòng khách.
Thư Thời đóng cửa biệt thự nhỏ, sau đó bật đèn, lấy bảng điểm, lấy bút ra viết xoẹt xoẹt ghi chép lại sự việc lần này của đại mỹ nhân.
Cậu chính là con hồ ly mang thù đó!
Sau khi trừ điểm xong, Thư Thời cảm thấy vẫn chưa đủ, còn phải làm gì đó nữa mới được.
Nhưng cậu nghĩ mãi cũng không biết phải làm thêm gì, cứ thế mà mơ màng ngủ thiếp đi.
Diệp Vọng tắm rửa xong đi ra, thử kéo cửa biệt thự nhỏ – không thấy có phản ứng.
Hắn ngừng lại, tập trung lắng nghe một chút, nghe thấy tiếng ngáy rất khẽ, sau đó liền phì cười.
Hắn mở cửa, bế hồ ly ngốc đang ngủ ra, kết quả là kéo theo một tờ giấy ra ngoài, Diệp Vọng tiện tay cầm luôn.
Đặt hồ ly ngốc xuống giường, đắp chăn xong, Diệp Vọng mở tờ giấy ra, thấy mấy chữ to trên tờ giấy A4: Bản đánh giá cho điểm đại mỹ nhân.
Diệp Vọng nhíu mày, tiếp tục đọc, nhìn thấy cột -0.5 điểm, khóe miệng nhịn không được mà nhếch lên.
Sau đó, hắn thấy ở phía cuối: trên người đại mỹ nhân có mùi nước hoa, -5 điểm (gạch bỏ), -2 điểm (gạch bỏ), -1 điểm.
Nhìn hàng cuối toàn là những dấu vết gạch bỏ sửa chữa lung tung, đáy mắt Diệp Vọng ánh lên ý cười, độ cong khóe miệng vẫn không hề giảm.
Còn về mùi nước hoa, chắc là sau khi đi ngang qua cửa hàng bên cạnh thì bị ám vào quần áo.
Chẳng qua chỉ một bộ đồ, chỉ cần thay là xong, cho nên hắn cũng không để ý lắm.
Chỉ là không ngờ hồ ly ngốc này lại để ý đến vậy.
Nhưng mà cái bảng cho điểm này trông có vẻ hơi quen mắt.