Chương 65: Lộ trình đã định

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ

Chương 65: Lộ trình đã định

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Thời thấy y quyết định chọn bộ quần áo mình vừa chọn, vui vẻ cuộn tròn vài vòng trong lòng đại mỹ nhân khiến chiếc áo sơ mi của y dính đầy lông hồ ly.
Làm chuyện xấu xong, Thư Thời lẻn sang buồng trong cùng của phòng thay đồ, chầm chậm mở cửa.
Nhìn thấy quần áo bên trong, vẻ mặt Thư Thời lập tức đờ ra.
Trong buồng này chỉ có một bộ vest duy nhất, chính là bộ cậu đã mặc lần trước khi đi đóng phim.
Bộ vest được ủi phẳng phiu, thẳng thớm, được treo đối diện với cửa buồng, Thư Thời kéo cửa ra, bộ quần áo liền hiện ra ngay trước mắt.
Hóa ra đại mỹ nhân, quả thật không lừa cậu...
Lúc trước cậu vẫn thấy chuyện này khiến hồ ly khó lòng tin được, giờ nhìn thấy bộ quần áo này, mọi nghi ngờ trong lòng liền tan biến.
Cậu dè dặt giơ móng vuốt chạm nhẹ vào ống quần bộ vest nhưng sợ dính lông nên vội vàng rụt lại.
Nếu như bộ vest thật sự ở chỗ này chứng tỏ đại mỹ nhân quả thật đã sớm dành cho cậu...
Trong lòng Thư Thời đột nhiên trào dâng một cảm xúc ấm áp, cậu không thể nói rõ đó là cảm giác gì, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại hơi kích động, tiếng tim đập trong lồng ngực, từng chút, từng chút lấn át cả tâm trí cậu.
Cảm giác ấy thật giống như cậu nhận được một món quà, dù người tặng quà đã nói trước bên trong có gì.
Nhưng giây phút mở quà ấy cậu vẫn vui mừng, vẫn hạnh phúc như thường.
Dù sao, nghe thấy, nhìn thấy, và tự tay chạm vào vẫn luôn khác biệt.
Chỉ đến khi móng vuốt cậu chạm vào bộ quần áo ấy, mới thật sự cảm nhận được tấm lòng khó tả kia.
Thư Thời vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ riêng, bỗng nhiên cơ thể cậu bị nhấc bổng lên không trung, giọng đại mỹ nhân vang lên sau đầu cậu.
"Đây là đồ của anh trai, ngươi không được động vào."
Lúc này tâm trạng Thư Thời tốt nên cũng không đôi co với y.
Anh trai, chẳng lẽ là đang nói cậu sao?
Cuối tuần, Thư Thời nhân lúc đại mỹ nhân còn đang thay đồ trong phòng, bỏ bữa sáng, chạy về nhà thay quần áo và chuẩn bị đồ đạc.
Diệp Vọng từ phòng thay đồ đi ra, nhìn thấy phòng ngủ chính trống rỗng cũng không khỏi bật cười.
Y đâu phải không cho cậu thời gian thay đồ, việc gì phải vội vàng đến thế.
Nhưng không lâu sau đó, chuông cửa vang lên.
Diệp Vọng hơi giật mình, bước ra ngoài, đi trước Cô Hoạch Điểu một bước mở cửa chính.
Thư Thời đứng bên ngoài, mỉm cười nhẹ nhàng, mặc chiếc áo sơ mi cùng kiểu với y.
Hai người nhìn nhau, chẳng biết tại sao Diệp Vọng đột nhiên nhớ tới nhiều năm trước, Tì Hưu với vẻ mặt hơi khoe khoang từng tự nhủ: "Niềm hạnh phúc của bạn lữ của bọn ta, loại yêu quái độc thân lâu năm như ngươi chắc sẽ không hiểu được đâu."
Lúc đó y chẳng thèm để ý đến lời đó.
Nhưng hiện tại, dường như y đã thực sự hiểu được hàm ý của nó.
Sau một lúc nhìn nhau, trong lòng Thư Thời bắt đầu bồn chồn, sao, sao vẫn chưa cho cậu vào nhà vậy.
Cậu chỉ vừa thay quần áo xong, chưa kịp ăn sáng đâu đấy!
Chẳng lẽ cậu lại mặc sai đồ?
Thư Thời chậm rãi dời ánh mắt xuống phía dưới, muốn xem trên người mình có gì không ổn không, bỗng nhiên đại mỹ nhân đứng trước mặt nghiêng người sang một bên và nói: "Vào đi."
Thư Thời thở phào nhẹ nhõm, đi vào theo y.
Sau khi cùng ăn sáng xong, Thư Thời ngồi lên xe của đại mỹ nhân, đi tới Tinh cầu Giải trí.
Thư Thời lấy từ chiếc ba lô đang đeo ra một cuốn sổ hướng dẫn, mở ra rồi cố ý hỏi Diệp Vọng: "Sếp Diệp à, ngài không sợ độ cao chứ?"
Vừa dứt lời, Diệp Tứ ngồi ghế phụ đột nhiên ho khan dữ dội hai tiếng, không biết có phải bị sặc hay không.
Trong mắt Thư Thời hiện lên vẻ quan tâm: "Không sao chứ?"
Diệp Tứ khoát tay: "Không sao không sao." Tiểu tiên sinh luôn khiến anh ta bất ngờ, điều này có lẽ anh ta đã sớm quen rồi.
Diệp Vọng khẽ cụp mí mắt, không nhìn Thư Thời, chỉ hờ hững đáp: "Không sợ độ cao."
Diệp Tứ nghĩ thầm, đâu chỉ không sợ độ cao, trên đời này có lẽ chẳng có thứ gì mà tiên sinh phải "sợ" cả.
Nghe đại mỹ nhân nói vậy, Thư Thời yên tâm, sau đó mở cuốn sổ nhỏ của mình ra, kể cho y trình tự vui chơi, đây chính là lộ trình "vừa tiết kiệm thời gian lại ít tốn sức" mà cậu đã đúc kết được sau khi tham khảo vô số cẩm nang vui chơi.
"Sau khi chúng ta đến, đầu tiên chúng ta sẽ xếp hàng chơi tàu lượn siêu tốc 360 độ... Tới trưa thì có bốn nhà hàng, nhưng tôi xem thì bốn nhà hàng này có đánh giá khen chê khác nhau, có "Vị Tủy" là nổi tiếng nhất, nhưng nhà đó cũng phải xếp hàng đông nhất..."
Diệp Vọng nghe cậu thao thao bất tuyệt, thỉnh thoảng "Ừ" một tiếng để tỏ ý đồng tình.
Lúc này Diệp Tứ ở ghế phụ liên tục quay đầu về phía sau, dường như là có chuyện muốn nói.
Diệp Vọng ngước mắt nhìn sang, trao cho anh ta một ánh mắt. Diệp Tứ lập tức giật mình, quay đầu lại, không còn nhúc nhích nữa.
Sau khi Thư Thời nói xong, cũng gần đến nơi cần đến, chỉ là ngoài dự đoán của cậu, bãi đỗ xe vậy mà chỉ lác đác vài chiếc xe.
Trong lòng cậu lập tức nảy ra suy nghĩ: Chẳng lẽ hôm nay không kinh doanh sao!
Sau khi xuống xe, ba người đi bộ vào cổng chính, dọc đường đi, trong lòng Thư Thời càng thêm bất an, sao có ít người thế?
Chưa đến cổng vào, đã có mấy người mặc vest chờ sẵn từ xa, người đứng đầu với vẻ mặt tươi cười nói: "Xin chào sếp Diệp, đúng rồi, vị này chắc hẳn là..." Người kia trong lúc nói chuyện, ánh mắt nhìn về phía người đứng cạnh Diệp Vọng, rõ ràng địa vị cao hơn cả trợ lý đặc biệt Diệp Tứ, hơn nữa cậu trai trẻ này còn mặc áo cùng kiểu với Sếp Diệp.
Giọng điệu Diệp Vọng bình tĩnh: "Tiểu gia hỏa trong nhà."
Lời vừa thốt ra, lỗ tai Thư Thời lập tức đỏ bừng.
Cái gì chứ, cậu đâu phải người trong nhà y!
"À à, vậy vị này –"
Thư Thời hoàn hồn lại, lễ phép gật đầu: "Tôi họ Thư."
"Vậy sếp Diệp, cậu Thư, mời đi hướng này, chúng tôi đã sắp xếp ổn thỏa."
Nghe vậy, trong lòng Thư Thời ngẩn người.
Ý đây là... bao trọn à?
Nên mới ít người như thế?
Diệp Vọng bước về phía trước hai bước, sau đó dừng chân quay đầu lại, nhìn về phía Thư Thời vẫn đứng nguyên tại chỗ: "Sao thế?"
Thư Thời hoàn hồn, bước nhanh theo sau, nhân lúc mọi người không chú ý, lén kéo nhẹ tay áo đại mỹ nhân, chờ y nhìn sang thì hạ giọng hỏi: "Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ anh dùng tiền bao trọn cả nơi này rồi sao?"
Tuy xếp hàng đúng là rất vất vả nhưng cậu thầm nghĩ trong lòng, không đến mức phải bao trọn cả, vừa tốn tiền lại vừa phiền phức.
Diệp Vọng nhìn xuống khoảng cách giữa hai người, nhíu mày, vươn tay kéo cậu sát lại bên mình rồi mới trả lời câu hỏi của cậu: "Bao trọn, nhưng không cần dùng tiền."
"Hả? Có ý gì?"
"Tôi là thành viên hội đồng quản trị của công ty này."
Thư Thời trợn tròn mắt.
Thì ra đây cũng là một trong những sản nghiệp mà đại mỹ nhân đầu tư sao!
Quá lợi hại!
Có điều, "Dù không dùng tiền nhưng bao trọn cả thì cũng hơi phí, thật ra đông người cũng không phải là tệ, chỉ là lúc xếp hàng hơi phiền phức một chút thôi."
Chủ yếu là cậu sợ đại mỹ nhân làm thế, có thể khiến những người khác có ý kiến hay không...
Diệp Vọng đột nhiên dừng bước, nghiêng người, nhìn thẳng vào Thư Thời: "Đông người quả thật không tiện."
Thư Thời im lặng.
Có lẽ là do cậu lo lắng thái quá, chắc y thấy đông người thì phiền phức, còn phải xếp hàng, chen chúc với người khác nữa.
Nghĩ vậy, cũng không phải là không được.
Huống hồ, đại mỹ nhân luôn có tính toán riêng của y, hơn nữa mọi chuyện đều sẽ được y xử lý ổn thỏa.
Thư Thời muốn cúi đầu xuống, sau này chắc phải suy nghĩ kỹ càng rồi mới phát biểu thì hơn.
Nhưng khẩu trang trên mặt Thư Thời đột nhiên bị kéo xuống mà không hề báo trước, hơi thở vốn có chút bí bách trong nháy mắt trở nên thông thoáng hơn nhiều.
Trong lúc sững sờ ngây người, cậu nghe thấy giọng đại mỹ nhân, "Bây giờ chỗ này không có người khác, có thể tháo nó xuống rồi."
Liên hệ với việc vừa rồi, Thư Thời hiểu được ý y, trái tim đập thình thịch không ngừng.
Sở dĩ, đại mỹ nhân bao trọn toàn bộ nơi này, là vì mình sao?
Nhưng Diệp Vọng ngoài câu đó ra cũng không nói gì thêm.
Thư Thời chỉ có thể đi theo sau, nhìn bóng lưng đại mỹ nhân mà không ngừng suy đoán trong lòng.
Rốt cuộc là đại mỹ nhân có ý này hay là không?
Hay vẫn là do mình đã nghĩ xa quá rồi?
Thư Thời bối rối, mải miết suy nghĩ, sơ ý suýt nữa thì đụng phải lưng của đại mỹ nhân.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện, người đi phía trước đã dừng lại từ lúc nào không hay.
Ngước mắt đối diện ánh mắt của đại mỹ nhân, tâm trạng đầy ắp trong lòng Thư Thời như bị chọc thủng, trong chốc lát đã biến mất.
Cậu vội vàng cúi đầu, dời mắt nhìn xuống đất.
Xấu hổ quá...
Kết quả, cậu bỗng nhiên bị Diệp Vọng kéo đi về phía trước.
Cậu nghe thấy người đàn ông vừa đón tiếp bọn họ muốn mời họ vào ngồi một lát nhưng bị đại mỹ nhân từ chối.
"Vậy chúc hai vị chơi vui vẻ! Có vấn đề gì xin hãy liên hệ với chúng tôi nhé."
Diệp Vọng gật đầu, đám người bèn rời đi.
Ở lại bên cạnh hai người chỉ còn lại mỗi Diệp Tứ.
Nhưng ngay sau đó Diệp Tứ cũng tìm bừa một lý do rồi rời đi.
Chỉ còn lại hai người Diệp Vọng và Thư Thời.
Thư Thời nắm chặt tay, hơi hoang mang không biết phải làm gì.
Chợt không quen với bầu không khí này.
"Cái đầu tiên em nói lúc nãy ấy, muốn chơi cái nào?"
Lỗ tai Thư Thời đỏ bừng, nhỏ giọng cãi lại: "Giờ cũng chẳng có ai xếp hàng, chơi cái gì cũng như nhau cả."
Mục đích của lộ trình vui chơi kia là để tiết kiệm thời gian và công sức. Nhưng lúc này căn bản là chẳng có ai, nên chơi cái nào trước cũng không quan trọng nữa.
Tuy trong lòng cậu vẫn có chút hụt hẫng, dù sao lộ trình hướng dẫn đó cậu đã đắn đo rất lâu.
Diệp Vọng vươn tay về phía cậu, nói: "Hướng dẫn."
Thư Thời hơi ngượng, bởi phần hướng dẫn đó cậu vẽ rất sơ sài, nhưng đại mỹ nhân muốn nhìn, cậu vẫn lề mề đưa cuốn sổ ra.
Hi vọng sẽ không bị chê cười, dù sao đại mỹ nhân luôn thích châm chọc người khác.
Nhưng cậu không nghĩ tới, đại mỹ nhân lại xem rất chăm chú.
Thư Thời cảm thấy rất bất ngờ.
Sau khi Diệp Vọng xem xong bèn gấp sổ lại, "Đi thôi."
Thư Thời vô thức trả lời một câu: "Đi đâu thế?"
Hình như vừa nãy họ đã nói đến việc sẽ đi đâu đó nhỉ...
Diệp Vọng giơ cuốn sổ đang kẹp trong tay lên: "Tàu lượn siêu tốc."
Thư Thời hơi sửng sốt, chỉ vào tấm bản đồ bên cạnh: "Nhưng tàu lượn cách chỗ này khá xa mà."
Chỉ có điều vì ít người xếp hàng nên cậu mới ưu tiên nó lên đầu.
"Chúng ta ngồi xe tham quan là được, sẽ không xa nữa." Ngay sau đó, Diệp Vọng nói thêm: "Lộ trình hướng dẫn đã được soạn ra rồi, không thể lãng phí được."