Chương 64: Lừa dối

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Thư Thời nghe đại mỹ nhân nói "Câu hỏi đã có lời giải đáp", cậu chỉ "À" một tiếng, nhưng trong lòng lại không hề bình tĩnh như vẻ mặt. Cậu vẫn nghĩ đại mỹ nhân định hỏi những chuyện liên quan đến mình...
Sau một lúc suy tư, Diệp Vọng mở lời hỏi: "Tôi có nuôi một con hồ ly, cậu biết chứ?"
Tay Thư Thời đang gắp thức ăn khựng lại, cậu liếc nhìn Diệp Vọng rồi nhanh chóng thu ánh mắt về, trong lòng hơi thấp thỏm: "Biết. Có chuyện gì vậy?"
Ánh mắt Diệp Vọng không rời Thư Thời: "Cậu thích hồ ly à? Tiện thể, hôm nào cậu có muốn gặp nó không?"
Tay Thư Thời run lên, miếng sườn vừa gắp lên đã lại rơi xuống đĩa. Cậu lắc đầu, giọng nói lộ rõ vẻ hoảng loạn: "Không! Không hề thích một chút nào, cũng không cần gặp đâu!"
Diệp Vọng cụp mắt, vẻ mặt dường như có chút mất mát: "Nhưng nó xinh lắm, nếu thấy chắc cậu sẽ thích thôi."
Thư Thời lắc đầu lia lịa: "Không được không được, tôi, tôi, tôi bị dị ứng lông hồ ly! Không thể gặp, tuyệt đối không thể gặp được đâu."
Thay vì để đại mỹ nhân đề nghị nhiều lần, rồi mình lại phải từ chối bấy nhiêu lần, chi bằng dập tắt khả năng gặp mặt ngay từ đầu.
Thư Thời chột dạ, chỉ lo cúi đầu nhìn bát cơm của mình nên không hề thấy ánh mắt đầy ẩn ý của người đối diện sau khi cậu nói xong.
Giọng Diệp Vọng mang theo vẻ tiếc nuối: "Ra là vậy, tiếc quá."
Thư Thời nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm một hơi.
May quá, may quá, thành công tránh được một kiếp nạn.
Sau khi ăn xong, Thư Thời ngồi phịch xuống ghế, sờ sờ bụng, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Đúng lúc này, Diệp Vọng bất chợt đưa ra lời mời: "Cuối tuần này cậu có rảnh không? Tôi muốn đưa cậu đến nơi này."
Sách nói, nếu độ hảo cảm đã ổn, có thể tiến thêm một bước.
Thư Thời bị tin mừng này dọa đến không nhẹ, khiến cậu đang ợ dở thì nghẹn lại, không lên không xuống, vài giây sau mới hoàn hồn.
"Chỗ nào vậy?" Giọng nói cậu không hề che giấu niềm phấn khích và mong chờ.
Thư Thời nghĩ thầm, đây chắc chắn được tính là hẹn hò rồi nhỉ?
Cảm nhận được tâm trạng hưng phấn của hồ ly ngốc, giọng điệu Diệp Vọng cũng dịu dàng hơn: "Tinh cầu Giải trí."
Nghe thấy cái tên này, Thư Thời ngạc nhiên.
Đây chẳng phải là công viên mà trước đây họ đã hẹn nhau đến vào ngày khai trương nhưng cuối cùng lại không đi được đó sao...
"Không tiện sao?"
Giọng Diệp Vọng kéo Thư Thời về thực tại, cậu vội vàng xua tay: "Không có chút bất tiện nào hết, cuối tuần này tôi rảnh, đi được."
Chỉ là cậu giật mình vì địa điểm đại mỹ nhân chọn mà thôi.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Diệp Vọng lấy điện thoại ra: "Thêm liên lạc đi, lúc đó cần liên hệ sẽ tiện hơn."
"Ò, được." Thư Thời vội vàng bật điện thoại, mở mã QR cho đại mỹ nhân quét.
Mà nói đi cũng phải nói lại, dù là lúc ở hình người, hai người cũng đã ở cùng nhau một thời gian nhưng lại chưa thêm WeChat của nhau, điều này khiến Thư Thời hơi bất ngờ.
Chẳng qua sau khi nghĩ lại, có lẽ là vì họ vẫn luôn không cần liên lạc từ xa chăng.
Nhà thì ở ngay cạnh, đi vài bước là tới, trước đây ở đoàn phim cũng là phòng đối diện.
Chỉ vài giây sau, Thư Thời nhận được lời mời kết bạn từ đại mỹ nhân.
Cậu vừa chấp nhận lời mời, vừa thầm nghĩ trong lòng, ảnh đại diện một màu đen xì, không hổ là đại mỹ nhân.
Bên kia, Diệp Vọng nhìn ảnh đại diện của hồ ly ngốc là tranh hồ ly hoạt hình, trong lòng thấy hơi thừa thãi.
Dùng cái tranh chibi này, còn chẳng bằng chụp nguyên hình của hồ ly ngốc đăng lên còn xinh đẹp hơn.
Về phần ghi chú, Diệp Vọng suy nghĩ một lát, điền ba chữ [Hồ ly ngốc].
Thư Thời ngồi trên ghế sô pha, nghe tiếng cửa đóng lại, trong lòng vừa áy náy lại vừa hơi lo lắng.
Bản thân đã giấu giếm đại mỹ nhân lâu như vậy, nếu như thẳng thắn với hắn, nhất định hắn sẽ rất tức giận...
Đại mỹ nhân là người cao ngạo như vậy, sao có thể tha thứ cho một kẻ dám đùa bỡn với hắn bấy lâu, khi người mình thích lại chính là con hồ ly mình nuôi, hơn nữa chính cậu cũng biết tình cảm của hắn dành cho mình nhưng vẫn lừa dối cho qua.
Thư Thời cảm thấy có chút uể oải.
Cậu cũng không muốn lừa dối đại mỹ nhân, nhưng ban đầu có ai biết chuyện sẽ phát triển thành ra thế này đâu chứ?
Thư Thời suy nghĩ vẩn vơ nửa ngày, chuyện gì cũng không thể nghĩ thông, ngẩng mắt nhìn đồng hồ trong phòng khách, phát hiện đã hơn 10 phút trôi qua rồi.
Thấy vậy, cậu tranh thủ dọn dẹp nhà cửa rồi biến về nguyên hình, trở về chỗ của đại mỹ nhân.
Cậu vốn tưởng rằng đã hơn 10 phút mà mình không rời ổ, đại mỹ nhân không có hồ ly theo bên sẽ trực tiếp đi vào thư phòng. Chẳng ngờ cậu vừa mới nhảy lên cửa sổ thò đầu vào đã đối mặt với đại mỹ nhân.
"..."
Bị bắt quả tang trèo tường về nhà ngay tại chỗ, cảnh này chẳng khác gì học sinh trung học leo tường đi net vừa vặn bị thầy chủ nhiệm canh me bắt được. Một không khí im lặng đến ngột ngạt bao trùm lấy một người và một hồ ly.
Tuy xấu hổ tột độ nhưng giờ Thư Thời vẫn đang treo ngoài bệ cửa sổ, không thể không xuống.
Ngoài việc nhảy xuống rồi đi vào, lúc này cậu không hề có lựa chọn thứ hai.
Lúc Thư Thời nhẹ nhàng nhảy xuống sàn nhà, ngẩng đầu lên, nhìn qua vô cùng tự nhiên, vô cùng bình tĩnh, chẳng có vẻ gì là bị ảnh hưởng bởi việc vừa rồi, nhưng thực tế trong lòng cậu đã oán thầm ngàn vạn lần rồi.
Thế nhưng, câu đầu tiên của Diệp Vọng đã làm vẻ ngoài bình tĩnh của Thư Thời vỡ vụn.
"Về rồi à? Lại đây ăn cơm, vừa bảo dì hâm lại thức ăn một lần rồi đấy."
Thư Thời vừa ăn một bữa no ở nhà mình, giờ da bụng vẫn còn đang căng, còn ăn nữa sao?!
Nhưng Diệp Vọng không cho cậu cơ hội phản ứng, trực tiếp bế cậu lên đi về phía phòng bếp đặt lên ghế, còn tự mình bưng cơm nước lên.
Thư Thời lúc này chẳng còn tí bụng dạ nào, đối mặt với bàn thức ăn phong phú thơm lừng phía trước không có nổi một chút hứng thú. Nhưng dưới ánh nhìn chăm chú của đại mỹ nhân, cậu vẫn miễn cưỡng ăn hai ba miếng.
Vừa ăn vừa hối hận, sớm biết có chuyện này thì ban nãy ở bên kia chỉ nên ăn lưng bụng thôi.
Mục đích của Diệp Vọng thật ra cũng không phải là chuyện này, nên thấy hồ ly ngốc hiện lên vẻ mặt miễn cưỡng, hắn cũng dời bàn thức ăn đi.
Sau đó hắn ôm cậu xuống, sờ sờ bụng cậu, giọng điệu có vẻ không hiểu ra sao: "Không phải chưa ăn tối à, sao bụng căng thế?"
Thư Thời chỉ có thể giả vờ không nghe thấy, đối với câu hỏi này không hề phản ứng lại.
Thấy vậy, Diệp Vọng cũng không truy hỏi nữa, dừng lại ở đó.
Có điều Diệp Vọng vẫn thừa cơ hội này, lấy lý do tiêu thực, vần vò hồ ly ngốc từ đầu đến chân.
Thư Thời đã lâu không được hưởng thụ dịch vụ xoa bóp, lúc này thoải mái đến mức híp cả hai mắt. Ngay khi cậu đang mơ màng thoải mái muốn ngủ, chợt cảm nhận được tay của đại mỹ nhân đặt lên mặt mình.
Cậu nghi hoặc mở mắt ra, liền thấy tay của đại mỹ nhân bao lấy nửa bên mặt mình, chỉ để lộ ra đôi mắt.
Mà giờ phút này, ánh mắt đại mỹ nhân nhìn thẳng vào cậu, giọng điệu như có điều suy nghĩ: "Mà nói đi, ánh mắt của ngươi, so với cậu ấy, vậy mà rất giống nhau."
Thư Thời giật thót trong lòng, vội vàng tránh khỏi tay hắn, nghiêng mặt sang một bên, không cho hắn nhìn tiếp.
Trái tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực, vừa chột dạ vừa lo lắng, dù có chuyện gì xảy ra, nhất định không thể bị phát hiện được!
Lỡ như bị phát hiện, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, không chừng mối tình đầu của mình sẽ tan vỡ, không còn nữa!
Cậu nghĩ bụng, khi cảm thấy đại mỹ nhân rời tay một chút, cậu tranh thủ nhảy ra khỏi ngực hắn, tự mình về phòng ngủ chính.
Trong lòng Thư Thời có chút thấp thỏm, vẫn luôn sợ đại mỹ nhân sẽ phát hiện ra điều gì đó. Nhưng may là mấy ngày kế tiếp, đại mỹ nhân không còn nhắc lại việc tương tự nữa, cũng không nói gì thêm về việc gặp mặt, có thể là lý do bị dị ứng lông hồ ly mà cậu nói hôm trước đã có tác dụng.
Thư Thời thả lỏng trong lòng, bắt đầu chăm chú lên mạng tìm tin tức liên quan đến Tinh cầu Giải trí.
Trước đây muốn đi mà công viên còn chưa mở cửa, hiện giờ đã khai trương một thời gian, thậm chí còn phát hành rất nhiều sách hướng dẫn du lịch rồi.
Thư Thời ghé lên ghế sô pha nhà mình, hai chân đung đưa phía sau, tay cầm vở, vừa nhìn hướng dẫn du lịch trên điện thoại vừa ghi chú.
Ví dụ như các khung giờ hoạt động, thời gian xếp hàng sẽ khá lâu, có thể hẹn lấy số trước rồi đi chơi cái khác trước...
Không biết liệu đại mỹ nhân có sợ độ cao hay không, cậu muốn chơi mấy trò nhảy bungee hay thuyền hải tặc lắm.
Có điều nói đi cũng phải nói lại, Thao Thiết chắc chắn biết bay chứ nhỉ? Biết bay hẳn sẽ không sợ độ cao.
Trước giờ cậu chưa từng đọc sách cẩn thận bao giờ, đọc Sách Khải Huyền cũng chỉ biết Thao Thiết là hung thú, có thể ăn thịt, có thể đánh nhau, nhưng mấy chi tiết kiểu có biết bay hay không thì cậu không để ý.
Có khi trên sách cũng chẳng viết luôn...
Thời gian một tuần trôi qua rất nhanh, tối trước cuối tuần một ngày, Diệp Vọng ôm Thư Thời vào phòng thay quần áo, đi tới buồng quần áo thường phục. Vốn dĩ chỗ này chỉ có vỏn vẹn vài bộ đồ ngủ, sau lần Thư Thời giúp chọn thì mới dần dần có nhiều quần áo hơn.
Diệp Vọng ôm hồ ly ngốc, bóp bóp móng vuốt cậu, ý bảo cậu ngẩng đầu lên nhìn quần áo bên trong.
Thư Thời không hiểu gì, nhưng ngay sau đó, cậu nghe thấy đại mỹ nhân hỏi mình: "Mai ta phải đi chơi cùng cậu ấy rồi, qua giúp ta nhìn xem mặc cái gì thì được."
Thư Thời: "..."
Nào có chuyện hẹn đi chơi mà còn hỏi đối tượng chọn quần áo giúp mình chứ...
Này là làm càn đó có biết không!
Dù cho Thư Thời oán thầm trong lòng nhưng xét thấy đại mỹ nhân không biết đó là mình nên tạm tha thứ cho hắn cũng được.
Thư Thời vươn móng vuốt chọn tới chọn lui giữa đống quần áo, hơi băn khoăn không biết chọn cái nào.
Với dáng người của đại mỹ nhân, mặc gì cũng ưa nhìn nên thật ra không cần lựa chọn tỉ mỉ cho lắm...
Ngay lúc cậu định tùy tiện chọn một bộ, đột nhiên thấy một góc áo sơ mi casual màu xanh đen, mắt cậu sáng ngời.
Cậu nhớ hình như mình có một cái áo tương tự màu nhạt hơn! Vừa hay lại cùng kiểu, ha ha!
Chọn cái này đi!
Diệp Vọng thấy móng hồ ly ngốc chỉ vào bộ quần áo rồi bất động, trong giây lát đã hiểu ý cậu bèn cầm áo xuống. Hắn thoáng nhìn qua thì nhíu mày, hắn không quen mặc kiểu đồ này.
Nhưng hắn nhìn ánh mắt long lanh của hồ ly ngốc trong lòng một chút, vẫn lấy bộ quần áo đó ra, dặn Cô Hoạch Điểu ủi phẳng cẩn thận.
Dù sao thì đi chơi cùng cậu, cậu thích là được.
Hơn nữa sau này muốn ở bên nhau, mấy chuyện không quen này sẽ phải làm nhiều chứ không ít.