Chương 7: Lạnh nhạt

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Vọng cảm thấy một sự mềm mại lại xen lẫn ngứa ran trong lòng bàn tay, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Con hồ ly ngốc nghếch này chẳng lẽ không biết đề phòng bất kỳ ai sao?
Thư Thời thật ra cũng không nghĩ nhiều. Lúc đó tâm trạng có chút kích động nên rất tự nhiên đặt đuôi mình vào tay đại mỹ nhân. Đợi đến khi cậu phản ứng lại, đôi tai cụp xuống, mặt cũng hơi đỏ lên một chút, cảm thấy động tác này có chút không phải phép, liền muốn rụt đuôi về.
Nhưng chưa kịp cử động, cậu lại cảm thấy chóp đuôi mình hình như... bị nhéo?
Dù động tác rất nhẹ nhưng vẫn khiến Thư Thời bất giác rùng mình, hai mắt hồ ly cũng híp lại — đuôi hồ ly cực kỳ nhạy cảm.
Thư Thời không ngờ đại mỹ nhân sẽ làm chuyện như vậy. Cậu kinh ngạc nhìn lại thì thấy tay của đại mỹ nhân vẫn giữ nguyên, ánh mắt cậu đặt lên lòng bàn tay lúc này đã trống rỗng. Trong mắt hắn dường như có một chút... ý cười?
Thư Thời mở to hai mắt nhìn, nhưng khi nhìn kỹ lại thì thấy đại mỹ nhân vẫn vẻ lạnh lùng, tĩnh lặng như trước. Vừa rồi chắc là mình nhìn nhầm rồi đúng không?
Chỉ có điều bản thân Thư Thời thật ra cũng có chút xấu hổ. Từ năm 3 tuổi cậu đã có thể tùy ý biến hóa nên cũng chưa từng làm nũng như vậy. Giờ đột nhiên làm thế không khỏi cảm thấy thẹn thùng.
Trong phút chốc, cậu cũng không tiếp tục rúc bên Diệp Vọng nữa mà chui vào ổ, vùi mình ngủ thiếp đi.
Mãi cho đến giờ cơm tối mới đi ra.
Buổi tối, sau khi Diệp Vọng lập trình cho người máy, liền buộc cây gậy trêu mèo lên tay nó. Sau này người máy có thể chơi với Thư Thời bằng cây gậy trêu mèo bất cứ lúc nào.
Sau khi Diệp Vọng thu dọn mọi thứ cũng không lập tức rời đi như mọi khi mà hiếm hoi tiếp tục xem máy tính bảng trong phòng khách.
Thư Thời ban đầu sợ quấy rầy đại mỹ nhân làm việc nên chỉ nhìn chằm chằm vào cây gậy trêu mèo mà không đến nghịch.
Nhưng mà một lúc lâu sau, Thư Thời có chút không nhịn được. Nhìn bộ dáng nghiêm túc của đại mỹ nhân chắc cũng không để ý bên này, có lẽ mình trộm chơi với nó cũng không sao?
Nghĩ vậy, cậu lặng lẽ di chuyển đến phía dưới người máy, đứng thẳng thân mình, đưa móng chạm nhẹ vào cây gậy trêu mèo đang treo lủng lẳng.
Diệp Vọng dời ánh mắt đang đặt trên máy tính bảng sang con hồ ly ngốc nghếch đang chơi đùa vui vẻ không xa. Xem ra hiệu quả của người máy cũng không tệ lắm.
Đợi đến khi Thư Thời đã chơi đến mệt mà dừng lại mới phát hiện sô pha đã không còn bóng người. Đại mỹ nhân không biết đã rời phòng khách từ lúc nào.
Vài ngày sau, Thư Thời vẫn luôn lén tu luyện những lúc Cô Hoạch Điểu đi vắng. Có thể do đã quen với môi trường ở đây hoặc là do ở bên đại mỹ nhân lâu ngày, cậu phát hiện tuy rằng hiệu quả tu luyện không cao như khi dính với đại mỹ nhân nhưng cũng đã cao hơn nhiều so với lúc mới bắt đầu.
Chạng vạng, cậu dừng lại và bắt đầu vui chơi, thỉnh thoảng ăn đồ ăn vặt hay chơi cùng người máy đồng hành. Trí năng của người máy này cao, không những chỉ biết chơi cây gậy trêu mèo mà còn có thể chơi cờ ca rô qua màn hình, thậm chí kết nối với internet chơi cờ bay.
Trong những ngày qua, ngoài việc tu luyện, mọi niềm hứng thú của Thư Thời đều dành cho việc nghiên cứu thứ này.
Hôm nay Diệp Vọng vẫn đúng giờ tan tầm về nhà. Thời điểm mở cửa, âm thanh vui vẻ trong trò chơi trong phòng lập tức được phóng đại. Cả thân hình hồ ly của Thư Thời nằm trên cánh tay của người máy đồng hành, móng vuốt không ngừng gõ trên phím trò chơi trên ngực người máy. Màn hình hiện lên bàn cờ tương tự như cờ vây nhưng các nước đi đen trắng rõ ràng không phải phong thái ung dung của cờ vây.
Diệp Vọng chỉ liếc nhìn màn hình một cái rồi rời mắt, nhìn sang con hồ ly không hề phản ứng khi nghe thấy tiếng mở cửa kia. Đây là lần thứ ba rồi.
Mà Thư Thời hoàn toàn không phát hiện ánh mắt này, một lòng tập trung lên bàn cờ ca rô. Người máy này giỏi đấy, trước đây bản thân từng tung hoành ngang dọc khắp tứ hợp viện vậy mà đấu với người máy tỷ lệ thắng chỉ đạt 46%!
Cực kỳ tức giận!
Diệp Vọng lẳng lặng đứng ở cửa một hồi, không hề nhúc nhích. Diệp Tứ đi theo phía sau, khó hiểu hỏi: "Ngài có chuyện gì sao? Có chuyện gì trong nhà sao?"
Diệp Vọng rũ mắt, nhàn nhạt đáp: "Không có gì."
Diệp Tứ nghe được câu trả lời cũng yên lòng liền xoay người định đóng cửa lại, không ngờ tay còn chưa chạm vào cửa thì cửa đã tự động đóng sầm lại, "Sầm!" một tiếng rất lớn.
Diệp Tứ ngượng ngùng thu tay, tâm trạng của ngài ấy lúc này có vẻ không tốt lắm.
Thư Thời bị tiếng đóng cửa to lớn làm hoảng sợ, còn tưởng có kẻ trộm đột nhập vào nhà. Kết quả quay đầu lại thấy được thân ảnh của đại mỹ nhân.
Ấy? Đại mỹ nhân về lúc nào thế, sao cậu không biết? Hơn nữa đại mỹ nhân hình như không được vui cho lắm. À không đúng, đại mỹ nhân có bao giờ vui đâu.
Thư Thời cũng không nghĩ nhiều, nhìn thấy Diệp Vọng liền vọt xuống khỏi cánh tay người máy chạy về phía hắn, sau đó cực kỳ thuần thục dùng chân trước níu ống quần Diệp Vọng và kêu lên, còn chỉ cho hắn nhìn về phía thùng rác — bên trong là vỏ của đống đồ ăn vặt đã ăn hết sạch.
Đồ ăn vặt của hôm nay ăn hết rồi, muốn ăn thêm trước bữa tối cơ!
Diệp Vọng cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt khôi phục vẻ bình tĩnh như trước, nhẹ nhàng nắm gáy cậu đi về phía sô pha.
Diệp Tứ đi theo bên cạnh, cẩn thận liếc nhìn Diệp Vọng, trong lòng không khỏi thầm nói: Trông tiên sinh có vẻ tâm trạng không tốt cho lắm.
Thư Thời ngồi xổm trên sô pha đối mặt với đại mỹ nhân, trong lòng cảm thán không thôi. Đại mỹ nhân thật sự rất ưa nhìn, đặc biệt là đôi mắt kia, dáng hẹp dài, đuôi mắt xếch lên, chính là đôi mắt của mỹ nhân đa tình. Chẳng qua đại mỹ nhân ngày thường cũng chẳng cười, thoạt nhìn lạnh lùng, ánh mắt cũng không có sự ấm áp nên cũng chẳng quyến rũ, chỉ còn lại vẻ thâm thúy sắc bén.
Khi nhìn nhau, Thư Thời cũng không ngần ngại liếm móng trước mặt đại mỹ nhân. Từ sau khi lệnh cấm đồ ăn vặt được dỡ bỏ, đại mỹ nhân dường như mỗi ngày đều cho cậu ăn thêm trước cơm tối một gói, sau cơm tối một gói đồ ăn vặt.
Cuộc sống gần đây của cậu quả thực rất sung túc.
Nhưng không đợi Thư Thời buông móng vuốt xuống, Diệp Vọng trước mặt cậu đã nói: "Không có đồ ăn vặt tối nay."
Giọng điệu lạnh nhạt bình thường, Thư Thời nhất thời chưa kịp phản ứng, dừng động tác, ngơ ngác nhìn Diệp Vọng.
Mất vài giây sau, cậu mới sực tỉnh, đồ ăn vặt tối nay của mình đã bị cắt.
......
Diệp Vọng mặc kệ tiếng kêu chiêm chiếp phản đối của tiểu hồ ly đang xù lông giương vuốt, tự mình đi vào phòng làm việc. Diệp Tứ đi theo sau cũng thầm đổ mồ hôi thay cho tiểu hồ ly.
Hôm nay tâm trạng của tiên sinh không được tốt, chỉ cắt đồ ăn vặt thôi đã là nhân từ rồi.
Sau cơm tối, Diệp Vọng không trở lại phòng làm việc mà ở lại phòng khách. Thư Thời cũng thuận lý thành chương dính chặt lấy ống quần của hắn, đã sớm quên béng nỗi bất bình lúc chạng vạng.
Đại mỹ nhân bình thường không ở phòng khách mà mình lại không được vào phòng làm việc, cho nên thời điểm được tiếp xúc thân mật rất ít, trừ phi hôm đấy đại mỹ nhân chịu chơi với mình.
Hiện tại là cơ hội tốt để hấp thụ linh khí, tất nhiên là phải nắm thật chặt.
Diệp Vọng nhìn hạng mục trên máy tính bảng, chân mày cau lại, đơn giản tắt màn hình đi, đặt máy lên bàn trà.
Cúi đầu liền thấy tiểu hồ ly đang nằm bên chân, đầu gác bên cạnh ống quần, trông đến là ngoan ngoãn.
Thôi, chỉ là một con hồ ly vô tâm vô phế chưa thành tinh chưa thạo đạo lý đối nhân xử thế mà thôi.
Thư Thời nằm bên cạnh đại mỹ nhân, bị sự thoải mái của linh khí vờn quanh làm cho rất nhanh tiến vào giấc ngủ.
Đột nhiên cậu cảm thấy thân thể bay lên, không có trọng lượng liền mở mắt, thấy được tư thế kỳ lạ của đại mỹ nhân — hai tay khép lại ôm lấy giữa thân cậu, cứ như vậy đặt cậu xuống ghế sô pha.
Về điểm này, Thư Thời kỳ thực có chút ghét bỏ đại mỹ nhân.
Không ôm mình thì thôi không tính, tốt xấu gì thì lúc cần đến Diệp Tứ cũng ôm mình, lại không biết đại mỹ nhân học mấy cái tư thế kỳ lạ ở đâu, luôn nhẹ nhàng bếch cậu lên, không trọng lượng khiến cho cậu rất không thoải mái.
Vì thế lúc Thư Thời được đặt lên ghế sô pha cũng lười phản ứng hắn, tiếp tục lim dim ngủ.
Diệp Vọng liếc mắt nhìn tiểu hồ ly đang nhắm mắt ngủ trên sô pha dường như không bị ảnh hưởng, cho rằng cách của mình hiệu quả, không làm cậu tỉnh giấc.
Sau đó hắn quay người nhìn về phía người máy đồng hành cách đó không xa, nhìn chằm chằm một lúc mới rời mắt.
Ngày hôm sau, Thư Thời phát hiện ra một tính năng mới của người máy, nó có thể ghi lại thanh âm của động vật rồi dịch lại, vì thế Thư Thời nghịch cả một ngày không biết mệt.
Khi Diệp Vọng trở về, đập vào mắt là hồ ly hắn nuôi, không ngừng kêu khe khẽ với cái máy vô hồn, sau đó đổi giọng khác, giọng điệu mềm mại, nũng nịu, chưa từng thể hiện trước mặt mình.
Thư Thời thấy hắn về cũng chỉ nhìn thoáng qua, sau đó tiếp tục lẩm bẩm, thoạt nhìn vô cùng vui vẻ.
Diệp Tứ lần này tâm nhãn sâu hơn, phát hiện bầu không khí không đúng liền nhìn vào trong trước tiên, nhưng nhìn nửa ngày cũng chẳng phát hiện ra có gì không thích hợp.
Chỉ có điều lúc này hắn cũng không muốn tự mình xông vào chỗ nguy hiểm, dù sao hôm qua là cửa bị đập, ai biết hôm nay cái gì sẽ bị vỡ.
Bởi vậy hắn cũng cúi đầu mắt nhìn mũi, mũi hướng tim, đi theo Diệp Vọng không hó hé câu gì.
Thư Thời không nhận thấy có gì bất thường, chỉ là cảm giác trong phòng lạnh hơn lúc nãy, chắc là do buổi tối nhiệt độ hạ xuống như thường lệ thôi, cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục tự mình chơi đùa.
Kết quả giây tiếp theo, phía sau cơ thể của người máy đồng hành đột nhiên vang lên tiếng nổ "bành" một phát, dọa Thư Thời giật bắn mình, lông đuôi dựng đứng cả lên, lập tức nhảy xuống chạy về phía đại mỹ nhân, sau đó bốn chân nhanh chóng leo lên vai đại mỹ nhân.
Cậu ngồi trên vai đại mỹ nhân nhìn về phía người máy liền thấy được mặt sau của nó đã bắt đầu bốc khói, rõ ràng là đã hỏng rồi, vừa rồi phát ra tiếng nổ cũng là vì vậy.
Má ơi dọa chết ta rồi.
Cậu nằm trên vai Diệp Vọng, sợ hãi cọ cọ sườn mặt đại mỹ nhân, cố gắng tìm kiếm chút an ủi.
Diệp Vọng nhấn nhẹ cái đầu đang cựa quậy của cậu, ngữ khí lạnh nhạt: "Chắc do chất lượng không tốt lắm, bị chập hỏng rồi, đợi lát nữa rồi ném đi."
Nghe vậy Thư Thời đang ngồi xổm trên vai Diệp Vọng vội gật đầu lia lịa.
Không an toàn như vậy, vứt đi thì hơn.
-------------------------
Tác giả có điều muốn nói:
Mọi người đều biết, muốn nuôi một con hồ ly quả thực rất tốn kém.