Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 8: Chung sống
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thư Thời có chút sợ hãi, rụt rè cuộn mình trên vai Diệp Vọng, không chịu xuống. Diệp Tứ nhanh tay nhanh chân ném con robot "hỏng" kia đi.
Đợi khi Diệp Tứ đi vứt đồ về, Diệp Vọng nhìn thời gian, nói: "Ngươi về trước đi, muộn rồi." Diệp Tứ sửng sốt, nhìn tiểu hồ ly trên vai Diệp Vọng, đáp lời xong, hắn do dự rồi rời đi.
Thư Thời đang cuộn tròn trên vai đại mỹ nhân, nghe xong có chút tò mò. Rõ ràng hai người vẫn luôn cùng nhau trở về, nhưng tại sao đại mỹ nhân dường như không bao giờ giữ trợ lý lại ăn cơm, ngay cả khi đã đến giờ ăn tối cũng bảo Diệp Tứ về.
Cậu còn đang nghi hoặc, chợt nghe thấy tiếng đại mỹ nhân nói: "Ngươi còn muốn nằm trên vai ta bao lâu nữa?"
Rõ ràng giọng điệu vô cùng bình thản, nhưng khiến Thư Thời nghe xong giật mình ngay lập tức, liền nhảy phóc xuống khỏi vai đại mỹ nhân.
Sau khi nhảy xuống ghế sô pha, Thư Thời vốn muốn về chỗ nằm của mình luôn, dù sao giờ cũng không có gì để chơi.
Nhưng khi cậu vừa định xuống khỏi sô pha lại bị một đôi tay bất ngờ ôm lấy, đặt trở lại ghế sô pha.
Thư Thời vẫn còn đang ngơ ngác thì thấy đại mỹ nhân lấy điện thoại di động ra, mở ứng dụng màu cam quen thuộc, gõ "đồ chơi cho chó cưng" vào ô tìm kiếm quen thuộc, sau đó ôm lấy Thư Thời đang ngơ ngác ở bên cạnh, giọng điệu bình thản: "Đồ chơi hỏng mua lại là được."
Hắn lướt xem điện thoại, sau đó đưa điện thoại đến trước mặt Thư Thời: "Muốn cái gì?"
Thư Thời: "!!!" Cậu chỉ là một tiểu hồ ly chẳng hiểu gì cả, hỏi cậu làm gì chứ?!
Chẳng lẽ đại mỹ nhân phát hiện cậu là yêu?
Nhưng mà cũng không đúng, phát hiện thú cưng mình nuôi là một con yêu quái, làm sao có thể có người lại phản ứng bình thản đến thế?
Thư Thời nghi hoặc, ngước mắt nhìn về phía Diệp Vọng, chẳng lẽ người này vẫn còn thâm tàng bất lộ hay sao?
Trông hắn đâu có vẻ gì, đây chẳng phải chỉ là một nhân loại đẹp trai, giàu có bình thường thôi sao?
Diệp Vọng giơ điện thoại một lúc, phát hiện hồ ly ngốc này chỉ biết nhìn mình, không có động thái gì, nghĩ thầm, có lẽ chỉ vừa mới mở linh trí, chưa thể hiểu được ngôn ngữ và mệnh lệnh phức tạp như vậy.
Vì thế hắn liền cầm một chân trước của Thư Thời lên, đặt trên màn hình điện thoại của mình, ngắn gọn ra lệnh: "Chọn một cái."
Thư Thời nghe xong, lại nhìn thấy sự không kiên nhẫn trong đáy mắt của đại mỹ nhân, chút nghi ngờ vừa nảy sinh đã tan biến. Thì ra đại mỹ nhân chỉ lười chọn, muốn cậu tùy tiện chọn một cái, vậy thì không có gì đáng ngại.
Cậu chỉ có ba năm ngắn ngủi sống trong hình hài ban đầu, phần lớn thời gian đều ở trong vườn rau của mình, cho nên cũng không biết thường thì hồ ly sẽ thích đồ chơi như thế nào, thế nên cậu chỉ bừa một món.
Diệp Vọng nhấp vào xem chi tiết sản phẩm của món đồ chơi mà Thư Thời đã chọn, chỉ liếc mắt một cái rồi đóng lại, "Quá thông minh, không được."
Thư Thời: "???" Thông minh không phải tốt hơn à? Anh không cần chơi với ta, đỡ phải làm nhiều việc mà.
Thư Thời cũng chẳng hiểu đại mỹ nhân đang nghĩ cái gì, nhưng hóa đơn là hắn thanh toán, hắn nói gì thì là cái đó.
Cuối cùng chọn tới chọn lui, Thư Thời chọn mấy cái cậu không hứng thú lắm nhưng đại mỹ nhân có vẻ rất hài lòng.
Thư Thời nghĩ, cứ theo ý hắn đi, dù sao mình cũng là một hồ ly tốt chiều ý chủ nhân thôi mà. Hôm sau, Diệp Vọng trở lại văn phòng sau cuộc họp, trên đường Diệp Tứ thấy chiếc TV trong phòng tiếp khách đang bật phim tài liệu về động vật, liền lắm lời hỏi: "Tiểu tiên sinh không có đồ chơi, tối về sẽ không quấy phá chứ?"
Bước chân Diệp Vọng không ngừng lại, ánh mắt lướt qua phòng tiếp khách một cái, "Không có, coi như ngoan ngoãn."
Hắn dường như chưa bao giờ thấy tính khí quấy phá của hồ ly ngốc, cùng lắm thì cũng chỉ như ngày đầu bị cho ăn thức ăn cho chó mà nhịn ăn cả đêm thôi.
Diệp Tứ cười cười, "Tiểu tiên sinh thật sự rất ngoan. Chỉ có điều ban ngày chỉ có một mình hồ ly nhỏ ở đây, sợ là buồn tẻ lắm." Dù sao thì món đồ chơi duy nhất của cậu ấy tối qua cũng đã bị hắn ném đi rồi.
Hắn thuận miệng nói thế, chẳng ngờ Diệp Vọng lại dừng bước, liếc nhìn phim tài liệu trong phòng tiếp khách lần nữa. Hình ảnh hiện lên đúng lúc là cảnh một con cáo Bắc Cực đang đào hang săn mồi trong băng tuyết lạnh giá.
Ngốc chẳng khác gì con hồ ly trong nhà mình.
Thư Thời lúc này cũng đã tỉnh dậy, vươn mình ngáp một cái, vừa mới ngồi nghiêm chỉnh bắt đầu tu luyện chợt nghe thấy tiếng động từ phía cửa, lập tức cảnh giác, đôi tai nhọn vểnh thẳng lên.
Ai sẽ đến vào lúc này?
Nhưng không đợi cậu kịp bày ra tư thế phòng bị thì cửa đã mở ra, Cô Hoạch Điểu đi vào.
Bà không mặc bộ đồ thường ngày với tạp dề mà là trang điểm lộng lẫy, mang theo một cái túi trông rất xa xỉ, đeo chiếc nhẫn kim cương sáng loáng, một chiếc vòng cổ ngọc bích, còn có đôi khuyên tai đính đầy đá quý, suýt nữa chói mù mắt hồ ly của Thư Thời.
Bộ dạng ăn mặc này chẳng khác mấy bà vợ nhà đối diện ở tứ hợp viện của cậu, ăn mặc lộng lẫy.
Thư Thời trợn tròn mắt, trời ạ, ra là lương của đại mỹ nhân cao đến vậy sao?
Mà lúc này, Cô Hoạch Điểu thường ngày là một người phụ nữ nội trợ nhỏ bé, thoạt nhìn có vẻ hơi keo kiệt, giờ lại giống hệt một phu nhân loài người bình thường, kiểu cách lấy khăn tay lau mồ hôi, vừa tiếp đón mấy công nhân phía sau, "Ôi chao, bên này, từ từ thôi, đừng làm vỡ."
Thư Thời nhìn ra phía sau bà ấy, liền thấy ba người mặc đồ lao động màu xám từ ngoài cửa đi vào, khiêng theo một cái hộp to kềnh.
Cậu nhìn về phía cái hộp, trong lòng tò mò, cái gì thế nhỉ?
Cô Hoạch Điểu nhìn thấy Thư Thời đang ngơ ngác giữa phòng khách, sợ lát nữa lắp đặt đồ đạc sẽ không cẩn thận làm cậu bị thương, vội vàng bế cậu lên, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Ôi tiểu tổ tông của tôi, chỗ này hiện giờ không ở được đâu."
Nói xong liền ôm Thư Thời đến chỗ ghế gỗ phía sau sô pha. Thư Thời bất ngờ bị ôm, không kịp cảnh giác, nhất thời không kịp giãy giụa, mũi ngửi toàn mùi nước hoa xộc vào khiến cậu hắt hơi một cái.
Cô Hoạch Điểu tiếp đón mấy người thợ lắp ráp, mà lúc này Thư Thời mới biết được trong cái hộp to kềnh kia là TV.
Cậu càng thấy khó hiểu hơn, đại mỹ nhân hình như bình thường không có thói quen xem TV, trên tường phòng khách toàn là những cuộn tranh và thư pháp, tại sao lại đột nhiên nghĩ đến việc lắp một chiếc TV?
Nhưng nghi ngờ thì nghi ngờ vậy thôi, trong lòng cậu vẫn rất vui vẻ, về sau ban ngày cậu có thể lén lút xem TV!
Vui ghê á!
Sau khi lắp đặt xong, những người thợ đi hết, Cô Hoạch Điểu làm xong việc cũng chuẩn bị đi chơi mạt chược với mấy chị em thân thiết, kết quả là điện thoại trong túi xách của cô đột nhiên vang lên.
"Thưa ngài, TV đã được lắp đặt theo yêu cầu của ngài."
"......Vâng, được ạ, không sao."
Cúp điện thoại, Cô Hoạch Điểu dùng ánh mắt phức tạp liếc nhìn Thư Thời một cái, sau đó ôm cậu đến chỗ sô pha.
Sau đó, Cô Hoạch Điểu bật ti vi lên, vừa bấm điều khiển từ xa, vừa nhớ lại thông tin vừa nhận được: "Kênh trung ương 1...... Người và tự nhiên...... Số phát sóng XXXX."
Thư Thời trong chốc lát không hiểu Cô Hoạch Điểu đang làm cái gì, cho đến khi cậu nghe thấy giọng nam trầm ấm, hùng hồn--- "Cáo Bắc Cực rất thích hợp sống ở đây..."
Thư Thời: "..."
Cho một con hồ ly xem bộ phim tài liệu về cáo, Cô Hoạch Điểu cũng chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng tiên sinh đã ra lệnh, chắc là có thâm ý gì đó mà bà không hiểu.
Thư Thời không mất bao lâu đã thấy được cảnh cáo Bắc Cực săn mồi bằng cách đào đất. Trong chốc lát đầu cậu tràn ngập dấu chấm hỏi, Đào như vậy có đau không nhỉ?
Hơn nữa trông thật ngốc.
Một ngày cứ thế bình lặng trôi qua. Linh lực trong người Thư Thời càng ngày càng vận chuyển thông suốt, hiện tại có vẻ đã khôi phục được 60-70%.
Chỉ có điều thật tiếc nuối khi vẫn không thể quay về hình người.
Cậu bây giờ, ngoài việc ban ngày xem TV và tranh thủ tu luyện thì cũng sẽ thỉnh thoảng quay về nhà bên một lúc, để trấn an Trương Kỳ.
Để tránh cho đối phương nghĩ cậu có chủ nhân mới.
Buổi tối, Thư Thời nghe thấy tiếng động ở cửa liền buông móng vuốt đang đè lên điều khiển ra, chạy về phía cửa. Ngay khi đại mỹ nhân bước vào, cậu đã vững vàng nhảy vào vòng tay của hắn. Diệp Vọng cũng theo thói quen dùng một tay nâng Thư Thời lên để cậu không bị trượt xuống, sau đó đặt cậu lên sô pha.
Mà Thư Thời cũng tập thành thói quen tiếp tục xem TV của hắn.
--- Đây là động tác mừng về nhà mà không biết đã hình thành từ lúc nào giữa hai người. Phạm vi hoạt động hiện tại của Thư Thời đã lớn hơn trước một chút, ngoài phòng khách, nhà ăn và nhà vệ sinh còn có thêm ban công và hành lang tầng hai. Thỉnh thoảng đại mỹ nhân sẽ cho phép cậu vào phòng ngủ chính một lúc.
Buổi tối, sau khi ăn cơm, Diệp Vọng ở lại phòng khách xem máy tính bảng, Thư Thời nép mình trong lòng hắn xem phim truyền hình, không khí giữa chủ và thú cưng vô cùng hòa hợp.
Tuy nhiên, Diệp Vọng không mất bao lâu đã rời mắt khỏi máy tính bảng, nhìn xuống chiếc quần âu của mình --- lúc này trên chiếc quần âu màu ghi đã in vài vệt nước.
Diệp Vọng cau mày, nâng đầu con hồ ly ngốc lên, thì thấy mắt nó rưng rưng không ngừng rơi lệ.
Ánh mắt lại di chuyển, Diệp Vọng liền thấy trên TV đang chiếu cảnh một nam một nữ đang ôm nhau khóc, khóc như chết đi sống lại, chẳng bao giờ gặp lại lần nữa. Mà Thư Thời khóc đã lâu, không tự chủ phát ra tiếng khóc thút thít, âm thanh mềm mại, còn mang theo chút khàn khàn vì khóc quá nhiều.
Diệp Vọng cầm lấy điều khiển từ xa dứt khoát chuyển kênh.
Hình người thì không tu luyện được, nhưng khả năng đồng cảm đã luyện đến 100%.
Thư Thời thấy bộ phim tình cảm đau khổ của mình bị chuyển kênh, không nhịn được lấy móng vuốt vỗ vỗ đùi đại mỹ nhân biểu đạt thái độ bất mãn.
Diệp Vọng nhìn hắn một cái, nhẹ giọng nhắc: "Đồ ăn vặt lần trước mua đã ăn hết."
Rất nhanh, Thư Thời vốn đang hăng say dùng móng vuốt vỗ đùi, phút chốc liền xìu xuống, còn giả bộ vuốt ve mấy nếp gấp do mình nằm tạo ra trên chiếc quần âu.
Phẩm chất quan trọng nhất của tộc Cửu Vĩ Hồ bọn họ chính là co được giãn được.
Diệp Vọng liếc mắt nhìn hồ ly ngốc, đặt máy tính bảng xuống, lấy điện thoại mở ứng dụng màu cam lên, tìm đồ ăn vặt, sau đó như lần trước, đặt điện thoại trước mặt Thư Thời. Thư Thời đã sớm quên béng tình yêu sầu khổ trên phim vừa rồi, chỉ thấy đồ ăn vặt đủ màu sắc rực rỡ trước mặt.
Chọn một đống lớn đồ vào giỏ hàng xong, Thư Thời mãn nguyện liếm liếm móng vuốt của mình. Một thời gian trước Diệp Vọng mua ít đồ chơi cho thú cưng, sau khi thanh toán, ở trang kết thúc hắn thấy một lượng lớn gợi ý về đồ dùng cho thú cưng được hiển thị. Sau khi lơ đãng liếc qua, hắn nghĩ lại, không bấm nút thoát ra nữa.
Tốc độ giao hàng rất nhanh, chưa đến hai ngày, khi Diệp Tứ đến đã thấy một cái giá leo trèo cho mèo hàng xịn đứng sừng sững trong phòng khách. Sau khi tiểu tiên sinh và tiên sinh chào hỏi nhau xong, liền quen thuộc trượt xuống đất rồi leo lên giá, động tác gọn gàng, lưu loát.
Diệp Tứ nhìn thoáng qua liền cảm thán nói: "Động tác mau lẹ như vậy, vết thương mà cậu ấy chịu hẳn cũng đã lành rồi, tôi nhớ lúc tiểu tiên sinh mới tới..."
Hắn còn chưa nói xong đã cảm thấy sau lưng chợt lạnh buốt, bản năng sinh tồn khiến hắn lập tức im miệng.
Diệp Vọng nhẹ nhàng thu hồi ánh mắt, giọng điệu lạnh nhạt: "Chưa lành hẳn."
Ngay từ lúc nghe được lời nói của Diệp Tứ, Thư Thời có chút không nhịn được, lật mình trên cái giá leo trèo một lúc, muốn cọ rớt miếng băng gạc ở chân sau xuống, nhưng khi nghe được lời của đại mỹ nhân liền ngượng ngùng dừng lại.
Cậu không thấy vết thương của mình, chỉ cảm thấy hành động của mình không có vấn đề gì, nhưng nếu đại mỹ nhân đã nói chưa lành hẳn thì chính là chưa lành hẳn.