Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 70: Dần dần thuần phục hồ ly
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cách đó không xa, Trịnh Đông Quốc vẫn đang ngồi nhìn màn hình, không nhịn được phải rút một điếu thuốc, phì phèo hút cùng Chung Vệ. Sau khi hít một hơi thật sâu, ông hỏi Chung Vệ: "Ông tìm người ở đâu ra vậy?"
Tìm được người như thể trời sinh đã thích hợp để làm nghề này vậy.
Chung Vệ và ông là người quen cũ, hai người từng hợp tác với nhau qua nhiều bộ phim: "Lưu Tức giới thiệu cho."
Trịnh Đông Quốc ngạc nhiên, một lúc sau cảm thán: "Ông nói xem, vận may của cậu ấy sao lại... tốt đến thế chứ."
*
Thư Thời không hiểu ý đại mỹ nhân, nhưng thấy đại mỹ nhân cũng không giống đang nói đùa, lại càng không có ý định giải thích thêm nên cậu không hỏi nữa. Cậu chào đạo diễn một tiếng rồi kéo Diệp Vọng ra khỏi phim trường.
Lúc nghỉ ngơi trước đó, cậu có lén lấy điện thoại ra tham khảo. Nghe nói thành phố D có một nhà hàng cực kỳ nổi tiếng, hơn nữa xem mấy tấm ảnh phản hồi thấy đồ ăn rất độc đáo.
Thư Thời xiêu lòng, thậm chí kể cả có nguy cơ phải xếp hàng cũng muốn đưa đại mỹ nhân đến ăn thử.
Lúc này, xe đang lăn bánh trên đường, Thư Thời nói với tài xế: "Đến số 64 đường Hoàng Bộ Đông nhé."
Bác tài mở miệng, hình như định nói gì đó nhưng sau đó như nhận ra điều gì, chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm.
Xe tới nơi, Thư Thời xuống xe, đi song song cùng Diệp Vọng vào nhà hàng.
Vừa bước qua cửa, người phục vụ tiến lên tiếp đón: "Xin hỏi có phải ngài Diệp không?"
Diệp Vọng gật đầu, người phục vụ đưa tay dẫn đường: "Mời đi bên này."
Toàn bộ quá trình, Thư Thời không nói chen được câu nào, vẻ mặt ngạc nhiên không thôi theo sát đại mỹ nhân.
Thì ra đại mỹ nhân đã sớm sắp xếp hết rồi?!
Bước tới phòng riêng, đợi người phục vụ vừa rời đi, Thư Thời đã không nhịn được hỏi: "Sao anh cũng nghĩ đến chuyện đến đây ăn vậy?"
Diệp Vọng đưa cho cậu ly nước chanh: "Đây là một trong những nhà hàng nổi tiếng nhất thành phố D, chúng ta chỉ là đúng lúc cùng nghĩ đến một chỗ thôi."
Thư Thời thầm vui trong lòng.
Thì ra hai người bọn cậu ăn ý đến thế.
Diệp Vọng không giải thích nhiều, chờ người phục vụ bước vào thì cầm thực đơn lên gọi món.
"Udon hải sản, dẻ sườn cừu nướng kiểu Ý... Súp sữa ngô, cảm ơn."
Nhưng ngay sau đó, Thư Thời gọi người phục vụ sắp bước ra ngoài lại, nhìn thực đơn rồi bổ sung: "Hmm... Đổi một phần mì udon hải sản thành mì bò lúc lắc, một phần súp đổi thành súp nấm. Cảm ơn."
Diệp Vọng khó hiểu: "Đổi khẩu vị?"
Thư Thời lắc đầu: "Không phải, em giúp anh đổi mà. Anh không thích ăn mì udon, với lại súp sữa ngô thì ngọt quá."
Diệp Vọng khẽ giật mình, tùy tiện cầm nước chanh lên đặt bên môi.
Vừa vặn che khuất đường cong nhẹ nơi khóe miệng.
Có vẻ chiêu "nước ấm nấu hồ ly" (*) vẫn có tác dụng.
(*) biến đổi từ "nước ấm nấu ếch"
Thư Thời còn không biết lời này của cậu đã thể hiện điều gì, chỉ là đột nhiên cậu nghĩ đến những điều đó và muốn làm như vậy thôi.
Sau khi gọi món, cậu còn dành thời gian đăng những bức ảnh chụp ở phim trường hôm nay lên Weibo, kèm theo dòng chữ: Bắt đầu làm việc!
Một giây sau, điện thoại của Diệp Vọng vang lên tiếng thông báo.
Thư Thời tiện miệng hỏi: "Lại là công việc sao?"
Diệp Vọng cầm điện thoại lên, mở ra ngay trước mặt cậu, vẻ mặt bình thản: "Ừ, công việc quan trọng."
Một giây sau, Thư Thời thấy bài đăng Weibo của mình nhận được một lượt thích.
Cậu hưng phấn ấn mở: @Chủ nuôi thích Weibo của bạn.
Sự hưng phấn của Thư Thời lập tức nguội lạnh, cậu "cạch" một tiếng tắt điện thoại.
"Làm sao vậy?"
Thư Thời nghe tiếng đại mỹ nhân hỏi, than thở vài câu với hắn: "Em có một người hâm mộ. Em cảm thấy người này cực kỳ kỳ lạ. Weibo cũ của em thì không nói, lần trước hắn gửi cho em một tin nhắn riêng bảo em tiếp tục cố gắng, đừng suy nghĩ những chuyện viển vông. Giờ lại thích Weibo của em đầu tiên."
"Nhưng giờ đến một tác phẩm cũng không có, hắn lại để ý em như vậy, thực sự quá là khó hiểu. Giờ đa số người hâm mộ hiện tại của em là fan sắc đẹp, nhưng hắn lại không giống họ. Lần trước còn cãi nhau với người hâm mộ khác, bảo họ cách xa cuộc sống riêng tư của em. Em thấy những lời đó là dành cho hắn mới đúng!"
Cuối cùng, Thư Thời còn quay đầu hỏi ý Diệp Vọng: "Anh thấy người này có kỳ lạ không?"
Diệp Vọng cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào ly nước, giọng điệu điềm tĩnh không chút gợn sóng: "Em nói có lý."
Chỉ là lúc nói lời này, nước trong ly vốn đang tĩnh lặng, bỗng dưng gợn sóng, phải rất lâu sau mới yên trở lại.
Còn Thư Thời thì không phát hiện chuyện nhỏ này.
Sau khi ăn cơm xong, hai người ngồi xe về khách sạn Thư Thời đang ở.
Trên xe, Thư Thời nhìn thoáng qua điện thoại, giọng nói bồn chồn: "Rốt cuộc anh đặt vé máy bay lúc mấy giờ? Giờ cũng chín rưỡi rồi, nhỡ đâu không kịp thì sao?"
Lời nói của đại mỹ nhân không rõ ràng, cậu không yên tâm.
Diệp Vọng trấn an cậu: "Không sao, sẽ kịp."
Lòng Thư Thời lúc này mới yên tâm.
Diệp Vọng đưa Thư Thời lên phòng: "Đi vào đi, nghỉ ngơi cho tốt."
Thư Thời ngẩng đầu nhìn hắn, chóp mũi hơi cay cay: "Vậy anh trở về nhớ chú ý an toàn, thượng lộ bình an nhé."
"Ừm."
Sau khi nói mấy lời chào tạm biệt xã giao, ai cũng không chịu rời đi trước.
Trong lòng Thư Thời do dự mấy giây, chợt vươn tay ôm lấy đại mỹ nhân. Sau đó, chôn mặt vào một bên cánh tay của hắn.
Lần này tạm biệt, cũng không biết lần sau là lúc nào. Cho dù hiện tại hai người chỉ mang danh bạn bè, cậu cũng muốn ôm đại mỹ nhân một cái.
Hành động bất ngờ này của cậu, khiến vẻ mặt của Diệp Vọng hiếm thấy lộ ra chút ngạc nhiên.
Nhưng bây giờ tay hắn bị Thư Thời giữ chặt, không làm được gì. Mà thực ra hắn cũng chẳng muốn làm gì cả.
Mấy phút sau, Thư Thời thấy nhẹ nhõm hơn. Cảm giác xúc động ban nãy chợt tan biến, chỉ còn lại sự ngượng ngùng.
Tuy nhiên, cậu vẫn cố nhịn sự xấu hổ trong lòng, đỏ mặt ngẩng đầu lên, hỏi đại mỹ nhân: "Nếu sau này em nhớ anh, em có thể gọi điện cho anh không?"
Đại mỹ nhân luôn không thích gọi điện nói chuyện phiếm với người khác, nên ít nhất phải xin một cái hẹn mới được.
Như vậy, sau này khi mình gọi điện hắn sẽ không ngại phiền.
Diệp Vọng cúi đầu nhìn đôi mắt ướt át của hồ ly, tay không nhịn được mà đưa ra sau gáy cậu. Chỉ cần dùng chút lực, là hắn có thể.....
Nhưng yết hầu hắn khẽ chuyển động, cuối cùng chỉ đành kiềm chế lại. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve trên cổ Thư Thời, khiến cậu khẽ rùng mình.
"Có thể gọi điện thoại, nhớ tôi thì có thể gọi tôi bất cứ lúc nào."
Giọng Diệp Vọng hơi khàn, ẩn chứa sự nhẫn nhịn.
Thư Thời lo lắng: "Em biết rồi. Nhưng sao giọng của anh lại khàn thế này? Có phải vừa rồi đi ngoài đường bị cảm không?"
Diệp Vọng lắc đầu: "Không sao. Em về phòng đi."
Trong mắt Thư Thời còn lo lắng, nhưng vẫn ngoan ngoãn trở về phòng. Trước khi đóng cửa, cậu còn thò đầu ra: "Lần sau nhất định phải gặp lại em."
Diệp Vọng bật cười.
Một tiếng "cạch" vang lên, cửa phòng đóng lại. Sau đó, Diệp Vọng đứng trước cửa nhìn một lúc lâu, mới rời đi.
Hắn đi về phía thang máy, nhưng nút bấm không phải là đi xuống, mà lại hướng lên trên.
Mấy phút sau, Diệp Vọng xuất hiện trong phòng ở tầng cao nhất của khách sạn, cởi áo khoác ra. Diệp Tứ đứng bên cạnh, đưa tay nhận lấy.
Giữa phòng còn có Lộ Hiên đang đứng cúi đầu.
Diệp Vọng ngồi trên ghế salon, nét mặt lại lạnh lùng như cũ, mất đi vẻ thư thái khi còn ở tầng dưới.
"Bảo vệ em ấy cho tốt. Có chuyện gì bất ngờ thì xé bùa, tôi sẽ biết."
Vừa dứt lời, Diệp Tứ đứng cạnh đưa cho Tiểu Hiên một chồng bùa.
Năm phút sau, Tiểu Hiên đi ra khỏi phòng, xuống tầng quay trở về phòng mà đoàn làm phim đã cung cấp.
Mà trong phòng trên, đã không còn một bóng người.
Sau khi Thư Thời quay trở lại phòng, chợt thấy trên bàn ở phòng khách có một gói đồ nhỏ.
Mấy giây sau cậu mới nhớ ra, đây là 'đồ tốt' ông nội gọi điện báo sẽ gửi cho cậu.
Cậu bóc gói hàng, bên trong là một bó hoa trắng nhỏ, nhìn... không có gì đặc biệt.
Cậu ngắm nghía bó hoa cả buổi, vẫn không hiểu nó tốt ở chỗ nào, không đẹp cũng không thơm.
Thế là cậu gọi điện cho ông nội Thư: "Ông nội, người bảo hoa này rốt cuộc là làm được gì vậy? Trồng thế nào? Trồng trong nước hay trong đất?"
Ông nội Thư: "Giờ cháu đang ở thời kỳ trưởng thành, hoa này có thể giúp ích nhiều, giúp tinh thần cháu ổn định, còn chuyện trồng thế nào thì..."
Ông cố gắng nhớ lại, không chắc chắn lắm: "Hình như là trồng đất? Mà trồng nước cũng được?"
Thư Thời "..." Sao cậu cảm thấy lời này không đáng tin cậy lắm.
Nhưng giờ đêm đã khuya, cũng không kiếm được chậu để trồng đất. Thư Thời chỉ có thể lấy tạm bình nước khoáng, cắt phần giữa ra, rồi cho ngập hai phần ba nước rồi thả bó hoa trắng nhỏ vào.
Mặc dù bình nước khoáng tạm bợ nhìn hơi xấu, nhưng thả hoa vào hình như cũng đẹp.
Trước khi ngủ, Thư Thời nhìn lọ hoa ở tủ cạnh giường, lòng thầm nghĩ vậy.
Đêm khuya, căn phòng yên tĩnh, Thư Thời ngủ say trên giường. Mà bó hoa ở phía đầu giường tỏa ra ánh sáng trắng tinh khôi. Sau đó, ánh sáng này chậm rãi bao trùm lấy bóng người trên giường.
Sáng sớm hôm sau, Thư Thời tỉnh dậy, vươn vai một cái, cảm thấy sảng khoái hẳn.
Cậu nhìn bó hoa trắng bên cạnh, trong mắt ánh lên vẻ tò mò.
Không biết có phải bị loài hoa này ảnh hưởng không, đêm qua cậu có một giấc mơ vô cùng kỳ lạ.
Cậu mơ bản thân ở trên núi, bên cạnh có một nhóm hồ ly chín đuôi cúi đầu vái lạy cậu, tất cả đều mang hình người nhưng có tai cáo, đuôi cáo.
Cậu trong mơ cảm giác bản thân vô cùng bối rối nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Vì muốn che giấu sự xấu hổ mà cầm quả trên bàn lên, kết quả là lấy nhầm, cắn phải vị chua chát, muốn nôn ra mà không thể...
Hiện tại, Thư Thời ngồi trên giường nghĩ về giấc mơ tối qua, tai và đuôi cáo không biết từ lúc nào đã lộ ra ngoài. Cái đuôi phe phẩy sau lưng, đôi tai nhọn hai bên khẽ vểnh lên đầy phấn khích.
Có thể là cảm giác quá đỗi tự nhiên, đến cậu cũng không phát hiện được sự kỳ lạ. Mãi cho đến khi cậu đi soi gương rửa mặt mới phát hiện, bản thân mình vô ý để lộ một phần nguyên hình.
Cậu ngậm bàn chải đánh răng, nhìn mình trong gương với vẻ mặt còn ngái ngủ, đột nhiên nghĩ tới một khả năng, lập tức dừng việc đánh răng—
Mình ở trong mơ, có phải là vẫn có chín cái đuôi không?
Hay là... chỉ đơn giản là giấc mơ thôi?
Cậu ngậm bàn chải đánh răng, lòng hơi nghi ngờ.
Nhưng với tư cách là hậu nhân của hồ ly chín đuôi, cậu nhớ tộc mình có một lời răn dạy. Nó đã khắc sâu trong tâm trí cậu từ khi cậu trưởng thành, luôn luôn tồn tại trong đầu.
[Không hỏi kiếp trước, không cầu nhân quả.]
Đối với tộc hồ ly chín đuôi, chín cái đuôi đại biểu cho việc có thể tái sinh chín lần.
Mỗi một lần sống lại, cũng sẽ mất đi một cái đuôi. Nhưng cũng có nghĩa là— gạt bỏ ân oán kiếp trước, bắt đầu lại từ đầu.
Ký ức của Thư Thời cho cậu biết, chín đuôi là do thiên đạo ban ơn.
Nhưng cậu nhiều lúc nghĩ mãi không ra, nếu như thiên đạo nhân từ, chịu ban ơn xuống. Vậy tại sao sau vạn năm, tộc hồ ly chín đuôi lại chỉ còn mỗi mình cậu.