Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 69: Chia xa
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thư Thời vẫn đang vui vẻ lên kế hoạch làm sao để theo đuổi đại mỹ nhân thì Trương Kỳ gọi tới. "Tiểu Thời, hai hôm nữa chuẩn bị, ngày mốt chúng ta sẽ vào đoàn làm phim nhé. Không có vấn đề gì chứ?"
Thư Thời ngớ người ra, nhanh vậy sao? Cậu ngẩng lên nhìn tờ lịch treo tường, môi mấp máy nói, đã đến tháng bảy rồi ư... Ngọn lửa nhỏ trong lòng cậu vừa bùng lên đã bị dập tắt.
"... Không có vấn đề gì ạ." Thư Thời khẽ đáp. Trương Kỳ cau mày: "Khó chịu à?"
Thư Thời chấn chỉnh lại tinh thần: "À không, em không sao. Anh Trương à, nếu không có chuyện gì nữa thì em đi dọn đồ đây." Sau khi cúp máy, tâm trạng Thư Thời vẫn còn vương vấn chút phiền muộn.
Nếu như lần này đại mỹ nhân không đến đoàn làm phim cùng cậu, thì họ sẽ không được gặp nhau trong tận hai tháng.
Buổi tối khi về đến nhà, Diệp Vọng hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy hồ ly ngốc cuộn tròn thành một cục trên ghế sô pha. Chuyện gì thế này? Không phải sáng nay cậu ta còn rất hào hứng sao?
Khi bị đại mỹ nhân ôm vào lòng, Thư Thời theo bản năng rúc vào cổ hắn, lòng đầy lưu luyến. Trước đây không thích thì đi đóng phim ở đâu cũng không quan trọng. Giờ thì cậu chỉ muốn ở gần bên đại mỹ nhân mà thôi.
Diệp Vọng ban ngày cũng biết tin hồ ly ngốc chuẩn bị gia nhập đoàn làm phim, chẳng qua hắn không thể liên hệ tin tức này với trạng thái uể oải của hồ ly ngốc. Thực ra hắn còn nghĩ, nếu hồ ly ngốc biết mình chuẩn bị vào đoàn thì sẽ vui lắm, dù sao cậu cũng thích diễn xuất đến vậy mà.
Ăn cơm xong, Thư Thời được ôm ngồi trên đùi để xem tivi như thường lệ, tâm trạng lúc này mới khá hơn chút. Bởi vì cậu nghĩ tới việc nhắn tin. Nếu hai người họ khó gặp nhau suốt mấy tháng thì gọi điện, gọi video, gửi WeChat cũng tạm chấp nhận được.
Thực tế là Diệp Vọng cũng thật sự không có ý định đi cùng cậu. Bởi vì lần trước Côn Bằng đang nghỉ hưu cũng bị ép làm việc trở lại suốt hai tháng, trực tiếp biến mất lần hai. Lần này không biết hắn ta trốn ở đại dương nào, đại khái là sợ bị bắt lại rồi bị ép đi làm tiếp nên che giấu tung tích bí mật hơn nhiều. Diệp Tứ cử yêu quái đi tìm đã lâu mà vẫn không tóm được. Thế nên hiện tại hắn cũng không định gia nhập đoàn cùng hồ ly ngốc.
Nhưng chuyện này với hắn không hề đồng nghĩa với việc không thể gặp nhau trong thời gian dài.
Đêm đến, Thư Thời trở về biệt thự nhỏ của mình, gửi tin nhắn cho đại mỹ nhân, định dò hỏi xem đại mỹ nhân có kế hoạch gì. — Diệp tổng à, dạo này anh có bận việc gì không? Đoàn làm phim bên kia đã chốt ngày khởi quay rồi.
Sau khi nhấn gửi, cùng lúc đó điện thoại Diệp Vọng đặt trên đầu giường cũng vang lên chuông báo tin nhắn. Diệp Vọng nhìn màn hình, trong mắt có nụ cười nhàn nhạt. — Lần này tôi bận quá nên sẽ không đi theo đoàn.
Vài phút sau, Diệp Vọng mới nhận được hồi âm: — Ò được rồi. Giọng điệu ỉu xìu cụt ngủn, hắn gần như có thể tưởng tượng được cảnh hồ ly ngốc nằm trên đệm, cúi đầu thở dài – cực kì đáng yêu.
Ngón tay Diệp Vọng siết nhẹ, không hề do dự mở cửa biệt thự nhỏ của cậu, ôm hồ ly ngốc đang nằm cúi đầu ra ngoài. Bàn tay hắn thuận đà vuốt mái đầu xù xù của đối phương, cảm nhận cảm giác gai gai quen thuộc.
Thư Thời chẳng hiểu sao tự nhiên bị xoa đầu, nhưng đại mỹ nhân không nói gì, cậu cũng chỉ đành rầm rì đáp lại. Đồng thời trong lòng cũng nổi lên một chút u sầu.
Có thể đây là những giờ phút ít ỏi còn lại mà cậu được ở bên đại mỹ nhân.
Với suy nghĩ như vậy trong lòng, Thư Thời trong thời gian hai ngày còn lại ngoan hơn hẳn mọi khi, hết sức làm nũng, không hề oán giận.
Nhưng cậu cũng thấy rất lạ, rõ ràng đại mỹ nhân biết cậu chuẩn bị đi xa rồi mà sao không sang nhà tạm biệt cậu? Như này thì sao mà theo đuổi hồ ly ngốc được!
Thư Thời vừa tiếc nuối vừa thương cảm lên máy bay, ngoài trợ lý Lộ Hiên, còn có cả người đại diện Trương Kỳ đi cùng.
Hiện tại Trương Kỳ có hai nghệ sĩ dưới trướng, chương trình tuyển chọn tài năng lần trước vì tranh chấp mà bị gián đoạn, Lâm Phi Huyền mắc kẹt trong trạng thái chờ được sắp xếp công việc. Thời gian này cậu ta cũng do dự không thôi, không biết nên ra mắt solo hay chờ kỳ tuyển chọn tài năng sang năm. Vừa hay trong lúc này Thư Thời chuẩn bị gia nhập đoàn, Trương Kỳ quyết định đi cùng luôn.
Chung Vệ cực kỳ tỉ mỉ với tác phẩm của mình, hợp tác với toàn những diễn viên và đoàn làm phim có thực lực, đồng thời yêu cầu cũng càng cao. Hắn ta lo Thư Thời không thích ứng được, nên đi theo trông nom cho yên tâm.
Tâm trạng Thư Thời vốn có chút suy sụp nhưng cậu không ngờ là trong ngày đến thành phố quay phim, Thư Thời sẽ gặp được chính đại mỹ nhân ở ngay hiện trường lễ khởi quay. Cậu sốc đến nỗi làm rơi cả hạt dưa trong tay.
Thư Thời nhét hạt dưa đang cầm vào lòng Tiểu Hiên, sau đó chạy lon ton đến trước mặt đại mỹ nhân, cảm xúc hưng phấn thể hiện rõ trong từng lời nói: "Sao anh lại tới đây? Không phải anh nói là bận lắm hả?"
Diệp Vọng gật đầu: "Đúng là nhiều việc thật, nhưng có vài việc không yên tâm lắm nên phải tới xem một chút mới được." "Hử?" Thư Thời ngơ mặt khó hiểu. Diệp Vọng lại không nói gì nữa, chỉ giúp cậu chỉnh lại cổ áo bị xộc xệch trong lúc chạy đến, "Tối tôi đi."
Thư Thời hơi cúi đầu, lộ rõ vẻ không vui. Diệp Vọng xoa xoa mái tóc đen mềm mại khác hẳn cảm giác khi xoa lông hồ ly, nói tiếp: "Làm việc cho tốt. Nếu muốn gặp tôi thì đừng quên nói với tôi."
Thư Thời sững sờ, còn chưa kịp hiểu ý hắn thì đã bị Chung Vệ gọi về. Cậu chỉ đành tạm xa đại mỹ nhân.
Lễ khởi quay cũng giống đoàn phim trước, quy trình cơ bản đều giống nhau. Chỉ có điều lần này vì là diễn viên chính nên Thư Thời đứng ngay giữa hàng đầu. Đạo diễn Chung Vệ ở bên trái cậu, diễn viên vai nam hai đứng ở bên phải. Đối phương là diễn viên phái thực lực, tên là Trịnh Đông Quốc.
Diễn viên đảm nhận các vai khác ít nhiều đều là những gương mặt quen thuộc từng xuất hiện trên màn ảnh, duy chỉ có Thư Thời là chưa từng có tác phẩm nào phát sóng. Thậm chí trước đó, người khác còn chưa bao giờ nghe đến cái tên Thư Thời.
Sau khi lễ khởi quay kết thúc, Chung Vệ vào trạng thái làm việc, sau khi đạo cụ, ánh sáng và trang phục, mọi thứ đã ổn định đâu vào đấy, ông chỉ cho các diễn viên uống một ngụm nước rồi đã bắt đầu quay.
Chính vì vậy mà Thư Thời chỉ mới ngồi cạnh đại mỹ nhân được vỏn vẹn năm phút đã bị gọi đi trang điểm và thay đồ. "Ngại quá, em đi trước nhé, đợi lát xong sẽ tới tìm anh." Diệp Vọng gật đầu: "Đi đi."
Cùng lúc đó Chung Vệ đến nói chuyện: "Sao đột nhiên lại tới đây thế? Cũng không báo trước gì cả." Diệp Vọng vẻ mặt lạnh lùng, chỉ vào tòa nhà cao chót vót mà đứng từ đây vẫn có thể nhìn thấy ngọn của nó: "Giám sát sản nghiệp, tiện thể ghé qua thăm chút." Chung Vệ liếc nhìn theo hướng hắn chỉ, tặc lưỡi: "Đây không phải sản nghiệp của Duệ Phong à? Ông ta đâu có nhớ sai." Diệp Vọng gật đầu: "Từng là." Chung Vệ: "..." Đúng là có tiền thì làm gì cũng được.
Đúng lúc này, Thư Thời cũng thay đồ xong, mặc một bộ âu phục hơi khoa trương, cứ thế đi tới. Trong cảnh đầu tiên, nhân vật chính chơi cùng với đám trẻ trong trại trẻ mồ côi nên đã cố ý thay một bộ quần áo khoa trương để có thể hòa nhập tốt với bọn trẻ.
Nhìn thấy Thư Thời, Chung Vệ vội vàng tìm một cái cớ rồi rời khỏi chỗ của Diệp Vọng. Nếu không đi, không khí im lặng bao trùm có khi sẽ khiến ông ngạt thở mà chết mất.
Chung Vệ ngồi xuống trước camera rồi ra hiệu cho nhân viên ở hiện trường: "[Ranh giới của bóng đêm] màn 1 cảnh 1, action!"
Trong không gian thoáng đãng của cô nhi viện, trên mặt Thư Thời nở một nụ cười ấm áp. Cậu cùng lũ trẻ chơi trò diều hâu bắt gà, trong tiếng cười của người lớn và trẻ nhỏ, không vương chút âu lo.
Cách đó không xa, ở góc đường đối diện cô nhi viện, một người đàn ông râu ria xồm xoàm quắc mắt nhìn chằm chằm về phía cô nhi viện. Miệng hắn ta ngậm điếu thuốc đã cháy gần hết, tàn thuốc đã tích tụ từ lâu mà gã chẳng hề gạt bỏ.
Thanh niên trẻ tuổi bên cạnh rướn cổ nhìn về phía viện mồ côi, tựa hồ muốn nhìn rõ hơn một chút, miệng hỏi: "Đội trưởng Hứa, anh xác định là người này ư? Sao em thấy... không giống lắm nhỉ."
Hứa Chi cuối cùng cũng bỏ điếu thuốc đang cầm xuống, nặng nề thở ra một hơi, cười nhạo sự non nớt của người mới này: "Giống? Có đặc điểm nào để gọi là giống? Kẻ xấu sẽ có chữ 'Ta là người xấu' trên mặt hay sao?"
...
"Tốt, cut! Qua." Cảnh đầu tiên quay suôn sẻ, tuy Chung Vệ không quá tin vào cái gọi là "đầu xuôi đuôi lọt", nhưng cảnh đầu chỉ cần một lần là đã qua vẫn khiến ông rất vui.
Thư Thời chạy lon ton đến xem phát lại, vẻ mặt của Trịnh Đông Quốc bình tĩnh hơn nhiều, để ý nhìn thêm người mới mà đạo diễn Chung nói là không có nhiều kinh nghiệm này. Lần đầu tiên đóng phim, vậy mà biểu hiện cũng rất đáng khen. Có điều cảnh đầu có độ khó không cao, không biết về sau thế nào.
Thư Thời xem cảnh chiếu lại xong, tranh thủ mấy phút nghỉ ngơi chạy đến chỗ đại mỹ nhân, "Anh đứng đây liệu có thấy chán không?"
Có lẽ bởi vì không có ý định ở lại lâu nên lần này bên người đại mỹ nhân chỉ có Diệp Tứ cầm ô che cho hắn, không chuẩn bị khu nghỉ ngơi thư thái như lần trước nữa.
Diệp Vọng đưa tay vuốt phần tóc hơi dính mồ hôi trên trán cho cậu, "Không tồi, diễn cũng khá lắm." Nghe vậy, Thư Thời vui vẻ híp mắt lại, mặt cũng đỏ ửng thêm một chút. Sao tự nhiên khen cậu thế, làm hồ ly ngốc chẳng kịp đề phòng gì cả.
Trong cảnh thứ hai, Đồng Như Giản vẫn mặc bộ quần áo hơi khoa trương như trước, lúc ra khỏi viện mồ côi thì bị Hứa Chi ngăn lại. Trên mặt Đồng Như Giản hiện lên vẻ đề phòng với người xa lạ. Sau đó Hứa Chi đưa giấy chứng nhận của mình ra, vẻ đề phòng này buông xuống, thay vào đó là vẻ khó hiểu: "Xin hỏi mấy người tìm tôi có việc gì?"
Vẻ mặt và phản ứng cơ thể đều hoàn toàn bình thường, hoàn toàn không có vẻ căng thẳng, chột dạ như chuột thấy mèo đáng lẽ phải có. Sắc mặt Hứa Chi còn tệ hơn vài phần so với trước đó, người này khó đối phó.
Giọng hắn ta lạnh băng: "Theo thông lệ, từ mười một giờ tối đến hai giờ sáng ngày mười lăm tháng tám, anh ở đâu?"
Đồng Như Giản nghiêng đầu, dường như đang nhớ lại. Khoảng chừng nửa phút ánh mắt anh mới tập trung lại vào vị cảnh sát: "Đêm đó tôi ngủ nhờ nhà bạn đến sáng hôm sau."
...
Sau khi cảnh thứ hai kết thúc, Thư Thời thay đồ xong thì chạy đến phía đại mỹ nhân: "Tối mấy giờ anh bay vậy?" Nếu có thời gian thì cậu còn có thể hẹn đại mỹ nhân đi ăn.
Nhưng khi Thư Thời cúi đầu sửa lại quần áo, lại nghe được một câu trả lời không ngờ đến. "Lúc nào đi cũng được." Thư Thời ngớ người: "?" Chẳng lẽ đại mỹ nhân có máy bay tư nhân à?