Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 76: Lời thú tội
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đến bữa trưa, Thư Thời uể oải dùng đũa khuấy khuấy hộp cơm. Lúc nãy cậu vừa nhờ Tiểu Hiên đưa điện thoại, phát hiện suốt cả buổi sáng đại mỹ nhân chẳng hề nhắn tin cho cậu lấy một cái. Chắc chắn hắn vẫn chưa hết giận. Nghĩ vậy, Thư Thời lại mở WeChat, số tin nhắn chưa đọc vẫn là con số 0 quen thuộc. Càng nghĩ càng buồn.
Bất chợt Ngô Thanh tiến đến, thấy cậu thì hơi ngạc nhiên: "Anh sao thế? Trông anh có vẻ không vui lắm?" Thư Thời lắc đầu, phủ nhận lời đoán mò của cậu ta: "Tối qua anh ngủ không ngon nên hơi mất tinh thần thôi." Ngô Thanh lấy cho cậu ly nước ép táo, rồi tiện thể ngồi xuống cạnh Thư Thời, bông đùa trêu chọc: "Sao mà giấu được, khả năng nhìn người của em chuẩn lắm đấy. Có phải anh đang có xích mích với bạn bè không?"
Bị người khác dễ dàng đoán trúng tâm tư khiến Thư Thời hơi lúng túng. Dù sao thì quan hệ giữa cậu và Ngô Thanh chưa đủ thân thiết để tâm sự chuyện riêng tư. Nhưng giờ đã bị nói trúng phóc, cậu cũng chẳng cần lo lắng gì nữa, có lẽ bản thân đã biểu hiện quá rõ ràng. Đã bị đoán đúng mà còn giấu giếm thì chẳng khác nào "giấu đầu hở đuôi". Thư Thời đành cúi đầu, giọng điệu có chút chán nản: "Bạn của anh giận anh rồi."
Nghe vậy, Ngô Thanh vỗ vai cậu an ủi: "Chuyện này có gì to tát đâu, bình thường mà. Bạn bè thì làm sao tránh khỏi xích mích, vài ba bữa nữa lại làm lành thôi. Sốc lại tinh thần đi nào." Nếu là tình huống bình thường thì những lời này chẳng sai chút nào. Nhưng Thư Thời biết đây không phải tình huống bình thường, huống hồ cậu cũng không muốn chỉ làm "bạn" với đại mỹ nhân. Tuy nhiên, cậu vừa không biết phải làm gì, vừa không muốn kể rõ mọi chuyện cho Ngô Thanh nghe, chỉ có thể gật đầu phụ họa. May mắn là đối phương dường như không mấy hứng thú với chuyện này nên chỉ nói qua loa vài câu rồi rời đi.
*
Suốt cả ngày hôm đó, Thư Thời kiểm tra số tin nhắn chưa đọc trên điện thoại vô số lần, nhưng lần nào cũng chỉ có nỗi thất vọng. Cậu vốn tưởng mối quan hệ của cả hai sẽ rơi vào trạng thái đóng băng, nhưng điều Thư Thời không ngờ tới là sáng sớm hôm sau, vừa rửa mặt xong cậu đã thấy đại mỹ nhân ngồi trong phòng khách. Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Sự xuất hiện của Diệp Vọng lúc bấy giờ đã xoa dịu phần nào tâm trạng chán nản của Thư Thời, đồng thời cũng khiến trong lòng cậu không khỏi nhen nhóm hy vọng: Chắc là đại mỹ nhân không giận đến mức như cậu tưởng. Có lẽ vẫn còn có thể cứu vãn. Một khi suy nghĩ này xuất hiện, cậu không cách nào kìm nén được nữa.
Vì vậy, mặc dù hai người ăn sáng trong im lặng, nhưng sau khi ăn xong, Thư Thời vẫn hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm hỏi đại mỹ nhân: "Hôm nay anh có việc gì gấp không? Có muốn đi thăm phim trường một lát không?"
Nghe vậy, Diệp Vọng ngừng thu dọn chốc lát, hai mắt nhìn thẳng về phía con hồ ly ngốc nghếch. Hắn còn nghĩ sẽ phải đợi rất lâu con hồ ly này mới chịu chủ động, không ngờ ngay ngày hôm sau đã nhận được bất ngờ lớn đến vậy.
Thư Thời bị người kia nhìn chằm chằm như vậy không khỏi đỏ mặt, lúng túng giải thích: "Dù sao anh cũng là nhà đầu tư mà, ít nhất cũng nên đến xem đoàn làm phim làm việc thế nào... Anh đến giám sát, à đâu, đến tham quan cũng là chuyện bình thường nhỉ..."
Diệp Vọng nhìn con hồ ly ngốc nói năng lộn xộn, không hiểu sao một góc nào đó trong tim hắn như bị chạm nhẹ, mềm mại lạ thường.
"Có thể."
"Lần trước đạo diễn có nhắc tới anh... Ơ?" Thư Thời nghe được lời này liền ngẩn người, trừng lớn hai mắt nhìn đại mỹ nhân. Phải mất hai giây cậu mới kịp phản ứng, không kiềm được ý cười trên mặt, khóe môi cong cong như muốn chạm tới trời.
"Thật hả? Vừa nãy anh vừa đồng ý với em đúng không?"
Thư Thời hưng phấn, dáng ngồi ngay ngắn ban đầu giờ đã biến mất, một chân co lại gác lên sô pha trông cực kỳ tùy tiện. Sợi tóc ngố trên đỉnh đầu mà cậu đã vất vả vuốt nước ép xuống trong nhà vệ sinh, lúc này lại dựng thẳng đứng lên, lắc lư qua lại. Trên mặt Thư Thời không còn chút u ám nào, chỉ vì một chút hồi đáp này mà cậu đã phấn chấn hơn hẳn.
Mà nơi đáy mắt của Diệp Vọng giờ phút này lại càng thêm sâu xa. Hắn cảm nhận được sự dao động trong lòng mình. Lúc Thư Thời đang vui vẻ nhất, Diệp Vọng đột nhiên gọi: "Thư Thời." Nụ cười trên mặt Thư Thời cứng lại. Đây là lần đầu tiên đại mỹ nhân nghiêm túc gọi đầy đủ họ tên của cậu như vậy. "... Dạ?"
Diệp Vọng nhìn thẳng vào hai mắt Thư Thời, ánh mắt thâm thúy như có thể thấu tỏ đáy lòng cậu chỉ bằng một cái liếc. "Em biết rằng tôi thích em." Thư Thời đỏ mặt gật đầu: "Biết." Diệp Vọng từng bước tiến đến gần, mãi đến khi đầu gối hắn chạm vào đầu gối đang cong của Thư Thời mới chịu dừng lại. Sau đó, hắn chậm rãi cúi người xuống, hai tay đặt lên lưng ghế sô pha ở hai bên người Thư Thời, như thể bao bọc lấy cậu. "Cho nên, có lẽ em cũng nên biết lý do tôi tức giận là vì để bụng chuyện em không thành thật."
Cả người Thư Thời cứng đờ, cúi thấp đầu xuống. Câu "Tính trước làm sau" mà Diệp Vọng từng nói với Bạch Trạch trước đây không đơn thuần chỉ là thuận miệng. Hắn để bụng chuyện người khác không thành thật, nhất là sự không thẳng thắn của người hắn thích. Hắn đã nhiều lần cố gắng tạo cơ hội để con hồ ly nhà mình tự nói ra sự thật, cố tình đến thăm vào những thời điểm nhất định, cố tình giả vờ chú ý đến những "sơ hở" và "hướng dẫn" của công viên giải trí... Thế nhưng tất cả những điều này đều không thể khiến con hồ ly ngốc nghếch, chậm tiêu là cậu chủ động nói ra sự thật. Chuyện hôm qua chỉ là ngoài ý muốn, hắn không ngờ mình lại vô tình bắt gặp dáng vẻ nửa người nửa cáo của đối phương. Thậm chí, hắn còn ngạc nhiên vì bản thân có thể đợi đến lúc hồ ly bất cẩn "ngã ngựa" hôm đó, thay vì đợi được đến ngày cậu chủ động thẳng thắn. Vậy nên hắn mới muốn dạy cho con hồ ly nhà hắn một bài học. Tuy nhiên, khi trông thấy con hồ ly ngốc kia vui mừng, hoan hô nhảy nhót chỉ vì một chút thả lỏng của mình, hắn phát hiện chính mình không thể tiếp tục thờ ơ thêm được nữa. Hắn mềm lòng rồi.
"Có điều, phải thừa nhận rằng ngay cả tôi cũng không thành thật với em. Thật ra tôi đã biết thân phận của em từ trước rồi." Hắn không muốn gây thêm bất cứ tác động bên ngoài nào vào đoạn tình cảm này. Nghe thế, Thư Thời đột ngột ngẩng phắt lên, vẻ mặt khiếp sợ. Đại mỹ nhân nói vậy là có ý gì?
Giọng điệu của Diệp Vọng vẫn bình thản như trước, thế nhưng lồng ngực hắn phập phồng mạnh hơn bình thường rất nhiều. "Tôi đang giải thích cho sự đê hèn của mình." Đầu óc choáng váng của Thư Thời vừa kịp tiêu hóa tin tức vừa rồi đã lập tức nghe thấy câu này. Cậu vô thức lắc đầu, đại mỹ nhân không phải người đê hèn.
Diệp Vọng cụp mắt. Từ vạn năm trước, vào thời điểm hắn chưa thoát khỏi cơn thèm ăn, trong lúc bị nó hành hạ vô số lần, cũng bị những yêu quái khác phỉ nhổ, bài xích, hắn chỉ biết rằng việc đặt quyền chủ động vận mệnh vào tay người khác là điều không thể. Kể cả khi kẻ nắm giữ vận mệnh của hắn lúc đó trong tay, thiên đạo. Sau khi bị thiên hỏa giáng phạt, hắn đã tự mình giành lại vận mệnh về tay mình. Kể từ đó, hắn chưa bao giờ làm bất cứ điều gì mà hắn không chắc chắn.
Hắn cụp mắt, nhìn xuống đôi mắt hồ ly trong veo dưới thân mình, môi mỏng khẽ nhếch lên: "Cho nên hiện tại, em vẫn còn muốn dẫn tôi đi giám sát chứ?" Hắn hoàn toàn có thể làm theo kế hoạch ban đầu, từng bước kéo đối phương về bên mình. Chẳng qua hắn bỗng dưng không muốn nhìn con hồ ly ngốc này tạm thời nhượng bộ vì lợi ích chung chỉ vì một chút hy vọng nhỏ nhoi này. Cho dù đối tượng được gửi gắm hy vọng lại chính là hắn. Cho dù đáp án nhận được có là lời từ chối đi chăng nữa, cũng chẳng sao cả. Hồ ly nhà hắn, chung quy không nên là bên phải tủi thân thỏa hiệp.
Lúc Thư Thời vừa nghe chuyện này, trong lòng đúng thật có chút tức giận và xấu hổ vì bị đùa bỡn. Thế nhưng vào giờ phút này, khi cậu nhìn vào đôi mắt chuyên chú của đại mỹ nhân, đầu óc cậu không tài nào chấp nhận được cái phỏng đoán về tính tình tồi tệ của hắn. Huống chi vừa nãy, cái lắc đầu trong vô thức của cậu đã chứng thực suy nghĩ chân thật nhất dưới đáy lòng mình. Nếu đã là lừa gạt, vậy cậu và đại mỹ nhân được tính là huề nhau, vì hai bên đều nói dối nhau. Mặc dù cách lừa của đại mỹ nhân điêu luyện hơn rất nhiều, nhưng mục đích ban đầu chẳng phải muốn thấy cậu bối rối, mà chỉ muốn đợi cậu thẳng thắn với mình. Nghĩ theo hướng này, Thư Thời không còn tâm trạng đi so đo xem hai người họ ai thua thiệt, ai được mất làm gì nữa.
Mà sự yên lặng của Thư Thời lúc này đã cho Diệp Vọng biết được đáp án. Hắn cụp mắt xuống, hai tay chống lên lưng ghế sô pha, đứng thẳng người dậy. "Tôi hiểu rồi." Dựa theo tính cách của con hồ ly ngốc này, cậu không thể thốt lên những lời làm tổn thương người, hắn chỉ đành tự mình chủ động một chút vậy. Vừa nói, hắn vừa từ từ xoay người lại, cầm hộp thức ăn trên bàn lên. Bỗng dưng, bàn tay còn lại của hắn bị ai đó túm lấy, hay đúng hơn là hai ngón tay cuối của hắn bị người ta kéo lại. Trái tim Diệp Vọng run rẩy.
Giọng nói của Thư Thời vang lên từ phía sau hắn, tuy vẫn mềm mại như trước nhưng lúc này cậu giả vờ nghiêm giọng như đang ra vẻ tức giận: "Nếu đúng như lời anh nói thì anh nên cùng em đi giám sát mới phải. Suy cho cùng cũng là anh lừa em, hôm qua anh còn bỏ rơi em cả một ngày nữa kìa. Chẳng phải anh càng nên bù đắp cho em hết ngày hôm nay sao?"
Diệp Vọng quay lại, chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt lảng tránh cùng vành tai đỏ bừng của Thư Thời. Thư Thời không mấy tự tin hỏi: "Vậy... Rốt cuộc anh phát hiện thân phận thật của em từ bao giờ thế?"
Diệp Vọng cảm nhận được bàn tay đang kéo lấy hai ngón tay mình có chiều hướng muốn rút về, hắn ngay lập tức chụm tay lại, lật ngược thế cờ mà giữ chặt tay Thư Thời trong lòng bàn tay. Lông mi Thư Thời khẽ run lên, nhưng cậu vẫn không giật tay về được. "Vào lần đầu tiên em trốn khỏi nhà." Gần như cùng lúc lời này vừa dứt, Diệp Vọng cảm nhận được tay người kia dùng lực giãy ra. Thư Thời sốc cực kỳ. Không ngờ sớm đến như vậy! Vậy thì chẳng phải từ đầu đến giờ, bản thân đều bị đại mỹ nhân nhìn thấu cả rồi sao?
Từng việc trong quá khứ lần lượt lướt qua trước mắt cậu, Thư Thời lập tức im bặt. "Thôi quên đi, anh về đi, em tự tới phim trường." Thật ra Thư Thời không quá tức giận mà chỉ nửa giận dỗi nửa khó chịu, tuy nhiên bị người ta nhìn thấu sớm như thế khiến cậu cảm thấy khó chịu. Nếu đã sớm biết rõ mọi chuyện, vậy những gì xảy ra sau đó... Nhớ tới hồi trước bản thân bước đi hình chữ T trước mặt mọi người trong phòng họp trông quê cực kỳ, cộng thêm những việc ngu ngốc khác để giấu thân phận của mình, Thư Thời rất muốn đập đầu vào miếng đậu hũ để chết quách đi cho rồi. Nếu không phải vì hồ ly chín đuôi không bay được, cậu chắc chắn sẽ xách đồ phóng lên trời suốt đêm, rời xa cái nơi làm cậu nhục mặt này.
Thôi thì quê cũng đã quê rồi, Thư Thời giờ đây chuyện đã rồi. Cậu tức thẳng ra mặt, ra lệnh đuổi người: "Anh mau về đi. Khoảng thời gian này em sẽ rất cáu đấy, anh đừng có qua đây nữa." Diệp Vọng vẫn không buông tay cậu, nhưng bấy giờ trong mắt đong đầy ý cười, cũng không hề giấu đi trước mặt Thư Thời. Hắn cứ ngỡ bản thân sẽ bị xa lánh và chán ghét, nhưng phản ứng của con hồ ly ngốc tốt hơn rất nhiều so với hắn mong đợi. Vào thời khắc này mà thật sự bỏ đi mới là bị hỏng đầu đấy. Hắn chẳng hề buông tay cậu, nửa quỳ xuống. Từ góc độ này, Thư Thời có thể cúi xuống nhìn rõ mặt của đại mỹ nhân. "Không được, em giận rồi, tất nhiên tôi phải ở lại để bù đắp cho em." Thư Thời phồng má, cảm thấy đại mỹ nhân không hiểu cậu tẹo nào. Lúc cậu không muốn hắn rời đi, hắn lại đòi đi. Bây giờ cậu chịu thả hắn đi rồi, hắn lại chẳng thèm đi. Chơi xấu quá đi!