Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 81: Chuyện Cũ
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đến, Thư Thời nằm mơ lần thứ hai.
Lần trước, lời tiên tri về hình phạt của trời khiến người trong tộc bắt đầu hoảng loạn. Trong tình huống đó, việc bọn họ hy sinh vài người để tế trời, bảo toàn cả tộc cũng không phải chuyện lạ.
Thư Thời thấy mình ngồi trên giường đá trong hang núi, bên cạnh là phụ thân của cậu ấy, mà trước mặt có vài người trong tộc bị trói đang quỳ. Có vài người đang khuyên nhủ ở bên: "Bộ tộc Cửu Vĩ chúng ta từ trước đến nay luôn tôn sùng thiên đạo, tuân thủ tổ huấn, chưa từng làm trái. Nay lại xuất hiện mấy kẻ phản bội, thiên đạo tức giận là lẽ đương nhiên."
Người còn lại nói thêm: "Nhưng lỗi lầm của họ không đáng để cả tộc chúng ta phải chịu trừng phạt. Cử hành tế trời, có lẽ sẽ được tha thứ."
Thư Thời vốn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng 'cậu' trong mơ lại biết, vì vậy có một vài ký ức chợt lóe lên trong đầu Thư Thời.
Bộ tộc Cửu Vĩ từ nhỏ đã được thiên đạo che chở, sức mạnh huyết mạch dồi dào, còn có, một cái đuôi đổi lấy một mạng sống. Trong thời kỳ các loài yêu quái khác phải tranh giành, chém giết lẫn nhau để chiếm địa bàn, Cửu Vĩ không chỉ có nơi quần cư cố định mà còn có ngọn núi cư ngụ cố định – núi Thanh Khâu.
Nhưng từ nhỏ, tộc họ đã được răn dạy: Không truy vấn kiếp trước, không cầu nhân quả. Điều này giúp cho việc có thêm Cửu Vĩ được sinh ra trong Sơn Hải Cảnh vẫn có thể duy trì sự cân bằng vốn có. Nếu như không có lời răn này, khó tránh khỏi việc những người trong tộc sau này sống lại, trở về tộc sẽ tìm đến kẻ thù kiếp trước. Trong khi đó Cửu Vĩ lại có chín lần cơ hội sống lại, cứ như vậy, cán cân sức mạnh giữa hai bên vốn dĩ không cân bằng.
'Cậu' trong mơ hiểu rõ mọi chuyện. 'Cậu' nhìn phụ thân bất đắc dĩ gật đầu đồng ý cử hành lễ tế trời.
Đồng ý thiêu sống những người trong tộc vi phạm tổ huấn, xoa dịu cơn giận của trời. Nhưng việc đó cũng không khiến thiên đạo tha thứ.
Đêm cử hành tế trời, ngay khi những người trong tộc cho rằng đã được tha thứ, đang múa hát reo hò – Lửa trời trừng phạt giáng xuống.
...
Thư Thời lần này không bị giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm, lúc cậu mở mắt ra đã có vài tia nắng sớm mai len lỏi vào. Cậu với lấy điện thoại liếc nhìn thời gian, 6h10, vẫn còn sớm. Thư Thời mở to mắt nhìn chằm chằm trần nhà, lòng hơi bàng hoàng.
Cảnh cuối cùng trong mơ, khắp nơi là tiếng gào thét thất thanh, tiếng kêu thảm thiết vì bị thiêu đốt.
Cậu chợt nhớ một câu đại mỹ nhân từng nói với cậu:
[Thần có quy luật vận hành của riêng Thần.]
Chuyện xưa đã bị phủ bụi nhiều năm này, đúng hay sai, lúc này cậu cũng chẳng thể nghĩ thông được. Nhưng không thể không thừa nhận, sau khi biết được chân tướng, những bất công mà cậu cảm thấy trong lòng, dường như bắt đầu được giải tỏa.
...
Buổi sáng, lúc đến trường quay, Tiểu Hiên đưa Thư Thời cốc nước ấm, nhẹ giọng nhắc nhở: "Ngô Thanh đã rời đoàn rồi."
Thư Thời ngẩn người, "Vì sao?"
Tiểu Hiên lắc đầu: "Em cũng không biết, nhưng đã có thông báo đổi diễn viên."
Thư Thời ngẫm nghĩ một chút, liền nhớ tới việc đưa kịch bản hôm qua. Chẳng qua cậu cũng không định hỏi sâu về chuyện này, dù là Ngô Thanh tự nguyện hay là ý của đại mỹ nhân đi nữa, thì đều đã được đạo diễn cân nhắc và đồng ý.
Nghĩ đến đây, Thư Thời nhìn thoáng qua đạo diễn Chung bên kia, lúc này đối phương đang bàn bạc về sắp xếp cảnh quay với phó đạo diễn, trông tâm trạng không tệ lắm. Có vẻ ông cũng không bị chuyện này ảnh hưởng gì.
Thư Thời chào đạo diễn Chung một tiếng rồi đi thay quần áo.
Tiểu Hiên đi cùng stylist lấy quần áo, Thư Thời ngồi tạm trong phòng nghỉ xem kịch bản. Đọc được gần nửa thì dường như chợt nhớ ra điều gì, cậu nhắn tin cho ông mình.
– Ông ơi, cháu có bạn trai rồi này, ông có cháu dâu rồi đó, vui không ông?
Lúc này ông Thư vừa bắt đầu chăm sóc chim, bỏ thức ăn vào khay xong, ông còn rảnh rỗi bóc mấy hạt dưa đút cho Tiểu Nhị ăn. Khi âm thanh báo tin nhắn vang lên, ông Thư vừa đặt hạt dưa vào lòng bàn tay chọc ghẹo Tiểu Nhị. Ông thả tay, lấy điện thoại ra mở. Ngay khi đọc được tin nhắn, ông trợn mắt, cảm thấy huyết áp chợt tăng vùn vụt.
Mấy hạt dưa định đút Tiểu Nhị giờ nhét hết vào miệng mình, ông vừa nhai vừa nghiến răng, trong miệng lầm bầm: "Cái thằng cháu chẳng ra thể thống gì!" Vừa mới được tự do ít lâu đã lao đầu vào yêu đương rồi!
Tiểu Nhị ở bên chờ được đút hạt dưa thấy vậy cũng lớn tiếng kêu. Cũng không biết đang hùa theo chủ nhân hay đau lòng vì hạt dưa đến miệng rồi lại không ăn được.
Ông Thư bên này gọi lại cho cậu, vừa mới kết nối đã gào lên: "Mới ra ngoài được bao lâu mà cháu đã –"
Nhưng lời chưa kịp nói hết, Tiểu Hiên đã cầm quần áo tới, Thư Thời nhân cơ hội vội vàng cúp điện thoại: "Thôi nha ông, cháu phải đi thay đồ đây, lần sau nói chuyện tiếp với ông nhé!"
Cúp điện thoại xong, Thư Thời thở phào một hơi. Thái độ của ông hình như cũng không thoải mái lắm, nên làm sao giờ?
"Anh Tiểu Thời, anh Tiểu Thời?"
Thư Thời lấy lại tinh thần, nhận lấy quần áo từ tay Tiểu Hiên, định tạm thời để chuyện của ông nội gác lại sau. Dù sao việc này cũng không thể vội vàng được, cứ khuyên dần dần vậy.
*
Buổi sáng Diệp Vọng phải tham gia buổi họp khẩn nên không thể dịch chuyển tức thời tới thành phố D ăn sáng với Thư Thời.
Lúc buổi họp kết thúc cũng gần 10 giờ, sau khi bước ra khỏi phòng họp, Diệp Vọng xác nhận không còn việc gì khác liền vội vàng về nhà. Hắn dặn dò Cô Hoạch Điểu làm cơm trưa xong thì vào thư phòng, gọi điện cho Bạch Trạch.
Điện thoại kêu vài tiếng mới có người bắt máy, "Alo?" giọng Bạch Trạch nghe hơi khàn khàn.
Diệp Vọng vừa định nói thì dừng lại, hơi ngạc nhiên: "Bị bệnh à?" Điều này trong ấn tượng của hắn đúng là hiếm có khó tìm.
Phía bên kia chợt loạt xoạt vài tiếng, sau đó giọng Bạch Trạch cũng bình thường hơn nhiều: "Không sao. Tìm tôi có việc gì?"
Diệp Vọng nói thẳng: "Trước bảo cậu tìm đứa trẻ còn sót lại của tộc Cửu Vĩ."
Bạch Trạch: "À... Rồi sao?"
Nghe giọng bình thản của Bạch Trạch, Diệp Vọng nhướn mày: "Có vẻ cậu không hề ngạc nhiên nhỉ."
Bạch Trạch quen tay gỡ sinh vật hình người đang bám dính trên người mình xuống, giọng bình tĩnh: "Tôi không hỏi đến chứ đâu có bị ngu. Năm đó lửa trời trừng phạt núi Thanh Khâu, thiêu đốt suốt ba ngày ba đêm, sau ba ngày, không còn con Cửu Vĩ nào may mắn sống sót, cậu cũng đúng lúc lấy được tinh phách lửa trời. Cậu nghĩ tôi sẽ không liên tưởng hai chuyện này với nhau sao? Chỉ là tôi nghĩ mãi không ra, tại sao cậu có thể lấy được tinh phách mà chẳng hề hấn gì như vậy."
Nhưng dường như Diệp Vọng cũng không định giải thích: "Tôi tìm thấy người đó rồi."
Bạch Trạch: "... Ở đâu?"
Khóe miệng Diệp Vọng hơi cong lên: "Ở nhà tôi."
Bạch Trạch sửng sốt, trong nhà Diệp Vọng thì có cái gì – khoan đã, con hồ ly kia!
Sau khi hiểu ra, Bạch Trạch cũng không biết nói gì: "... Lúc đầu tôi không nên phí sức tìm người giúp cậu như vậy." Kết quả là chả cần tìm, người ta tự tìm đến cửa rồi. Nghĩ vậy, Bạch Trạch bực tức hỏi: "Thế giờ cậu gọi tôi làm gì? Báo tin vui à?"
Nói đến đây, khóe miệng Diệp Vọng lại cụp xuống, lông mày cũng hơi nhăn lại: "Tổ huấn của tộc Cửu Vĩ cậu cũng biết mà, đúng không?"
Bạch Trạch không hiểu: "Không truy vấn kiếp trước, không cầu nhân quả. Hỏi chuyện này làm gì?"
Ngón trỏ Diệp Vọng khẽ gõ trên mặt bàn, "Không truy vấn kiếp trước tức là không thể biết được chuyện kiếp trước, nhưng chuyện đã qua rồi, cậu ấy có quyền được biết, tôi cũng muốn để cậu ấy biết."
Bạch Trạch hiểu ra: "Vậy nên cậu tới hỏi tôi là xem có cách nào không vi phạm tổ huấn mà vẫn có thể để cậu ta biết được, đúng không?"
Vòng vo mãi hóa ra là muốn hỏi mình cách gian lận.
*
Thư Thời cầm kịch bản trong tay, chăm chú nghe đạo diễn Chung chỉ đạo diễn xuất. Cảnh này cậu đã NG (hỏng cảnh) sáu lần rồi nhưng vẫn không tìm được cảm giác.
Đạo diễn Chung cũng hiểu cảnh này khó diễn nên cũng không quá nghiêm khắc với cậu, lúc này đang giảng lại tỉ mỉ cho cậu nghe.
"Đồng Như Giản là một người rất mâu thuẫn, những khi gã ra tay, trong mắt không có vẻ phấn khích, nhưng cũng không chỉ là một cỗ máy giết người đơn thuần..."
Lặp đi lặp lại, thấm nhuần những chỉ đạo, Thư Thời nhìn lại sáu lần NG trước đó mà suy ngẫm.
Lần diễn thứ bảy.
Đồng Như Giản thờ ơ nhìn người sắp chết trên mặt đất, trên mặt cũng không còn nụ cười ấm áp như ban ngày nữa.
Giọng nói trời sinh ôn hòa lúc này nghe đặc biệt rùng rợn, "Mười ba năm xa cách nay lại gặp nhau, có ngạc nhiên không?"
Gã ngồi xổm xuống, dùng con dao sắc bén đã mài nhọn nâng nửa bên mặt còn lại của người đàn ông lên, nhìn thẳng vào mắt đối phương, trong con ngươi phản chiếu rõ ràng khuôn mặt của gã, giọng điệu dịu dàng nhỏ nhẹ: "Đã lâu không gặp, nhưng thật không may, lần này tạm biệt là – vĩnh biệt."
Huyết tương đã được chuẩn bị tốt trước đó bị đâm thủng, máu đỏ thẫm phun trào ra ngoài, bắn lên hơn nửa gương mặt Thư Thời. Lại ngẩng đầu lên, mặt Thư Thời tràn đầy vẻ hờ hững, xa cách, nhìn thẳng vào hướng camera. Một giây kia, đạo diễn Chung nhìn cảnh này trên máy quay, trong lòng cũng chấn động.
Trương Kỳ lại càng sợ hơn, anh cầm khăn nóng đã được Tiểu Hiên chuẩn bị trước lên, sau khi đạo diễn Chung nói "Qua" xong thì chạy tới đắp lên mặt Thư Thời rồi đỡ cậu dậy, ra khỏi trường quay, tránh dọa tới đạo diễn và những người khác.
Trương Kỳ lau sạch vết máu trên mặt cậu xong thì dắt cậu lên xe: "Nghỉ ngơi cho tốt trước đi, điều chỉnh lại trạng thái."
Thư Thời nghe tiếng ồn bên tai, bị thúc giục đi lên cũng không chống cự, chỉ là từ đầu đến cuối không hề phản ứng gì. Trong đầu vẫn còn xoay vòng hình ảnh vừa rồi, chưa từng ngừng lại. Sau đó, cậu bất chợt rơi vào một vòng ôm ấm áp, ngửi thấy mùi đàn hương quen thuộc.
Lòng đang nôn nóng, bất an đã được an ủi ngay lập tức, dù cho trái tim vẫn đập dồn dập như trước nhưng cảm xúc đã được ổn định.
Thư Thời vùi mình trong lòng đại mỹ nhân, cảm nhận được nhịp đập trong lồng ngực của hắn, đồng thời nghe thấy giọng nói quen thuộc: "Em làm tốt lắm, đã qua rồi, không sao đâu."
Nghe vậy, Thư Thời nhắm nghiền hai mắt. Đợi đến khi thoát khỏi vai diễn hoàn toàn đã là hơn mười phút sau. Trên mặt Thư Thời vẫn đang đắp khăn nóng, lúc nãy còn được Tiểu Hiên đổi lại một lần.
Thư Thời chậm rãi thở ra một tiếng, ngồi dậy. Cậu ngửi thấy mùi thức ăn đã lâu không ngửi thấy.
Diệp Vọng cầm chén đũa đưa tới: "Cảm thấy thế nào rồi?"
Thư Thời gật đầu: "Ổn rồi ạ."
Kịch bản lần này vốn có bối cảnh đầy áp lực, cậu cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Chỉ là đây là lần đầu cậu nhập tâm vào vai diễn nên hơi khó chịu.
Diệp Vọng thuần thục múc cho cậu một bát canh, muốn tiện thể đánh lạc hướng chú ý của hồ ly ngốc này.
"Em có muốn nghe kể một câu chuyện xưa không?" Thư Thời ngơ ngác.
Đại mỹ nhân nhìn qua đâu phải kiểu người sẽ kể chuyện xưa, đúng là hiếm thấy, "Tất nhiên là muốn nghe rồi!"
Diệp Vọng gắp cho cậu một viên thịt, sau đó từ tốn mở miệng: "Vạn năm trước, có một nơi gọi là Sơn Hải Cảnh, nơi ấy là nơi sinh sống của các loại thần tiên, yêu ma, quỷ quái..."
Câu đầu tiên đã khiến Thư Thời sững sờ, cậu sững người hỏi lại: "Đây chẳng phải là –" Nhưng lại bị Diệp Vọng ngắt lời, hắn lắc đầu, ý bảo Thư Thời đừng lên tiếng. Thư Thời không rõ, nhưng cũng ngoan ngoãn không hỏi thêm, từ từ nghe hắn kể tiếp.
Đồng thời, trong lòng Thư Thời cũng hơi căng thẳng. Cậu có linh cảm, chuyện xưa của đại mỹ nhân này, có khả năng không chỉ là một câu chuyện xưa thông thường.