Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 82: Lần đầu gặp gỡ
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Vạn năm trước, có một hung thú ra đời, mang tên Nhai Xế."
Ủa?
Thư Thời hơi ngờ vực, sao tự nhiên lại nói đến Nhai Xế?
Có điều cậu cũng nhớ rõ, đây là một hung thú nổi danh trong sách Khải Huyền.
"Sức chiến đấu của nó rất mạnh, nhưng theo đó tốc độ tiêu hao linh lực trong cơ thể cũng rất nhanh. Bởi lẽ đó, nó không thể không duy trì cảm giác thèm ăn, không ngừng cướp đoạt, chiến đấu, ăn uống để có thể vận hành linh lực một cách bình thường. Mà việc đó lại tăng nhanh tốc độ tiêu hao linh lực. Hiển nhiên, đó là một vòng tuần hoàn ác tính."
Giọng điệu của Diệp Vọng vẫn bình tĩnh như thường, dường như nhân vật trong câu chuyện đó không liên quan gì đến hắn. Nhưng trong phút giây Thư Thời nghe hắn kể những điều này, cậu đã hiểu, đại mỹ nhân nói không phải về Nhai Xế.
Nghe vậy, lòng cậu bất giác nhói lên. Đại mỹ nhân trước đây, rốt cuộc đã phải trải qua những gì...
Cậu cố gắng muốn nói gì đó, nhưng khi bắt gặp ánh mắt ngầm ý của đại mỹ nhân lại ngừng. Kết hợp với lần nhắc nhở chớ có lên tiếng trước đó, có điều gì đó chợt lướt qua trong đầu Thư Thời nhưng cậu chưa kịp nắm lấy.
Người ta nói Thao Thiết tính tình tàn bạo, trời sinh phàm ăn. Thư Thời đến giờ cũng không ngờ rằng lại có một nguyên nhân sâu xa đến thế. Cậu vốn chỉ cho rằng đó là bản tính tự nhiên, dù cậu cũng từng thắc mắc vì sao tính phàm ăn của đại mỹ nhân nhìn qua chẳng hề tăng lên.
Giọng bình tĩnh của Diệp Vọng hãy còn tiếp tục: "Sau mấy nghìn năm, nó nghe nói núi Thanh Khâu của hệ thống núi Thước Sơn gần đây có thiên hỏa giáng phạt, mà đi cùng với thiên hỏa giáng phạt còn có thiên hỏa tinh phách. Hắn động lòng, đứng dậy đi tới Thước Sơn."
Tay cầm đũa của Thư Thời nắm chặt, hóa ra trước đây lúc thiên hỏa thiêu đốt núi Thanh Khâu, đại mỹ nhân cũng ở đó sao...
Diệp Vọng mượn danh Nhai Xế để từ từ kể lại chuyện đã qua.
Bởi thiên hỏa tinh phách tự thân ẩn chứa nguồn linh lực cực lớn, hơn nữa lại tự động hấp thụ linh lực bên ngoài để bổ sung cho mình. Chính vì thế, Diệp Vọng động lòng, muốn bắt lấy tinh phách để luyện hóa, bổ sung nguồn linh lực tiêu hao không ngừng của bản thân, từ đó thoát khỏi cảm giác thèm ăn.
Hắn điều chỉnh thời gian để đến núi Thanh Khâu, đúng vào thời điểm ngọn lửa bắt đầu lan rộng. Nếu tự tiện xông vào một ngọn núi đã có chủ sẽ bị coi là mạo phạm. Vì vậy, hắn chờ đến khi ngọn lửa đã hoàn toàn nuốt trọn dòng chữ "Núi Thanh Khâu" được khắc mới bước vào. Lúc này, chỉ còn lại vài động tĩnh nhỏ nhoi bên trong.
Khi Diệp Vọng đi vào, giữa biển lửa mênh mông không ngừng lan rộng, có một thiếu niên vẻ mặt ngơ ngác đứng sững tại chỗ. Trên người thiếu niên dường như có một biện pháp bảo vệ nào đó không rõ, nên cậu không phải chật vật chạy trốn như những người khác.
"Ngươi là người phương nào? Vì sao lúc này lại tới Thanh Khâu ta?"
– Đó là câu đầu tiên thiếu niên nói với hắn.
Đã quá lâu rồi, Diệp Vọng cũng đã quên rốt cuộc mình đã đáp lại như thế nào. Hắn chỉ nhớ sau khi mình trả lời, ánh mắt thiếu niên ánh lên rõ sự ngạc nhiên.
Hắn và thiếu niên đạt thành một giao dịch: đối phương dẫn hắn tìm thiên hỏa tinh phách, còn hắn sẽ đưa đối phương ra khỏi lồng giam đã bị thiêu rụi gần như không còn gì này. Sau khi bàn điều kiện xong, thiếu niên biến về nguyên hình, ý bảo Diệp Vọng tiếp tục đi tới, sau đó đột ngột nhảy lên vai hắn.
"Ta đã chịu đựng trong biển lửa này lâu lắm rồi, nếu không ngại, hãy cho ta nhờ một đoạn đường nhé." Lúc nói điều này, thiếu niên nằm gọn trên vai hắn, khuôn mặt không có nửa phần sợ hãi.
Diệp Vọng liếc qua chút lông hồ ly bị lửa đốt cháy của cậu, cuối cùng chỉ mấp máy môi, rồi cất bước đi, không nói thêm lời nào.
Núi Thanh Khâu rất lớn, nơi có thiên hỏa tinh phách, nói thẳng ra chính là nơi nó giáng xuống ban đầu, cũng có thể hiểu là nơi bị đốt đầu tiên.
Những chi tiết đó chỉ có người có mặt lúc ấy mới biết. Đợi khi biển lửa đã tắt thì chẳng thể tìm được tinh phách nữa, bởi hồn nó sẽ về với đất, không ngừng tỏa ra linh lực để tẩm bổ đất đai, cho đến khi biến mất hoàn toàn.
Một người một hồ ly đi lại như thường trong biển lửa. Trong tiếng lách tách của tia lửa bắn ra, phía sau Diệp Vọng có giọng nói thanh thúy, hỏi: "Ngươi không sợ ta lừa ngươi ư?"
Diệp Vọng mặt không đổi sắc: "Ngươi không đánh lại ta. Dù là hợp tác hòa thuận hay bị ép buộc, ngươi cũng chỉ có một con đường để đi."
Lời vừa dứt, một người một hồ ly lại giữ im lặng.
...
Hai người tìm được chỗ tinh phách như ý muốn, Diệp Vọng bế hồ ly trắng trên vai xuống, đặt sang một bên.
"Tránh xa chút." Ba chữ nhắc nhở kia đã là toàn bộ thiện ý mà Diệp Vọng có thể sẻ chia.
Quá trình lấy được tinh phách cũng không thuận lợi. Bản thân tinh phách nhất định sẽ có linh thức, có thể di chuyển, thậm chí là chạy trốn khỏi các đòn tấn công.
Khi Diệp Vọng một mình bước vào núi Thanh Khâu, hắn chưa từng nghĩ sẽ có thể trở ra vẹn toàn. Nếu không lấy được tinh phách này, có thể hắn sẽ phải đợi thêm 6000 năm, thậm chí là hai, ba lần 6000 năm nữa.
Hắn không biết rốt cuộc lúc đó thiếu niên nọ đã nghĩ gì, vì sao phải nhảy lên giúp hắn ngăn lại lần tấn công cuối cùng.
Chờ đến khi mọi thứ quay về sự yên tĩnh ban đầu lần hai, trong tay Diệp Vọng chỉ còn lại tinh phách đã ngừng công kích, không còn bóng hình trắng muốt trong tầm mắt hắn nữa.
Thức ăn trên bàn dần lạnh, chuyện xưa của Diệp Vọng cũng chậm rãi kể xong.
Thư Thời ngồi đối diện, mắt nhìn xuống, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Với những gì cậu biết về đại mỹ nhân từ trước đến giờ, Thư Thời đã nghĩ tới vô số khả năng, nhưng chưa từng nghĩ 'ân nhân cứu mạng' mà đại mỹ nhân tìm bấy lâu lại chính là mình. Cho đến khi biết mọi chuyện, cậu vẫn thấy không chân thực.
Dường như quá khứ cách cậu một tầng sương mù dày đặc, mờ mịt và hư ảo. Diệp Vọng cũng không vội ép cậu tiếp thu chuyện này trong một lần, chỉ dùng linh lực hâm nóng lại bát canh cho cậu lần nữa.
"Tôi nợ em một ân tình, em có thể từ từ nghĩ xem mình muốn gì."
Thư Thời nhìn bát canh trước mặt, vô thức nhấp một ngụm canh trên tay đại mỹ nhân.
"Gì cũng được ạ?"
Câu hỏi ngược lại này nằm ngoài dự đoán của Diệp Vọng. Hắn ngừng động tác, nói: "Chỉ cần em muốn, chỉ cần tôi có thể."
Thư Thời ngẩng đầu, miệng cười lộ ra lúm đồng tiền: "Vậy một lời đã định, không được nuốt lời đâu nhé!"
Cảm nhận canh ấm trong miệng, ngửi thấy mùi thức ăn đã được linh lực hâm nóng thêm một lần nữa trước mặt, Thư Thời quyết định cứ ăn no trước đã, chuyện kia tính sau.
Dù sao thì thời gian của cậu và đại mỹ nhân vẫn còn rất dài.
Sau khi ăn trưa xong, Thư Thời tiếp tục quay phim, Diệp Vọng thì về lại thành phố A bắt đầu xử lý công việc buổi chiều.
Trong lúc quay phim, Thư Thời vẫn không quên cầm điện thoại nhắn tin cho ông nội Thư, cố gắng thuyết phục ông về việc có cháu dâu. Nhưng có lẽ do càng già lại càng cứng đầu.
Ông Thư đến cuối cùng cũng không nhượng bộ, lời nói đanh thép:
— Cháu còn bé, mới gặp được mấy người, sao biết nhất định là người tốt nhất chứ! Trong vườn đầy hoa, càng vào sâu lại càng đẹp, rõ ràng có rất nhiều lựa chọn!"
Thư Thời đùng đùng gõ chữ trả lời, giọng thề thốt:
— Ông à, ông phải tin cháu, nếu như ông gặp anh ấy, chắc chắn cũng sẽ thấy những bông hoa khác xấu hơn hẳn luôn!"
Nhưng sau khi gửi câu này, Thư Thời chỉ nhận lại được một chữ kèm dấu chấm câu: Hừ!
Thư Thời thầm than một tiếng, đồng thời hoãn lại ý định để đại mỹ nhân gặp ông nội. Cậu vốn chỉ mong có thể để đại mỹ nhân gặp ông nội sớm chút, vừa lúc công khai mối quan hệ của hai người với ông. Nhưng giờ có vẻ kế hoạch này chỉ có thể đẩy ra sau.
Buổi tối khi xong việc, Thư Thời nằm lì trên giường, cầm điện thoại tám nhảm với đại mỹ nhân, hỏi mấy thứ mà mấy đôi yêu nhau đều sẽ hỏi không biết mệt:
-- Anh đang làm gì thế?
'Ting' âm báo tin nhắn vang lên phía sau, đồng thời giọng nói lạnh nhạt quen thuộc cũng truyền đến: "Đến thăm em một chút."
Niềm vui bất ngờ ập đến khiến Thư Thời bật người dậy từ trên giường, "Sao anh lại tới?"
Diệp Vọng mặc áo ngủ lụa, rõ ràng vừa tắm xong. Hắn nói: "Sợ em ngủ không ngon nên muốn qua xem sao."
Thư Thời rõ ràng niềm nở, vỗ vỗ chỗ bên cạnh trên giường, ý mời đại mỹ nhân ngồi xuống. Có điều nghe xong thấy hơi lạ: "Trước giờ em ngủ rất ngon mà." Sao đại mỹ nhân lại cảm thấy mình ngủ không ngon chứ?
Diệp Vọng nhìn cậu một cái: "Lần trước em nhắn tin cho tôi sau nửa đêm."
Thư Thời: "..." Đó là việc ngoài ý muốn. Chẳng qua cậu cũng không biết biện giải thế nào, dù sao hôm đó cậu ngủ không ngon thật, lại còn mơ thấy ác mộng.
Diệp Vọng từ từ đi tới bên giường.
Theo khoảng cách dần thu hẹp lại, Thư Thời nhạy bén ngửi được mùi đàn hương quen thuộc trên người đại mỹ nhân, còn cả mùi sữa tắm nhàn nhạt kèm theo.
Thư Thời nhìn áo ngủ tơ lụa của đại mỹ nhân cùng với chút da thịt bị lộ ra ngoài, chẳng hiểu sao lại thấy miệng đắng lưỡi khô.
Chắc do nhiệt độ điều hòa chỉnh hơi cao.
Lúc Thư Thời phân tâm nhìn lên điều hòa, Diệp Vọng đã tới bên cạnh cậu, cúi người ngồi xuống. Hơi nước khi vừa tắm xong phả lên mặt Thư Thời.
Đại mỹ nhân thật... quá phạm quy.
Nhưng 40 phút ở cạnh nhau sau đó, tiếp xúc giữa hai người vẫn chỉ giới hạn như vậy. Thậm chí, Thư Thời còn tự động kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Cậu sợ mình không kiềm chế nổi.
Đợi đến giờ đi ngủ bình thường, Thư Thời còn chủ động nhắc đại mỹ nhân sớm về nghỉ ngơi kẻo trễ giờ đi làm sáng mai. Nghe vậy, Diệp Vọng đóng sách trong tay lại, thâm ý liếc nhìn Thư Thời một cái, sau đó mới đứng dậy rời đi.
Thư Thời hồn nhiên không cảm nhận được ẩn ý của ánh mắt kia, chỉ cảm thấy đại mỹ nhân hôm nay cứ là lạ, nhưng lại chẳng biết lạ ở chỗ nào mà khiến cho cậu rung động lạ kỳ.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, sau một hồi bối rối, Thư Thời vẫn không có suy nghĩ gì khác, cứ thế chìm vào giấc ngủ.
Lần thứ hai mở mắt ra, nhìn thấy ngọn lửa đỏ rực trước mắt, cảm nhận được nhiệt độ nóng cháy hừng hực, Thư Thời biết, mình lại nằm mơ.
Các tộc nhân chạy trốn khắp nơi trong biển lửa, lại không thể thoát ra khỏi phạm vi núi Thanh Khâu, chỉ có thể bỏ mạng trong biển lửa ngập trời.
Thư Thời đứng tại chỗ, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh cuối cùng khi phụ thân nhét vào tay mình pháp bảo hộ thân.
Cậu nhìn chính mình trong mơ đứng sững, rõ ràng không lộ vẻ gì, nhưng lại có thể cảm nhận được cõi lòng trống rỗng của 'cậu'. Thân nhân, tộc nhân, thậm chí là cả chủng tộc của họ, có thể sau này cũng sẽ không còn tồn tại.
'Cậu' chưa bao giờ cảm thấy mờ mịt với thời gian như lúc này.
Trong cảnh khốn đốn ấy, trước mặt 'cậu' xuất hiện một người, một người đàn ông mặc áo bào rộng đen tuyền.
Theo ánh nhìn của Thư Thời, ngoại trừ khuôn mặt không có gì thay đổi, dường như không nhìn ra chỗ giống nhau nào khác của người này với đại mỹ nhân hiện tại. Bây giờ tuy đại mỹ nhân cũng nghiêm túc đấy, nhưng sẽ không khiến người khác sợ hãi đến vậy.
Vẻ mặt lạnh tanh, giữa lông mày đầy vẻ tàn bạo. Nếu như không phải đã biết đầu đuôi câu chuyện, cậu còn có thể cho rằng đại mỹ nhân mới vừa từ chiến trường trở về.
Kế đó, Thư Thời nghe thấy giọng của mình:
-- Ngươi là người phương nào? Vì sao lúc này lại tới Thanh Khâu ta?
Giọng nói kia mang phần trầm ổn hơn nhiều hiện tại.
Rồi cậu nghe thấy giọng của Diệp Vọng:
-- Thao Thiết núi Câu Ngô. Chuyến này ta đến đây vì một món đồ.
Đó là lần đầu tiên gặp mặt của hai người, giữa biển lửa ngập trời, đối mặt từ xa.