Chương 91: Chiếc vòng tay

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong buổi quay hình, Đổng Thành Đống vẫn tiếp tục đưa ra những câu hỏi hóc búa như mọi khi. Tuy nhiên, tất cả đều bị Liêu Hàng lấp liếm trả lời hoặc được Chương Thi Vân khéo léo lái sang chuyện khác. Lần này, ông ta không hề hỏi gì Thư Thời.
Khi chương trình dần kết thúc, đúng lúc Liêu Hàng đã thả lỏng cảnh giác, Đổng Thành Đống bất ngờ nhắc đến chiếc vòng tay của Thư Thời: "Này, chiếc vòng này trông thật đặc biệt, cậu mua ở đâu thế? Tôi cũng muốn có một cái."
Thư Thời cười đáp: "Không phải tôi mua đâu, là một người bạn tặng cho tôi đấy ạ."
Đổng Thành Đống "à" một tiếng thật dài, rồi hỏi: "Bạn gái tặng chứ gì?"
Thư Thời đỏ mặt phản đối: "Không phải ạ."
Đổng Thành Đống: "Tôi hiểu rồi, vậy chắc chắn là... bạn trai tặng!"
Đoạn đối thoại này diễn ra tự nhiên và suôn sẻ. Ngoại trừ Liêu Hàng, tất cả mọi người đều cho rằng hai người đang đùa giỡn nên bật cười phá lên. Bởi vậy, chẳng ai nhận ra khi Thư Thời cười theo mọi người, cậu đã không tiếp tục phủ nhận lời Đổng Thành Đống nói.
Chỉ có Liêu Hàng đứng bên cạnh, vừa cười vừa toát mồ hôi lạnh. Cậu ta nhìn Thư Thời đang cười hì hì giữa sân khấu, cảm thấy bản thân mình còn lo lắng hơn cả người trong cuộc.
Sau khi quay hình xong, Liêu Hàng kéo Thư Thời vào một góc hậu trường, hỏi: "Cậu có nói chuyện với Đổng Thành Đống trước không đấy?"
Lúc đó, cậu ta vô cùng lo lắng Thư Thời sẽ lỡ lời nói sai. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại, cậu ta nhận ra có điều gì đó không đúng, bởi cách Đổng Thành Đống đặt câu hỏi ban nãy thật sự khác hẳn với kiểu "làm khó người trả lời" quen thuộc của ông ta, thậm chí có thể nói là rất đỗi bình thường. Hơn nữa, ông ta cũng không đợi Thư Thời đáp lời mà tiếp tục chương trình luôn.
Nếu không phải hai người họ đã thỏa thuận từ trước, thì chuyện này quả thật rất khó hiểu.
Thư Thời gật đầu thừa nhận.
Liêu Hàng trợn tròn mắt: "Cậu muốn công khai ư? Cậu điên rồi sao?"
Trong cái vòng xoáy này, việc chủ động hé lộ một chút tin tức đa phần sẽ tương đương với việc chuẩn bị công khai.
Thư Thời vỗ vai cậu ta: "Yên tâm đi, trong lòng tôi đã có tính toán cả rồi. Thay vì đợi các fan tự mình tìm ra manh mối, tôi chủ động công khai một cách thoải mái có phải tốt hơn không?"
Liêu Hàng nghe xong thì im lặng một lúc lâu, rồi mới chậm rãi thốt ra một câu: "Cậu nhớ báo cho tôi trước một tiếng khi cậu muốn công khai nhé, để tôi chia sẻ Weibo giúp cậu." Đến lúc đó, nếu cậu bị mắng quá nặng, cậu ta cũng có thể ra mặt giúp đỡ một phần.
Thư Thời chỉ nghĩ rằng cậu ta muốn thể hiện thái độ chúc phúc khi cậu công khai với mọi người, nên lập tức đồng ý mà không hề hay biết trong đầu Liêu Hàng chỉ đang nghĩ cách giúp cậu trên mạng xã hội.
Suốt một tuần sau buổi ghi hình, Thư Thời dồn toàn lực vào việc làm vòng tay để tặng cho đại mỹ nhân. Cuối cùng, sau một khoảng thời gian miệt mài không ngừng nghỉ, cậu cũng đã bện xong chiếc vòng vào tối thứ năm. Cậu hài lòng cất chiếc vòng đi rồi trở về nhà.
Cậu vừa vào cửa đã thấy đại mỹ nhân đang ngồi trong phòng làm việc. Hắn nghe thấy tiếng động nên quay lại nhìn cậu, hỏi: "Có tài liệu quan trọng à? Xem đến tận giờ này sao?"
Thư Thời cong môi mỉm cười, gật đầu nói: "Là về chuyện công khai sau này đấy anh. Em ngồi bàn với anh Trương rất lâu để thương lượng cụ thể sẽ làm thế nào." Vì giờ đại mỹ nhân không còn can thiệp vào công việc của cậu nữa, nên mấy ngày nay cậu toàn lấy chuyện bàn bạc với anh Trương ra làm cái cớ.
Nghe vậy, Diệp Vọng liếc mắt nhìn điện thoại trên bàn, không tiếp lời. Hai mươi phút trước, Trương Kỳ mới báo cáo với hắn rằng gần đây con hồ ly ngốc này chưa nhận công việc nào cả.
Chờ đến khi Thư Thời đến gần, Diệp Vọng đặt máy tính bảng xuống bàn, xoa mái tóc đen mềm mại của bé hồ ly ngốc nhà mình: "Anh hiểu rồi, em mau đi tắm đi."
Lúc này, hai mắt Thư Thời bừng sáng: "Dạ vâng."
Sáng sớm hôm sau, Thư Thời hiếm khi dậy cùng lúc với đại mỹ nhân. Diệp Vọng nhìn bóng người đang cố gắng tỉnh dậy trên giường, có chút khó hiểu: "Hôm nay em có việc phải ra ngoài à?"
Thư Thời ngái ngủ gật đầu, giơ tay dụi mắt: "Vâng, em ra ngoài có chút việc ạ."
Diệp Vọng mím môi, không hỏi nhiều: "Cần tôi đưa đi không?"
Đầu óc Thư Thời vẫn còn lờ đờ, cậu nghe thế còn định gật đầu theo thói quen nhưng may mà kịp phản ứng lại, lắc đầu nguầy nguậy: "Không cần đâu! Anh cứ đi làm đi! Em có thể tự đi được mà!"
Lỡ như vừa mới đến chỗ đó, đại mỹ nhân lập tức đoán được cậu đang ấp ủ việc gì thì hỏng bét.
Diệp Vọng gật đầu, không nói gì thêm.
Sau khi đại mỹ nhân rời khỏi nhà, Thư Thời vội vàng sửa soạn một lát, báo cho Cô Hoạch Điểu biết cậu khoảng một tiếng sẽ về rồi cầm theo chiếc vòng đi ra ngoài. Cậu không biết cách tự làm mặt vòng nên muốn đến cửa hàng để nhờ các nhân viên xem thử.
Thư Thời bắt taxi đi đến cửa hàng trang sức thủ công nổi tiếng ở thành phố A. Cậu lấy dây vòng và mặt vòng đã chuẩn bị từ trước ra, nhờ chủ tiệm giúp cậu gắn mặt vòng vào.
Mặt vòng là viên ngọc bích hình hồ ly mà ông ngoại đã tặng cậu từ rất lâu rồi. Cả viên ngọc có màu hồng phấn, trong suốt như pha lê, không hề pha lẫn tạp chất nào. Lúc cậu lấy mặt vòng ra, nhân viên cửa hàng thoáng ngạc nhiên rồi nhìn sang dây vòng, chân thành khuyên cậu: "Viên ngọc này của cậu chất lượng tốt lắm, nhưng dây vòng này... không hợp với ngọc lắm đâu. Cậu có muốn cân nhắc đổi sang dây vòng khác không?"
Thư Thời mím môi, có chút không vui.
Đây là dây vòng do chính tay cậu bện mà, cậu thấy nó đẹp lắm chứ!
Trông còn đẹp hơn cái cậu làm đầu tiên nữa chứ!
"Không đổi, cứ xỏ vào cái này đi!"
"... Vậy chúng tôi sẽ hoàn thành cho cậu sớm nhất có thể ạ."
Trong lúc chờ đợi, Thư Thời ngồi trong cửa hàng lướt điện thoại giải khuây. Cậu chợt lướt đến bài quảng cáo nhà hàng lẩu mà cậu và đại mỹ nhân từng ghé qua. Cậu nhìn chằm chằm vào bài quảng cáo, bắt đầu chìm vào suy nghĩ.
Nếu tổ chức thêm một buổi gặp mặt khi tặng quà thì có lẽ sẽ ổn hơn nhỉ?
*
Trong lúc đó, Diệp Vọng đang họp ở công ty, vô cảm nhìn vị giám đốc phòng kinh doanh trước mặt đang báo cáo về bản tổng kết hàng quý.
Bỗng dưng, điện thoại trên bàn hắn sáng lên.
Diệp Vọng cầm điện thoại lên, mở xem tin nhắn của hồ ly ngốc nhà mình.
Tiếng báo cáo của giám đốc phòng kinh doanh im bặt, lúc này ông ta không biết mình có nên tiếp tục hay không. Lỡ như tổng giám đốc có việc gì quan trọng hơn thì sao? Nhưng ông ta còn chưa kịp bối rối xong, Diệp Vọng đã nhướng mày nhìn ông ta: "Tiếp tục."
Da đầu giám đốc phòng kinh doanh căng cả lên, ông ta vội vàng tiếp tục bài báo cáo bị gián đoạn.
Bên kia, Diệp Vọng nhìn tin nhắn mà hồ ly ngốc gửi đến:
- Tối nay chúng ta ra ngoài ăn nhé?
Diệp Vọng gõ nhẹ ngón tay: Được.
Chẳng mấy chốc, Diệp Vọng đã nhận được tin nhắn gửi địa chỉ từ hồ ly ngốc. Đó là một nhà hàng tư nhân nổi tiếng ở thành phố A. Giám đốc phòng kinh doanh đã báo cáo xong, lúc này Diệp Vọng dời mắt khỏi màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn ông ta. Hắn dùng vài ba câu chỉ ra những chỗ cần phải chỉnh sửa: "Số liệu cụ thể của hai tuần cuối cùng trong quý 3.2 chưa được liệt kê, tổng của quý 5.3 cần tính lại, cộng doanh thu của chi nhánh mới mở ở thành phố D vào. Quý 6.4..."
Nghe tổng giám đốc nói vậy, đỉnh đầu giám đốc phòng kinh doanh toát mồ hôi lạnh. Có thể vừa nhìn điện thoại vừa nghe báo cáo, lại còn chỉ ra từng lỗi sai cụ thể, mặc dù đây không hẳn là lần đầu tiên ông ta được chứng kiến cảnh tổng giám đốc làm hai việc cùng một lúc nhưng mỗi lần nhìn hắn, ông ta đều cảm thấy bản thân và tổng giám đốc Diệp thuộc hai hành tinh khác nhau...
Diệp Vọng nói hết toàn bộ những chỗ cần chỉnh sửa trong vòng ba phút. Lúc này, giám đốc phòng kinh doanh chỉ có thể nhắm mắt, cam chịu số phận.
Tạm biệt tiền thưởng tháng này!
Sau khi nói xong, nét mặt Diệp Vọng không thay đổi, ném bản báo cáo ra giữa bàn hội nghị: "Trong vòng ba ngày, tôi muốn nhìn thấy một bản báo cáo hàng quý đầy đủ và chính xác."
Mãi một lúc lâu sau khi lời này được thốt ra, không ai ngồi ở bàn hội nghị dám có động tác thừa nào.
Diệp Vọng giương mắt nhìn giám đốc phòng kinh doanh vẫn còn đang bị sốc: "Có vấn đề gì sao?"
Giám đốc phòng kinh doanh như vừa tỉnh lại khỏi cõi mộng, nhanh tay lấy báo cáo giữa bàn về: "Không có vấn đề, hoàn toàn không có vấn đề gì cả!" Nói rồi ông ta lén vỗ ngực.
Sáng nay, lúc tổng giám đốc Diệp bước vào phòng họp, gương mặt hắn lạnh đến mức khiến mọi người tưởng như có thể kết thành băng đá. Cũng chính vì lẽ đó nên ông ta cứ nghĩ hôm nay mình không thể sống sót rời khỏi căn phòng này. Cuối cùng, ông ta không ngờ mọi thứ bỗng xoay chuyển 180 độ, bỗng tìm thấy lối thoát trong hoàn cảnh khó khăn! Hơn nữa, ông ta còn không bị mất tiền thưởng nữa!
Diệp Vọng cụp mắt nhìn xuống đoạn tin nhắn ban nãy, độ ấm trong mắt trở nên rõ ràng hơn rất nhiều so với lúc bắt đầu cuộc họp. Hắn biết nhóc hồ ly ngốc nhà mình đang lên kế hoạch làm gì đó nhưng hắn không có ý định điều tra hay can thiệp. Chờ đến khi hồ ly ngốc muốn nói, tự khắc cậu sẽ chủ động nói ra.
May mắn thay, hắn không cần phải đợi quá lâu.
Trời vừa sẩm tối, Thư Thời và đại mỹ nhân ngồi trên ghế sau để đến chỗ ăn. Đại mỹ nhân đọc tài liệu, cậu nghịch điện thoại, không khí yên ắng nhưng thanh bình. Diệp Vọng bỗng hỏi một câu: "Chương trình mà em quay lần trước tối nay phát sóng đúng không?"
Nghe thế, trong đầu Thư Thời chợt nhớ đến một chuyện khiến cả gương mặt cậu đỏ bừng lên: "Đúng vậy, sao thế anh?"
Diệp Vọng nhướng mày nhìn hồ ly ngốc: "Hôm nay em chọn ăn ở ngoài, không muốn ở nhà xem sao?"
Thư Thời nắm lấy ngón tay hắn, lén hít sâu vài hơi, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể: "Lâu rồi hai đứa mình chưa ra ngoài ăn tối với nhau mà, ăn uống quan trọng hơn! Chương trình có thể để dành sau này xem cũng được, không sao đâu."
Diệp Vọng thản nhiên cong khóe môi: "Em nói phải."
Nhà hàng tư nhân mà Thư Thời đã đặt trước rất đặc biệt, mang nét cổ kính. Từ bàn ghế đến các vật dụng trang trí và cách thiết kế đều nhuốm hơi thở cổ xưa, khiến thực khách bước chân đến đây có cảm giác như bản thân đang quay ngược thời gian, trở về với dòng lịch sử.
Thư Thời nhớ đây cũng chính là nơi đầu tiên cậu gặp được đại mỹ nhân. Lúc ấy cậu vẫn còn là một con hồ ly bị què, ham mê mỹ sắc và sự chăm sóc của đại mỹ nhân, ỷ vào việc bản thân đang ở nhà mà làm bẩn áo khoác của hắn. Bây giờ nhớ lại, đại mỹ nhân không quẳng cậu vào cục lâm nghiệp đã là quá tốt bụng rồi.
"Cười gì đấy?"
Nghe thấy đại mỹ nhân hỏi mình, Thư Thời mới nhận ra bản thân đã bất giác nở nụ cười từ lúc nào. Cậu ngẩng đầu, có chút xấu hổ: "Tính ra thì hình như sau khi sống với em, tốc độ thay áo sơ mi, âu phục, cà vạt các thứ của anh nhanh hơn nhiều nhỉ..."
Diệp Vọng gắp cho cậu một đũa ngó sen, nhàn nhạt đáp lời: "Tôi quen rồi."
Hồi mới bắt đầu nuôi con hồ ly ngốc này, cậu còn đang trong giai đoạn chưa khống chế được sức lực của mình nhưng cứ thích đu bám lên người hắn. Thế nên về cơ bản là mỗi ngày cậu sẽ cào rách một cái áo sơ mi hoặc áo khoác, có đôi lúc là cào rách luôn cả hai.
Bên tai Thư Thời có chút ửng đỏ: "Giờ nhớ lại, lần đó gặp nhau, em chọn nhảy xuống là quyết định đúng đắn nhất cả đời em."
Nhảy một cái, cậu có được đại mỹ nhân luôn.
Nói đến đây, Thư Thời hắng giọng một cái rồi chậm rãi từ trong túi lấy ra một chiếc hộp gỗ cổ, đặt xuống trước mặt đại mỹ nhân. Mặc dù cậu đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng khi đến sát giờ quan trọng thế này vẫn thấy hơi xấu hổ. Cậu ngượng ngùng xoa mũi, không dám nhìn thẳng vào đại mỹ nhân: "Tặng, tặng anh đó! Mau mở ra xem đi."
Diệp Vọng ngước mắt nhìn con hồ ly ngốc bỗng thẹn thùng ở bên kia, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt. Hắn chạm tay lên hoa văn trên hộp, sau đó chậm rãi mở chiếc hộp ấy ra. Lúc nhìn rõ món đồ bên trong chiếc hộp, Diệp Vọng ngẩn người.
Thư Thời lúng túng một hồi, cậu cố gắng gom hết dũng khí ngẩng lên muốn nhìn thấy phản ứng của đại mỹ nhân khi nhận được món quà này nhưng chỉ trông thấy vẻ ngẩn ngơ của hắn, tim cậu lập tức rớt xuống đáy vực: "Anh không thích hả?"
Diệp Vọng ngẩng đầu, độ cong trên môi càng ngày càng rõ ràng: "Không phải, tôi thích lắm."
Hắn chỉ hơi bất ngờ, bé hồ ly ngốc nhà hắn thật sự đã mang đến cho hắn một bất ngờ rất lớn.
"Tôi bắt đầu thấy cái bàn này có chút vướng víu rồi."
"Hả?" Thư Thời không hiểu ý hắn là gì, chuyện này có liên quan gì đến cái bàn sao.
Diệp Vọng nhìn thẳng vào con hồ ly ngốc nghếch ngồi phía đối diện bàn tròn, ánh mắt lộ liễu, trắng trợn nói: "Sau này mình đi mua cái bàn nào có thể rút ngắn khoảng cách đôi ta đi."
Tốt nhất là có thể hôn ngay khi hắn quay đầu sang.
Tác giả có lời muốn nói:
Ngọt ngào quá~ Chúc mọi người một ngày thứ bảy vui vẻ nhé~