Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 93: Món nợ ân tình
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thư Thời không ngờ đại mỹ nhân không chỉ công khai thừa nhận mình là bạn trai của Thư Thời bằng tên thật, mà thậm chí còn đăng ảnh của hai người lên mạng xã hội luôn.
... Bảo sao lúc nãy máy chủ bị sập.
Nhưng Thư Thời vẫn còn chút lo lắng, cậu vỗ vai đại mỹ nhân: "Anh làm thế... lỡ ảnh hưởng đến công ty thì sao..."
Giờ phút này, cái đầu nhỏ bé của Thư Thời chỉ tập trung vào vấn đề này mà thôi, cậu hoàn toàn không để ý đến việc mình đang được Diệp Vọng bế đi đâu. Thư Thời không nhận được câu trả lời của người bên dưới, cảm thấy có chút lạ lùng nên liền ngả người ra sau để nhìn đại mỹ nhân. Kết quả là cậu còn chưa kịp nhìn thấy gì thì đột nhiên cả người bay bổng lên rồi hạ xuống.
Thư Thời cảm nhận được cảm giác mềm mại của chiếc giường lớn dưới thân, cậu ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn tú trước mắt, hơi khó chịu nói: "Anh còn chưa trả lời em đó... Lỡ chuyện này ảnh hưởng đến bên công ty thì phải làm sao giờ?"
Diệp Vọng cúi người xuống, nhìn hồ ly ngốc nào đó hoàn toàn không để ý đến những chuyện xung quanh. Bỗng, hắn vươn tay tháo cà vạt trên cổ xuống, nói nhanh hơn hẳn mọi ngày: "Sẽ không gây bất kỳ ảnh hưởng nào đâu, người tiêu dùng chỉ quan tâm đến chất lượng sản phẩm, các đối tác cũng chỉ quan tâm đến vấn đề lợi nhuận. Do đó, tất cả những thứ này đều không liên quan đến chuyện bạn đời của tôi là ai, huống hồ..."
Ánh mắt Diệp Vọng sâu xa, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của người đang nằm dưới thân hắn: "Cho dù có ảnh hưởng thật thì sao nào..."
Vài chữ cuối cùng bị nụ hôn nuốt chửng. Đúng lúc Thư Thời còn đang ngẩn người nghe hắn nói, chưa kịp phản ứng lại, trước mắt cậu bỗng tối sầm lại, ngay sau đó một làn hương đàn hương quen thuộc phả tới, bao trùm lấy khắp cơ thể cậu. Cảm giác mềm mại và nóng rực từ đôi môi mềm mại của hắn chạm vào, mặc dù đây không phải là lần đầu tiên hai người hôn nhau, nhưng đây thật sự là lần đầu Thư Thời cảm thấy bối rối, không biết nên làm gì.
Sự tấn công của Diệp Vọng vừa nhanh vừa mãnh liệt, có lúc Thư Thời cảm giác như đại mỹ nhân muốn dùng hết sức lực để nuốt chửng cậu. Tay cậu vô tình chạm phải cánh tay của đại mỹ nhân, liền giật mình vì hơi nóng tỏa ra từ đó. Cậu ngẩng đầu lên với ý định cố theo kịp tiết tấu của người đối diện, nhưng không biết sao cuối cùng cậu vẫn không thể chống cự nổi, chỉ có thể bất lực để mùi đàn hương tràn đến, nuốt chửng lấy toàn bộ cảm giác của mình.
Bên tai là tiếng tim đập "thình thịch, thình thịch" vang vọng khiến Thư Thời càng nhận thức rõ được chuyện bọn họ đang làm thân mật đến nhường nào. Đến cuối, Thư Thời thật sự không chịu nổi nữa nên phải vỗ vào vai đại mỹ nhân hai cái, động tác của người trước mặt dần chậm lại, cho Thư Thời chút không gian để thở dốc.
Thư Thời mở miệng xin tha nhưng Diệp Vọng vẫn tiếp tục sáp lại để hai đôi môi giao lưu thân mật với nhau, bắt đầu một vòng công thành đoạt đất mới. Mãi đến khi tách ra, bên khóe miệng mỗi người đều có vệt nước lấp lánh. Thư Thời mấp máy môi dưới bị cắn mút đến tê dại, ngẩng đầu nhìn đại mỹ nhân bằng ánh mắt trách móc.
Hầu kết Diệp Vọng di chuyển lên xuống, hắn ngắm nhìn dáng vẻ này của hồ ly ngốc, hai tay đặt bên người chợt nắm chặt lại thành nắm đấm rồi nhanh chóng buông ra. Đáy mắt hắn đặc sệt những dục vọng khó nói thành lời, khàn giọng bảo: "Tôi muốn báo đáp ân tình lúc trước."
"Hả?" Thư Thời buột miệng hỏi rồi mới kịp phản ứng lại "báo đáp" mà đại mỹ nhân ám chỉ là chuyện gì. Cậu đảo mắt nhìn lung tung, từ khoảng không trống phía sau cho đến quần áo, ga trải giường,... nhưng tuyệt đối không dám nhìn vào mắt đại mỹ nhân: "... Em... em chưa chuẩn bị xong mà..."
Lần trước cậu có xem qua một số "video dạy học" nhưng rốt cuộc vẫn chưa học được chút gì cả... Lỡ cậu làm đại mỹ nhân bị thương thì phải làm sao giờ...
Diệp Vọng nhắm mắt lại, dùng ý chí mạnh mẽ nhào tới, đè cậu xuống.
"Không sao, giao cho tôi."
Thư Thời mắt tròn xoe, mặt đỏ bừng, cậu vô thức phản bác: "Không được! Sao em có thể để anh làm mấy chuyện như thế được!"
Mặc dù việc đại mỹ nhân "nằm dưới" khiến cậu vô cùng kinh ngạc nhưng cũng không tới mức không thể chấp nhận được.
Cơ mà cậu không phải "tra hồ ly"!
Sao cậu có thể để đại mỹ nhân tự làm... làm dạo đầu được!
Diệp Vọng cau mày một lúc, hắn lờ mờ nhận ra hình như suy nghĩ của hai người về một số thứ có chút sai lệch. Nhưng, "Không sao, tôi không thấy phiền..."
Dứt lời, không đợi Thư Thời tiếp tục lên tiếng phản bác, Diệp Vọng nhanh chóng cúi xuống hôn lên đôi môi còn hơi sưng đỏ kia. Hai tay đang đặt bên người cũng đồng thời chậm rãi di chuyển xuống bên dưới.
...
Mãi cho đến khi cảm thấy nửa thân dưới có hơi lành lạnh, Thư Thời mới lấy lại được chút tỉnh táo sau cơn mê. Lúc này quần áo của cả cậu và đại mỹ nhân đều trở nên lộn xộn. Dù cậu đã kiệt sức vì bị đại mỹ nhân ra sức "thông não", nhưng dường như hắn rất muốn "lấy thân báo đáp" cậu hết đêm nay, vì thế tuy có hơi mệt thật cơ mà Thư Thời nghĩ cậu phải cố gắng chịu đựng.
Thế là cậu gắng gượng chống đỡ thân thể, đỏ mặt đặt tay lên thắt lưng đại mỹ nhân. Diệp Vọng thấy thế liền nắm lấy thắt lưng mình. Thư Thời cảm thấy mặt mình sắp bị nóng bừng như sắp chín tới: "Để... để em làm cho..."
Nói rồi "cạch" một tiếng, đai thắt lưng được mở ra. Mắt Diệp Vọng lập tức tối sầm lại, sâu thẳm khó dò. Thư Thời khẽ cong môi cười, ngẩng đầu trấn an đại mỹ nhân: "Yên tâm, em sẽ nhẹ... Ưm..."
...
Đến tận lúc mệt đến rã rời, không nhấc nổi tay, Thư Thời mới nhận ra hồi trước mình đã sai lầm đến nhường nào. Cậu tức tối quay qua nhìn kẻ đầu sỏ bên cạnh, tay không cử động nổi, cậu dứt khoát "in" vết răng nông trên cánh tay người nọ. Nói gì mà "lấy thân báo đáp" làm hại cậu lo lắng bấy lâu, còn phải đi tìm "video dạy học" để xem nữa chứ.
Diệp Vọng nhìn thoáng qua dấu răng trên cánh tay mình, xoay người kéo hồ ly ngốc vào trong lòng, giọng điệu nhẹ nhàng, chân thành: "Lần đầu nên tôi không có nhiều kinh nghiệm, khiến em không vui à?"
Thư Thời không hiểu nổi chuyện này có liên quan gì đến "lần đầu", nhưng việc bây giờ cậu không vui là sự thật. Cậu cảm thấy mọi lo lắng "hai 0 về chung nhà" của mình trước đây thật ngốc nghếch. Thế là Thư Thời ra vẻ kiêu ngạo gật đầu nhưng không nói gì. Cậu nhất định phải giữ kín chuyện này trong lòng, tuyệt đối không thể để đại mỹ nhân biết được, mất mặt quá đi mất!
Diệp Vọng hôn lên trán cậu: "Vậy chúng ta làm lại nhé."
Thư Thời tròn xoe mắt: "Em không có ý này... Ưm..."
...
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cả người Thư Thời mệt mỏi rã rời, lười biếng không muốn nhúc nhích. Chỗ bên cạnh chỉ còn lại một khoảng trống, giờ này chắc đại mỹ nhân đi làm rồi. Thư Thời ngáp một cái, quyết định trùm chăn ngủ nướng. Nhưng cậu đang ngáp dở thì Diệp Vọng bỗng đẩy cửa, tiến vào. Thư Thời suýt nữa thì nín thở, "Hôm nay anh không đi làm hả?"
Cậu nhớ rõ hôm nay có phải cuối tuần đâu...
Diệp Vọng nhìn xuống người cậu, không đáp lại.
Thư Thời vô thức nhìn theo ánh mắt hắn xuống ngực mình, giây tiếp theo sắc đỏ dần lan từ mặt, đến hai bên tai rồi xuống cổ. Cậu vừa vội vàng kéo chăn lên vừa ngẩng đầu mắng đại mỹ nhân: "Phi lễ chớ nhìn*! Lúc này anh nên đi ra ngoài trước, chờ em mặc xong quần áo rồi mới vào, hành động của anh bây giờ..."
*Phi lễ chớ nhìn: không nhìn điều sai, trái lễ nghi.
Thư Thời khựng lại hai giây mới tìm được từ thích hợp để hình dung: "... không phải là chuyện quân tử nên làm!"
Khóe môi Diệp Vọng khẽ cong, hắn bình tĩnh đặt chén cháo gà lên tủ đầu giường: "Tôi chưa từng bảo mình là quân tử."
Thư Thời: "..."
Nhìn thấy hồ ly ngốc không nói nên lời, nụ cười trong mắt Diệp Vọng càng sâu đậm: "Nên dậy thôi em."
Dứt lời, Diệp Vọng mở tủ quần áo, lấy một bộ quần áo ra định giúp cậu mặc đồ vào. Thấy thế, Thư Thời không thể nào mặt dày mà đòi ngủ nướng thêm nữa, cậu đành phải ngoan ngoãn mặc đồ rồi rời giường: "... Để em tự làm."
Đến khi ăn xong bữa sáng, Thư Thời mới nhớ chuyện đêm qua. Tối hôm qua cả hai người cùng lúc công khai chuyện tình cảm, Thư Thời vô thức chạm vào túi quần rỗng tuếch của mình, không có gì bên trong.
À, hình như cậu để quên điện thoại trong phòng ngủ.
Thư Thời vừa mới ăn no nên lười biếng không muốn động đậy, cậu chìa tay về phía đại mỹ nhân: "Cho em mượn điện thoại anh để lướt Weibo một chút đi."
Không biết sau một đêm, chiều hướng dư luận trên mạng như thế nào rồi.
Diệp Vọng khựng lại một lát nhưng không đưa điện thoại ngay mà nói cho Thư Thời nghe chuyện cậu muốn biết: "Em thể hiện được năng lực của mình trong lĩnh vực điện ảnh, cộng thêm việc có mấy người Liêu Hàng, Chung Vệ dẫn đầu cũng đủ để cho những kẻ thích bịa chuyện phải im miệng. Vả lại tối hôm qua Diệp Tứ có liên hệ với Trương Kỳ, hai bên đã phối hợp kiểm soát dư luận nên giờ số người phản đối chuyện này trên mạng chỉ còn lác đác vài người."
Thư Thời nghe xong nhưng vẫn cảm thấy đại mỹ nhân nói chưa đủ rõ ràng nên cậu liền đứng dậy đi lên phòng ngủ lấy điện thoại. Cậu mở Weibo, vừa xem tình hình trên mạng vừa chậm rãi đi về phòng khách, trong miệng còn lẩm bẩm: "Khả năng tiếp nhận của cư dân mạng cao hơn em tưởng nhiều..."
Cậu với đại mỹ nhân mới công khai một buổi tối thôi mà siêu thoại về hai người đã được ra đời:
[Tổng giám đốc kim chủ mặt lạnh X Ngôi sao nhỏ xinh đẹp, KSWL*!!!]
*KSWL: có thể hiểu theo 2 nghĩa, 1 là viết tắt của 磕 死 我 了 kēsǐwǒle được dùng để nói về một cặp đôi rất dễ thương và ngọt ngào đang giết chết bạn, 2 là 哭 死 我 了 kū sǐ wǒle có nghĩa là khóc chết mất thôi.
[Aaaaaa thái thái! Đói đói! Cơm cơm!]
[Xem đôi mắt cú vọ của tui phát hiện ra cái gì nè! Lần cuối cùng con trai đăng ảnh tự sướng là lúc 11 giờ tối! Đã vậy tổng giám đốc Diệp còn nấu canh giải rượu cho con trai! Đêm hôm khuya khoắt còn ở cùng nhau, bốn bỏ lên năm chắc chắn là họ đã về chung một nhà rồi!!!]
...
Thư Thời cảm thấy cộng đồng fan nhà mình cứ khác lạ so với nhà người ta kiểu gì ấy nhỉ...
Cậu vò đầu, phớt lờ cảm giác kỳ lạ mới nhen nhóm trong lòng, chuyển sang WeChat kiểm tra một loạt tin nhắn mà anh Trương gửi đêm qua.
[Tiểu Thời, mặc dù anh không ủng hộ việc em công khai chuyện tình cảm vào thời điểm này lắm, nhưng mà anh không thể không thừa nhận là anh rất mừng khi người em chọn là Diệp tổng vì ngay lúc này khi ngài ấy chọn ở bên em, ngài ấy sẽ giúp chuyện tình cảm của hai đứa có thể yên bình lộ diện dưới ánh mặt trời.]
[Mới có vài phút thôi mà đã có mấy thương hiệu liên hệ với anh, để anh sàng lọc một lượt rồi gửi em sau.]
[Hiện tại cũng có vài kịch bản được gửi tới bao gồm phim truyền hình và phim điện ảnh, trong đó có một số kịch bản anh thấy khá ổn, để anh phân loại ra rồi gửi em luôn.]
...
[Điện thoại của anh sắp nổ tung rồi!!!]
[hồ ly nổi giận.jpg]
Thư Thời nhìn biểu tượng cảm xúc cuối cùng, vẻ mặt vô cùng phức tạp. Lần trước anh Trương có bảo cậu đừng gửi cho anh ấy mấy cái emoji trẻ con này, không ngờ cuối cùng lại thành anh ấy lén lút lưu về.
Chậc, miệng thì chối bay biến mà cơ thể thành thật ghê.
Thư Thời trả lời tin nhắn anh Trương rồi đăng nhập Weibo, định đăng gì đó lên vì dù sao cậu cũng nên đáp lại sự kiện tối qua. Thế là vào một buổi sáng bình thường như mọi ngày, những người phải đi làm đi học còn đang gật gù buồn ngủ, Trương Kỳ đang ngủ nướng bù cho tối qua, Diệp Tứ dậy sớm tiếp tục công việc, Weibo Thư Thời cập nhật bài đăng mới.
[V] Thư Thời là đại soái ca: Lén khoe bóng lưng của ai đó nè [đầu chó]
[Hình ảnh]
Bức ảnh được đính kèm là ảnh cậu tự tay chụp bóng lưng đại mỹ nhân mặc đồ ngủ ở nhà đứng ép nước trái cây trong nhà bếp. Một giây sau khi hình ảnh được đăng tải lên Weibo, điện thoại của Diệp Vọng đặt trên bàn cà phê trong phòng khách bỗng vang lên.
Thư Thời cau mày, cậu cảm thấy sự trùng hợp này hình như xảy ra không chỉ một lần. Cậu lén nhìn vào trong nhà bếp, thấy đại mỹ nhân dường như không để ý đến động tĩnh ở đây. Thế là Thư Thời rón rén bước tới, nhặt điện thoại của đại mỹ nhân trên bàn cà phê lên.