Chương 94: Chân tướng

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Màn hình điện thoại bật sáng, điều đầu tiên Thư Thời nhìn thấy là thông báo từ mục "ưu tiên xem trước" của Weibo, hiển thị tài khoản Weibo của cậu. Thư Thời không quá ngạc nhiên khi thấy đại mỹ nhân đặt cậu vào danh sách ưu tiên, nhưng điều kỳ lạ là cậu nhớ rõ đại mỹ nhân chỉ mới tạo tài khoản Weibo tối qua thôi mà?
Mà trong ký ức của cậu, những sự trùng hợp như thế này dường như đã bắt đầu từ trước cả tối hôm qua rồi...
Thư Thời nghi hoặc, liếc nhìn vào bếp, nói với đại mỹ nhân: "Em mượn điện thoại của anh gọi cho anh Trương nhé, tín hiệu điện thoại của em hình như hơi yếu."
Diệp Vọng đang vớt trái cây đã rửa sạch, cắt nhỏ rồi cho vào máy ép. Nghe Thư Thời nói, hắn khựng lại một lát. Hắn quay người nhìn lướt qua phòng khách, thấy con hồ ly ngốc đang cầm điện thoại của mình quơ qua quơ lại, vẻ mặt vẫn bình thường. Thế là hắn lại quay người, tiếp tục công việc đang dang dở: "Em đã biết mật khẩu điện thoại của tôi rồi đấy."
Được Diệp Vọng cho phép, Thư Thời nhanh chóng bật điện thoại lên. Trong lòng cậu thầm nhủ: Mình chỉ lén xem một chút thôi, nếu thật sự không có gì, lát nữa mình sẽ đi thú tội với đại mỹ nhân sau.
Thư Thời mở khóa điện thoại rồi nhấp vào biểu tượng mắt to nền vàng quen thuộc. Trang chủ Weibo lập tức hiện ra, ngoại trừ vài bài quảng cáo được đẩy lên, số còn lại toàn là bài đăng mới nhất từ Weibo của cậu. Cậu đánh hơi thấy có gì đó không ổn: Nếu đại mỹ nhân thật sự mới tạo tài khoản vào tối qua, tại sao trang chủ của hắn lại hiển thị toàn bộ bài đăng của cậu từ trước đến nay, thay vì chỉ những bài mới nhất?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Thư Thời trở nên nghiêm túc. Cậu bấm vào nút "Cá nhân" ở góc dưới bên phải, nhưng thứ cậu nhìn thấy không phải là tài khoản đại mỹ nhân đăng ký hôm qua, mà là một nickname cậu cực kỳ quen thuộc...
Khi Diệp Vọng mang theo hai ly nước ép táo trở lại phòng khách, hắn nhìn thấy con hồ ly ngốc đang nhàn nhã nằm ườn trên sofa, tay vẫn cầm điện thoại nói chuyện với đầu dây bên kia.
"Dạ anh Trương, em biết rồi, em sẽ chăm chỉ đọc kịch bản..."
Thấy đại mỹ nhân đi tới, Thư Thời hừ lạnh một tiếng nhưng vẫn giả vờ như không biết gì cả, tiếp tục nói chuyện với anh Trương: "Ừm, em hiểu cả mà... Nếu không còn việc gì nữa thì em cúp máy trước nhé..."
Trương Kỳ ở đầu dây bên kia nghe tiếng "bíp, bíp" từ điện thoại, trong lòng rất bực bội: Mới sáng sớm Thư Thời đã gọi điện cho anh chỉ để nói vài ba câu chẳng liên quan gì? Trương Kỳ lắc đầu, quyết định quay về với giấc ngủ bù thân yêu, đống rắc rối tối qua đã vắt kiệt sức anh rồi.
Sau khi cúp máy, Thư Thời trả điện thoại lại cho Diệp Vọng. Cậu vờ như tình cờ nói: "Em với anh mới công khai có một đêm thôi mà trên Weibo đã có siêu thoại CP rồi đó, em vừa mới tìm được."
Diệp Vọng siết chặt ly nước nhưng sau đó rất nhanh thả lỏng: "Giờ đây phần lớn người hâm mộ đều đã chấp nhận rồi mà."
Thư Thời đang lướt xem siêu thoại, nghe hắn bình tĩnh trả lời như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình, cậu không khỏi ngẩng đầu nhìn đại mỹ nhân. Tận mắt chứng kiến hắn bình thản đến vậy, trong lòng cậu thầm khâm phục: Tài khoản "Chủ nuôi" của đại mỹ nhân không chỉ là người chủ trì mọi cuộc thảo luận trong siêu thoại của cậu, mà chỉ trong một đêm, còn trở thành chủ trì của siêu thoại CP.
Bây giờ hắn có thể thản nhiên, mặt không chút biến sắc mà nói "Khả năng chấp nhận của người hâm mộ khá cao" như thế, nếu chỉ xét về tố chất tâm lý thì cậu thật sự khâm phục đại mỹ nhân.
Nghĩ đến đây, Thư Thời lập tức đăng Weibo:
Bỗng dưng phát hiện fan nhà mình kiêm nhiều việc ghê.
[Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh]
Cậu đăng mấy tấm ảnh chụp màn hình những người hâm mộ trước đó còn đang "cầu ảnh đẹp" bên siêu thoại của cậu, giây tiếp theo đã "lăn" sang siêu thoại CP cầu nhóm thái thái thêm "cơm". Tất nhiên, để không đánh rắn động cỏ, trong đống tài khoản cậu chụp đại không có "Chủ nuôi".
Weibo vừa được đăng, điện thoại của Diệp Vọng cũng đồng thời vang lên. Miệng Thư Thời đang uống nước ép táo nhưng mắt đã dán chặt vào màn hình điện thoại của đại mỹ nhân. Diệp Vọng chú ý đến hành vi lén lút của cậu, rõ ràng là đang nhìn vào màn hình điện thoại của hắn, xem thông báo mới hiện lên. Thư Thời lấm lét đặt ly xuống, hỏi: "Tin gì thế anh?"
Mặc dù cậu không nhìn thẳng vào Diệp Vọng nhưng ánh mắt láo liên đã tố cáo việc trong đầu cậu đang có âm mưu gì đó. Diệp Vọng mở Weibo, nhìn thấy con hồ ly ngốc nhà mình đăng thêm bài mới, hắn nhớ tới chuyện mượn điện thoại ban nãy, bây giờ lại thấy cậu như thế, trong lòng cũng đoán được phần nào.
Tuy hắn nhận ra có thể bí mật nhỏ của mình sắp không còn là bí mật nữa, nhưng Diệp Vọng vẫn giữ bình tĩnh, không nhanh không chậm nói: "Diệp Tứ gửi cho anh báo cáo tài vụ tháng trước."
Ánh mắt Thư Thời tràn đầy vẻ nghi ngờ: "Vậy hả, cho em xem với..."
Nhưng không đợi Thư Thời tự mình "ra tay", Diệp Vọng đã chủ động đưa điện thoại đến trước mặt cậu. Trên màn hình hiện rõ báo cáo tài vụ của Diệp thị trong tám tháng gần đây. Thư Thời lập tức há hốc mồm, không biết nên nói gì. Đại mỹ nhân hành động quá nhanh, cậu muốn bắt quả tang tại trận mà bắt không kịp!
Cậu phồng má, dời mắt sang chỗ khác, rầu rĩ ngồi xuống, không thèm nhìn đại mỹ nhân nữa. Diệp Vọng cong khóe môi, hắn không tiếp tục câu chuyện này nữa mà nhắc đến chuyện khác: "Sắp tới Trung thu rồi."
Nghe thế, Thư Thời khựng lại, chút hờn dỗi vừa trỗi lên trong lòng lập tức bị dập tắt, cậu vội vàng tiếp lời đại mỹ nhân: "Đúng thật..."
Hôm qua lúc ra ngoài ăn, họ nhìn thấy rất nhiều nơi bắt đầu mở bán đủ loại bánh Trung thu, các thương hiệu cũng bắt đầu triển khai ưu đãi cho dịp này. Thấy con hồ ly ngốc có vẻ không mấy hứng thú, Diệp Vọng khẽ nhíu mày: "Sao thế?"
Thư Thời rầu rĩ đáp: "Không biết năm nay ông có về không nữa..."
Tết Trung thu vốn là ngày gia đình sum họp, nhưng nay ông nội có việc phải đi xa, đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu sẽ về. Nghe cậu nói thế, Diệp Vọng giãn mày ra, đề nghị: "Em gọi hỏi ông thử xem, Trung thu là dịp quan trọng, anh đoán chắc ông sẽ về sớm thôi."
Sau khi nghe xong mấy lời này, Thư Thời lấy lại được lòng tin. Thế là cậu gọi ngay cho ông nội. Ngay lúc cuộc gọi được kết nối, ông nội Thư còn chưa kịp nói gì thì Thư Thời đã nghe thấy tiếng Tiểu Nhị ồn ào kêu lên, hình như còn lớn hơn mấy lần trước nhiều.
Ông nội Thư đang thư thái "giãn cành cây" trong rừng rậm, khỏi phải nói là thoải mái đến nhường nào. Bỗng nhìn thấy tên người gọi hiện trên màn hình, ông hơi khó hiểu: "Cháu ngoan, sao đấy?"
Nghe thấy giọng nói khỏe khoắn của ông cụ từ trong tai nghe, chút lo lắng trong lòng Thư Thời lập tức tan biến: "Ông ơi, Tết Trung thu sắp tới rồi, năm nay... ông có về không ạ?"
Ông nội Thư nghe thế thì nghẹn họng, sau đó kinh ngạc hét lên: "... Gì? Sắp đến Trung thu rồi hả!?"
Ông sống trong khu rừng này đã lâu, bình thường nếu không có việc gì sẽ không đụng đến điện thoại nên hoàn toàn không hay biết gì về việc Trung thu sắp tới. Nghe vậy, Thư Thời càng thêm khó hiểu: Rốt cuộc ông cụ đi chỗ nào chứ? Sao nghe như kiểu ông tách biệt khỏi thế giới vậy...
Nhưng Thư Thời còn chưa kịp hỏi câu nào đã nghe ông nội Thư đáp: "Tất nhiên là về rồi! Chẳng phải Tết Trung thu năm nào hai ông cháu ta cũng đón cùng với nhau sao!"
Ông nội Thư dừng một chút rồi hỏi thêm một câu, nhưng lần này giọng điệu không còn hùng hồn như ban nãy: "Mà Trung thu năm nay con định ở đâu?"
Ông cụ hỏi thế làm Thư Thời sững sờ. Mấy năm trước cậu toàn đón Trung thu với ông nội trong tứ hợp viện. Năm nay là năm đầu tiên cậu dọn ra ngoài ở, bây giờ cậu đang sống chung với đại mỹ nhân, ngủ nghỉ trong nhà đại mỹ nhân.
So ra thì cậu có nhiều chỗ để đi hơn lúc trước. Thư Thời biết ông nội chắc chắn muốn ở trong tứ hợp viện, bản thân cậu cũng muốn về nơi đó, chỉ là không biết đại mỹ nhân sẽ nghĩ thế nào về chuyện này.
Cậu ngẩng đầu nhìn đại mỹ nhân, dời điện thoại ra xa tai mình. Cậu vừa định mở miệng hỏi thì đại mỹ nhân đã nói trước: "Về tứ hợp viện đi." Với độ thính của tai Diệp Vọng, không khó để hắn có thể nghe rõ Kiến Mộc nói gì ở đầu dây bên kia với khoảng cách này.
Nghe hắn nói thế, hai mắt Thư Thời lập tức sáng bừng lên, cậu quay sang nói với ông nội Thư ngay: "Về tứ hợp viện ạ!"
Sau khi cúp điện thoại, Thư Thời hào hứng nhìn sang đại mỹ nhân: "Đây là lần đầu tiên ba người chúng ta cùng đón Trung thu đó!"
Diệp Vọng xoa xoa đầu cậu: "Sau này sẽ còn rất nhiều lần."
Tết Trung thu đang gần kề, có một hôm Thư Thời nói chuyện phiếm thì biết được Liêu Hàng và Lâm Phi Hàng sẽ không về nhà đón Trung thu. Thế là cậu đi hỏi ý ông nội và đại mỹ nhân, sau khi có được sự đồng ý của cả hai thì dứt khoát mời hai người kia đến nhà mình vào ngày Trung thu.
Vào ngày Tết Trung thu, Liêu Hàng nhìn địa chỉ mà Thư Thời nhắn, trong lòng thầm nhủ: Địa chỉ này rõ ràng thuộc khu phố cổ, đất nơi đó toàn là tấc đất tấc vàng, có khi nào Thư Thời gửi nhầm địa chỉ không nhỉ...
Anh ta muốn gọi điện hỏi thử nhưng không gọi được cho Thư Thời, nghĩ đi nghĩ lại, anh ta quyết định vẫn lần theo vị trí trên bản đồ để tìm.
Biết đâu đó là nhà của tổng giám đốc Diệp.
Anh ta tình cờ gặp Lâm Phi Huyền ở đầu hẻm, hai người họ chào nhau một tiếng rồi cùng đi vào. Thế nhưng con hẻm ngoằn ngoèo, cả hai người chưa từng đến đây lần nào nên đi mãi vẫn không tìm được đường. Vì vậy, Liêu Hàng lại gọi cho Thư Thời thêm lần nữa, may mà lần này cậu bắt máy.
Thư Thời đang bận mày mò trong bếp học cách làm món điểm tâm kiểu Trung Quốc với Cô Hoạch Điểu. Nghe thấy bọn họ bị lạc đường thì vội vàng đi rửa tay, chuẩn bị ra ngoài: "Hai người đứng yên ở đó đi, chia sẻ vị trí qua cho tôi, để tôi ra đón hai người."
Liêu Hàng gửi vị trí định vị qua rồi đứng yên tại chỗ, chờ Thư Thời qua đón mình với Lâm Phi Huyền. Tuy nhiên, anh ta cảm thấy ánh mắt của ông cụ đang chơi với chim ở góc đường bên kia nhìn hai người họ cứ là lạ thế nào. Không lâu sau, Thư Thời chạy đến giúp hai người họ cầm phụ vài món rồi dẫn họ về tứ hợp viện. Lúc đi ngang qua ông cụ chơi chim, Thư Thời cũng nhân tiện chào ông một tiếng: "Ông Lâm, nay vẹt nhà ông có tinh thần phết!"
Ông Lâm lập tức bật cười: "Không hẳn đâu, so với Tiểu Nhị nhà cháu thì tinh thần này còn kém lắm!" Dừng một chút, ông lại hỏi: "Ông nghe bảo hôm nay ông nội cháu về à?"
Thư Thời: "Về rồi đó ông! Chắc mai ông cháu sẽ dẫn Tiểu Nhị ra ngoài đi dạo đó. Ông Lâm ơi, cháu không trò chuyện với ông được nữa, giờ cháu phải dẫn bạn cháu về nhà trước đã. Ông có muốn tối nay qua nhà cháu ăn cơm tối cho vui không?"
Ông Lâm xua tay: "Thôi thôi, tối nay con trai con gái ông về rồi..."
Liêu Hàng đứng ở phía sau càng nghe càng thấy mơ hồ. Ông cụ với Thư Thời trò chuyện thân quen đến vậy, trông không giống như mới quen được chưa lâu mà nghe giống hàng xóm lâu năm hơn. Nhưng chẳng phải Thư Thời bảo nhà cậu trồng rau kiếm sống hả? Có thể sống ở đây mà còn cần trồng rau kiếm sống?
Anh ta ôm một nghi vấn nhưng ngại có Lâm Phi Huyền ở đây, anh ta không dám hỏi thẳng. Cho đến khi theo Thư Thời vào trong viện, nhìn thấy những luống đất đầy những mầm rau héo úa vì không được chăm sóc trong khoảng thời gian dài, Liêu Hàng mới không nhịn được nữa, kéo Thư Thời sang một bên, nhỏ giọng hỏi: "Này là nhà cậu hả?"
Thư Thời gật đầu: "Đúng rồi."
Liêu Hàng hỏi tiếp: "Nhưng không phải trước đây cậu bảo với tôi là ông cậu suốt ngày chỉ biết trồng rau, không quan tâm gì đến cậu hả? Cậu còn bảo cậu phải sống một thân một mình, này kia thiếu thốn..."
Mấy cái này nghe kiểu gì đi nữa cũng giống như người lớn trong nhà bận rộn với việc đồng áng, không quan tâm đến cuộc sống cơ cực của con cháu trong nhà!
Thư Thời nhức đầu: "Ơ? Tôi nói thế với cậu hồi nào?"
Cậu không nhớ mình từng nói mấy lời này.
Liêu Hàng nghẹn họng: "Hồi lúc hai ta đi uống rượu khi còn trong đoàn làm phim đó!"
Thằng bé ngốc nghếch quên sạch mọi chuyện rồi chứ gì!
Nghe anh ta nói như vậy, Thư Thời mơ hồ có ấn tượng: "À, lúc đó hả! Thật ra mấy lời đó không hẳn là sai toàn bộ, hồi trước tôi sống với ông ở chỗ này mà, ông cụ rất thích trồng rau. Cậu xem, trong sân toàn là rau với rau không kìa. Cơ mà ông ấy không có bỏ mặc tôi đâu, có thể lúc đó rượu vào nên tôi phóng đại một chút thôi, chứ thật ra phương châm giáo dục của ông là không can thiệp quá nhiều vào đời sống của tôi."
"Về chuyện sống một mình ấy à, có thể là nói đến việc tôi chuyển ra ngoài ở sau khi mua được nhà đó, mà vừa hay là nhà tôi kế bên nhà Diệp tổng luôn. Thế là tôi bắt đầu sống một mình thật."
Thư Thời nói xong liền thấy vẻ mặt đờ đẫn của Liêu Hàng, có chút kỳ lạ: "... Sao bỗng dưng cậu hỏi tôi chuyện này vậy?"
Vả lại sau khi nghe trả lời xong còn làm ra vẻ mặt kỳ lạ như thế.