Tín Vật Và Lời Thề Ước

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ

Tín Vật Và Lời Thề Ước

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Liêu Hàng: "..."
Đừng hỏi, nếu hỏi thì chỉ có thể nói là tâm trạng anh ta vô cùng phức tạp.
Lúc trước, anh ta cũng thật lòng suy xét về việc hỗ trợ kinh tế cho người này một chút, giờ nghĩ lại, may mà chưa nói...
"Cậu làm sao thế?" Thư Thời thấy anh mãi không nói gì, biểu cảm lại rõ là vặn vẹo bèn hỏi.
Liêu Hàng nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp: "Không có gì, chỉ là tôi thu lại chút đồng tình đã đặt không đúng chỗ mà thôi."
Thư Thời: ?
Thư Thời nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, nhưng Liêu Hàng nói xong đã đi thẳng về phía phòng bếp, hoàn toàn không có ý sẽ giải thích cho cậu nên cậu đành thôi. Dù sao thì, cậu cũng chẳng thể nào hiểu nổi suy nghĩ của Liêu Hàng, một người đàn ông thẳng tính và có phần cứng nhắc.
Ông Thư nằm trên ghế tựa ngoài hành lang dưới mái hiên, thấy Thư Thời bước ra từ phòng bếp thì vẫy cậu.
Thư Thời bước tới ngồi cạnh ghế: "Sao thế ông?"
Ông Thư híp mắt, nhìn mặt trời đỏ lửa đang từ từ lặn về phía tây, giọng bình thản hỏi một câu: "Dạo này sống chung với thằng bé đó thế nào? Nó không bắt nạt cháu đấy chứ?"
Thư Thời kiêu ngạo ngẩng cằm: "Anh ấy nào dám làm gì cháu, bình thường toàn là cháu bắt nạt anh ấy thôi!"
Lời cậu nói cực kỳ hùng hồn, không hề ngại ngùng.
Ông Thư nhìn cái dáng vẻ kiêu căng này của cậu, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn. Ông ngứa tay cầm cái quạt hương bồ đập một phát vào tay cậu: "Đã có bạn trai rồi thì đừng có bướng bỉnh mãi thế nữa, chẳng ra dáng vẻ gì."
Thư Thời chẳng hề để bụng, gãi tay: "Cháu thành ra như giờ là do anh ấy chiều mà ra đấy, ông muốn nói thì cũng nên nói với ảnh."
Ông Thư nghe cậu nói xong cũng cạn lời, im lặng một lúc mới nhớ ra mình còn chuyện quan trọng muốn hỏi.
Mắt ông nhướng lên nhìn về phía phòng bếp: "Cái vòng trên tay cái tên 'hung thú' kia là cháu làm đúng không?"
Tai Thư Thời đỏ lên, không đáp coi như thừa nhận.
Ông Thư: "Hai cháu đã trao tín vật cho nhau rồi, vậy đã nghĩ đến lúc nào sẽ thề ước trước trời đất chưa?"
Thư Thời nghe vậy thì chợt mở to mắt.
Ông Thư nhìn phát là biết thằng nhỏ ngốc này rõ ràng chưa từng nghĩ tới chuyện này. Có điều dù sao cũng là tập tục xưa, cậu không nhạy trong chuyện này cũng không trách được, nhưng cũng không thể không tính đến chuyện sau này.
"Theo ông thấy, nếu như cái tên 'hung thú' kia nhắc tới chuyện này thì cháu đừng có đồng ý vội. Chẳng phải nhân loại vẫn có câu 'lâu ngày mới hiểu lòng người' hay sao, cháu phải để thêm vài năm để xem xét cho kỹ."
Thư Thời nghe vậy thì bĩu môi, hơi không vui: "... Chuyện ông nói cứ để đó đã."
Cậu đã xem xét đại mỹ nhân lâu lắm rồi.
Ông Thư liếc nhìn cậu một cái, hừ lạnh một tiếng rồi thôi.
Bữa tiệc Trung thu lần này do Cô Hoạch Điểu làm đầu bếp, những người khác thi thoảng cũng vào phụ vài việc vặt. Mọi người bận rộn từ xế chiều tới hơn năm giờ mới làm xong.
Bưng lên cơm nước đã chuẩn bị xong, Cô Hoạch Điểu cũng đứng lên tạm biệt: "Trong tộc tôi cũng có không ít bọn nhỏ trở về, tôi cũng phải quay lại chuẩn bị nên xin phép mọi người về trước. Chúc mọi người Trung thu vui vẻ!"
Diệp Vọng gật đầu, không nói gì, chỉ chuyển khoản cho bà một khoản tiền năm chữ số coi như tiền làm thêm giờ.
Liêu Hàng ngồi bên nghe Cô Hoạch Điểu nói vậy thì hơi buồn bực: Chẳng phải bây giờ mọi người đều nói "trong nhà" chứ "trong tộc" là sao? Chẳng lẽ lại là một đại gia tộc nào đấy?
Có điều nghi ngờ này cũng chỉ thoáng qua trong đầu cậu ta trong giây lát, rất nhanh đã bẵng đi.
Bởi vì – đồ ăn Cô Hoạch Điểu làm thật sự là ngon quá đi mất!!!
Sau khi ăn hai miếng, Liêu Hàng cuối cùng cũng hiểu tại sao khi trước Thư Thời suốt ngày tới chỗ Diệp tổng để ăn chực rồi. Nếu sớm biết cơm ngon đến vậy thì cậu ta cũng...
Liêu Hàng ngước mắt nhìn Diệp Vọng ở đối diện, trong lòng sững lại. Nghĩ kỹ lại, dù cho sớm biết thì cậu ta vẫn chỉ nên nhìn thì hơn, mạng nhỏ quan trọng nhất.
Thư Thời liếc nhìn Liêu Hàng, cũng không để tâm lắm, ngược lại đưa mắt nhìn về phía Lâm Phi Huyền đã lâu không thấy: "Tôi nghe anh Trương nói dạo này cậu đang sáng tác bài hát mới?"
Lâm Phi Huyền gật đầu: "Tôi không tính tham gia chương trình tuyển chọn tài năng. So với chuyện phải làm quen với mấy cái tranh chấp nội bộ, chẳng thà tự mình cố gắng, vừa vui vẻ vừa thanh tịnh."
Thư Thời nghe vậy, không khỏi nhớ tới hai thanh niên móc mỉa nhau mà cậu với Lâm Phi Huyền nhìn thấy trên cầu thang lần trước. Cậu gật đầu tán thành: "Tôi cũng nghĩ cậu phát triển độc lập sẽ tốt hơn." làm đồng đội với cái loại người đấy thì chắc ức chế đến chết mất.
Nói về chuyện công việc, Liêu Hàng đang ăn cũng ngẩng đầu lên nhìn Thư Thời: "Bộ phim kia của đạo diễn Chung cũng quay xong rồi, cậu có dự tính gì sau này không?"
Thư Thời uống một hớp: "Thì chờ có kịch bản xong lại diễn tiếp thôi."
Diệp Vọng đúng lúc góp lời: "Chỉ mới hoàn thành việc quay phim thôi, cứ ở nhà nghỉ ngơi một thời gian trước đã. Huống hồ bây giờ cũng chưa có kịch bản nào thực sự chất lượng."
Liêu Hàng: "..." Nghe thì rất hợp lý, nhưng cậu ta cứ thấy thoang thoảng mùi "cẩu lương" ở đâu đây vậy?
*
Thư Thời vào bếp lấy nước tương, vừa quay đầu chợt thấy đại mỹ nhân cũng vào theo mình.
Cậu liếc đối phương một cái, tính nhấc chân đi lại bị đại mỹ nhân cản lại: "Vẫn còn giận tôi sao?"
Thư Thời chẳng thèm nhìn hắn, mắt nhìn chăm chăm xuống đất: "Em đâu có giận? Có gì mà phải giận chứ?"
Diệp Vọng vươn tay kéo người vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu Thư Thời, nhẹ giọng thở dài: "Là lỗi của tôi, tại tôi đã không nói sớm cho em biết."
Thư Thời bị hành động của hắn làm cho đỏ mặt trong phút chốc nhưng vẫn ráng cãi lại: "Có khi nếu em không phát hiện ra thì anh cũng chẳng thèm nói với em ấy."
Vốn là mấy nay bận việc Trung thu nên Thư Thời tạm thời gạt mấy chuyện vặt vãnh của đại mỹ nhân sang một bên, nãy Lâm Phi Huyền nhắc đến weibo mới nhớ ra.
Thật ra cậu cũng không thật sự tức vì chuyện này, chỉ là thấy hơi bực vì đại mỹ nhân lại lén lập tài khoản phụ, còn giả làm fan mà bình luận với nhắn tin cho mình, đã thế cậu còn chăm chỉ trả lời nữa chứ.
... Nghĩ đến chợt thấy mình thật ngốc nghếch không chịu nổi.
Diệp Vọng cũng không chối: "Vậy làm sao để hồ ly nhỏ của chúng ta nguôi giận đây?"
Thư Thời vùi trong lòng đại mỹ nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn cau lại, suy nghĩ một hồi: "Thế phạt anh ngủ ngoài phòng khách ba ngày đi."
Trước kia cậu tham khảo qua mấy cái diễn đàn tình cảm, ai cũng bảo ngủ ở thư phòng là một hình phạt nghiêm khắc. Nhưng trong thư phòng không có giường, nên cậu nhượng bộ một chút, để đại mỹ nhân ngủ trong phòng khách là được.
Thư Thời nói xong ngước mắt nhìn lên, quả nhiên thấy đại mỹ nhân nhíu mày. Thấy vậy, trong lòng cậu thoải mái hơn hẳn.
Cậu cầm nước tương lên định đi, chợt khóe môi bị cắn nhẹ một chút.
Diệp Vọng ánh mắt cưng chiều, giọng bất đắc dĩ: "Hồ ly nhỏ của chúng ta hư rồi."
Thư Thời còn chưa kịp cãi lại, chợt bị đại mỹ nhân ép sát vào tường, mùi đàn hương bao trùm lấy cậu.
Không khí trong phòng bếp nóng bỏng nồng nàn, môi răng hòa quyện. Thư Thời nghe thấy tiếng Liêu Hàng, Lâm Phi Huyền cùng với ông Thư nói chuyện ngoài sân, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu lén mở mắt nhìn trộm đại mỹ nhân một cái rồi lén kiễng chân lên, chủ động khiến nụ hôn thêm sâu đậm.
Mười ngón tay bám chặt vào tường, hai cổ tay đeo hai chiếc vòng cùng kiểu.
Thư Thời bị hôn đến mơ màng, trong đầu chợt nảy ra suy nghĩ: Khi nào thì nên nói với đại mỹ nhân chuyện ông đã chấp nhận việc hai người thề ước trước trời đất rồi nhỉ.
Dường như để trừng phạt vì cậu lơ đãng, Diệp Vọng thoáng dùng sức, khẽ cắn một cái.
Cảm nhận được sức nặng trên môi, Thư Thời nghĩ thầm:
Ưm... Thôi thì cứ đợi ra ngoài phòng khách rồi nói với đại mỹ nhân vậy.
Hoàn chính truyện