19. Chương 19: Tớ sợ thích cậu

Tulip Dưới Ánh Dương

Chương 19: Tớ sợ thích cậu

Tulip Dưới Ánh Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Cậu có đau lắm không?
Nghe giọng nói lo lắng của anh, tôi thấy ấm lòng hơn rất nhiều, cảm giác tủi thân lúc nãy tan biến hết. Mặc dù tôi cũng bị nói xấu nhiều, nhưng được nói xấu thẳng mặt thế này thì là lần đầu. Thế nên tủi thân lắm chứ, tôi không hiểu rốt cuộc mình đã gây thù chuốc oán gì với cô gái kia mà lại khiến cô ta nói với tôi những lời cay độc như vậy.
Nhìn thấy Hoàng tôi thấy đỡ hơn hẳn, vì tôi là bạn của thiếu gia Phạm Huy Hoàng, idol trên TikTok mà. Lỡ có bị bóc phốt thì vẫn có anh chống lưng cho.
- Giờ đưa đến bệnh viện kiểm tra lại một lần nữa nhé. Trận đấu kết thúc, kết quả sẽ được thống kê sau. - Bác sĩ dặn dò.
- Ngoài chân ra còn đau ở đâu không? - Anh dịu dàng hỏi tôi.
Nếu Hoàng cứ tiếp tục dịu dàng với tôi như vậy, tôi sẽ thích anh mất. Từ lúc quen anh, ngoài những lời kể về quá khứ và lịch sử tình trường dài dằng dặc của anh, tôi chưa thấy anh đối xử tồi với tôi lần nào. Có nhiều lúc tôi thậm chí nghi ngờ về phán đoán của mình lúc ban đầu.
Tôi thật sự không nhìn rõ được anh, không nhìn thấu được trái tim anh. Càng không nhìn rõ, tôi càng thấy sợ và muốn tránh xa anh, không dám lại gần. Tôi sợ chỉ cần lỡ bước chân vào sẽ thấy ở trong toàn là vực thẳm sâu hun hút, một khi đã lún sâu thì sẽ không thể nào thoát ra được.
- Bác sĩ ơi, bạn cháu không nói được nữa, hay là bị thương cổ họng rồi, có khi nào cắn phải lưỡi không? Hay là bị chấn thương đầu nên đơ ra thế ạ?
Đm.
- Tớ không sao. Chỉ trật chân thôi.
Tôi ngồi thẳng, rời khỏi vòng tay Hoàng, vươn tay vuốt lại tóc cho gọn gàng.
- Mày có sao không? - Khánh Hạ chạy đến chỗ tôi và lo lắng hỏi.
Tôi lắc đầu.
- Hoàng thấy chị bị ngã, nhảy từ khán đài xuống chỗ chị luôn. Em còn tưởng nó hóa kiếp thành chim rồi chứ.
Khán đài cao hơn sân đấu khoảng một mét rưỡi thôi, lại cộng thêm chướng ngại vật là cái lan can nữa. Để đến bên công chúa là tôi thì anh đã trải qua không ít khó khăn nhỉ?
- Nhìn thấy cậu ngã tim tớ muốn nhảy ra ngoài luôn. May mà cậu không sao.
- Mày có mấy chục trái tim lận mà, nhảy ra ngoài vài cái cũng được chứ sao. - Vân Trang châm biếm.
- Tớ có bị ngã thì cũng có bác sĩ với ban tổ chức lo rồi, cậu liều thế làm gì, lỡ gãy chân thì lại khổ.
Mặc dù tôi cũng rất cảm động khi Hoàng chạy đến bên tôi, nhưng lỡ anh có chuyện gì chắc tôi bán nhà cũng không đền nổi.
- Thùy Dương đang lo cho tớ à?
Tôi không thèm trả lời câu hỏi của Hoàng, quay sang nhìn những người khác. Ánh mắt tôi dừng lại ở miếng dán trên mặt Khánh Hạ. Tôi nghiến răng ra lệnh:
- Con Hạ, mày tháo miếng dán trên mặt mày xuống cho tao.
Hạ đưa tay sờ lên má.
- Sao, xinh mà.
- Thôi nhìn ghê quá.
Hạ tháo miếng dán hình mặt tôi trên mặt nó xuống, nhìn qua nhìn lại rồi dán lên tay Hoàng.
???
Gì vậy trời? Sao lại dán lên tay Hoàng, dán lên đầu tôi đây này.
Tôi còn sốc hơn khi Hoàng ngồi nghiêm túc chỉnh lại miếng dán ấy, rồi ấn nó cho dính chắc hơn.
Hơi biến thái nha.
- Con bé vừa nãy nhìn thằng Hoàng bế mày đi tức muốn hộc máu luôn. Chắc là một thành viên trong hội nạn nhân của Hoàng Phạm rồi. - Vân Trang mở túi lấy chai nước đưa cho tôi.
- Không lạ lắm, người yêu cũ của Hoàng ở khắp nơi mà, Hoàng nhỉ? - Tôi nghiêng đầu trêu anh.
- Người cũ là quá khứ thôi, còn Dương là hiện tại và tương lai của tớ cơ.
Khóe môi tôi khẽ giật giật, anh quá giỏi trong việc tẩy trắng cho bản thân.
- Tao biết đứa đó, Trần Kiều Vy bên FPT, bạn thân cũ của Dương Ngọc Ánh, người yêu cũ của thằng bạn tao. Nghe nói hai đứa nó không chơi với nhau nữa vì con Ánh yêu lại người yêu cũ của Kiều Vy. - Khánh Hạ ngồi xuống cạnh tôi và nói.
Tôi có thể ngầm đoán được, người yêu cũ khiến tình bạn hai đứa nó tan vỡ là ai. Trong lòng bắt đầu cảm thấy khó chịu, hóa ra lý do tôi bị bạn nữ kia mắng là do anh à? Vậy mà tôi còn tự hỏi rốt cuộc tôi đã làm gì sai cơ chứ. Từ lúc anh xuất hiện tôi toàn gặp chuyện xui xẻo.
- À, Kiều Vy đó anh cũng quen đấy. Hình như trước đây gọi điện cho Hoàng níu kéo mấy lần liền cơ.
Việt Anh đá đểu Hoàng rồi ngồi xuống bên cạnh và ôm vai Khánh Hạ.
Hoàng có người bạn tuyệt vời quá.
- Mẹ mày, cứ nói xấu tao thế nhỉ?
- Mày phải tồi sẵn thì nó mới nói xấu được chứ. - Vân Trang cố tình bồi thêm.
Tôi không có ý kiến gì về chuyện này, tôi chỉ lặng lẽ ngồi nghe và phân tích một vài chuyện. Hoàng đột nhiên ôm má tôi, ép tôi nhìn anh.
- Dương đừng nghe chúng nó nói, cậu phải dùng trái tim cảm nhận tình cảm của tớ.
Tôi nuốt nước bọt nhìn anh, không cảm nhận được chút tình cảm nào hết, chỉ thấy sự trêu ghẹo tôi và tự tẩy trắng của anh. Tôi gạt tay anh ra, xoa xoa hai má cho đỡ nóng.
- Đã bảo là thôi mấy trò thả thính dở hơi đó đi mà. - Tôi bực bội.
Lý do là bởi vì anh cứ thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, còn tôi thì vừa ép mình không tin những lời đường mật của anh, vừa cố không nghĩ tới chuyện hôm trước. Hơn nữa, chỉ vì thân thiết với anh mà tôi ngang nhiên bị Kiều Vy mắng.
Tôi điên mất.
- Dương đừng giận, giờ tớ đưa cậu đi viện.
- Không cần. - Tôi giật tay ra rồi ngồi lùi ra xa anh - Tớ có thể tự đi, tớ không phải trẻ con nữa.
- Nóng như kem thế.
- Ừ, nói chung là cậu tránh xa tớ ra.
- Đi viện trước đã.
- Tớ nói là tớ k...
Anh đến gần và bế bổng tôi. Anh có mỗi chiêu này mà dùng mãi không chán à? Vốn dĩ tôi có thể chống cự, nhưng cái chân đau khiến tôi không thể. Anh chỉ giữ mỗi đùi tôi nên tôi càng không dám thả tay ra, ôm lấy cổ anh. Quay sang cầu cứu hai đứa bạn nhưng chúng nó đều đang giả vờ không thấy.
- Bỏ tớ xuống. - Tôi gằn giọng - Phạm Huy Hoàng, cậu bị điếc à?
Hoàng im lặng không nói, nhẹ nhàng đặt tôi vào ghế phụ rồi đóng cửa lại. Lúc tôi vừa mở cửa thì anh cũng chui vào ghế lái kịp và giữ tôi lại. Giằng co một hồi không có kết quả, chỉ khiến chân thêm đau, tôi đành ngồi im cam chịu.
- Dạo này cậu đang tránh tớ à?
- Ừ.
- Tớ được biết lý do không?
Tôi hít thở để bình tĩnh hơn, sắp xếp lại từ ngữ một chút rồi mới trả lời anh:
- Trước kia tớ nghĩ chỉ cần quen với sự tán tỉnh vô tình của cậu, thì tớ sẽ không rung động. Thế nhưng hóa ra không phải vậy, Hoàng ạ, mỗi lần cậu làm như thế tớ lại rung động một chút. Từng chút, từng chút một, tớ nghĩ mình sắp thích cậu mất rồi, thế nên tớ muốn dừng chuyện này lại trước khi quá muộn. Làm bạn thân thiết với cậu là một lựa chọn quá mạo hiểm đối với tớ.
- Thích tớ không tốt à?
- Không, tớ sợ thích cậu lắm.
Có điên đâu mà đâm đầu vào làm bò tót lao vào cờ đỏ chứ?
- Nhưng cậu từng nói chỉ cần tớ không quay lại với Ánh, cậu sẽ làm bạn thân thiết với tớ mãi mãi mà. Hứa rồi thì phải giữ lời chứ?
Tôi có hứa à?
- Đm Phạm Huy Hoàng, cậu nên xem lại bản thân đi. Cậu có bao giờ coi tôi là bạn không?
Hoàng dừng xe trước đèn đỏ, ngạc nhiên quay sang tôi, định phản bác thì bị tôi cướp lời:
- Bạn bè đéo gì mà suốt ngày thả thính, bạn bè đéo gì mà suốt ngày trêu ghẹo, bạn bè đéo gì mà lợi dụng thời cơ sàm sỡ bạn bè chứ?
- Tớ... sàm sỡ cậu hồi nào?
Đm Hoàng đang giả ngu à? Tôi tức muốn bốc hơi khỏi thế gian, dọa anh chơi.
- Cậu cố tình giả ngu hay gì? Đm nụ hôn đầu của tôi bị cậu cướp trắng trợn rồi. Giờ còn làm như không biết gì à?
Một nụ hôn lãng xẹt. Tôi vẫn chưa cảm nhận được cảm giác đá cháo lưỡi là thế nào, mà mọi người mê đến thế thì đã kết thúc rồi.
- Vãi, đó không phải mơ à?
- Vãi cả mơ.
Hoàng bắt đầu lúng túng, hết xoa đầu rồi lại đưa tay định táy máy với tôi, thế nhưng nhìn ánh mắt của tôi thì lại rụt tay lại.
- Tớ không cố ý, cậu đừng giận, tớ sẽ chịu trách nhiệm mà.
Chịu trách nhiệm cái gì? Kết hôn với tôi rồi đi ngoại tình, cắm cho tôi hàng chục cái sừng à?
- Khỏi. Tớ lợi dụng cậu chọc tức Dương Ngọc Ánh, giờ vì cậu mà tớ bị Trần Kiều Vy chửi mắng. Chuyện này coi như huề nhau. Từ giờ đừng đến tìm tớ, coi nhau như người dưng là được.
- Thùy Dương... - Giọng anh như nỉ non khiến trái tim tôi như chệch mất một nhịp.
- Tớ muốn cuộc sống của tớ không có cậu.
Tôi biết lời nói khi tức giận dễ làm người khác tổn thương. Thế nhưng tôi không muốn mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát của tôi. Hoàng đã vượt quá giới hạn tôi đã vạch ra cho anh. Vì thế tôi phải ngăn chặn trước khi mọi chuyện đi quá xa.
Tôi là người sống có nguyên tắc, và sẽ không vì bất cứ ai mà phá vỡ nguyên tắc của bản thân. Và một trong những nguyên tắc của tôi là không đâm đầu vào một người như Hoàng.
- Do tớ chưa đủ tốt à?
Không phải, mà là vì anh quá tốt, tốt đến nỗi khiến tôi bắt đầu ảo tưởng, ảo tưởng về vị trí của mình trong lòng anh. Mà tôi thì sợ sự ảo tưởng của chính bản thân. Tôi sợ một ngày nào đó tôi biết được sự thật, trái tim vẫn chưa lành này sẽ vỡ nát thêm một lần nữa.
- Tớ với cậu vốn dĩ thuộc hai thế giới khác nhau, vốn dĩ không nên bước vào cuộc sống của nhau. Trước đây tớ thấy chúng mình giống như hai đường thẳng song song không thể giao nhau, bây giờ cũng đã giao nhau một chút rồi nhỉ, nên tớ thấy chúng ta giống như hai đường thẳng cắt nhau vậy, chỉ nên giao nhau một lần rồi xa nhau mãi mãi.
- Chúng mình đã giao nhau chút nào đâu, cậu phải đồng ý làm người yêu tớ thì mới tính là giao nhau chứ?
- Thế nào cũng được. Nói chung là sau hôm nay đừng đến tìm tớ nữa, cho đến khi tớ tiêm đủ vắc xin phòng chống rung động với cậu.
Tôi tự thấy câu nói của mình hơi nhảm nhí, nhưng thôi, nói chuyện nghiêm túc với Hoàng cũng có ích gì đâu, chỉ tổ tốn calo.