20. Tâm sự của Phạm Huy Hoàng (2)

Tulip Dưới Ánh Dương

Tâm sự của Phạm Huy Hoàng (2)

Tulip Dưới Ánh Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Em nói tôi và em không cùng thế giới, tôi có thể mang quân đi đánh chiếm luôn thế giới của em mà.
Nếu em nói em không thích tôi, tôi có thể tìm cách khiến em rung động. Thế nhưng em lại bảo em sợ thích tôi, vậy tôi biết phải làm sao đây?
Tôi cũng không biết từ lúc nào, lý do tôi tiếp cận em đã chuyển từ mục đích mua vui sang thích em, thích được ở bên cạnh, che chở em. Có lẽ là từ lúc em không ngại nguy hiểm đứng chắn trước mặt tôi để bảo vệ, nhưng tôi lúc đó quá ngây ngô, không nhận ra được tình cảm của chính mình. Bởi vì tôi chưa từng yêu ai thật lòng, đây là lần đầu tiên tôi có cảm xúc lạ lùng đến vậy.
Cho đến ngày tôi nhìn thấy em khóc, tôi nhận ra em đã thành công bước vào trái tim trống trải này của tôi, khiến tôi muốn được ở bên em, làm bờ vai vững chắc cho em suốt đời này. Thế nhưng em lại chỉ coi sự quan tâm, sự tán tỉnh của tôi là trò đùa, em không tin vào tình cảm tôi dành cho em.
Nếu tôi là SiO2 thì Thùy Dương chính là axit HF, tôi có thể từ chối mọi loại axit, chỉ phản ứng với duy nhất một mình em.
Em giống như ánh dương rực rỡ soi sáng vạn vật, còn tôi chỉ là một lãng khách phiêu du khắp nơi, một lãng khách đang chìm trong bóng tối do chính bản thân mình tạo ra, rồi tình cờ được em soi sáng và dịu dàng ôm lấy. Nhưng ngay lúc này đây, tôi muốn ích kỷ, muốn giữ em làm ánh dương của riêng một mình tôi. Tôi muốn phần đời còn lại sẽ được em soi sáng, không còn phải một mình chiến đấu với bóng tối bủa vây nữa.
Nhưng đau lòng thay, em lại coi việc rung động với tôi là một loại virus nguy hiểm, khiến em phải đi tiêm vắc xin để phòng tránh. Một người như em chắc chắn sẽ không bao giờ dính dáng đến những thứ nguy hiểm cho bản thân. Giá như có loại vắc xin để phòng chống việc em ghét tôi thì tốt biết mấy, và giá như ban đầu tôi không tiếp cận em vì mục đích không chính đáng, giá như tôi nhận ra tình cảm của mình sớm hơn thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng trên đời làm gì có chữ 'giá như'...
Đồng Thùy Dương à, tôi từng tự tin rằng mình sẽ không rung động với bất kỳ ai, mình sẽ sống vui vẻ, tự do tự tại cả đời, và sau này tôi cũng sẽ trở thành người giống như bố. Thế nhưng từ khi gặp em, tôi lại thấy việc gắn bó với một người suốt đời thật ra cũng tuyệt vời lắm. Hạnh phúc là khi cùng một người đi trải nghiệm nhiều điều mới lạ, chứ không phải trải nghiệm cùng nhiều người khác.
Tôi cảm thấy hối hận về quá khứ của mình, nếu trước kia tôi nghiêm túc hơn với chuyện tình cảm, thì có lẽ em đã không sợ thích tôi đến vậy.
Em là người sống có nguyên tắc, chỉ tiếc là trong những nguyên tắc của em lại không có tôi.
Tôi ngồi trong xe, bấm số gọi. Chỉ chưa đầy một phút, đầu dây bên kia đã bắt máy.
- Anh Hoàng. - Người ở đầu dây bên kia hớn hở cất tiếng.
- Anh cần gặp em, ngay bây giờ. Em đang rảnh chứ?
- Được. Giờ em đang ở quán cũ uống một mình, anh đến đây đi.
Tôi tắt điện thoại, lái xe đến "quán cũ" mà người kia nhắc đến. Đó là một quán rượu với phong cách cổ điển, nhạc trong quán du dương nhẹ nhàng. Nhận ra người kia đang ngồi ở quầy gọi món, tay cầm cốc rượu vang đỏ, tôi liền bước đến, ngồi cạnh cô gái ấy.
- Anh đến rồi à? Uống một ly chứ?
- Lái xe, anh không uống.
Tôi đã hứa với em là sẽ không lái xe khi uống rượu nữa rồi.
- Tự nhiên ngoan vậy? Người yêu mới quản anh à?
- Hôm nay em đã nói gì với Thùy Dương vậy?
- Anh xót cô ấy à?
- Trần Kiều Vy, anh biết anh rất tuyệt vời, vì vậy em không thể quên được anh. Thế nhưng Thùy Dương rất quan trọng với anh, thế nên ngày nào thằng Phạm Huy Hoàng này còn sống, anh sẽ không để bất kỳ ai động đến cô ấy đâu.
Kiều Vy quay sang choàng cổ và ghì chặt lấy tôi, rồi bắt đầu khóc lóc:
- Anh Hoàng... hồi đó là do con Ánh nên bọn mình mới chia tay, em vẫn còn yêu anh lắm, mình quay lại được không? Em xứng với anh hơn cái cô Thùy Dương đó mà.
Xứng với tôi thì tạm chấp nhận, nhưng tại sao lại lôi em ấy vào? Nghĩ sao mà có thể hơn em ấy được cơ chứ? Xách dép cho em ấy còn không kịp nữa là. Tôi đẩy Vy ra.
- Đừng hạ thấp người khác xuống để nâng bản thân mình lên như thế, tởm lắm.
Tôi dừng lại một chút rồi mới nói tiếp:
- Thùy Dương của anh hơn em ở nhiều chỗ lắm, đặc biệt là cô ấy có được tình cảm của anh, còn em thì không bao giờ, hiểu chưa? Đừng bao giờ giở ý đồ xấu với cô ấy, nếu không anh sẽ không để yên đâu. Thiếu gia tập đoàn SP cũng không phải chỉ là cái danh cho oai, mà đủ sức để hủy hoại tương lai một con người luôn đấy.
Tôi bước ra khỏi quán rượu và lái xe về nhà.
Trước đây tôi chưa từng say, tôi ghét cảm giác không khống chế được chính mình. Thế nhưng từ khi gặp em, tôi không thể khống chế bản thân mình nữa. Tôi đã thực sự thích em rồi.
Hôm sinh nhật anh trai, tôi đã uống rất nhiều. Dường như họ chỉ coi tôi là một lựa chọn hợp lý cho vị trí kế thừa tập đoàn, vì tôi tài giỏi hơn bất kỳ người con nào của bố. Còn người thân, người nhà thực sự của họ thì chỉ có anh trai tôi.
Tôi bị tước đoạt hết quyền tự do, bị ép buộc làm theo ý họ. Đến mức tôi cảm thấy ước mơ của mình chẳng có ý nghĩa gì cả, và thế là tôi cũng chẳng biết ước mơ của mình là gì nữa.
Thế nhưng bây giờ tôi biết rồi, ước mơ của tôi là Đồng Thùy Dương. Là được ở bên cạnh, che chở cho em. Là em có thể hiểu được nỗi lòng này của tôi.
Tôi chỉ còn nhớ mang máng hôm ấy em đưa tôi về nhà, chăm sóc và ở bên cạnh tôi rất lâu. Tâm trạng hôm đó của tôi như chìm dưới vực thẳm u tối, không thể nào thoát ra được, và rồi em bước đến như một vị thần, soi sáng vào vực thẳm xung quanh tôi, đưa tay ra kéo tôi thoát khỏi đó.
Bát cháo hành em nấu có lẽ là thứ ngon nhất tôi từng được ăn trên đời này.
Em đối tốt với tôi không vì bất kỳ lý do gì, chỉ vì đó là tôi. Trước kia em luôn thỏa hiệp với những yêu cầu của tôi cơ mà, sao lần này lại không được chứ?
Là do nụ hôn trong lúc say ấy đã phá vỡ tất cả mọi thứ sao?
- Sao không bật đèn? - Tiếng nói khiến tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man.
Tôi ngẩng đầu nhìn ra cửa, là Việt Anh. Nó bước vào và bật công tắc đèn, ánh sáng đột ngột khiến tôi không thích ứng kịp, hơi nheo mắt lại, đưa tay lên che mắt.
- Sao tự nhiên mày đến đây làm gì?
- Uống không?
Tôi bỏ tay ra, nhíu mày nhìn nó. Việt Anh lấy mấy lon bia Hà Nội trong túi ra đặt lên bàn, rồi giải thích:
- Khánh Hạ bảo Thùy Dương vừa tuyệt giao với mày, thế nên tao sang an ủi mày.
Tôi cầm một lon bia lên bật nắp và uống một hơi, chắc phải hết nửa lon. Tôi biết em đã tuyệt giao với tôi rồi, không cần nhắc lại thêm, như sát muối vào trái tim tôi.
- Sao nhìn mày sầu vậy? Cay cú vì không tán được à?
- Không phải cay cú, mà là tao thất tình rồi.
Tôi quay sang, mong chờ gương mặt ngạc nhiên của Việt Anh để ngồi giải thích với nó cảm giác khác lạ của tôi và tôi thích em đến mức nào. Nhưng nó chỉ nhếch mép, vẻ mặt như đã biết tỏng rồi, chỉ có thằng ngây ngô như tôi đến giờ mới nhận ra thôi vậy.
- Mày không ngạc nhiên à?
- Từ cái hôm Thùy Dương cứu mày là tao đã biết mày đối với Dương không giống những người trước nữa rồi. - Việt Anh nhấp thêm một ngụm và nói tiếp - Nhưng chuyện tình cảm của mày phải để cho mày tự ngẫm ra, tao nói thì mày cũng sẽ phủ nhận thôi. Sao, thích Dương thật rồi chứ gì?
- Ừ, nhưng Dương không tin tao thật lòng, cô ấy sợ thích tao.
- Không tin cũng đúng thôi, vì lúc mày không thích và lúc mày thích, biểu hiện có khác gì nhau đâu.
Có lẽ đúng là như vậy thật. Tôi tò mò hỏi tiếp:
- Lúc trước mày tán Khánh Hạ thế nào?
Phạm Huy Hoàng cũng có ngày phải hỏi Trần Hoàng Việt Anh chuyện tán gái.
- Lúc trước là tao được vợ tán.
Thế này thì chịu rồi, tôi lườm thằng Việt Anh, muốn bóp chết nó quá. Nhìn vẻ mặt đắc ý của nó như đang cười vào mặt tôi, vì cuối cùng tôi đã bị "vả" một cái thật đau điếng. Tôi cũng hiểu được tại sao hồi trước nó lại "suy" như thế rồi. Giờ tôi cũng "suy" gần chết.
- Lần đầu tiên có người đứng chắn trước mặt, bảo vệ tao. Lần đầu tiên đối xử tốt với tao không phải vì tao là cậu ấm nhà họ Phạm.
Men rượu khiến toàn thân tôi nóng lên, tôi tiếp tục giãi bày:
- Mày không biết đâu, nghe Dương chửi còn thấy hay hơn mấy đứa nịnh bợ khen tao lên mây cơ.
Tôi cũng không biết tại sao tôi có thể nghe em chửi cả ngày không chán, thế nhưng lại không thể nghe người ta nịnh bợ tôi nổi một phút, mặc dù họ nói đều là sự thật.
Có lẽ đấy chính là tình yêu.
- Lần này có chắc là không phải tình cảm nhất thời không?
Tôi uống cạn lon bia rồi cầm chặt nó trong tay. Chưa kịp trả lời thì Việt Anh lại nói tiếp:
- Tao nghĩ Thùy Dương cũng thích mày, nhưng vì bản thân phải chịu nhiều tổn thương nên chưa sẵn sàng đón nhận thôi. Muốn cô ấy thay đổi suy nghĩ thì mày còn phải cố gắng nhiều. Xử lý sạch sẽ mấy mối quan hệ xung quanh mày đi. Con gái mà, ai thích người yêu mình suốt ngày được gái vây quanh, gặp ai cũng nháy mắt đưa tình như mày đâu.
Có cần thiết phải thêm chữ "như mày" vào không?
Tôi ngả người mở điện thoại lên, một đống thông báo từ TikTok, nào là tag, nào là bình luận, nhắn tin,... đủ các thể loại.
Thì ra hình ảnh tôi nhảy từ trên khán đài xuống đã lan truyền khắp cõi mạng, nhiều người đang yêu cầu tôi lên tiếng nói sự thật. Và mọi người đều đang tìm danh tính cô gái được tôi bế kiểu công chúa đi.
Tôi ngay lập tức đăng story cảnh cáo, để bọn họ không làm ảnh hưởng đến em, ánh dương rực rỡ của tôi.
"Chào mọi người, tôi là Hoàng Phạm. Có vẻ mọi người rất quan tâm đến đời tư và sự việc của tôi và cô gái thi đấu Vovinam nhỉ?
Cô gái đó là người tôi thích, vì vậy tôi không muốn mọi người làm ảnh hưởng đến cô ấy.
Nếu tôi phát hiện ra có người nói gì ác ý hoặc làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ấy thì tôi sẽ không để yên đâu. Đừng nghịch dại."