Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 38: Kẹo mút
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Nhất Ninh vừa bước đi, Tô Hạo Nhiên lập tức quay người, huýt sáo trêu chọc Ôn Phục.
"Đồ Rê Mí! Đồ Rê Mí!"
Ôn Phục thu ánh mắt dõi theo bóng lưng Tạ Nhất Ninh, quay sang nhìn Tô Hạo Nhiên.
Tô Hạo Nhiên ném một cây kẹo mút Fujiya lên bàn rồi cúi người xuống gầm bàn, với tư thế nghĩ là tránh được camera, lén lấy thêm cây kẹo thứ hai từ trong túi.
Sau khi xé vỏ, hắn giơ que kẹo lên như cạn ly với Ôn Phục rồi cho vào miệng, nhướng mày ra hiệu mời cậu cùng ăn.
Ôn Phục nhìn cây kẹo, rồi thẳng tay ném trả.
Tô Hạo Nhiên: ?
Hắn lại nhanh tay ném kẹo qua: "Sao không ăn?"
Ôn Phục im lặng, cúi đầu làm bài.
Tô Hạo Nhiên không chịu bỏ cuộc, ngậm kẹo mút, lén lút đi như vịt đến bàn Ôn Phục. Hắn bám vào mép bàn, thò nửa khuôn mặt lên, rồi lấy thêm mấy cây kẹo mút trong túi ném lên bàn:
"Ăn cùng đi."
"Không ăn."
"Tại sao?" Tô Hạo Nhiên trợn mắt, "Lần trước cậu đưa tôi, tôi đều ăn mà."
"Lần trước không phải tôi đưa cậu," Ôn Phục lạnh lùng đáp, không ngẩng đầu, "Là cậu xin tôi."
Lần trước cũng là lần đầu Ôn Phục được nếm kẹo mút Fujiya.
Cậu cất công giữ lấy ba cây kẹo từ hôm trước, mang đến lớp, định ăn sau giờ học. Vừa ăn xong cây đầu, Tô Hạo Nhiên từ trong lớp đi ra, thấy thế liền đưa tay xin.
Ôn Phục đưa cho hắn. Thấy hắn xé vỏ ăn, cậu nhắc: "Sắp vào giờ học rồi."
"Giờ học cũng ăn được. Cô Triệu dạy Văn mắt kém, không thấy đâu."
Cô Triệu Duyệt, giáo viên dạy Văn lớp Sáu, hơn ba mươi tuổi, đeo kính, tính tình nghiêm khắc, thị lực cũng không tốt.
Tô Hạo Nhiên vừa nói xong, thấy Ôn Phục im lặng, liền đảo mắt, nảy sinh ý định xấu:
"Còn kẹo không?"
Ôn Phục thành thật gật đầu.
Tô Hạo Nhiên dùng khuỷu tay đẩy cậu: "Ăn cùng tôi đi."
"Không muốn."
"Ăn đi mà!" Hắn dụ dỗ, "Hai người ăn chung thì kẹo sẽ ngọt hơn, thử xem có tin không?"
Ôn Phục nhìn hắn nửa tin nửa ngờ.
Thấy cậu lung lay, Tô Hạo Nhiên càng hăng hái:
"Hơn nữa, dù cô Triệu có phát hiện, tôi ngồi trước cậu, cô ấy chắc chắn nhìn thấy tôi trước. Tôi bị bắt thì cậu nhanh chóng giấu kẹo là được."
Con mèo nhỏ mà Phí Bạc Lâm đã dạy dỗ kiên nhẫn suốt nửa tháng ở nhà, lần đầu bị Tô Hạo Nhiên làm hư.
Kết quả, tiết Văn hôm đó cô Triệu vừa vào đã tổ chức kiểm tra bất ngờ. Sách vở trên bàn phải dọn sạch. Tô Hạo Nhiên thấy không còn chỗ che, lập tức cắn nát viên kẹo trong miệng, phát ra tiếng răng rắc.
Cô Triệu ngẩng đầu nghe tiếng động.
Tô Hạo Nhiên vốn là tay chơi lão luyện, chẳng cần suy nghĩ đã chui tọt xuống gầm bàn.
Ánh mắt cô giáo quét một vòng, chỉ còn thấy Ôn Phục đang ngậm cây kẹo mút, từ từ mút từng chút.
Phí Bạc Lâm đang dọn bàn, bỗng nghe cô Triệu gọi từ bục giảng: "Ôn Phục, đứng dậy."
Anh liếc sang. Viên kẹo trong miệng Ôn Phục chẳng phải chính là cây kẹo mút anh đã đưa cậu hôm trước hay sao?
Lần đó, Ôn Phục phải đứng trong lớp suốt hai tiết, về nhà còn bị Phí Bạc Lâm mắng một trận, khẩu phần kẹo mút bị tịch thu, thay bằng một tuần chỉ được ăn một lần, không được mang ra ngoài.
Từ đó, Ôn Phục nhất quyết không ăn kẹo mút trong giờ nữa.
Tô Hạo Nhiên cười ha hả, tỏ vẻ áy náy: "Ài, không sao đâu! Ăn đi! Lần này có thầy cô đến, tôi nhất định không trốn, tôi sẽ che chắn cho cậu!"
Nói rồi, hắn chọc vào Lư Ngọc Thu: "Đổi chỗ với tôi đi."
Lư Ngọc Thu quen thuộc với việc này. Tô Hạo Nhiên đâu phải muốn che cho Ôn Phục, chỉ là muốn dày mặt ngồi gần Tạ Nhất Ninh thêm chút.
Lư Ngọc Thu nhận yêu cầu, lấy trên bàn một cây kẹo mút: "Lần sau đến lượt trực nhật..."
Tô Hạo Nhiên cười nịnh: "Tôi làm giúp cậu!"
Lư Ngọc Thu ra hiệu OK, thoải mái đi lên phía trước.
Tô Hạo Nhiên ngồi phịch xuống ghế của Lư Ngọc Thu, nháy mắt với Ôn Phục:
"Thế nào? Tôi nói là làm, có thấy chưa?"
Ôn Phục nhìn đống kẹo trên bàn, im lặng.
Hôm nay là thứ Bảy, cả tuần nay cậu chưa được ăn kẹo nào. Nhưng chỉ cần nhịn thêm đến chiều tan học, về cửa hàng tạp hóa là lại được ăn.
Ôn Phục quyết định nhịn.
Một giây sau, Tô Hạo Nhiên đưa thẳng cây kẹo đã bóc sẵn đến trước mặt, miệng còn a a a: "Đồ Rê Mí... ăn... kẹo... đi..."
Ôn Phục: "..."
Tô Hạo Nhiên: "A A A..."
Ôn Phục: "..."
Tô Hạo Nhiên: "A A A..."
"..."
Cuối cùng, Ôn Phục cầm lấy cây kẹo, lặng lẽ bỏ vào miệng.
Vị ngọt của kẹo sữa vừa lan tỏa, giọng Cốc Minh Xuân đã vang lên ở cửa:
"Tô Hạo Nhiên, Ôn Phục, hai em ra đây lập tức nhổ kẹo ra!"
Ôn Phục: "..."
Tô Hạo Nhiên: "..."
Một phút sau, Phí Bạc Lâm và Tạ Nhất Ninh đang hỏi bài trong văn phòng chứng kiến cảnh Cốc Minh Xuân một tay xách Tô Hạo Nhiên, một tay lôi Ôn Phục, mặt nghiêm nghị dắt cả hai đến bàn làm việc:
"Đứng thẳng!"
Tạ Nhất Ninh: "..."
Cô cảm thấy xấu hổ thay, dù người bị bắt không phải mình.
Phí Bạc Lâm: "..."
Anh cảm thấy mệt, dù người bị mắng là Ôn Phục.
Các giáo viên trong văn phòng tiếp tục làm việc riêng. Tạ Nhất Ninh và Phí Bạc Lâm hỏi xong liền quay về lớp.
Tô Hạo Nhiên hứa sẽ không ăn kẹo mút trong giờ học nữa. Ôn Phục hứa sẽ phấn đấu đạt 110 điểm môn Văn, hai người mới được tự do.
Vừa ra khỏi cửa, vẻ mặt ủ rũ của Tô Hạo Nhiên lập tức tươi tỉnh. Hắn quay sang Ôn Phục, nhưng cậu chẳng nói gì.
Tô Hạo Nhiên dùng vai huých cậu: "Đồ Rê Mí?"
Ôn Phục ngẩng đầu: "Sao?"
Tô Hạo Nhiên cười toe toét: "Giận rồi à?"
Ôn Phục lắc đầu.
Chỉ là nghĩ, về nhà chắc lại không có kẹo ăn.
Cậu và Phí Bạc Lâm hiếm khi nói chuyện ở lớp, chẳng ai biết họ sống cùng nhau.
Buổi sáng, Phí Bạc Lâm bận giao đồ ăn. Nếu có thời gian, anh nấu mì cho cả hai. Nếu bận, anh đưa vài tệ cho Ôn Phục ra mua bánh.
Đi học họ đi riêng. Tan học đợi lớp vắng mới rời, nên chẳng ai thấy họ cùng về.
Vì ngày nào cũng ở bên nhau, Ôn Phục chẳng còn việc gì khác. Phí Bạc Lâm ở nhà, cậu ở nhà. Phí Bạc Lâm đến tiệm tạp hóa, cậu đi theo.
Hai người gần như chẳng còn bí mật nào.
Chính vì vậy, lên lớp họ lại chẳng có gì để nói.
Ngồi cùng bàn với Phí Bạc Lâm hai tuần, Tạ Nhất Ninh nói với cậu còn nhiều hơn với anh.
Nhưng lúc nãy, khi Cốc Minh Xuân mắng, Ôn Phục rõ ràng cảm nhận được ánh mắt Phí Bạc Lâm liếc cậu lúc rời đi. Cậu vô thức thở dài, ngực nặng trĩu như bị áp lực đè.
Tô Hạo Nhiên khoác vai cậu, cười hề hề: "Có sao đâu, chỉ đứng trong văn phòng một lúc thôi. Lần sau chúng ta..."
"Lại còn muốn có lần sau?"
Hai người đồng loạt quay sang.
Tạ Nhất Ninh không biết từ đâu xuất hiện, tay khoanh, bước đến, véo tai Tô Hạo Nhiên vừa kéo vừa đi:
"Bớt làm hư Đồ Rê Mí đi. Lần này vì ăn kẹo mà mất hết điểm nhóm, công sức Đại hội Thể thao đổ sông đổ bể. Tất cả tại cậu!"
"Này, này, Ninh Ninh! Đau, đau tai!"
"Đau tai? Mặt có đau không?"
"Mặt không đau."
"Tất nhiên là không! Có ai đánh cậu đâu!"
"Ninh Ninh..."
Ôn Phục đứng nhìn, mới nhận ra đã tan học.
Phí Bạc Lâm cầm sách sinh học đi ngang qua.
Ôn Phục chắc chắn anh thấy mình, nhưng Phí Bạc Lâm làm như không, bước thẳng không ngoảnh lại.
"Hả?" Cậu khẽ thắc mắc, rồi bước theo, giẫm lên bóng anh. Hai người một trước một sau, đi qua từng cột hành lang.
Hành lang dần đông. Ôn Phục mấy lần muốn chen lên đi song song, đều bị người cản. Đi một đoạn, cậu nghiêng người ra lan can bên phải, gọi khẽ từ phía sau:
"Anh Lâm?"
Phí Bạc Lâm cầm sách, không đáp.
Ôn Phục rụt vào, rồi nghiêng sang trái, lại gọi: "Anh?"
Vẫn im lặng.
Cậu nghĩ một lát, như bị thôi thúc, nhỏ giọng giải thích:
"Kẹo là Tô Hạo Nhiên cho."
Ý là cậu không giấu anh để lén ăn.
Phí Bạc Lâm cuối cùng dừng lại:
"Thật không?"
Ôn Phục cũng dừng, khẽ gật đầu. Thấy anh không quay lại, cậu vội bổ sung:
"Thật mà."
Phí Bạc Lâm bước sang, lúc hành lang vắng, kéo Ôn Phục đi song song:
"Cậu ta cho là em ăn liền à?"
"Cậu ta bóc sẵn rồi."
"Lần sau dù bóc sẵn cũng không được ăn."
"Vâng."
Đi thêm một lúc, Phí Bạc Lâm đột nhiên hỏi:
"Lúc nhận kẹo có nói cảm ơn không?"
Ôn Phục: "..."
Hình như là không. Cậu hỏi: "Cũng phải nói ạ?"
"Người khác tặng đồ, đương nhiên phải cảm ơn."
Phí Bạc Lâm khựng lại, nghĩ đến hai lần Ôn Phục vi phạm kỷ luật đều do bị xúi giục, ánh mắt tối sầm.
"Tô Hạo Nhiên thì có thể không cần."
"... Vâng."
Dự báo thời tiết cho biết, sau tuần này, Nhung Châu sẽ bước vào đợt rét đậm.
May là hôm nay trời nắng đẹp.
Tiết học thứ Bảy chỉ kéo dài đến ba giờ chiều. Tan học, nhóm trực nhật ở lại dọn lớp, còn lại ai nấy đi nhanh.
Tô Hạo Nhiên sống ở Cẩm Thành, mỗi tuần đều có tài xế riêng đến đón. Tạ Nhất Ninh sống trong căn phòng trọ nhỏ ở khu cảng Nhung Châu.
Mỗi thứ Bảy ba giờ chiều, Tô Hạo Nhiên nhất quyết hỏi Tạ Nhất Ninh có về cùng không, và luôn nhận được cái lắc đầu.
Nhìn Tô Hạo Nhiên lằng nhằng theo Tạ Nhất Ninh ra khỏi lớp, ánh mắt Phí Bạc Lâm quay về Ôn Phục:
"Sắp xếp xong chưa?"
Càng ở gần nhau, anh càng nhận ra Ôn Phục làm việc chậm chạp.
Ví dụ như bây giờ, chỉ cần lấy hai đề thi cuối tuần về nhà làm, mà cậu có thể mò trong hộc bàn suốt hai mươi phút.
Và cậu hoàn toàn không thấy có lỗi khi để người khác chờ.
Phí Bạc Lâm dựa vào bàn đợi, cậu vẫn thản nhiên đi đi lại lại, tìm đi tìm lại một quyển sách bài tập ba lần.
...
Có lẽ sự vội vàng duy nhất trong đời cậu chỉ dành cho việc ăn uống.
Phí Bạc Lâm lại thở dài.
Từ khi có thêm Ôn Phục bên cạnh, anh ngày nào cũng thở dài một lần.
Anh rời khỏi bàn, kéo ghế ra, đặt cặp xuống, nói với cậu:
"Lấy hết đề thi trong hộc bàn và trên mặt bàn ra, phân loại theo thứ tự Văn, Toán, Anh, Lý, Hóa, Sinh. Xong rồi sắp xếp theo thời gian từ đầu học kỳ đến nay, từ trên xuống dưới."
Nhìn đồng hồ trên bảng: "Làm trong mười lăm phút. Anh xuống tầng B1 mua chút đồ."
Ôn Phục mới chuyển đến cuối tháng Mười, đề thi chỉ trong phạm vi một tháng, mười lăm phút là đủ.
Dặn dò xong, Phí Bạc Lâm rời lớp, đi xuống tầng năm.
Năm phút sau, anh mỗi bước nhảy ba bậc, nhanh chóng trở lại, tay cầm bảy túi hồ sơ trong suốt.
Đúng như dự đoán, đề thi của Ôn Phục vẫn chưa được dọn.
Phí Bạc Lâm bước dài, ngồi xuống, chống một chân giúp cậu dọn cái bàn lộn xộn như bãi rác.
Hai người cùng làm, ba, bốn phút sau, đề thi đã chia thành bảy phần: đề kiểm tra thường xuyên của sáu môn, thêm hai bộ đề thi lớn giữa kỳ và thi tháng.
Phí Bạc Lâm phân loại, bỏ vào từng túi hồ sơ, dặn cậu:
"Sau này làm xong bài kiểm tra, dù hoàn thành hay không, chỉ cần cất thì cho vào túi. Đề thi lớn thì dùng đề Văn dài nhất bọc lại, mỗi bộ bỏ vào túi riêng, nhớ chưa?"
Ôn Phục chăm chú nhìn anh dán nhãn, thỉnh thoảng liếc sang, ánh mắt ngoài tò mò còn có chút giác ngộ:
"Thì ra có thể làm như vậy."
Xong việc, tất nhiên tìm được hai tờ đề cậu cần mang về.
Phí Bạc Lâm cho vào cặp mình, đứng dậy:
"Đi thôi, hôm nay phải đi lấy hàng."
Ôn Phục đi theo, ngước lên: "Hàng?"
"Ừ." Phí Bạc Lâm bước vào ánh hoàng hôn hành lang, giả vờ bình thản.
Khóe miệng khẽ nhếch, trong lòng nảy lên cảm giác trách nhiệm và tự hào của người lớn:
"Đồ anh mua cho em đã đến rồi."
Ôn Phục bước sát hơn, mắt tròn xoe: "Của em ạ?"
Phí Bạc Lâm vẫn còn trẻ, thấy bộ dạng đó của cậu, không kìm được cười.
Ánh mắt rạng rỡ, nhân lúc không ai xung quanh, anh đưa tay xoa đầu Ôn Phục:
"Ừ, là của em."
Thực ra không phải đồ đắt tiền.
Vì định để Ôn Phục sống cùng lâu dài, Phí Bạc Lâm đã mua sẵn một số đồ dùng cho cậu: một đôi giày thể thao mùa đông, một bộ bàn ghế ghép, một áo len, một quần jean rộng, một chiếc cặp sách và một con heo đất.
Ôn Phục đi theo anh đến trạm chuyển phát. Cậu nhìn nhân viên lấy ra năm gói hàng. Khi biết cả năm đều là của mình, mắt cậu tròn xoe. Trên đường về, cậu ôm chúng như báu vật.
Ghế ghép rất nặng. Phí Bạc Lâm thấy hai tay cậu gần như ôm không hết, liền đề nghị chia bớt.
Ôn Phục né tránh, vừa nghiêng đầu nhìn đường vừa bước như chú chim cánh cụt, mặt đỏ bừng, lắp bắp:
"Không cần đâu... em ôm được... ôm được."