Chương 159: Dấu Ấn

Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hầu kết của Phùng Viễn Sơn khẽ lăn, anh cúi người xuống, Thẩm Vân Thư tựa vào lòng anh, ngẩng nhẹ khuôn mặt, dâng trọn nụ hôn đầy chân thành.
Hơi thở hai người hòa quyện, quấn quýt như tơ tằm, từng vòng từng vòng siết chặt, dường như dù đêm có dài đến đâu, họ cũng có thể hôn nhau đến tận sáng.
Áo khoác của cô lẳng lặng rơi xuống sàn. Hôm nay, cô mặc chiếc áo len đỏ rộng rãi, mang đúng không khí rộn ràng ngày Tết. Phùng Viễn Sơn hôn cô say đắm, bàn tay to lớn luồn vào trong lớp vải len, chạm đến làn da mềm mại. Cảm giác mạnh mẽ từ anh khiến trái tim Thẩm Vân Thư bỗng run lên bần bật.
Anh muốn khiến cô cảm nhận thêm chút đau đớn, nhưng lại không nỡ thấy cô chịu nhiều. Phùng Viễn Sơn xoa bóp mạnh vài cái, rồi nhẹ nhàng véo, mơn trớn, đầu ngón tay thô ráp cọ xát lên da thịt cô, tạo nên cảm giác tê rần khiến người ta không thể kiềm chế. Thẩm Vân Thư khẽ rên, hơi thở thoát ra như tiếng mèo kêu nho nhỏ, khiến lòng người ngứa ngáy khó tả.
Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt tối sẫm như vực sâu, rồi bất ngờ vén áo len đỏ lên, kéo tuột chiếc áo lót ren trắng xuống, hơi thở hạ thấp.
Tim Thẩm Vân Thư thót lại, cô túm chặt tóc anh, hoảng hốt muốn kéo anh lên.
Phùng Viễn Sơn cắn nhẹ vào cô, giọng trầm khàn hỏi: “Hôm qua em đã dỗ anh thế nào?”
Hơi thở nóng bỏng phủ lên da thịt, Thẩm Vân Thư nghẹn lời, không thể thốt nên lời.
Anh lại cắn, giọng dịu dàng nhưng đầy quyền uy: “Ngoan, nói đi.”
Không chịu nổi sự tra tấn ngọt ngào này, cô run rẩy khẽ mở môi: “Tối nay về… sẽ viết tên của anh.”
Phùng Viễn Sơn hôn lên nơi mềm mại kia như một phần thưởng: “Chẳng phải em đã nói không cho anh lừa em sao? Đã hứa rồi thì không được nuốt lời.”
Râu lún phún của anh cọ xát, khiến Thẩm Vân Thư lại run lên. Chữ “viết” của anh không chỉ là nói miệng — anh dùng hơi thở, dùng môi, dùng lưỡi, dùng cả dấu răng để khắc ghi. Không bỏ sót một chi tiết nào. Thẩm Vân Thư thở dốc, những ngón tay trắng nõn siết chặt vào mái tóc đen của anh.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, bóng hai người chồng lên nhau in rõ trên tường. Ngoài cửa sổ, tiếng pháo nổ vang rền, pháo hoa rực rỡ bung tỏa giữa bầu trời đêm.
Khi anh cuối cùng cũng hoàn thành “tác phẩm” của mình, buông cô ra, hơi thở lại phủ xuống môi cô, khàn khàn nói: “Bây giờ, tất cả đều là của anh.”
Tim và ngực Thẩm Vân Thư nóng bừng. Cô đưa tay sờ mặt anh, thì thầm: “Đã là của anh từ lâu rồi.”
Tối nay, cô như một yêu tinh, mỗi lời nói đều chọc trúng tim anh. Cánh tay Phùng Viễn Sơn như sắt nóng, siết chặt lấy eo cô: “Lâu là từ bao lâu?”
Thẩm Vân Thư vùi mặt vào vai anh, cọ cọ, không đáp.
Anh nhìn gáy cô, khóe môi khẽ cong, cúi xuống hôn lên vành tai đỏ ửng.
Bên ngoài sân, tiếng chân chạy lộp cộp của Tiểu Tri Ngôn vang lên, kèm theo tiếng gọi “cô út” liên hồi. Thẩm Vân Thư vội bật dậy khỏi lòng anh, đẩy anh ra, nhanh tay chỉnh lại quần áo bị anh kéo xộc xệch.
Phùng Viễn Sơn thay cô cài lại áo lót, kéo áo len xuống, chỉnh sửa từng chút. Khi nghe tiếng Tiểu Tri Ngôn đẩy cửa vào nhà, anh vẫn bình tĩnh như thường, không hề vội vàng, chỉ nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối của cô.
Cô định tự làm, nhưng anh nhất quyết không buông, từng sợi tóc được anh chải gọn, dùng kẹp búi lại. Xong xuôi, anh ngắm nhìn, không hài lòng, lại tháo ra và búi lại từ đầu.
Tiểu Tri Ngôn không thấy cô út ở phòng khách, liền chạy thẳng tới phòng ngủ. Tay cậu nhóc vừa định chạm vào tay nắm cửa, thì cánh cửa từ trong bật mở.
Thẩm Vân Thư bước ra, đóng sầm cửa lại phía sau. Dù vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng tim cô vẫn đập thình thịch nơi cổ họng. Tiểu Tri Ngôn ngước lên, ánh mắt không để ý đến khuôn mặt đỏ ửng của cô, mà lại bị mái tóc búi lỏng lẻo thu hút.
Cậu nhóc khẽ nói: “Cô út, hình như tóc cô chưa búi xong.”
Phùng Viễn Sơn bị nhốt trong phòng, nghe vậy liền đưa tay cọ cọ mũi, tự nhủ: sao mình thấy búi đẹp lắm chứ?
Thẩm Vân Thư đưa tay lên định búi lại, nhưng nghĩ đến vẻ mặt nghiêm túc vừa nãy của anh, tay cô khựng lại, rồi lại buông xuống. Cô kéo Tiểu Tri Ngôn ra ngoài, khẽ hỏi: “Khó coi lắm hả?”
Tiểu Tri Ngôn lắc đầu lia lịa: “Đẹp lắm, cô út kiểu gì cũng đẹp.”
Mắt Thẩm Vân Thư cong lên như trăng rằm, cô xoa xoa mái tóc xoăn nhỏ của cậu nhóc.