Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao
Chương 181: Tâm sự bên táo
Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao thuộc thể loại Linh Dị, chương 181 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại bàn ăn, tiểu gia đình nhỏ lại tách ra, cô út vẫn ngồi bên cạnh dượng út. Tiểu Tri Ngôn, đứa bé chưa khôn, cứ thèm muốn kề bên dượng út – bởi nó chưa thể tự chăm lo cho cô bé, còn dượng út lại biết rõ cô bé thích gì, muốn gì.
Vừa ăn xong, Tiểu Tri Ngôn hứng khởi bước đến trường. Cố Tùng Hàn, vốn không có nhiệm vụ này, bỗng nhiên đề nghị đưa bé đến lớp. Vừa ra cửa, anh bỗng quay lại dặn bà cụ:
– Bà khỏi đến đón cháu nữa nhé, chiều nay anh sẽ tự tiện đến trường đón về.
Bà cụ Cố ngạc nhiên nhìn theo bóng anh chạy vụt đi: "Gần đây thằng bé sao lại quan tâm đến chuyện đưa đón cháu thế? Bà đã lâu không được đưa cháu đi học như thế nữa rồi."
Thẩm Vân Thư mỉm cười, cúi xuống thì thầm vào tai bà cụ một câu, khiến bà cụ bỗng giật mình, mắt sáng rực lên:
– Cuối cùng thằng bé cũng hiểu ra chuyện rồi.
Phùng Viễn Sơn vừa rửa bát xong, thấy cảnh bà cụ cùng cô gái trẻ đứng rỉ tai, không nhịn được, anh cầm khăn lau tay, hỏi:
– Bà và cô nói chuyện gì bí mật thế?
Bà cụ cố tình nói lướt:
– Chuyện của bà với đứa nhỏ, cháu không biết cũng chẳng sao.
Phùng Viễn Sơn không cần biết, nhưng anh thích trêu cô một chút. Anh đưa miếng táo gọt sẵn đến môi cô, nhưng ngay khi cô định cắn vào, anh lại đưa táo đi, thay thế bằng môi mình:
– Nói bí mật gì với bà cụ vậy?
Thẩm Vân Thư mặt đỏ bừng. Bà cụ vừa đi vệ sinh sẽ quay lại bất cứ lúc nào, nhưng anh cứ ôm cô không buông. Cô đẩy không được, liền cắn môi anh, song cuối cùng vẫn không thể bình tĩnh bằng anh.
Cô khẽ nói:
– Anh sắp trở thành chồng của em rồi.
Phùng Viễn Sơn không hề ngạc nhiên, anh ngậm môi cô, hôn nhẹ rồi rút ra, tiếc nuối, lại đưa táo cho cô.
Thẩm Vân Thư nuốt miếng táo vội vã, kinh ngạc:
– Anh đã biết từ lâu rồi?
– Dạo này thằng nhóc này ăn mặc như con công xòe đuôi, không cần nhìn lưng nó, anh cũng đoán được anh ta đang ở trong trạng thái gì.
Thẩm Vân Thư nghĩ đến mấy chiếc áo hoa hòe của Cố Tùng Hàn, không nhịn được cười.
Phùng Viễn Sơn không quan tâm đến chuyện của Cố Tùng Hàn, anh vuốt tóc bên tai cô:
– Hai đứa nhỏ quậy em nữa không?
Thẩm Vân Thư lắc đầu. Sáng nay hai đứa bé vẫn ngủ nướng, im lặng như thường lệ.
– Chiếc váy ấy anh đã giặt xong, nhưng món quà kia vẫn chưa tháo xong. Tối nay về nhà, anh sẽ tiếp tục tháo.
Thẩm Vân Thư đá anh một cái, tỏ vẻ bình tĩnh, song mặt vẫn nóng hổi. Cô cúi đầu ăn táo, không thèm để ý đến anh.
Phùng Viễn Sơn nhéo vành tai cô, ánh mắt đầy cười thầm, không nói gì nhưng rõ ràng anh đã đồng ý.
Chẳng ngờ, món quà ấy từ đêm đó trở đi, mãi không được tháo ra nữa.
Hai đứa bé như đã nắm rõ điểm yếu của bố, ban ngày ngoan ngoãn, nhưng mỗi tối khi bố vừa nằm xuống, chúng lại quậy phá, đòi chơi cùng bố mẹ.
Đứa thì đấm bốc, đứa thì nhảy nhót, có khi cả đứa bé trầm ổn kia cũng nhào vào thổi bong bóng. Đợi đến lúc bố dỗ hai đứa ngủ, mẹ cũng đã ngủ thiếp đi.
Từ xuân sang hè, rồi đến thu, Phùng Viễn Sơn ngày nào cũng chạy bộ, mỗi tối tắm nước lạnh hai lần, da càng thêm săn chắc, dáng người càng đẹp hơn. Thẩm Vân Thư mỗi đêm được anh ôm sát phía sau, sát vào cái bụng phẳng lì, ngủ say sưa.
Rồi đến một sáng thu mưa bay, hai đứa bé không thể chờ đợi hơn, chúng đã xuất hiện trước mặt bố mẹ.
Thẩm Vân Thư đang mơ màng, vừa hé mắt thấy anh cúi xuống, cô không khỏi mỉm cười.
Phùng Viễn Sơn cẩn thận hôn lên đôi môi nhợt nhạt của cô, giọng khàn đặc:
– Có chỗ nào không ổn không? Anh gọi bác sĩ đến nhé.
Thẩm Vân Thư lắc đầu, vuốt đôi mắt đầy máu của anh, đầu ngón tay chạm vào giọt nước mắt lăn trên khóe mắt. Cô hôn lên chiếc cằm có chút râu:
– Em đã nhìn thấy đứa bé chưa?
Phùng Viễn Sơn quỳ xuống bên giường, đầu ngón tay vút vết trên má cô, khẽ nói:
– Bác sĩ bảo đứa bé giống anh trai, đứa bé gái sẽ giống em.
Nụ cười trong mắt cô càng sâu hơn.
– Bé mèo của anh thật lợi hại.
Thẩm Vân Thư ôm chặt anh, giọng yếu ớt.