Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao
Chương 47: Hôn Trong Xe
Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Vân Thư trở về phòng, tiếng chuông đồng hồ điểm nửa đêm vang lên. Cô nhẹ nhàng khóa cửa, đặt túi lên tủ, rồi múc hai gáo nước lạnh rửa mặt.
Trong ngõ vẫn im ắng, không một tiếng máy xe. Cô bước đến cửa sổ, tay vừa đưa lên định vén rèm, nhưng giữa chừng lại đổi hướng, chạm khẽ lên môi mình, như thể bị bỏng.
Cô chỉ nói thật lòng, vậy mà anh đã cau mày, bế cô lên xe. Cô không biết là vì hai người đã nói rõ vài điều nên lòng mình đã mềm ra, hay vì anh vốn có tài lẻ nào đó khiến cô xao động.
Lần thứ hai… rõ ràng tốt hơn nhiều so với lần đầu.
Thẩm Vân Thư tựa trán vào khung cửa, khẽ gõ một cái, không cho phép mình nghĩ lại những gì vừa xảy ra trong xe. Cô tắt đèn, quay người đi vào trong, cẩn thận nằm xuống giường.
Phương Thanh Huỳnh mơ mơ màng màng nói: “Hai đứa hôn nhau lâu quá rồi đấy.”
Mặt Thẩm Vân Thư đỏ bừng, quay sang nhìn chị Thanh Huỳnh – chị đang ôm Tuế Tuế ngủ say. Câu nói kia như lời lẩm bẩm trong mơ. Thẩm Vân Thư tim đập thình thịch, dám thở mạnh cũng không dám, vội kéo chăn chùm kín người, che cả đôi môi sưng đỏ.
Tới khi Tiểu Tri Ngôn ngủ nóng, vươn bàn tay nhỏ mũm mĩm ra khỏi chăn, đập thẳng vào mặt cô, Thẩm Vân Thư mới tỉnh táo lại. Cô vừa động đậy, Phương Thanh Huỳnh bên cạnh cũng tỉnh.
Ngoài trời đã hửng sáng, ánh ban mai luồn qua khe rèm mỏng. Phương Thanh Huỳnh lim dim nhìn Thẩm Vân Thư, bật cười khẽ, giọng còn ngái ngủ: “Môi sưng thì thôi, sao mắt cũng sưng thế? Anh ta còn bắt nạt em khóc à?”
Thẩm Vân Thư vừa nghe đã hiểu chị đang nói gì, vội lấy cớ đắp chăn cho Tiểu Tri Ngôn, né tránh ánh mắt chị, lí nhí: “Không phải khóc đâu, tối ngủ uống nhiều nước nên sưng mắt.”
Phương Thanh Huỳnh bật cười, véo má cô một cái, hiểu rõ nhưng không nói toạc ra.
Không phải chị tự phụ, nhưng đến lúc tổ chức tiệc rượu, nếu Phùng Viễn Sơn không đích thân rót cho chị ba chén rượu, chị chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Người Thẩm Vân Thư mềm mại, chỉ cần chạm nhẹ, da trắng nõn sẽ ửng hồng. Đừng nói đàn ông, ngay cả chị ôm vào lòng cũng thấy không nỡ buông.
Phúc khí như thế này cả đời khó gặp, vậy mà lại để Phùng Viễn Sơn cưới về nhà. Anh ta không cảm ơn chị cho đàng hoàng thì còn đợi gì nữa?
Sợ chị Thanh Huỳnh nói thêm mấy câu không đỡ nổi, Thẩm Vân Thư quyết định không ngủ nữa, dậy chuẩn bị bữa sáng.
Cô vừa mặc áo, ánh mắt vô tình liếc qua khe rèm, nhìn ra con hẻm bên ngoài. Tối qua trước khi ngủ dường như không nghe tiếng xe, không biết anh rời đi lúc nào.
Phương Thanh Huỳnh nằm trong chăn, vươn vai, như hiểu được suy nghĩ của cô, nói: “Anh ta đi lúc gần năm giờ sáng. Tuế Tuế muốn đi vệ sinh, chị bế ra, nghe thấy tiếng xe ngoài ngõ.”
Thẩm Vân Thư khẽ sững lại.
Phương Thanh Huỳnh lật người, nhìn cô: “Kỳ thật Phùng Viễn Sơn khiến chị khá bất ngờ. Anh ta ít lời, nhưng làm việc rất chu đáo. Cái hàng rào trước nhà em giờ chỉ để phòng người tử tế, chứ không ngăn được kẻ có ý đồ xấu. Có anh ta canh giữ, chúng ta mới yên tâm ngủ. Em đừng có mà xót anh ta, vợ người ta thì người ta phải giữ chứ.”
Thẩm Vân Thư cúi đầu cài cúc áo, lẩm bẩm: “Em mới không xót anh ấy.”
Môi cô vẫn còn đau, mỗi lần hôn là không buông ra được. Tối qua anh có biết xót cô đâu.
Phương Thanh Huỳnh cười khẽ: “Chị nói này, hay là hai đứa đi đăng ký luôn hôm nay? Dù sao sớm muộn gì cũng phải làm. Mặc dù em nói không xót anh ta, nhưng trời đông thế này, đêm lạnh, ngồi trong xe cũng chẳng ấm áp gì. Nếu đăng ký xong, tối nay anh ta có thể danh chính ngôn thuận vào canh em, lại còn ủ ấm chăn nữa. Một công đôi việc, tốt biết bao.”
Thẩm Vân Thư liếc chị một cái: “Dù có đăng ký rồi, tối anh ấy cũng không vào phòng em được. Hôn lễ còn chưa làm mà.”
Phương Thanh Huỳnh lập tức ngồi dậy, hào hứng: “Ối, em nói đó nhé! Đừng mai đăng ký xong, Phùng Viễn Sơn nói câu ngon ngọt là em đổi ý liền. Tuế Tuế thích ngủ giường em nhất, tối mai chị lại đến nữa.”
Thẩm Vân Thư gật đầu bình tĩnh: “Ừ, em nói thật. Em không dễ bị dỗ như vậy đâu.”
Hơn nữa, anh cũng không phải kiểu người sẽ nói lời ngọt ngào. Anh đến xin lỗi còn cứng nhắc, huống hồ dỗ dành. Cô không thể hình dung nổi khuôn mặt anh khi cố làm nũng sẽ ra sao.