Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao
Chương 68: Lời Hẹn Trước Khi Chia Tay
Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác Bao thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Vân Thư lại dọn dẹp vài món quần áo trong phòng, tạm thời chưa định chuyển hết đồ sang. Ngôi nhà này nếu bỏ trống quá lâu dễ bị kẻ xấu lợi dụng, vậy nên cô cứ chia nhỏ việc chuyển đồ ra, hôm nay ít, ngày mai ít, vừa tiện việc quay về thăm nom.
Nghe tiếng bước chân, cô quay người lại, thấy anh vén rèm bước vào, môi khẽ nở nụ cười: “Anh Viễn Sơn, anh cứ lo việc của anh đi. Theo tiến độ này, chắc trước khi trời tối mọi thứ sẽ xong xuôi. Em thấy ổn rồi thì về.”
Phùng Viễn Sơn đáp: “Bên Quảng Châu có biến, lát nữa anh phải đi, ra thành phố đón chuyến tàu tối.”
Thẩm Vân Thư khựng lại, bước tới gần anh hơn: “Không có chuyện gì nghiêm trọng chứ?”
Anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, ngón cái nhẹ nhàng xoa lên mu bàn tay: “Không có gì cả, chỉ là mọi việc diễn ra sớm hơn chút thôi. Đi sớm thì về sớm.”
Nghe vậy, cô mới yên tâm phần nào, chợt nhớ ra điều gì, vội nắm chặt tay anh: “Vậy chúng ta về nhà luôn đi, để em chuẩn bị hành lý cho anh.”
Anh đi khoảng một tháng, đồ đạc cần mang không ít. Nếu kịp, cô còn định làm thêm ít đồ ăn để anh mang theo, ăn trên đường cho đỡ nhớ nhà.
Phùng Viễn Sơn giữ chặt túi đồ, rồi vòng tay ôm cô ngồi xuống mép giường, hai người nhìn nhau không chớp mắt: “Anh vừa từ nhà ra đây, hành lý đã chuẩn bị xong, để sẵn trên xe rồi. Lát nữa anh sẽ đi thẳng từ đây.”
Thẩm Vân Thư không ngờ lại gấp gáp đến thế, trong lòng dâng lên chút bất an, nhưng cô cố nén xuống, vươn tay vờn cổ áo anh: “Vậy anh đi đường cẩn thận nhé, vừa đến nơi thì gọi điện về.”
Phùng Viễn Sơn khẽ gõ vào cổ tay cô: “Bên này em đừng lo. Vương Phong sẽ lo liệu mọi việc, tiền anh đã thanh toán xong với cậu ấy rồi, em không cần phải trả thêm. Trong thời gian này, đừng về đây ở nữa, cứ ở nhà đi. Ban đầu có thể chưa quen, nhưng ở vài đêm là sẽ quen thôi.”
Thẩm Vân Thư ậm ừ một tiếng.
Anh lại dặn thêm: “Nhà hàng đã đặt xong. Vài hôm nữa Tùng Hàn sẽ đưa em và bà cụ đi thử món. Đồ mặc và đồ dùng cho đám cưới, lát nữa chị Thanh Huỳnh sẽ đi cùng em đi mua. Sổ tiết kiệm anh đã đưa em rồi, thích gì thì cứ thoải mái mua, cả đời chỉ cưới có một lần, chọn thứ tốt nhất là được. Anh sẽ cố gắng về sớm.”
Thẩm Vân Thư lắc đầu: “Anh không cần vội về đâu, giải quyết xong việc mới là quan trọng. Em sẽ chăm sóc bà ngoại thật tốt, anh đừng lo chuyện nhà.”
Cô đặt hai tay lên vai anh, vòng qua cổ, giọng nói nhẹ dần: “Chỉ cần anh về trước ngày làm chú rể là được.”
Đám cưới định vào ngày 26 tháng Chạp, đến lúc đó anh chắc chắn sẽ về. Xong hôn lễ cũng gần đến Tết rồi.
Phùng Viễn Sơn nhìn thẳng vào mắt cô, bình tĩnh nói: “Chẳng phải anh đã làm chú rể rồi sao?”
Thẩm Vân Thư hiểu ý, liền dùng mũi giày đá nhẹ vào đầu gối anh – chỉ là làm bộ, chẳng hề dùng lực.
Anh véo nhẹ vành tai cô đã ửng đỏ: “Hôm nay em sao vậy?”
Thẩm Vân Thư “hử?” một tiếng, giả bộ ngơ ngác.
Phùng Viễn Sơn vạch trần: “Từ nãy đến giờ, em cứ bồn chồn, không tự nhiên.”
Cô im lặng một lúc, rồi nghiêm túc nhìn anh: “Lời em vừa nói… anh có bận tâm không? Dù chỉ một chút thôi.”
Phùng Viễn Sơn hỏi lại: “Câu nào? Ham cái mặt này của anh à?”
Thẩm Vân Thư đá anh thêm một cái nữa, rồi tựa đầu vào vai anh, quay mặt đi làm ngơ.
Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, giọng trầm ấm: “Chính em chẳng phải đã nói rồi sao? Anh không có gì để em ham, em lấy anh làm gì?”
Thẩm Vân Thư im lặng, chỉ vùi mặt vào người anh, siết tay anh chặt hơn, như muốn dán sát hai cơ thể lại với nhau.
Trong phòng lặng im, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ treo tường.
Rất lâu sau, giọng Thẩm Vân Thư khẽ vang lên: “Anh Viễn Sơn… anh có vội muốn có em bé không?”
Tay Phùng Viễn Sơn dừng lại trên mái tóc mềm của cô, không động đậy.
Cô lại cất tiếng, giọng mang theo chút dè dặt: “Anh có thể cho em một năm không? Em hơi sợ chuyện sinh nở. Với lại Tiểu Tri Ngôn còn nhỏ, em sợ mình không lo xuể. Em không muốn con bé thiệt thòi, cũng không muốn em bé của chúng ta thiệt thòi. Một năm nữa sinh con có được không?”
Anh nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào mắt: “Trong nhà đã có hai đứa trẻ rồi, cần gì vội vàng đứa thứ ba? Khi nào em sẵn sàng, chúng ta sẽ chuẩn bị.”
Thẩm Vân Thư ngẩn người: Trong nhà khi nào có hai đứa trẻ?
Phùng Viễn Sơn mỉm cười: “Chẳng phải em còn mít ướt hơn Tiểu Tri Ngôn sao? Đến giờ anh vẫn chưa thấy Tiểu Tri Ngôn khóc bao giờ.”
Thẩm Vân Thư đỏ mặt, tức mình cắn phập vào ngón tay anh một cái: “Em chưa từng khóc trước mặt ai cả, chỉ có anh là người duy nhất làm em rơi nước mắt.”
Phùng Viễn Sơn khẽ cười, cong ngón tay chọc nhẹ vào vành tai cô: “Vừa rồi em phiền lòng vì chuyện này à?”
Tai Thẩm Vân Thư nóng bừng, đẩy tay anh ra, thì thầm: “Chẳng phải vì em sợ anh lớn tuổi rồi, sẽ muốn sớm có con sao…”
Hơi thở Phùng Viễn Sơn khẽ nặng hơn, sắc mặt tối lại.
Thẩm Vân Thư sợ anh giận, vội vòng tay ôm cổ anh, lắc lắc: “Anh Viễn Sơn… ở ngoài anh phải nhớ đến em đó.”
Anh cười lạnh: “Chỉ anh nhớ em thôi à?”
Cô đáp: “Khi anh nhớ em, em chắc chắn cũng đang nhớ anh.”
Phùng Viễn Sơn dùng hai ngón tay véo nhẹ vành tai mỏng manh của cô, chậm rãi nói: “Hôm nay anh mới phát hiện… tai em không chỉ đỏ khi xấu hổ, mà khi nói dối cũng vậy.”
Thẩm Vân Thư cứng người.
Anh nhướng mày: “Anh nói sai à?”
Cô bị anh trêu chọc nhẹ nhàng, tai càng lúc càng nóng. Dùng chút sức, cô nghiêng người, ghé sát lại và in một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh.
Phùng Viễn Sơn sững người vì hành động bất ngờ.
Cô lại cắn nhẹ môi anh rồi rời đi, lùi lại một bước, im lặng nhìn tai anh.
Một lúc lâu sau, cô khẽ cười: “Làm sao giờ, anh Viễn Sơn… anh cũng đỏ bừng cả tai rồi.”
Phùng Viễn Sơn trừng mắt nhìn cô, ánh mắt mang theo vẻ nguy hiểm.
Nhưng lúc này Thẩm Vân Thư chẳng còn sợ anh mấy. Dù sao anh cũng sắp đi rồi, đi mất một tháng, chẳng thể làm gì cô được. Một tháng sau anh về, cơn giận chắc cũng tan biến từ lâu.
Cô học theo dáng vẻ của anh, từ từ véo nhẹ vành tai anh, ghé sát vào: “Vậy là anh đang nói dối… hay là đang xấu hổ?”