Chương 115: Đêm Tha Hương

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu

Chương 115: Đêm Tha Hương

Tương Ngữ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hóa ra gia đình Tống Vũ Tiều đã chuyển nhà từ lâu. Nhà cậu không còn cách nhà Kiều Vũ Tụng chỉ một con phố như trước, mà giờ đây, ngay cả đi xe đạp điện cũng phải mất 15 phút.
Kiều Vũ Tụng không biết căn nhà cũ của Tống Vũ Tiều trước đây ra sao, nhưng khi đến “nhà mới” này, lòng anh không khỏi có chút thất vọng.
Có lẽ vì Tống Vũ Tiều đã sớm rời nhà đi học đại học, nên khi Kiều Vũ Tụng bước vào, anh không cảm nhận được hơi thở cuộc sống của Tống Vũ Tiều ở đây, cảm thấy hơi sợ hãi. Anh vô thức nhìn Chu Mỹ Kỳ đã vào nhà, nhớ lại lời bà từng nói rằng đã "hiến" con trai mình cho Quốc gia.
Phòng của Tống Vũ Tiều được sắp xếp như một phòng khách, đồ dùng đầy đủ, nhưng lại thiếu đi sự riêng tư và dấu ấn cá nhân.
Giống như phòng của Kiều Vũ Tụng, giường ở đây phủ một lớp khăn trải, bàn làm việc cũng được phủ một tấm vải chống bụi.
Chiếc vali của Tống Vũ Tiều đặt cạnh bàn làm việc, tem vận chuyển vẫn còn nguyên chưa xé, trông như vừa được lấy ra khỏi băng chuyền hành lý.
Tống Vũ Tiều chỉ về nhà một đêm, nhưng lại chọn ở bên anh thay vì về nhà mình, khiến Kiều Vũ Tụng cảm thấy áy náy khi đối mặt với Chu Mỹ Kỳ.
Tống Vũ Tiều cầm hành lý đi ra ngoài, nói với Chu Mỹ Kỳ đang đứng ở cửa,
“Vậy chúng con đi trước.”
Chu Mỹ Kỳ dường như đã chuẩn bị sẵn, nói:
“Ăn chút gì rồi đi. Đi tàu cao tốc chỉ mất mấy chục phút thôi mà. Không phải 4 giờ chiều mới đến giờ máy bay cất cánh sao?”
Tống Vũ Tiều lắc đầu nói:
“Thời gian quá eo hẹp. Từ ga tàu cao tốc đến sân bay cũng mất một khoảng thời gian nữa.”
Bà nhíu mày, thỏa hiệp:
“Vậy chờ một chút, mẹ sẽ đóng gói đồ ăn, hai đứa có thể mang lên xe ăn. Đã 12 giờ rồi.”
Nghe vậy, Tống Vũ Tiều sửng sốt.
Kiều Vũ Tụng cũng ngạc nhiên không kém, khi thấy Chu Mỹ Kỳ bước nhanh vào bếp và loay hoay trong ấy.
Hai người đi theo vào bếp, chỉ thấy Chu Mỹ Kỳ không biết đã chuẩn bị bữa trưa từ lúc nào và đặt lên bàn, nhưng vì Tống Vũ Tiều giờ không thể ăn ngay nên bà đang đóng gói vào hộp.
Nhìn thấy bà bận rộn, Tống Vũ Tiều không khỏi nhíu mày, trong lòng cảm thấy vô cùng bất lực, đồng thời cũng không biết phải giải quyết hộp cơm này thế nào. Vali đã đầy, cậu không muốn miễn cưỡng mang thêm một hộp cơm lên máy bay.
“Mẹ đã làm cơm trước khi ra ngoài, nó vẫn còn ấm. Các con lên xe, cắm điện vào là có thể ăn, chưa tới nửa đường.”
Nghe bà nói “các con”, Kiều Vũ Tụng trong lòng hồi hộp. Anh nhìn Tống Vũ Tiều đang cau mày, rồi nói:
“Dì ơi, để con giúp dì ạ.”
Chu Mỹ Kỳ liếc mắt nhìn anh, nói:
“Thôi, hai đứa làm ơn nhanh lên chút đi. Con xúc cơm đi, hai hộp.”
Kiều Vũ Tụng thở dài, tìm muỗng cơm trong tủ, xúc đầy cơm vào hộp trống.
Nhìn hai người họ đóng gói đồ ăn, Tống Vũ Tiều thở ra một hơi, hỏi:
“Ba đang làm nhiệm vụ ở đơn vị?”
“Ừm, tối ông ấy mới về.”
Chu Mỹ Kỳ lau nước chảy ra từ đồ ăn, nhận lấy hộp cơm từ tay Kiều Vũ Tụng rồi đóng lại.
Tống Vũ Tiều nói:
“Mẹ chừa lại một chút để ăn đi.”
“Còn thừa nhiều.”
Chu Mỹ Kỳ bỏ bốn hộp cơm vào túi giữ nhiệt và đưa cho Kiều Vũ Tụng, “Đây.”
Kiều Vũ Tụng vội vàng cảm ơn.
Tống Vũ Tiều nhìn hai cái đĩa gần như chỉ còn nước, cố nhịn xuống sự kích động muốn cãi vã, nói:
“Vậy chúng con đi trước. Mùa xuân sang năm con sẽ về.”
Một tia mất mát thoáng qua trên mặt Chu Mỹ Kỳ, rất nhanh bà gật đầu, nhẹ nhàng nói:
“Được rồi, công việc quan trọng. Đi đi thôi.”
Kiều Vũ Tụng khi đến thì tay không, khi rời đi trong tay có thêm hai phần cơm trưa nữa.
Ở dưới lầu nói lời tạm biệt, cả Chu Mỹ Kỳ lẫn Tống Vũ Tiều đều không hề tỏ vẻ lưu luyến. Hai mẹ con dường như chia tay rất đơn giản và bình thường, khiến Kiều Vũ Tụng hoài nghi liệu Chu Mỹ Kỳ có biết, rằng mùa xuân cậu trở về – sau đó sẽ rời đi một khoảng thời gian rất dài.
Kiều Vũ Tụng vẫn hoài nghi mãi cho đến khi chiếc taxi khởi động mới thôi.
Xe càng lúc càng xa, anh quay đầu lại, nhìn thấy Chu Mỹ Kỳ vẫn đứng ở chỗ cũ, dõi theo hướng chiếc taxi đang lăn bánh.
“Em không nói lời tạm biệt với chú sao?”
Kiều Vũ Tụng thì thầm.
Tống Vũ Tiều đang kiểm tra thông tin công việc của đơn vị, nghe vậy liền quay đầu nhìn anh nói: “Không sao, tối hôm qua em đã nói hết rồi.”
Kiều Vũ Tụng yên lặng, đột nhiên cảm thấy so với ba mẹ Tống Vũ Tiều, anh thực sự quá không thông tình đạt lý.
Nhìn anh yên lặng, Tống Vũ Tiều giải thích:
“Mùa xuân hàng năm, em đều trở về mà. Nhìn thế này thôi, thực ra cũng không khác trước là mấy. Bình thường mọi người căn bản không liên lạc với nhau.”
Kiều Vũ Tụng lần thứ hai nhớ tới lời Chu Mỹ Kỳ nói, anh chán nản buồn bã nói:
“Họ đã sớm quen với việc em rời đi rồi.”
Nhớ đến đây, Kiều Vũ Tụng cảm thấy mất mát.
“Có lẽ vậy.”
Tống Vũ Tiều nói, “Em cũng đã quen với việc ly khai gia đình.”
Nghe vậy, tim Kiều Vũ Tụng khẽ run lên, chỉ cảm thấy hộp cơm trong tay nặng hơn rất nhiều.
Vì Tống Vũ Tiều nói như vậy, Kiều Vũ Tụng đột nhiên ý thức được, đúng là mọi chuyện đều như thế.
Chưa kể đến cuộc sống 13 năm qua của Tống Vũ Tiều – mà Kiều Vũ Tụng không hề tham gia, chỉ nói riêng mấy tháng nay, anh và Tống Vũ Tiều đã nói chia tay nhiều lần, lần nào không phải vì Tống Vũ Tiều không thể không rời đi?
Thời gian mấy tháng còn như vậy, mười mấy năm trước thì sao?
Thảo nào, cậu rất bình tĩnh và thong dong khi đối mặt với việc chia ly, đây là chuyện tập mãi thành quen rồi.
Nhưng mà nghĩ đến việc Tống Vũ Tiều đã quen với ly biệt, Kiều Vũ Tụng lại thấy tim đau nhói. Cậu chỉ mới 27 tuổi, còn quá trẻ, không nên quen thuộc với điều đó mới phải.
Trên thế giới có cha mẹ nào không muốn con mình kết hôn? Một số người trong đó có những suy nghĩ ích kỷ cá nhân, nhưng phần lớn là do họ đang dần già đi, mong muốn được đồng hành cùng bạn đời qua những năm tháng cuối đời.
Nhưng mẹ Tống Vũ Tiều lại nói, nếu con trai bà không có người đứng ra mai mối kết hôn, vậy thì phải độc thân cả đời. Đây là bao nhiêu đêm trằn trọc trở mình, mới nản lòng thoái chí đến mức đó? Chu Mỹ Kỳ đã đi gần hết cuộc đời, mà nhắc đến cậu con trai chưa tròn 30 tuổi, bà miễn cưỡng trêu đùa rằng đứa con trai này chắc phải ở một mình.
một mình (一个人)
Nghĩ đến ba chữ này (一个人), Kiều Vũ Tụng đang đứng trước bồn rửa tay rửa hộp cơm, không khỏi rùng mình.
Tàu vừa đến ga, họ cũng vừa ăn xong bữa trưa do Chu Mỹ Kỳ chuẩn bị. Hộp cơm bằng nhựa rất khó rửa sạch, vì vậy Kiều Vũ Tụng đã đổ một ít nước nóng, rửa đến hai tay đỏ bừng.
Đi qua ngã ba, đoàn tàu không tránh khỏi rung lắc, anh nhìn mình lắc lư trong gương, đáy lòng chỉ cảm thấy lạnh lẽo.
“Còn kịp không?”
Kiều Vũ Tụng đặt lại hộp cơm đã rửa sạch vào túi, nói với Tống Vũ Tiều đang xách hành lý, “Anh sẽ mua vé máy bay, cùng bay đến Thành phố Tây với em.”
Nghe xong, tay cầm vali của Tống Vũ Tiều gần như mất hết sức lực.
Cậu đặt vali xuống, kéo Kiều Vũ Tụng đang chắn lối hành lang về chỗ ngồi của mình, hỏi:
“Bay đến Thành phố Tây? Nhưng mà đến nơi, em phải đến căn cứ, không có thời gian để đồng hành cùng anh.”
Kiều Vũ Tụng lắc đầu, nói:
“Em không cần đi cùng. Em bận việc của em. Ngày mai anh sẽ trở lại một mình.”
Tống Vũ Tiều nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của anh, rõ ràng không thể nghi ngờ, cậu cảm động nói: “Được rồi, có thời gian em vẫn nên cùng anh đi tìm chỗ ở. Để em đi mua vé máy bay.”
Kiều Vũ Tụng gật đầu cười.
Trên đường đến lối ra, Kiều Vũ Tụng cố tình đi sau và giữ một khoảng cách với Tống Vũ Tiều.
Có rất nhiều người rời khỏi nhà ga, Tống Vũ Tiều không nhận ra anh đã không ở đó nhanh đến vậy.
Kiều Vũ Tụng ở phía sau, nhìn bóng lưng của cậu giữa dòng người, trong lòng càng ngày càng khó chịu, có chút muốn khóc. Bởi vì, anh không thể tưởng tượng được khi có một người khác ở bên cạnh Tống Vũ Tiều thì sẽ ra sao. Tống Vũ Tiều! Tiểu Tiều của anh, đang đi giữa đám đông cuồn cuộn, độc lập như vậy, không hề hay biết chính mình cô độc.
Tống Vũ Tiều cuối cùng cũng phát hiện ra anh không ở bên cạnh và quay đầu lại tìm kiếm.
Nhìn thấy vẻ mặt cậu hoang mang, Kiều Vũ Tụng vội vàng bước nhanh theo sau.
Tống Vũ Tiều rất nhanh nhìn thấy anh, ánh mắt tràn ngập sự nhẹ nhõm, nhanh chóng chuyển thành trách cứ, đợi anh bắt kịp mới nói:
“Chân dài như vậy, mà lại đi chậm thế.”
Kiều Vũ Tụng mỉm cười, nắm lấy tay cậu, tinh nghịch xoa xoa vai cậu.
“Em mua vé xong rồi, cũng đã nâng cấp khoang cho em luôn. Dẫn anh trải nghiệm một chút khoang phục vụ hạng ba của Minh Hàng Airlines.”
Kiều Vũ Tụng kinh ngạc nói:
“Em có được hoàn trả khi nâng cấp khoang không?”
“Anh báo cáo em sao?”
Tống Vũ Tiều nhìn chằm chằm, “Không nỡ để anh ngồi khoang phổ thông thôi.”
“Ồ.”
Kiều Vũ Tụng nắm chặt tay cậu, thân mật nói, “Anh sẽ báo cáo em.”
Không biết tại sao, Tống Vũ Tiều cảm nhận được sự đồng cảm và tình yêu trong đôi mắt của Kiều Vũ Tụng. Cậu không khỏi thắc mắc, nhưng nhìn thấy Kiều Vũ Tụng cười vui vẻ, cũng không hỏi nguyên nhân nữa.
Chỉ mất hai tiếng để bay từ Tân Châu đến Thành phố Tây.
Minh Hàng là công ty con của AVIC, tuy mới thành lập gần đây và có ít đường bay nhưng luôn nổi tiếng với sự phục vụ chu đáo trong ngành. Trước đây, Kiều Vũ Tụng từng đến Minh Hàng để trao đổi, học tập dưới sự tổ chức và sắp xếp của công ty, đồng thời trải nghiệm sự phục vụ tỉ mỉ của họ.
Túi giữ nhiệt mà Kiều Vũ Tụng mang lên máy bay được Số 3 cất trong bếp trước. Nhìn thấy cô và tiếp viên trưởng sắp xếp ngăn nắp khu vực nhỏ giữa hai khoang, Kiều Vũ Tụng thầm hỏi: Họ có ít đường bay như vậy, lại thường xuyên bay những tuyến đường lặp đi lặp lại, liệu có nhàm chán không?
Bỗng nhiên, Kiều Vũ Tụng nghĩ đến Tống Vũ Tiều chưa bao giờ nhắc đến công việc. Dù anh không hiểu, cũng không biết nhưng anh vẫn thường nghe mọi người nói công việc nghiên cứu khoa học là buồn tẻ và vô vị nhất, có thể nghiên cứu một thứ rất nhỏ trong thời gian rất dài. Luôn phải đối mặt với khả năng phải làm lại từ đầu nếu thất bại.
Thế nhưng, Tống Vũ Tiều chưa từng nói cực khổ, có thể là cậu không thể nói, hoặc có thể cậu cho rằng mình không cần phải nói.
Kiều Vũ Tụng phát hiện, bất kể là Tống Vũ Tiều hay mẹ Tống Vũ Tiều đều nói anh “khổ cực rồi”. Có lẽ vì vậy mà anh rơi vào cạm bẫy bất bình này, càng lún càng sâu, cho tới bây giờ mới nghĩ đến:
Nếu như anh khổ cực, Tống Vũ Tiều không khổ cực sao? Chẳng qua là anh bắt nạt Tống Vũ Tiều không được phàn nàn, không thể phàn nàn thôi.
“Tiểu Tiều!”
Kiều Vũ Tụng gọi cậu.
Tống Vũ Tiều đang ngẩn người nhìn mây ngoài cửa sổ, chợt tỉnh lại, nhìn anh dò hỏi.
Tim Kiều Vũ Tụng đập thình thịch, anh hỏi:
“Nếu chúng ta chia tay trong tương lai, liệu em có chấp nhận sự sắp đặt của người khác, xem mắt kết hôn, như lời mẹ em nói không?”
Tống Vũ Tiều hơi giật mình, suy nghĩ một chút rồi nói: “Em đã từng xem mắt một lần.”
Kiều Vũ Tụng mở to mắt tò mò.
“Lúc đó, em vẫn chưa chia tay Cố Hối Chi. Vì bà em ốm nặng, bà nghĩ em luôn cô đơn và không thể yêu đương nên bà không yên lòng. Bởi vậy, ba mẹ đã yêu cầu em đi xem mắt, để bà nhìn thấy “vị hôn thê” của em. Như vậy bà mới ra đi thanh thản.”
Nghĩ đến bà nội đáng kính, Tống Vũ Tiều khẽ cau mày, “Không lâu sau khi bà em mất, em đã chia tay Cố Hối Chi. Bây giờ nghĩ lại, mặc dù em đã nói trước với anh ấy, nhưng vẫn là không tôn trọng anh ấy. Mà thời điểm đó, em không có thời gian để thuyết phục bà nội chấp nhận anh ấy… hoặc có thể bà em đã không còn nhiều thời gian.”
Nhìn vẻ mặt ủ rũ của Tống Vũ Tiều, trái tim Kiều Vũ Tụng đau nhói.
Tống Vũ Tiều nhanh chóng thoát khỏi nỗi u sầu, vẻ mặt trở lại lãnh đạm, ung dung nói:
“Nếu sau này chúng ta chia tay, có lẽ em không còn thời gian để yêu nữa. Hơn nữa, nếu trong lòng đã có một người trước sau không thể buông bỏ được, tùy tiện qua lại với người khác thì rất có lỗi với người ta. Tình cảm của em từ trước đến nay vẫn luôn rất nhạt nhẽo, cũng không sợ một mình đến cuối đời. Anh sợ, đúng không?”
Đương nhiên anh sợ, nếu không, từ lúc nhận được thông báo, anh luôn nghĩ sau này sẽ phải làm gì, phải chịu đựng năm năm đó như thế nào, thậm chí sau đó còn lâu hơn.
Anh vô cùng sợ hãi, anh sợ mình sẽ không thể chịu đựng được sự dày vò nhớ nhung, sợ không chịu được những đêm dài trống vắng.
Anh sợ chính mình không cẩn thận thay lòng, hay cũng giống như những người bận rộn với việc lập gia đình và sinh con, cùng với suy nghĩ “nếu không yêu nhau thì sẽ già đi”. Anh sợ rằng thời gian của mình sẽ bị lãng phí, nên anh muốn đầu tư hết tình yêu này.
Anh sợ trong vô số ngày đêm chờ đợi sau này, anh sẽ chỉ có một mình. Anh từng cho rằng đây là nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của mình.
“Anh sợ.”
nói với Tống Vũ Tiều, anh ôm tình cảm sâu nhất trong lòng, không đành lòng nói, “nhưng anh lại càng sợ rằng nếu chúng ta tách ra, tương lai em sẽ luôn cô độc một mình.”
Tống Vũ Tiều nghe được ngẩn ngơ, còn chưa kịp phản ứng, viền mắt đã đỏ hoe.
Cậu bối rối nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không thể kìm chế được nhịp tim đập nhanh của mình. Trong cổ họng dường như bị nghẹn lại, có thứ gì đó dồn dập cắm sâu vào hàm trên, vừa chặt vừa đau. Cậu hơi dùng sức nuốt một ngụm nước bọt, cảm nhận vị mặn của nước mắt xen lẫn bên trong.
Cậu chưa từng có cái cảm giác này, như có thứ gì đó trong tâm hồn mà cậu chưa bao giờ nhận ra, đã bị Kiều Vũ Tụng phát hiện trước. Kiều Vũ Tụng đã đào nó ra, và đất rung núi chuyển.
Một lúc sau, Tống Vũ Tiều cuối cùng cũng bình tĩnh lại được sự kích động bất ngờ này. Cậu hít một hơi thật sâu, quay lại cười nói:
“Tiểu Tụng, nếu anh quá tốt bụng, anh sẽ tự mình bị liên lụy đấy.”
“Nhưng anh có thể làm gì? Anh rất vui khi được em liên lụy.”
Nghe giọng nói hơi run run của anh, Tống Vũ Tiều cúi đầu nắm tay anh. Tay anh lạnh ngắt, giống như có quá nhiều máu đang dồn vào tim. Kiều Vũ Tụng muốn làm ấm đôi tay của mình, nhưng lần đầu tiên anh thấy mồ hôi lạnh hơn trong lòng bàn tay.
Kiều Vũ Tụng nắm chặt tay cậu, một lúc lâu, anh ngẩng đầu lên, ôn nhu mỉm cười với cậu: “Từ lúc chúng ta quen nhau đến giờ – thời gian quá ít. Anh còn yêu em chưa đủ. Anh không thể chịu đựng được. Không nỡ.”