Tương Ngữ - Miêu Đại Phu
Chương 71: Thu lạnh: Chuyện cũ
Tương Ngữ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Theo thời gian, tác dụng của rượu dần thải ra khỏi cơ thể, Tống Vũ Tiều bắt đầu cảm thấy đau đầu.
Cậu biết mình cần ngủ, nếu không sẽ không thể đối mặt với công việc vào ngày mai.
Nếu là công việc thường ngày, Tống Vũ Tiều không quá bận tâm, vì cậu luôn có thể tự điều chỉnh để đạt trạng thái tốt nhất bất cứ lúc nào. Trước khi đi tắm, cậu đã kiểm tra thông báo trên hệ thống nội bộ của cơ quan và biết được sáng mai sẽ có một cuộc họp phân tích an toàn.
Tắm xong, Tống Vũ Tiều thấy Kiều Vũ Tụng vẫn chưa ngủ, đang ngồi trên sofa loay hoay xếp Lego.
Tống Vũ Tiều đã buồn ngủ đến mức hai mắt híp lại, cậu hỏi:
“Anh còn chưa ngủ sao?”
“À.”
Kiều Vũ Tụng lúng túng.
“Lego này không có bản vẽ hướng dẫn sao?”
Cậu lắc đầu:
“Không có.”
Nhìn thấy dáng vẻ tự nhiên của cậu, Kiều Vũ Tụng vừa bất lực vừa buồn cười.
“Ngủ đi anh, muộn lắm rồi. Ngày mai em phải đi làm.”
Tống Vũ Tiều nói rồi bước vào phòng ngủ.
Lúc này Kiều Vũ Tụng mới nhớ ra đã là thứ Hai. Vì lịch làm việc của anh là bay bốn ngày, nghỉ hai ngày, dù có rơi vào cuối tuần cũng vẫn phải đi làm, nên anh không nhớ rõ lịch làm việc bình thường của mọi người khác.
Nghĩ đến đây, anh có chút áy náy. Vừa đến cửa phòng ngủ, thấy Tống Vũ Tiều đã ngồi trên giường, anh ngập ngừng hỏi:
“Anh ngủ trên giường sao?”
Tống Vũ Tiều bất ngờ nhìn anh nói:
“Anh muốn ngủ trên sàn nhà thì cùng nhau ngủ trên sàn.”
Kiều Vũ Tụng im lặng, do dự một chút, cuối cùng đi đến bên cạnh giường, vén chăn lên, ngồi xuống giường.
Dù vừa rồi hai người đã thân mật với nhau, nhưng khi nằm yên bên cạnh nhau, vẫn có chút khoảng cách riêng tư. Rốt cuộc, đây không phải là chuyện mười phút hay chốc lát, mà là một sự bình yên liên tục, ổn định, không có cảm giác khao khát hay cao trào, giống như đoạn đường đời mà hầu hết mọi người sẽ trải qua.
Ngủ cùng Tống Vũ Tiều, Kiều Vũ Tụng trong lòng vẫn có chút bất an, nên lúc nãy anh mới ngồi lại bên ngoài. Định tựa đầu vào thành giường, nhưng lại thấy thiếu thiếu gì đó, anh nhìn quanh rồi không nhịn được cười.
“Sao vậy anh?”
Tống Vũ Tiều kỳ quái quay đầu lại.
Kiều Vũ Tụng liếc nhìn khoảng trống phía sau lưng mình, cười tủm tỉm:
“Anh không có gối, làm sao mà ngủ đây?”
Lúc này Tống Vũ Tiều mới phát hiện, đặt sách điện tử trên tay xuống, xuống giường nói: “Để em tìm cho anh một cái.”
Nhìn Tống Vũ Tiều đang tìm một chiếc gối ở ngăn trên cùng của tủ quần áo, Kiều Vũ Tụng đột nhiên thấy hơi chột dạ. Anh dễ dàng nghĩ đến Cố Hối Chi đang sống ở căn hộ kế bên.
Nhân lúc Tống Vũ Tiều đang thay vỏ gối, anh suy nghĩ một chút, nhẹ giọng hỏi:
“Tiểu Tiều, mình nói chuyện về người yêu cũ của em được không?”
“Tại sao?”
Tống Vũ Tiều khó hiểu, cảm thấy đây không phải là lúc Kiều Vũ Tụng nhớ tới người yêu cũ của cậu.
Anh nhìn vào chiếc gối, hỏi:
“Hai người ở chung với nhau được một thời gian chưa?”
Để ý thấy ánh mắt của Kiều Vũ Tụng, Tống Vũ Tiều cũng nhìn xuống chiếc gối trong tay mình, thấy buồn cười. Cậu đặt chiếc gối mới ra sau lưng anh, rồi sau khi suy nghĩ lại, cậu đổi chiếc gối của mình cho Kiều Vũ Tụng.
“Việc anh thích em đã cải thiện chỉ số IQ của anh rất nhiều.”
Tống Vũ Tiều trở lại trên giường, cười nói.
Kiều Vũ Tụng tức giận liếc cậu một cái. Thấy Tống Vũ Tiều đang có tâm trạng tốt, anh nhân tiện nói tiếp về chủ đề này: “Thật ra, lần thứ hai anh đến nhà em, anh đã gặp người yêu cũ của em. Tên là Cố Hối Chi, phải không? Anh đã tìm hiểu về anh ta trên mạng rồi.”
Việc anh nói đã gặp Cố Hối Chi thì Tống Vũ Tiều không ngạc nhiên, nhưng việc anh đã tìm hiểu thông tin trên mạng thì lại khiến cậu thật sự kinh ngạc. Tống Vũ Tiều không thể diễn tả cảm xúc của mình, thấy Kiều Vũ Tụng không hề hung hăng mà lại tỏ ra thận trọng, cậu hỏi:
“Làm sao anh biết anh ấy là người yêu cũ của em?”
“Chính anh ta nói.”
Kiều Vũ Tụng lầm bầm.
Tống Vũ Tiều lại im lặng không nói gì, một lúc sau mới hỏi: “Anh ấy có nói gì khác nữa không?”
“Anh ta không nói là người yêu cũ của em, chỉ nói rằng anh ta từng ở bên em, chia tay không lâu.” Kiều Vũ Tụng cúi đầu, có chút cắn rứt lương tâm khi nói tiếp: “...anh ta còn nói rằng anh và em rất hợp nhau, và em muốn làm gì thì đều làm được.”
Đây quả thực là những gì Cố Hối Chi sẽ nói. Tống Vũ Tiều cảm thấy anh ta nói còn nhiều hơn thế nữa, nhưng cậu không biết phải an ủi Kiều Vũ Tụng thế nào. Mà cậu cũng nghĩ, chuyện này có gì cần an ủi đâu, một là Cố Hối Chi nói sự thật, hai là, cậu và Cố Hối Chi đã chia tay rồi.
Tống Vũ Tiều đang lúng túng không biết nói gì thì Kiều Vũ Tụng đột nhiên ngẩng đầu lên và nói:
“Cũng chẳng có gì, nhưng hai người lại là hàng xóm. Hôm đó, khi còn chưa kịp đi đến thang máy, anh đã thấy anh ta bước ra từ căn hộ kế bên.”
Biết được anh để ý chính là chuyện này, Tống Vũ Tiều thầm thở phào nhẹ nhõm, nói:
“Hiện tại anh ấy không ở căn hộ kế bên. Cô giáo mà anh gặp hôm đó là cô của anh ấy, thỉnh thoảng anh ấy sẽ đến chơi ở nhà cô mình.”
“Chia tay rồi, không dọn đi sao?”
Kiều Vũ Tụng khẽ lắc người.
“Ai muốn dọn đi đâu?”
Tống Vũ Tiều khó hiểu.
Nghe vậy, Kiều Vũ Tụng ổn định thân thể, nhìn cậu với vẻ khó tin.
Ánh mắt Kiều Vũ Tụng nhìn cậu như thể cậu là một kẻ ngốc, Tống Vũ Tiều bối rối, bỗng nhiên bật cười. Cậu thật sự bị coi là một kẻ ngốc sao?
Che trán, Tống Vũ Tiều cười khổ lắc đầu một cái, rồi ngẩng đầu hỏi:
“Chuyển đi đâu chứ? Đây là phòng tiêu chuẩn do cơ quan cấp cho em. Giá nhà và điều kiện ở bất cứ nơi nào gần đây cũng tương tự như ở đây, tiền thuê nhà một năm có thể ngốn hết nửa năm thu nhập của em. Hơn nữa, em đã khai báo và ghi hồ sơ khi sống ở đây rồi. Nếu chuyển ra ngoài, em phải khai báo và viết đơn lại, phải cung cấp nhiều giấy tờ chứng minh, mà địa điểm xét duyệt không đạt tiêu chuẩn thì sẽ không được chuyển nhượng, rất phiền phức.”
Không ngờ tình hình lại nghiêm trọng như vậy, anh nghe xong thì sửng sốt, cuối cùng cũng kịp phản ứng, lúng túng cười nói:
“Thực sự giống như tình tiết trong phim.”
“Loại nào?”
Tống Vũ Tiều hỏi.
“Là… một xã hội không tưởng nào đó.”
Kiều Vũ Tụng vừa nói xong, anh ta giật mình và nhanh chóng che miệng.
Tống Vũ Tiều tò mò chớp mắt hỏi:
“Anh làm sao vậy?”
Anh hạ giọng, vẫn che miệng thì thào:
“Ở đây có hệ thống giám sát, theo dõi gì không? Em nói như thế này có sao không?”
Tống Vũ Tiều bật cười, rút tay về, hôn lên môi anh, nói:
“Không đến mức khuếch đại như vậy đâu. Bằng không…”
Kiều Vũ Tụng cảm thấy khó hiểu.
“Bằng không thì vừa rồi những người khác đã nghe thấy tiếng rên của anh rồi sao?”
Tống Vũ Tiều cười đầy vẻ trêu chọc.
Mặt anh đột nhiên đỏ bừng, cúi người cắn chóp mũi Tống Vũ Tiều. Cậu cau mày đau đớn, nhưng ngay sau đó chóp mũi cảm nhận được sự mềm mại, ẩm ướt.
“Cố Hối Chi sống ở một tòa nhà khác, không có nhiều cơ hội đến đây. Ngay cả em, nếu không có việc cần tìm anh ấy, em cũng hiếm khi gặp anh ấy, dù là ở cơ quan hay ở đây. Hơn nữa, anh cả ngày bay tới bay lui, không cần phải lo.”
Tống Vũ Tiều xoa xoa đầu anh:
“Ngủ trước đi, em xem xong hai trang sách rồi sẽ ngủ.”
Sau khi nói xong, cậu vỗ gối giúp Kiều Vũ Tụng.
Kiều Vũ Tụng kinh ngạc nói:
“Em không phải rất buồn ngủ sao, ngày mai còn phải đi làm? Còn đọc sách?”
“Thói quen.”
Tống Vũ Tiều nói xong liền đưa mắt nhìn cái gối.
Đây thực sự là một thói quen tốt, Kiều Vũ Tụng nghĩ rằng trong đời anh sẽ không bao giờ có thói quen tốt như vậy. Thói quen của anh là chơi điện thoại di động một lúc trước khi đi ngủ, thay vì buồn ngủ thì anh càng tỉnh táo hơn.
Đây có lẽ là sự khác biệt giữa người với người, Kiều Vũ Tụng thở dài trong lòng, sau khi nằm xuống liền xoay người cầm điện thoại di động đặt bên gối lên.
Tống Vũ Tiều tưởng rằng anh nằm xuống sẽ ngủ thiếp đi. Lúc cậu đóng sách điện tử lại, thấy anh vẫn đang lướt điện thoại.
Tống Vũ Tiều nằm xuống, tò mò liếc nhìn màn hình điện thoại di động, ngạc nhiên phát hiện anh đang lướt trang thương mại quốc tế, liền hỏi:
“Tiếp viên hàng không cũng mua hàng trực tuyến gửi từ nước ngoài sao?”
Kiều Vũ Tụng đang nghĩ đến việc mua một thỏi son mới, nghe vậy không nhịn được cười, nói:
“Tất nhiên rồi.”
“Nhưng…”
Tống Vũ Tiều tiến lại gần anh, gần như dựa vào gối của anh,
“Anh không phải bay đến Nhật Bản sao? Tại sao không mua ở địa phương, hay ở cửa hàng miễn thuế tại sân bay?”
“Giống như một thế giới nhỏ vậy, anh chưa chắc có thời gian.”
Kiều Vũ Tụng nói xong, nhìn Tống Vũ Tiều rồi đột nhiên sực nhớ:
“Mà này, lần trước em nói em mua son môi cho anh, khi nào có, em có định đưa cho anh không?”
Lúc đó Tống Vũ Tiều chỉ muốn biết câu chuyện về thỏi son kia, cậu không hề quan tâm đến thỏi son và đã quên mất từ lâu. Bây giờ bị Kiều Vũ Tụng hỏi, cậu cảm thấy chột dạ, nhưng vẫn vẻ mặt bình tĩnh nói:
“Chờ anh gửi link cho em.”
Kiều Vũ Tụng không nói nên lời, một lúc lâu sau mới nói:
“Thật là bớt việc cho em!”
“Đây gọi là tập trung vào hiệu quả. Nếu gửi không đúng thì làm sao giờ? Chẳng phải sẽ lãng phí tiền bạc, thời gian và công sức để lựa chọn sao?”
Tống Vũ Tiều nói tiếp: “Anh biết tấm lòng của em là đủ rồi.”
Thấy cậu nói năng hùng hồn như thế, Kiều Vũ Tụng lườm cậu một cái:
“Anh không biết.”
“Anh thực sự không biết?”
Tống Vũ Tiều ghé vào lỗ tai anh hỏi.
Trong khoảnh khắc, hơi thở của Tống Vũ Tiều phả vào tai Kiều Vũ Tụng. Anh cảm thấy tê dại, vội vàng đẩy cậu ra:
“Biết rồi, biết rồi.”
Không ngờ, anh chưa nói dứt lời đã bị Tống Vũ Tiều ôm vào trong lòng.
Kiều Vũ Tụng hai tay đặt hờ trước ngực, điện thoại di động cũng rơi trên giường.
“Vì ngày mai anh được nghỉ, sáng sớm cứ ngủ thêm một lúc đi. Buổi trưa em ở cơ quan, buổi tối chúng ta lại cùng nhau ăn cơm nhé?”
Không hiểu sao, khoảnh khắc ôm Kiều Vũ Tụng vào lòng, Tống Vũ Tiều rốt cuộc không chịu đựng thêm được nữa, nhắm hai mắt lại.
Kiều Vũ Tụng nghe tiếng nói cậu mơ hồ, anh nhìn lên, thấy cậu đã nhắm mắt, nói:
“Anh không biết nấu ăn… Tối mai mình đi ăn ngoài nhé?”
“Không thể nấu ăn? Vậy thì thôi.”
Tống Vũ Tiều trêu ghẹo.
Kiều Vũ Tụng thầm lườm một cái trong lòng, nói:
“Anh không ngại đi mua thức ăn, chờ em về nhà nấu cơm.”
“Ngày mai rồi tính.”
Tống Vũ Tiều không chắc mình có tâm trạng nấu ăn sau khi tan làm hay không. Anh muốn nói thêm vài câu về chủ đề bữa tối, nhưng cậu thực sự không chịu nổi nữa, lẩm bẩm:
“Lúc đó nói sau đi.”
Cơn buồn ngủ của Tống Vũ Tiều dễ dàng lây sang Kiều Vũ Tụng. Anh nhẹ nhàng “ừ” đáp lại, hồi lâu không nghe thấy phản hồi, ngẩng đầu nhìn thì thấy Tống Vũ Tiều đã ngủ rồi.
Nghe tiếng thở đều đều của cậu, Kiều Vũ Tụng không nhịn được ngáp một cái, rồi nhẹ nhàng nâng một cánh tay đặt lên eo Tống Vũ Tiều, ôm lấy cậu.