Tương Ngữ - Miêu Đại Phu
Chương 70: Vị Ngọt Của Yêu Thương
Tương Ngữ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nước hoa hương gỗ thường thiếu đi sự ngọt ngào, may mắn thay, hương vani nồng nàn hòa quyện cùng chút muối biển theo gió, khẽ đọng lại trên làn da, mang theo chút mặn mà, đầy ve vuốt. Một lớp bột ca cao nhẹ nhàng phủ lên da, kích thích khứu giác. Mùi gỗ tuyết tùng phảng phất đưa đẩy. Kiều Vũ Tụng cảm thấy vui mừng, khi theo Tống Vũ Tiều về nhà, anh đã xức loại nước hoa tươi mát này, hy vọng nó sẽ mang đến cảm giác ngọt ngào và thư thái cho người cảm nhận.
Anh hy vọng, mùi hương ngọt ngào nhưng không hề ngấy này sẽ khiến Tống Vũ Tiều cảm thấy anh thật cuốn hút. Khác với Tống Vũ Tiều – Kiều Vũ Tụng nhiều lần không nhịn được cười khi hôn cậu. Tống Vũ Tiều đã thay đổi rất nhiều. Tuy đã dịu dàng hơn, nhưng vẻ lạnh lùng vẫn còn vương vấn trên làn da, dường như cậu luôn cố gắng kiềm nén nhiệt tình của bản thân.
Mùi thịt nướng còn vương trong miệng khiến Kiều Vũ Tụng khó chịu, nước bọt từ khoang miệng đủ để cuốn trôi đi làn khói nặng nề ấy. Anh nâng mặt Tống Vũ Tiều, nhưng tay anh thật sự rất thừa thãi, cho đến khi anh tiến lại gần và vô tình chạm vào mắt kính của cậu, để lộ ra vẻ phấn khích xen lẫn lo lắng của mình.
Chiếc kính trượt xuống chóp mũi khiến Tống Vũ Tiều trông hơi ngớ ngẩn, nhưng lại càng đáng yêu hơn. Kiều Vũ Tụng đặt tay lên vai Tống Vũ Tiều, anh không thể tìm thấy nhịp thở bình thường của mình. Thấy Tống Vũ Tiều cố gắng hôn mình lần nữa, Kiều Vũ Tụng tháo mắt kính của cậu xuống.
Tống Vũ Tiều lại có chút chần chừ.
Kiều Vũ Tụng cầm mắt kính trong tay, nhìn cậu không đeo kính ở khoảng cách gần như vậy, trái tim đang đập thình thịch càng thêm bối rối. Tâm trí anh hoảng loạn, cơ thể anh cũng vậy, miệng anh ướt át khi hôn, nhưng khi anh muốn nói, miệng lưỡi lại trở nên khô khốc.
“Tiểu Tiều…”
Đầu ngón tay của Kiều Vũ Tụng chạm nhẹ vào mặt cậu. Cảm giác chân thực ấy khiến Kiều Vũ Tụng thoáng chốc giật mình.
Tống Vũ Tiều tháo kính xuống, hiện lên vẻ non nớt, dịu dàng của tuổi trẻ. Các đường nét trên khuôn mặt cậu được thời gian điêu khắc cẩn thận, như thể quá khứ và hiện tại chất chồng lên nhau, nhắc nhở Kiều Vũ Tụng lần nữa, đây chính là thiếu niên năm anh 17 tuổi đã yêu mà không thể chạm tới. Mà giờ phút này, thiếu niên năm đó đang nắm chặt, làm nhăn áo sơ mi của anh.
“Lúc trước em không nghĩ sẽ đưa anh về đây….” Hơi thở Tống Vũ Tiều nóng rực, như một làn sương mỏng che phủ trên môi Kiều Vũ Tụng. “Em không chuẩn bị gì cả…”
Nghe vậy, Kiều Vũ Tụng trong lòng hồi hộp, khuôn mặt vốn đã nóng của anh bỗng càng thêm nóng bừng. Anh không thể hiểu hết ý tứ trong lời nói của Tống Vũ Tiều, nhưng lúc này không cần phải dè dặt hay thận trọng nữa.
Đúng lúc anh đang luống cuống cắn môi, nụ hôn của Tống Vũ Tiều lại áp lên môi anh.
Như thể anh đã hoàn toàn hiểu, mà cũng như thể anh không cần hiểu nữa, Kiều Vũ Tụng lập tức đưa tay ôm lấy cổ Tống Vũ Tiều, mở miệng chào đón nụ hôn, đồng thời chính anh cũng cuồn cuộn nóng bỏng luồn lưỡi vào khoang miệng Tống Vũ Tiều.
Hai tay Tống Vũ Tiều không ngừng vuốt ve khắp cơ thể anh, xuyên qua lớp vải quần áo, hơi nóng từ lòng bàn tay mang theo cảm giác ướt át, xuyên thấu, dính chặt vào da thịt của Kiều Vũ Tụng.
Cứ như vậy, Kiều Vũ Tụng dễ dàng bị cậu đẩy ngã xuống ghế sofa.
Tống Vũ Tiều gạt hết khối Lego vương vãi trên ghế sofa, rồi quỳ gối bên chân anh.
Kiều Vũ Tụng chìm đắm trong nụ hôn, không để ý tới, cho đến khi hai chân đột nhiên bị đè nén, anh không khỏi kêu khẽ.
“Tiểu Tiều…”
Kiều Vũ Tụng vuốt ve khuôn mặt của cậu, nhìn cậu cởi thắt lưng. Khi dây kéo quần được kéo xuống, anh đột nhiên nhận ra Tống Vũ Tiều định làm gì.
Kiều Vũ Tụng hoàn hồn, anh nhanh chóng đỡ lấy bờ vai đang sắp buông xuống, hoảng sợ nhìn cậu.
Nhìn thấy vẻ thấp thỏm và khó tin trong mắt Kiều Vũ Tụng, Tống Vũ Tiều hơi giật mình, và có chút không chắc chắn. Cậu mở khóa kéo quần của Kiều Vũ Tụng và vuốt ve làn da anh. Vùng thắt lưng và bụng Kiều Vũ Tụng nóng rực, giống như một cái lò sưởi ấm áp giữa ngày đông.
“Cho em nếm thử được không?”
Tống Vũ Tiều nghiêng người, thì thầm bên tai anh, “Anh Tiểu Tụng.”
Đầu óc Kiều Vũ Tụng trống rỗng. Thấy Tống Vũ Tiều quỳ trên sàn nhà, anh không dám nhìn, vừa không dám nhìn chính mình, vừa không dám nhìn Tống Vũ Tiều đang làm gì. Anh nhìn lên ngọn đèn trên trần nhà, trái tim chợt thắt lại, như bị Tống Vũ Tiều nắm chặt trong tay mà vò nát. Anh nhắm hai mắt lại.
Kiều Vũ Tụng không lường được diễn biến như thế này. Anh vốn tưởng tượng những người như Tống Vũ Tiều, một khi đã quyết định làm việc gì, nhất định phải thẳng thắn trực tiếp. Cảm giác ướt át bao trùm lấy anh lúc này ấm áp như biển cả khi thủy triều lên xuống.
Anh nhẹ nhàng hòa mình vào vùng biển gợn sóng này, trong chốc lát, đáy mắt anh bắt đầu ươn ướt.
Tống Vũ Tiều vùi đầu gối bên chân anh, ngậm lấy ra vào, chập trùng lên xuống, biên độ nhẹ rất giống mèo con chơi đùa, còn Kiều Vũ Tụng bị cậu liếm láp, tâm trí như bị liếm đến mềm nhũn, ngổn ngang.
Anh không nhịn được luồn đầu ngón tay vào tóc Tống Vũ Tiều, cảm nhận mồ hôi ở chân tóc, đủ để làm ướt ngón tay anh. Tiếng rên rỉ từ cổ họng Tống Vũ Tiều liên tục đập vào trái tim anh, âm thanh đau đớn, ngọt ngào, như thể đã ăn no nhưng vẫn đói vẫn khát, làm cho Kiều Vũ Tụng trong cơn hoan lạc, nghĩ rằng Tống Vũ Tiều ăn sạch luôn cả mình thì mới thỏa mãn.
Kiều Vũ Tụng ngẩng đầu lên, hướng lên trần nhà, cầm chặt cặp kính trong tay. Anh sợ mình đã nắm chặt đến mức làm biến dạng chiếc kính, như thể muốn phá tan lớp ngụy trang của Tống Vũ Tiều.
“Tiểu Tiều…”
Anh không nhịn được vén tóc mái Tống Vũ Tiều, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Anh nhìn Tống Vũ Tiều một cách trìu mến, thấy cậu phun nuốt thứ trong miệng, mắt anh đỏ hoe, thật đáng thương, thật tận tụy và thật háo hức. Anh vội vã nâng mặt Tống Vũ Tiều, cúi người hôn lên đôi môi khô khốc, nhưng Tống Vũ Tiều lại nở nụ cười trước.
Kiều Vũ Tụng nhìn cậu khó hiểu, hỏi:
“Em đang cười gì vậy?”
Tống Vũ Tiều quỳ gối bên chân anh, cầm “Tiểu Kiều” thẳng tắp ướt át, nhìn thẳng vào mắt anh, nói: “Thật ngon.”
Nghe vậy, tim Kiều Vũ Tụng như ngừng đập, Tống Vũ Tiều lại vùi đầu vào, cuối cùng anh không chịu nổi mà túm tóc, ấn đầu cậu sâu hơn vào trong….
Sự chặt chẽ, co bóp mềm mại và co dãn từ sâu cổ họng của cậu khiến Kiều Vũ Tụng run rẩy không kiểm soát, sự khao khát trong anh ngay lập tức được giải tỏa. Anh chỉ có thể dựa vào ghế sofa, che mắt và phát ra những tiếng rên rỉ sung sướng.
Dần dần, không chỉ là vùng eo mà Kiều Vũ Tụng cảm thấy toàn thân đều bị Tống Vũ Tiều liếm láp làm tan chảy thành một vũng nước. Anh thở hồng hộc nhưng không còn chút sức lực nào, chỉ có thể vô thức cất tiếng rên hừ hừ ra khỏi cổ họng, như đang cấp thiết cầu cứu: “A..a… Tống Vũ Tiều … ưm…”
Tống Vũ Tiều nghe thấy anh nỉ non, liền vòng tay qua eo anh. Cổ họng cậu đau như bị xé toạc, cơn đau kích thích các giác quan một cách mãnh liệt, nguy cơ ngạt thở càng thôi thúc cậu nhanh hơn. Nghe Kiều Vũ Tụng càng rên rỉ, Tống Vũ Tiều càng siết chặt vòng eo của anh, ra sức phun ra nuốt vào.
“Không, không.
Tiểu Tiều
—”
Kiều Vũ Tụng đột nhiên hoảng hốt, đôi tay yếu ớt của anh cố gắng vô ích đẩy Tống Vũ Tiều ra, “Anh sắp ra! A, ah! Đừng—”
Dường như đã qua một thời gian rất dài, nhưng Kiều Vũ Tụng vẫn có thể nghe thấy tiếng đập thình thịch của mạch đập sau gáy, giống như nhịp điệu đang kéo dài của riêng anh.
Đột nhiên, tiếng nước làm anh tỉnh lại. Anh vội vàng tìm kiếm bóng dáng Tống Vũ Tiều, thấy cậu đang uống nước trong bếp, lo lắng hỏi:
“Em không nuốt chứ?”
Nghe vậy, bóng lưng Tống Vũ Tiều cứng đờ.
Thấy cậu mãi không quay lại, Kiều Vũ Tụng càng thêm bất an.
Một lúc sau, Tống Vũ Tiều quay người lại, trên mặt đỏ bừng một cách kỳ lạ cùng nụ cười có chút mệt mỏi:
“Anh có muốn em nuốt không?”
Kiều Vũ Tụng kinh ngạc, lắc đầu liên tục.
Thấy bộ dạng lo lắng của anh, anh lắc đầu như trống bỏi, cậu nói:
“Đừng lo, em không nuốt đâu.”
Kiều Vũ Tụng thở phào nhẹ nhõm, nhìn xuống và thấy mặt cậu lại đỏ lên sau khi cơn nóng đã dịu bớt. Anh vội vàng mặc lại quần, nhưng tay đeo dây thắt lưng không được lưu loát cho lắm.
Cuối cùng khi anh vất vả đeo thắt lưng vào, ngẩng đầu lại nhìn thấy Tống Vũ Tiều đã quỳ xuống trước mặt anh một lần nữa. Anh sững sờ, nhất thời không biết nên nói gì, suy nghĩ một chút, hỏi:
“Em có khỏe không?”
“Không sao.”
Tống Vũ Tiều nói xong liền nhíu mày,
“Chỉ là cổ họng em hơi đau.”
Tim Kiều Vũ Tụng hẫng một nhịp. Anh cúi xuống, đau lòng sờ vào cổ họng Tống Vũ Tiều, nhưng ánh mắt anh lại bất giác rơi vào hầu kết của cậu. Cùng lúc đó, đầu ngón tay của anh đã chạm vào hầu kết của Tống Vũ Tiều trước khi anh nhận ra, anh ngẩn người một lúc, sau đó xấu hổ cười:
“Hầu kết của em thật đẹp.”
Tống Vũ Tiều khẽ mỉm cười, cầm lấy tay anh, kéo lên môi cậu hôn một cái, nói:
“Em lấy quần áo cho anh rồi đi tắm nhé? Anh có vẻ mệt mỏi rồi.”
Đầu ngón tay của Kiều Vũ Tụng khẽ nhúc nhích, anh mỉm cười gật đầu.
Anh trông có vẻ mệt mỏi, nên ngay cả nụ cười của anh cũng dịu dàng lạ thường. Tống Vũ Tiều đứng dậy, hôn lên trán anh, rồi xoay người rời đi.
Đợi đến khi Tống Vũ Tiều đi vào phòng khách, Kiều Vũ Tụng mới có thời gian sắp xếp lại tâm tình của mình.
Anh lau mặt, cảm thấy mồ hôi và nhờn trên mặt, còn vương lại sự mệt mỏi sau cuộc hoan ái. Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, khóe miệng Kiều Vũ Tụng lại cong lên.
Anh mở mắt, nhìn những khối Lego nằm rải rác trên mặt đất, rồi đứng dậy đi vào phòng ngủ.
Tống Vũ Tiều đang tìm quần áo trước tủ thì nghe thấy tiếng bước chân của anh, cậu quay lại cười cười.
Kiều Vũ Tụng cũng cười, và khi cậu quay lưng lại, anh bước tới ôm lấy cậu từ phía sau.
Cậu bất ngờ, cơ thể hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng thả lỏng. Sau đó, cậu cảm nhận rõ ràng hơi ấm trên vai phải mình, đoán là Kiều Vũ Tụng đang hôn lên vai cậu.
Cậu nghiêng đầu nhìn, quả thực như vậy. Dáng vẻ quyến luyến của Kiều Vũ Tụng khiến Tống Vũ Tiều có chút bất ngờ và choáng ngợp. Dường như mọi điều đang xảy ra đều là những gì cậu xứng đáng có được. Thế nhưng, vào khoảnh khắc Kiều Vũ Tụng thực sự muốn chấp nhận, Tống Vũ Tiều lại chần chừ vì ngại ngùng.
“Ngày mai anh phải bay à?”
Tống Vũ Tiều sờ sờ mặt anh, hỏi. Kiều Vũ Tụng ậm ừ một tiếng, nói:
“Đúng vậy.”
“Có đúng không?”
Tống Vũ Tiều nói, giơ tay còn lại lên và cho anh xem giờ trên đồng hồ. Nhìn thấy thời gian đã qua nửa đêm, Kiều Vũ Tụng ngạc nhiên và bật cười,
“Ừ, ngày mai bay. Đi Nhật Bản.”
Tống Vũ Tiều hỏi:
“Vậy ngày mốt mới có thể gặp sao?”
“Tối mai anh sẽ trở lại.”
Kiều Vũ Tụng nói xong, anh ngượng ngùng vì sự vội vàng của mình, nói chậm hơn một chút:
“Tối mai chúng ta gặp nhau nhé?”
“Ừm”
Tống Vũ Tiều xoay người đưa quần áo cho anh,
“Anh có thể gửi cho em lịch trình của anh, em sẽ sắp xếp.”
“Được rồi.”
Kiều Vũ Tụng cầm lấy quần áo, đột nhiên cảm thấy kỳ quái hỏi: “Gần đây em không bận việc sao?”
Tống Vũ Tiều lúc này không muốn nghĩ nhiều đến chuyện trong đơn vị, nói:
“Đi cùng với anh quan trọng hơn.”
Nghe những lời như vậy, Kiều Vũ Tụng rất vui, nhưng điều đó không giống với tính cách của Tống Vũ Tiều, vì vậy anh không thể không nghi ngờ. Chỉ là, nếu như Tống Vũ Tiều không muốn nói, anh cạy miệng cậu ra làm gì? Dù có cạy ra được cũng chỉ khiến cậu đau lòng mà thôi.
“Vậy anh từ chối thì bất kính rồi.”
Kiều Vũ Tụng cười. Tống Vũ Tiều cũng không nhịn được cười, nói:
“Ừm.”
“Vậy anh đi tắm đây.”
Anh quay người lại, chưa kịp cất bước, Tống Vũ Tiều đã kéo anh vào lòng.
Anh hơi kinh ngạc, sau đó dựa vào vòng tay Tống Vũ Tiều.
Tống Vũ Tiều lưu luyến hôn lên sau tai anh, chóp mũi lướt nhẹ trên tóc anh, chậm rãi siết chặt vòng tay.
Kiều Vũ Tụng có chút khó thở khi bị cậu ôm, thậm chí còn cảm thấy đau, nhưng anh không phản kháng, nhẹ giọng hỏi:
“Sao vậy em?”
“Không có gì.”
Cơ thể hơi gầy trong vòng tay cậu, Tống Vũ Tiều càng ôm chặt anh hơn, khiến anh càng cảm thấy đau, nhưng cậu đang tận hưởng cảm giác thân mật đau đớn đến tột cùng ấy, thật chân thật, thật sự rõ ràng.
Một lúc sau, Tống Vũ Tiều nói:
“Vì em quá yêu anh.”